Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-04-03 16:29:37
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Người bình thường nhà ai hát sinh nhật ngay trong nghi thức kế thừa gia nghiệp chứ?

À, là Ngu Thương.

Không chỉ hát sinh nhật, mà còn… hát lạc nhịp.

Chẳng lẽ là vì , lúc tổ chức sinh nhật cho Ngu Kinh Mặc mà hát lệch tông, nên vẫn canh cánh trong lòng, nhân dịp chứng minh bản hề chạy nhịp? Trong thoáng chốc, Điền Nguyễn chỉ nghĩ khả năng đó.

Trong nguyên tác cũng hề vai chính công hát sinh nhật, chỉ hát một bài dân ca học đường bình thường.

mấy chuyện đó đều quan trọng, bởi vì Điền Nguyễn phun.

Cậu cùng trai xe lăn, tóc còn dính nước canh, hai trân trối, cứng họng nên lời: “…… Ờ, nóng lắm ? Hay để cho … mưa nhân tạo nhé?”

Dù gọi là mưa nhân tạo là “đổ canh nhân công”, cũng đủ khiến Hứa Băng Dạng run lên. Vốn gương mặt thanh tú yếu ớt, lúc càng thêm đáng thương: “Ngu phu nhân, với oán thù, đối xử với như ?”

Điền Nguyễn: “……” là một ly xanh tiêu chuẩn.

Hứa Băng Dạng ngước mắt, nước mắt lưng tròng. lúc Ngu Kinh Mặc tới, gã nắm chặt tay, run rẩy diễn tròn vai một đóa bạch liên hoa kiên cường: “Ngu Kinh Mặc, phu nhân của ghét đến ?”

Ngu Kinh Mặc bình thản đáp: “Em chỉ thấy nóng, nên cho mưa nhân tạo thôi.”

Hứa Băng Dạng: “……”

Ngu Kinh Mặc lấy khăn tay , lau miệng cho Điền Nguyễn, còn thuận miệng : “Sau đừng tùy tiện cho khác mưa nhân tạo, tốn nước miếng.”

Điền Nguyễn ủy khuất đáp: “Ừm.”

Hứa Băng Dạng: “……”

Trợ lý Từ bước lên: “Vị , nhà vệ sinh quần áo nhé? Nếu tiện, thể giúp.”

Hứa Băng Dạng như đang một kẻ khả nghi.

Trợ lý Từ: “……”

Hứa Băng Dạng : “Không cần, tự làm .”

Lúc , trai gã là Hứa Kiến Khang tới. Người vóc dáng cao lớn, trông khỏe mạnh. Điền Nguyễn chút ngạc nhiên, đúng là một cường tráng, một bệnh yếu.

Ông Hứa đời đúng là đặt tên cho con, yếu ngày leo lên vị trí gia chủ.

mặt ngoài, Hứa Kiến Khang mới là đại diện cho Hứa gia. Giọng trầm thấp, : “Em trai xe lăn, lỡ lời nên gây phiền toái cho Ngu tổng và Ngu phu nhân.”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Không .”

Hứa Kiến Khang đưa Hứa Băng Dạng quần áo. Khi , sắc mặt Hứa Băng Dạng trầm xuống, thấp giọng hỏi: “Anh, thấy Điền Viễn là cố ý ?”

Hứa Kiến Khang biểu lộ cảm xúc: “Không .”

“Ha, mặc kệ cố ý , thứ em cướp thì chính là của em. Em còn sẽ lấy nhiều hơn nữa, cho đến khi nuốt trọn tập đoàn Sồi Xanh.”

Trên sân khấu, khi hát xong sinh nhật, Ngu Thương yên đối diện với đám đông đang im lặng.

Một lúc , ai là vỗ tay , tiếng vỗ tay lan khắp nơi. Mọi liên tục khen ngợi: “Tiểu Ngu tổng hát thật.”

“Nghe như ca sĩ chuyên nghiệp.”

“Hôm nay giọng hát đúng là lời .”

“Ha ha ha ha……”

Tai Ngu Thương đỏ lên thấy rõ, nhưng mặt vẫn cố giữ nghiêm túc: “Quá khen.”

Mọi rộ lên.

“……” Ngu Thương vội vàng rời sân khấu, lấy cớ rửa tay, bước nhanh về phía nhà vệ sinh.

Điền Nguyễn ngớt: “Ha ha ha, nhóc đúng là ngại ngùng.”

Ngu Kinh Mặc kéo khẩu trang của xuống: “Em quên trong nhà vệ sinh ‘rắn’ ?”

Điền Nguyễn giật nhớ : “Lộ Thu Diễm! Mau đuổi theo Ngu Thương!”

Lộ Thu Diễm đang uống nước ga, tự giải trí, thì ngơ ngác.

Điền Nguyễn nghiêm túc : “Nhà vệ sinh nam nhân yêu, chuyên nhắm đàn ông, còn cả ‘rắn’, thích c.ắ.n chỗ hiểm.”

Lộ Thu Diễm: “…… Sao ?”

Điền Nguyễn: “Tôi từng , dọa chạy mất dép.”

Lộ Thu Diễm bật dậy: “Đồ nhát gan, để xử bọn chúng.”

Điền Nguyễn vui vẻ chạy theo hóng chuyện, : “Tôi tin sẽ bảo vệ Ngu Thương thật .”

