Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 152
Cập nhật lúc: 2026-04-03 16:27:38
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cuối cùng Điền Nguyễn vẫn chọn Ngu Kinh Mặc, vì chọn cho một bộ tiểu lễ phục thoáng lạnh nhưng mất phần trang trọng.
Sơ mi tơ tằm màu xanh bạc hà, phối với quần dài lanh xám chín tấc, bên ngoài khoác một chiếc tiểu tây trang cổ điển màu trắng ngà. Trước n.g.ự.c cài một chiếc trâm kim cương hình Hải Đông Thanh xanh biếc.
Lộ mắt cá chân là đôi giày da Derby mũi tròn, mang kèm tất mỏng gần như trong suốt. Thân hình Điền Nguyễn trong nguyên tác vốn mảnh khảnh, mặc như càng thêm trẻ trung, linh hoạt.
“Quay một vòng.” Ngu Kinh Mặc lệnh.
Điền Nguyễn ngoan ngoãn một vòng: “Thế nào?”
Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h giá từ xuống, cong môi : “Không tệ.”
Điền Nguyễn cúi đầu quan sát bộ trang phục , “Vậy mặc bộ .” Vừa lúc cũng mệt vì đồ.
Ngu Kinh Mặc duỗi tay kéo qua, một tay ôm trẻ tuổi trong ngực.
Điền Nguyễn sợ làm gì thêm, mà hai còn đang ở phòng khách, kìm liếc xung quanh. Đám hầu vẫn im lặng thẳng, đẩy quần áo, quần, giày dép lên lầu, làm việc chăm, như thể hề thấy chủ nhân đang mật.
Ngu Kinh Mặc trực tiếp bế bổng lên: “Đi ngủ.”
Điền Nguyễn ôm cổ , hổ: “Đừng làm dơ quần áo, nếu ngày mai em chỉ thể mặc những bộ đồ lố lăng .”
“Em cũng chúng lố lăng.” Ngu Kinh Mặc khẽ .
“……”
Bộ quần áo khi lên đến tầng cởi sạch. Ngu Kinh Mặc đúng là làm dơ chúng— chỉ làm dơ… Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn phát hiện Ngu Kinh Mặc chút quái lạ, thích tự tay mặc quần áo cho , cởi , như thể là búp bê đồ riêng của .
“Em oa oa của .” Điền Nguyễn bắt nạt đến mức oán trách.
Ngu Kinh Mặc cao chân dài, cánh tay dài, dễ dàng chống lên lưng thanh niên đang quỳ bò. Ngực dán sát lên chiếc lưng thon mảnh : “Hửm?”
Trong tư thế , xương bả vai của Điền Nguyễn lưng càng rõ ràng, làn da mịn trắng như tơ, bóp nắn vài liền để dấu đỏ cực kỳ nổi bật.
Nơi nhiều thịt hơn, đỏ hồng như ánh bình minh.
Điền Nguyễn thành lời.
Ngu Kinh Mặc ôm lấy vòng eo gầy hẹp của , kéo dậy.
Tứ chi Điền Nguyễn nhũn , duỗi tay bám víu cái gì, cuối cùng chỉ thể chống hai tay lên đầu gối Ngu Kinh Mặc mới vững .
Ngu Kinh Mặc cố tình cho vững, trong lúc xóc nảy hỏi: “Vừa em gì?”
Điền Nguyễn ngẩng chiếc cổ trắng như thiên nga, giọng mơ hồ: “Không gì……”
“Anh giống như em gọi là ba ba?”
“Không .”
“Kêu một tiếng ba ba thử.” Ngu Kinh Mặc cúi đầu, răng nanh khẽ c.ắ.n lên cổ , giống một bá tước hút m.á.u tinh tế nhấm nháp con mồi.
Điền Nguyễn run lên, mím môi, vành tai đỏ bừng, kiên quyết mở miệng.
Ngu Kinh Mặc động một chút— thêm một chút, ôm chặt trong ngực.
Giây lát, môi từ cổ lưu xuống bờ vai, răng sắc như mà cắn: “Kêu một tiếng.”
