Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 163
Cập nhật lúc: 2026-04-04 04:59:21
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Báo cảnh sát xong, khu vực nhanh cảnh sát tới, đem đám lưu manh lăn lộn đầy đất, nhe răng trợn mắt bắt .
“Xã hội pháp trị mà còn chơi cái trò tống tiền , đúng là đầu óc lừa đá.” Điền Nguyễn cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Lộ Thu Diễm Ngu Thương, hiểu bật một tiếng: “Vậy đ.á.n.h với mấy kẻ đầu óc lừa đá thì tính là gì? Bị bò húc ?”
Điền Nguyễn vết trầy nhỏ mặt Ngu Thương, càng thấy hiếm lạ: “Coi như quá trình thuần phục ngựa hoang .”
Lộ Thu Diễm phân biệt vài giây mới phản ứng : “Cút.”
Điền Nguyễn hắc hắc: “Ngu Thương vì mà thương, ngay cả miếng băng cá nhân cũng cho ?”
Ngu Thương: “Vết thương nhỏ, cần……” Còn xong, trong tay nhét một miếng băng y tế.
Lộ Thu Diễm mặt : “Cậu là đại thiếu gia kiều thể quý, giống .”
Ngu Thương xé bao bì băng dán, tiến gần Lộ Thu Diễm, dán lên mặt y: “Cái hợp với hơn.”
Khoảng cách đột ngột rút ngắn, thở nam tính đan xen giữa thanh niên và thiếu niên khiến Lộ Thu Diễm theo bản năng sinh cảm giác nguy hiểm. nhanh, y hiểu thả lỏng xuống, lẽ là vì Ngu Thương sẽ làm hại .
Bốn mắt , trong khoảnh khắc trở nên lúng túng, ai lời nào.
Điền Nguyễn như thể thấy bong bóng hồng giữa hai , gần như c.ắ.n trúng tuyến tình cảm công thụ, khiến lâng lâng sung sướng: “Hắc hắc hắc……”
Lộ Thu Diễm: “…… Ghê tởm c.h.ế.t , đừng nữa.”
Điền Nguyễn thu nụ , chuyển sang đề tài nghiêm túc: “Những đó thường xuyên tìm gây phiền phức ?”
Đây cũng là điều Ngu Thương hỏi, mày nhíu chặt: “Bọn họ tìm bằng cách nào?”
Lộ Thu Diễm nhạt một tiếng: “Đợi đến khi các phá sản , sẽ phát hiện bộ thông tin cá nhân của đều trở nên trong suốt, thể bán mạng, tùy ý bịa đặt.”
Ngu Thương sắc mặt nghiêm : “Đó là phạm pháp.”
“Không ai quản.”
“Tôi quản.”
Lộ Thu Diễm cứng: “Không cần quản.”
Ngu Thương hạ quyết tâm nhúng tay . Những việc quyết định, ngược ai thể ngăn .
Điền Nguyễn: “Rồi ……”
Một lát , theo định vị, cửa xe Maybach mở . Hai chân dài thẳng tắp bước xuống, bộ vest cao cấp ánh chiều tà hiện sắc nâu xám quý phái. Khi xuất hiện, ánh hoàng hôn cũng như phản chiếu hào quang.
“Ngu !” Điền Nguyễn vui vẻ chạy tới, “Anh cuối cùng cũng đến , lúc nãy em sợ c.h.ế.t khiếp.”
Ngõ nhỏ quá hẹp, Maybach , Ngu Kinh Mặc liền bộ tới, đưa tay ôm lấy thanh niên, hỏi: “Thật sự sợ ?”
“Ừ, nhưng Ngu Thương với Lộ Thu Diễm lợi hại lắm, cần em tay.”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc sắc mặt đổi, với Ngu Thương: “Về nhà.”
Ngu Thương gật đầu, sang Lộ Thu Diễm: “Ngày mai gặp.”
Lộ Thu Diễm: “Ngày mai gặp.”
Ba cùng trở về trang viên. Điền Nguyễn theo bản năng cảm thấy Ngu Kinh Mặc mấy vui vẻ, lẽ sẽ trách cứ Ngu Thương, liền : “Ngu Thương cũng là giúp Lộ Thu Diễm, sai.”
Ngu Kinh Mặc giao áo khoác cho hầu. Bên trong là chiếc sơ mi lụa đen thuần, ôm sát vai rộng eo thon, đôi chân dài vững vàng. Mỗi cử động đều mang theo uy áp của đầu, : “Anh phái bảo tiêu cho Ngu Thương để làm cảnh. Nó gọi bảo tiêu, tự dấn nguy hiểm, coi thường an nguy của bản .”
Điền Nguyễn hiểu rõ, với tư cách thừa kế Ngu gia, Ngu Kinh Mặc dùng tài nguyên nhất để bồi dưỡng Ngu Thương, để tùy tiện mạo hiểm. Một công ty vỏ bọc lỗ cũng coi như rèn luyện. nếu Ngu Thương vì xúc động mà thương dù chỉ là da thịt, đó là chịu trách nhiệm với Ngu gia.
Ở phương diện , Ngu Kinh Mặc vô cùng nghiêm khắc.
Ngu Thương dường như cũng đoán điều đó. Sau khi đồ chỉnh tề, chủ động đến chủ trạch nhận : “Cha, con sai .”
Ngu Kinh Mặc sofa, bên tay là Điền Nguyễn, một tay ôm lấy thanh niên, mắt phượng khẽ rũ xuống: “Con sai ở ?”