Lộ Thu Diễm hùng hùng hổ hổ, khí thế hiên ngang đ.á.n.h “nhân yêu” với rắn, còn Điền Nguyễn thì cáo mượn oai hùm.

Kết quả tới cửa nhà vệ sinh, liên tiếp mấy tiếng “Sawatdee ka”, kèm theo một tiếng “Cút”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-155.html.]

“Sawatdee ka” quốc tịch Eri Hứa Kiến Khang đuổi ngoài. Sóng gió cuồn cuộn nửa n.g.ự.c trong áo da, váy bó sát mông. Không ai ngờ , thứ “cô” móc thể còn lớn hơn của tất cả ở đây.

Eri thấy Điền Nguyễn, mắt lập tức sáng lên, liếc mắt đưa tình đầy quyến rũ: “Sawatdee ka~”

Điền Nguyễn: “……”

Mao Thất từ chui , rút bao tải, trực tiếp trùm Eri lôi .

Lộ Thu Diễm định tay: “Đệt, bảo tiêu nhà hành động như u linh ?”

Điền Nguyễn : “Có lẽ vì đều độc , nên tốc độ nhanh như gió.”

“Cái liên quan gì tới độc ?”

“Một , luôn nhanh.” Điền Nguyễn trầm giọng , “Cậu còn nhỏ, hiểu .”

“…… Thứ móc ít nhất cũng lớn hơn .” Lộ Thu Diễm đột nhiên hiểu .

Hai nhanh chân nhà vệ sinh, bước bốn mắt với Hứa Kiến Khang. Lộ Thu Diễm liếc các buồng vệ sinh, ngoại trừ cái Hứa Kiến Khang đang , từng cái một đều trống .

Điền Nguyễn: “Kỳ quái, Ngu Thương ? Không lẽ rơi bồn cầu xả sang dị giới?”

“Không thể nào.” Lộ Thu Diễm gõ gõ cánh cửa duy nhất còn đóng, “Ngu Thương, ở trong đó ? Có rắn c.ắ.n ?”

Bên trong: “……”

Hứa Kiến Khang ngăn y : “Em trai ở bên trong, đang quần áo, mong hai vị đừng quấy rầy.”

Điền Nguyễn liếc chiếc xe lăn đang dựa sát tường: “Em trai hai chân tàn tật, để một bồn cầu đồ? Không sợ xả sang dị giới ?”

Hứa Kiến Khang: “Tôi ba mươi sáu tuổi , thiếu niên mười mấy.”

Điền Nguyễn thuận miệng hỏi: “Vậy con ?”

Hứa Kiến Khang sững : “Có, mười tuổi .”

Điền Nguyễn: “Vậy bài sinh nhật Ngu Thương hát hôm nay coi như tặng cho con , chúc nó sinh nhật vui vẻ.”

“…… Khách sáo.”

“Không khách sáo.”

Bên trong bỗng vang lên một giọng nam âm trầm, dịu nhẹ: “Anh cả, Nhạc Nhạc tháng mới sinh nhật, ăn sinh nhật một tháng, đòi mạng ?”

Hứa Kiến Khang: “…… Không cách đó.”

“Ha hả.”

Lộ Thu Diễm lười nhiều lời, một chân đá bật cửa , liếc mắt một cái: “Ồ, Ngu Thương ở đây, thôi.”

Hứa Băng Dạng m.ô.n.g trần truồng, mặt mày hoảng hốt, cứng đờ tại chỗ.

Điền Nguyễn một cái, : “Đổi đến cả quần lót luôn, Hứa đúng là tinh tế thật.”

“……”

“Chim nhỏ dọa sợ , nhỏ bé yếu ớt, cũng đáng thương ghê.”

“……” 

Hứa Băng Dạng lập tức giật quần áo che , trừng mắt Điền Nguyễn đầy giận dữ, nghiến răng : “Cậu…… .”

Điền Nguyễn: “Tôi . Tạm biệt, Hứa .”

Ra khỏi nhà vệ sinh, Lộ Thu Diễm bỗng ngẩng đầu lên bầu trời.

Điền Nguyễn cũng theo: “Ngu Thương ở trời ?”

Lộ Thu Diễm: “Hắn siêu nhân mà bay trời.”

“Vậy cái gì?” Điền Nguyễn đảo mắt quanh, bầu trời chỉ trời xanh mây trắng, cùng mấy con chim biển bay ngang.

“Hoa hạnh nở .”

Điền Nguyễn sững , theo, quả nhiên trong rừng một mảng trắng xóa. Gió nhẹ thổi qua, cánh hoa rơi như mưa: “Đẹp thật.”

Lộ Thu Diễm: “Hoa như , quả hạnh chắc to ngọt.”

Điền Nguyễn: “Vậy tới lúc đó chúng cùng tới hái hạnh.”

Hai giẫm lên cánh hoa, giữa rừng cây. Điền Nguyễn vui mừng phát hiện công viên chỉ cây hạnh, mà còn lê, đào, táo, cả cây sung.

Điền Nguyễn đang say mê trong gió xuân, chợt những hạt mưa mịn như tơ rơi xuống mặt.

Lạnh đến thấm da.

Phía bỗng xuất hiện hai bóng thanh tú, một xám tro, một trắng như tuyết.

Ánh mắt Lộ Thu Diễm đột nhiên lạnh hẳn, về phía Ngu Thương và Bạch Nhứ.

Điền Nguyễn: “……” 

Cậu mà, cơn mưa mưa xuân.

Máu chó… tới .

Loading...