Giọng chạm thẳng màng tai Điền Nguyễn, khiến ngũ tạng lục phủ như bốc lửa, như dòng điện mềm tê từ dây thần kinh chạy thẳng lên óc, dấy lên từng đợt sóng lớn ——
“Kêu.”
“…… Ba ba.”
“Con trai ngoan.” Ngu Kinh Mặc khích lệ.
Điền Nguyễn giống như thật sự biến thành một đứa nhỏ, đến mức khóe mắt cũng ươn ướt.
Không chỉ miệng khen ngợi, Ngu Kinh Mặc còn dùng hành động dẫn leo lên đỉnh mây ẩn trong tầng mây gió .
Hôm là thứ bảy, trời sáng trong lành.
Điền Nguyễn đau eo đau lưng, chân rút gân—là thật sự rút gân. Vừa tỉnh trong chăn rên rỉ: “Ngu , Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc kéo chăn xuống, thấy bắp chân căng chặt, ngón chân thứ hai ép xuống rõ rệt hơn các ngón khác, như kéo căng đến cực hạn. Hắn chạm , gương mặt Điền Nguyễn nhăn đau đớn.
Hắn khẽ bóp huyệt ở mắt cá chân , ấn một lúc: “Chân rút gân nghĩa là em sắp cao thêm.”
Điền Nguyễn lập tức bớt đau: “Thật ?”
“Tuổi cao thêm cũng bình thường.” Ngu Kinh Mặc giúp bóp thả phần bắp chân cứng đờ, khiến nó dần mềm .
Điền Nguyễn cử động ngón chân: “Em đỡ hơn .”
“Có lẽ tối qua lạnh. Em ngủ cởi quần áo, cũng ?”
“…… Không .” Điền Nguyễn cũng vì cứ ngủ cạnh Ngu Kinh Mặc là sáng dậy thấy quần áo .
Cậu từng nghi ngờ Ngu Kinh Mặc lén cởi áo ngủ của , nhưng phát hiện khả năng tự cởi còn lớn hơn.
Chẳng lẽ là định luật thế giới ? Ở cạnh công, tiểu thụ thể mặc đồ ngủ??
Để chứng minh, ăn sáng xong Điền Nguyễn liền gọi điện cho trai tiện nghi của : “Anh cả, Hạ Lan Tư ngủ cùng , tối nào cũng trần trụi ?”
Đỗ Hận Đừng: “Chuyện riêng tư, khỏi hỏi.”
“Vậy em đổi cách hỏi, sáng nào Hạ Lan Tư cũng trần trụi đúng ?”
“Có khác ?”
“Thế tức là khác. Quả nhiên, chỉ cần ngủ với là trần trụi.”
“……”
Điền Nguyễn: “Cảm ơn cả thật. Em sẽ giữ bí mật đời sống riêng của hai .”
Người hầu ngang: “……” Chúng thấy hết .
Ngu Kinh Mặc từ lầu bước xuống: “Đi thôi.”
Điền Nguyễn ngẩng đầu, lập tức thể rời mắt.
Ngu Kinh Mặc mặc một bộ tây trang xám đậm cao cấp. Không giống mấy bộ lạnh lùng hằng ngày, bộ mang nét cổ điển mềm mại nhưng tinh tế. Đường may khâu chỉ vàng 24k, tinh xảo. Ống tay, cúc, túi áo, vạt áo đều ôm sát cơ thể cao lớn tuấn dật của , giống quý tộc thế kỷ .
Trên chân phối một đôi giày Mạnh Khắc kiểu bán trang trọng. Đôi giày da dây buộc, chỉ dùng thiết kế song khấu, dáng vẻ mang hướng cổ điển thời thượng, chỉ phần mũi giày nhọn là khác biệt.
“Thế nào?” Ngu Kinh Mặc về phía Điền Nguyễn, tiếng đế giày vang giòn, mặt đá cẩm thạch bóng loáng sạch sẽ hạt bụi.
Điền Nguyễn ngẩng Ngu Kinh Mặc, từ góc độ nào cũng góc c.h.ế.t, nhịn : “Ngu , ngay cả lỗ mũi của ngài cũng , cứ như tình yêu .”
Ngu Kinh Mặc: “?”
Ngu Thương bước : “Cha, con đón Lộ Thu Diễm .”
Ngu Kinh Mặc: “Đi .”