“Con nên tự mạo hiểm.”
“Còn gì nữa?”
“Nhất thời xúc động.”
“Còn nữa?”
Ngu Thương ngờ tới.
Ngu Kinh Mặc: “Con càng nên mang theo ba nhỏ của cùng dấn nguy hiểm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-163.html.]
Ngu Thương: “…… Dạ, con xin .”
Điền Nguyễn chút ngượng ngùng: “Là do tự em theo, hơn nữa cũng đám lưu manh sẽ tìm tới gây chuyện. Anh đừng trách Ngu Thương.”
Ngu Kinh Mặc: “Anh trách nó, chỉ là thất vọng vì nó suy nghĩ chu .”
Ngu Thương thừa nhận sai lầm: “Là con sơ suất.”
“Xuống tự kiểm điểm, một nghìn chữ.”
“Dạ.”
Điền Nguyễn trần nhà.
Ngu Kinh Mặc liếc mắt thấy gương mặt ngây thơ của : “Em cái gì?”
Điền Nguyễn: “Kỳ lạ thật, sét đánh?”
“Sét đ.á.n.h cái gì?”
“Anh giáo huấn vai chính công…… dựa cái gì mà sét đánh??” Điền Nguyễn phẫn nộ, “Em ngày thường chỉ cà khịa Ngu Thương hai câu thôi, trời đ.á.n.h sét ầm ầm .”
Ngu Kinh Mặc bật : “Ông đây dạy con trai , là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”
“Vậy em tính là cha của Ngu Thương ?”
“Tính là ba nhỏ của nó.”
“Có khác gì ?”
“Một già, một trẻ.”
“……” Điền Nguyễn chịu thua.
Dù trong thế giới , ba nhỏ nghiêm túc dạy dỗ vai chính công thụ thì , đúng ? Ngược mỗi móc, cợt, cãi ầm ĩ với vai chính công thụ thì chẳng .
Buổi tối làm xong bài tập, tắm rửa xong, Điền Nguyễn đang chuẩn nghỉ ngơi trong phòng khách thì một vị đại lão nhịn bốn năm ngày tóm .
Ngay lập tức ném lên chiếc giường rộng rãi trong phòng ngủ chính.
Điền Nguyễn hai tay giữ chặt vạt áo ngủ ngực, mặt đỏ bừng: “Anh làm gì? Ngày mai em còn học.”
Ngu Kinh Mặc bộ dạng cự tuyệt như chấp nhận của thanh niên: “Hôm nay em gọi là chồng, chẳng là nhớ ?”
Nói thật, Điền Nguyễn đúng là nghĩ, nhưng khi tắm xong bình tĩnh : “Em thường xuyên gọi là chồng, vốn dĩ là chồng của em mà, ?”
“.”
“Vậy là , em ý gì khác.”
Ngu Kinh Mặc dùng năm ngón tay rõ khớp xương kéo mở áo choàng tắm lụa đen của , tư thế trượt xuống như nước chảy, khí thế cuồn cuộn: “Hôm nay em đ.á.n.h , kiểm tra xem chỗ nào thương.”
Điền Nguyễn: “Em đ.á.n.h , chỉ xem thôi.” Cậu kéo chiếc chăn mỏng, định che đôi chân trần.
Ngu Kinh Mặc khom đè chăn, một tay đặt lên đầu gối : “Vậy chỗ là ? Xanh xanh tím tím.”
Điền Nguyễn cúi đầu , đầu gối quả thật hai mảng thâm: “…… Cái đó là tuần quỳ .”
“Quỳ thế nào? Quỳ cho xem.” Ngu Kinh Mặc cong môi , đương nhiên thanh niên quỳ thế nào.
Tuần phòng khách mới trải loại ga cotton thô quê mùa, thoáng mát, thấm mồ hôi, mùa hè dùng dễ chịu. Điền Nguyễn cực kỳ thích, nóng lòng trải lên ngay.
Kết quả tối đến, đôi chân thon gầy của quỳ lớp vải thô đó, chịu nổi. Đầu gối trắng muốt nhanh chóng mài đỏ, cả run rẩy, mồ hôi đầm đìa.
Ngu Kinh Mặc động, thanh niên liền như một khối đậu hũ non rung rinh, nước tràn đầy, mềm mại xương.
Mặc cho làm gì thì làm.
Ngu Kinh Mặc đặc biệt thích bóp chặt vòng eo của Điền Nguyễn, thon gầy, mềm dẻo, tràn ngập độ cong mỹ diệu thể diễn tả.
Chỗ nên thịt thì đầy đặn, chỗ nên trũng xuống thì tựa như một khe suối chứa đầy nước trong veo.
Con cự long tung hoành trong khe rãnh , từ đêm tối đến rạng sáng, mệt mỏi.
Quỳ đến cuối cùng, Điền Nguyễn nức nở: “Ngu , đầu gối đau.”
Ngu Kinh Mặc ôm lòng xem kỹ, đầu gối quả nhiên đỏ một mảng, như hai vệt ráng chiều rơi xuống, theo thời gian dần chuyển sang xanh tím.
Sau đó, bộ ga giường quê mùa .
Giờ phút , thanh niên trừng mắt giống hệt khi đó, ánh mắt ướt át, môi đỏ rực, da thịt trắng hơn tuyết.
Trong lòng Ngu Kinh Mặc như móng vuốt mèo nhỏ cào nhẹ, : “Lần ga giường mềm, sẽ đau .”