Điền Nguyễn vội hỏi: “Em thể cùng ?”
“Em xuất hiện với phận phu nhân của , với phận em vợ của ?”
“…… Đương nhiên là phu nhân.”
Ngu Kinh Mặc đưa tay : “Đi thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-152.html.]
Điền Nguyễn đành cùng . Lên xe, lục túi, bỗng hoảng hốt: “Em quên mang khẩu trang.”
Ngu Kinh Mặc: “Nếu em thử lục túi xem.”
“?”
Điền Nguyễn làm thật, ngờ móc một chiếc khẩu trang đóng gói riêng: “Cũng may mang theo.”
Ngu Kinh Mặc bật : “Chẳng tối qua em tự nhét ?”
Điền Nguyễn nhớ , hình như đúng là việc , chỉ là khi đó Ngu Kinh Mặc làm mơ mơ hồ hồ, để ý nhét túi nào.
Cậu gửi tin cho Lộ Thu Diễm: Ngu Thương đón .
Lộ Thu Diễm trả lời nhanh: Tôi khả năng .
Điền Nguyễn: Sao ?
Tuy trong truyện gốc vai chính thụ tham dự xuân nhật yến , nhưng theo logic cốt truyện thì đều ảnh hưởng gì.
Lộ Thu Diễm: Cha uống rượu ngay ngoài đường, cảnh sát giao thông đưa .
Điền Nguyễn: …… May mà nguy hiểm tính mạng.
Lộ Thu Diễm: Cảnh sát giao thông gọi cho , tới xem, tiện thể đón cha về.
Điền Nguyễn: Được.
là chuyện vớ vẩn, Điền Nguyễn phục, dựa sinh hoạt của Lộ Thu Diễm loạn như ?
Điền Nguyễn xem vòng bạn bè của Lộ Thu Diễm, từ giữa chọn hai tương tác nhất, một nam một nữ, một dùng mèo làm avatar, còn dùng chó.
Cậu thêm bạn cả hai, ghi chú: “Xin chào, là bạn học của Lộ Thu Diễm.”
Ước chừng bốn năm phút , “Hoa Khai Phú Quý” đồng ý kết bạn.
“Hiện tại các bạn là bạn bè, thể trò chuyện.”
Điền Nguyễn dùng hai ngón cái gõ lên bàn phím 26 chữ cái, gửi : Chào dì, con là bạn học của Lộ Thu Diễm.
Mẹ Lộ: Xin chào.
Điền Nguyễn: Hôm nay tập đoàn Cây Sồi Xanh tổ chức xuân nhật yến, vốn dĩ sẽ cùng. Cơ hội con thấy hiếm , dì cảm thấy ?
Mẹ Lộ: Dì bảo nó , nó chịu .
Điền Nguyễn: Ngu Thương đang đường tới. Nếu cần hỗ trợ, xin đừng khách khí, nó khỏe.
Mẹ Lộ: Được.
Điền Nguyễn: Mong dì nhất định để Thu Diễm tham gia xuân nhật yến.
Mẹ Lộ: Không thành vấn đề. Cảm ơn chăm sóc Thu Diễm, bạn học như là phúc của nó.
Điền Nguyễn: Dì cần khách khí /hoa hồng
Lộ mẫu: /hoa hồng
Ngu Kinh Mặc liếc màn hình di động, hỏi: “Vì em là phu nhân của ?”
Điền Nguyễn: “Như thì của Lộ Thu Diễm nhất định sẽ đề phòng. Làm gì chuyện trời rơi xuống, bà cũng ngốc. nếu lấy phận bạn học mà khuyên, thì ngang hàng với Lộ Thu Diễm, cũng giữ lòng tự trọng của bà.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Em hiểu lòng .”
“Đầu óc em thỉnh thoảng cũng thông minh lắm.”
“Ừm.” Ngu Kinh Mặc xoa đầu , “Đầu thông minh.”
Điền Nguyễn gạt tay : “Kiểu tóc của em rối hết .”
Ngu Kinh Mặc : “Em xác định em kiểu tóc?”
Điền Nguyễn: “…… Chị Trương chải cho em nửa giờ sáng nay đó.”
Nếu là xuân nhật yến, hội trường tất nhiên sẽ chọn nơi thể thưởng phong cảnh đầu xuân. Mà ở Tô Thị, nơi khó nhất để ngắm cảnh xuân, nghi ngờ gì là các công viên lớn nhỏ.
Lần tập đoàn Cây Sồi Xanh trực tiếp chọn địa điểm tổ chức tại Công viên Đầm Lầy.
Nơi cũng ở sát khu dân cư quy mô lớn đang xây dựng, cảnh xuân, tiện thể quảng bá khu dân cư.
“Khu còn chính thức đặt tên.” Khi cổng khu, Ngu Kinh Mặc , “Em gợi ý gì ?”
Điền Nguyễn: “Em thì ý tưởng gì chứ?”
“Em tài t.ử Đức Âm ?”
“Em là thật giả tài tử, Ngu ?”
“Ít nhất em học.”
Điền Nguyễn gật đầu, nhận lấy lời khen: “Vậy , em nghĩ giúp cái tên —— gọi ‘Truyền Quốc Chí Tôn’ ?”
Ngu Kinh Mặc im lặng vài giây: “Anh suy nghĩ thêm.”
Điền Nguyễn: “…… em thấy mấy toà nhà giống như rồng, gọi là Long Đằng Sơn Trang thế nào?”
“Đưa danh sách chờ đặt tên.”
Điền Nguyễn thở dài, quả nhiên đặt tên sở trường của , vì mới thích văn theo đề bài hơn, thích tự do.
Khi công viên Đầm Lầy nhập khu dân cư , đại lộ chỉ thể xuyên qua giữa khu. Điền Nguyễn đầu , so với hơn một tháng đổi lớn: nhà cao hơn, màu sắc phong phú hơn, qua cũng đông.
Có xem nhà, đấu thầu, môi giới, còn mấy đến làm gì.
Điền Nguyễn thấy một hàng đạo sĩ giả trang thì giật : “Đạo sĩ T.ử Vân Quan?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm. Tới làm đạo tràng.”
“Đạo tràng gì?”
“Trừ tà giải hạn. Cũng mời hoà thượng, nhưng thích mời đạo sĩ hơn. Đi ngang qua sân khấu. Mọi khi mua nhà thường chút mê tín phong thuỷ, mời đạo sĩ tới nhảy một chút là yên tâm.”
“Nhảy một chút?” Điền Nguyễn nghĩ đến mấy điệu nhảy thần linh, lẽ cũng khác mấy.
Bentley chậm rãi dừng , Ngu Kinh Mặc xuống xe, mở cửa cho Điền Nguyễn: “Đi chào hỏi một tiếng.”
Điền Nguyễn đeo khẩu trang trắng, nắm tay Ngu Kinh Mặc trong màn hương khói dày đặc: “Khụ khụ… Thật sặc quá.”
Mà còn sặc hơn hương khói là tiếng một thanh niên nóng nảy: “Mẹ nó chứ, chỗ nào cũng tro hương! Cha quét tro hương còn sạch!”
Lão Bạch : “Tiểu thông cảm, đạo tràng thì đương nhiên khói hương.”
Ngu Lâm Lạc lửa giận đầy , khói hun một lượt càng cáu hơn cả sấm: “Thu dọn ngay cho ! Cha làm tổ trưởng bảo khiết, trách nhiệm với !”
Điền Nguyễn: “……” Vị tổ trưởng bảo khiết còn thật để tâm.
Lão Bạch dịu giọng: “Xin , mắt hun đen , mau rửa. Chúng còn nửa giờ sẽ xong.”
Ngu Lâm Lạc: “Đây gọi là khói trang trí! Hiểu ?!”
“Không hiểu.”
Ngu Lâm Lạc còn định phát tác, bỗng thấy Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn tới, lửa trong càng kìm , ném chổi: “Ông đây làm nữa!”
Điền Nguyễn: “Cậu tổng bộ Cây Sồi Xanh ? Không tạo quan hệ với ? Không lật đổ tập đoàn Cây Sồi Xanh ?”
Ngu Lâm Lạc sợ hãi: “Cậu… âm mưu của cha ?!”
Điền Nguyễn buông tay: “Thật là đứa nhỏ ngốc.”