Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-04-03 16:26:48
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Chính như lời Ngu Kinh Mặc , việc Hứa Băng Dạng xuất hiện tuy rằng gây bất lợi cho quá trình phát triển sự nghiệp của vai chính công, nhưng đồng thời Hứa Băng Dạng cũng vị trí cầm quyền Hứa gia suốt mười năm, luôn ẩn hậu trường, ai chia sẻ thành quả, bản tính trời sinh nhẫn nại cẩn trọng, cũng khó tránh khỏi lòng bất , nóng nảy.

Ngu Kinh Mặc lấy việc định làm trọng, ung dung đem mấy công ty nhỏ giao tay Ngu Thương, với : “Chuyện lời lãi năm nay tính, chỉ là để rèn luyện cho con.”

Ngu Thương giáo d.ụ.c quý tộc lớn lên, tâm khí tự nhiên cao hơn một chút, : “Ba trăm triệu dòng tiền xoay vòng, con vẫn thể đảm bảo.”

Điền Nguyễn thấy vai chính công chính thức tiếp quản Ngu gia bắt đầu từ đây, hiểu kích động: “Con trai, con chính là bá tổng tương lai!”

Ngu Thương: “……”

Việc giao tiếp chính thức luôn cần một nghi thức trang trọng. lúc xuân về hoa nở, Tập đoàn Cây Sồi Xanh mỗi năm đều tổ chức tiệc “Xuân Nhật Yến”, các lão tổng công ty đều mang theo lễ vật và tấm lòng đến dự, đồng thời cũng mời các đại lão trong giới tham gia chung sự kiện.

Điền Nguyễn nhớ trong nguyên tác, hôm nay chính là thời khắc huy hoàng của vai chính công, nếu ngoài ý .

“Đệt, Điền Nguyễn, cha Tập đoàn Cây Sồi Xanh mời dự Xuân Nhật Yến.” Uông Vĩ Kỳ kích động .

Điền Nguyễn: “Không chỉ cha , cha Hề Khâm, cha Tạ Đường Yến, cô mẫu nhà Tiền Gia Gia, cha Nam Mạnh Dao, cha mấy bạn học nữa, đều mời hết.”

Uông Vĩ Kỳ: “……”

Tự nhiên thấy đặc biệt chút nào.

Uông Vĩ Kỳ hiếm khi bình tĩnh : “Kia chẳng là bọn họ đều phận của ?”

Điền Nguyễn sớm chuẩn : “Trên đời một loại đồ vật gọi là mặt nạ dịch dung.”

“Đệt, thật sự ? Tôi tưởng chỉ trong truyện võ hiệp. Cho xem!”

Điền Nguyễn lấy khẩu trang đeo lên.

“…… Đây mà là mặt nạ dịch dung cái gì?”

“Khẩu trang là đủ .” Mọi đều là em trai “Điền Viễn”, dù mặt mũi giống cũng sẽ nghi ngờ gì nhiều.

Uông Vĩ Kỳ cạn lời, chỉ giơ ngón cái: “Tự kích động bản một trận.”

Theo mùa xuân đến, nam sinh Đức Âm cao trung đồng phục mùa xuân mới phát, nữ sinh thì để chân trần mặc váy ngắn, qua giống phong vị mùa hè mát lạnh.

Tiết xuân vẫn còn se lạnh, chỉ Điền Nguyễn là còn mang theo áo khoác.

Những khác hoặc là ham , hoặc như Lộ Thu Diễm và nhóm học sinh nghèo… vốn tiền mua thêm đồ.

Điền Nguyễn chú ý thấy trang phục mùa xuân của Lộ Thu Diễm vẫn là đồ cũ, quần còn ngắn, xe đạp lộ ít nhất hai mươi phân cổ chân, thôi cũng thấy lạnh.

Ngày hôm , Điền Nguyễn liền mang kim chỉ và vải theo , chờ Lộ Thu Diễm đuổi theo liền : “Tôi sửa quần cho .”

Lộ Thu Diễm: “?”

Vài ngày Lộ Thu Diễm mới dọn khỏi Ngu gia. Phải thật, ở Ngu gia cơm no áo ấm, suýt nữa dưỡng y thành quý thiếu gia. Y quên tình cảnh sa sút của , cũng Điền Nguyễn nể mặt y nên mới là “vá”, chứ “mua”.

“Vá thế nào?”

“Cậu cởi quần .”

Vừa xong thì hai nữ sinh phía qua, họ một cái đầy khó hiểu.

Lộ Thu Diễm: “…… Không cần.”

Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Vậy tan học, chúng phòng đồ.”

“Được.”

Đến tiết đại khóa buổi sáng, Điền Nguyễn lấy túi kim chỉ , với Lộ Thu Diễm: “Đi thôi.”

Lộ Thu Diễm cùng phòng đồ, cởi quần một bên xem. Thấy Điền Nguyễn dù vá chẳng gì nhưng cũng xem như khéo tay, y : “Không ngờ còn vá đồ.”

“?”

“Anh qua chính là kiểu đại thiếu gia làm gì, quét nhà cũng thể té một cái.”

“……” Điền Nguyễn phục: “Nào ?”

Lộ Thu Diễm chân trần, trắng và thẳng, duỗi mặt , “Cũng chỉ là làm cái tương tự thôi.”

Điền Nguyễn len lén liếc cổ chân y, ừm, kích cỡ cũng như học kỳ 1, còn còn .

Lộ Thu Diễm nhíu mày: “Anh làm gì?”

Điền Nguyễn lập tức thu mắt, cúi xuống vá quần: “Đều là nam sinh mà, ngại. Nói thật, so với lớn hơn, dùng thường xuyên ?”

Lộ Thu Diễm đỏ mặt buồn bực: “Không . Tôi mới giống , sớm trưởng thành.”

“……”

Bầu khí ngượng ngùng.

Điền Nguyễn vá xong một ống quần, vá sang ống còn , từng đường kim mũi chỉ càng ngày càng thuần thục.

Đột nhiên Ngu Thương xông , mày nhíu chặt, đặc biệt khi thấy đôi chân trắng bóng một sợi lông của Lộ Thu Diễm, sắc mặt âm trầm: “Hai đang làm gì?”

Điền Nguyễn ngẩng đầu, hiểu chuyện gì: “A?”

Lộ Thu Diễm bỗng nhiên chút lúng túng, vẻ mặt che , “Quần ngắn, Điền Nguyễn giúp vá.”

Ngu Thương mặt trầm xuống, tới tủ đồ của , lấy một chiếc quần ném cho y: “Thay .”

Lộ Thu Diễm động, chỉ dùng chân đẩy cái quần : “Cậu làm gì?”

“Có tố cáo các yêu đương.”

“……”

Điền Nguyễn: “Ai? Ai với Ngu yêu đương?”

Ngu Thương: “Là hai các .”

, với Ngu .” Điền Nguyễn ánh mắt kiên quyết, “Mặc kệ là ai, nhất định giữ kín.”

Ngu Thương đỡ trán, yên tâm , xem hai làm bậy.

Lộ Thu Diễm nhận chiếc quần Điền Nguyễn vá xong, lặng lẽ mặc , giọng nhàn nhạt: “Tuy ai tung tin bậy, nhưng ở cấp ba tuyệt đối sẽ yêu đương.”

Ngu Thương mặt biểu cảm, chỉ ừ một tiếng.

Hai đều im lặng. Điền Nguyễn bỗng phản ứng , giận dữ : “Là ai đùi Lộ Thu Diễm?! Tôi chân thứ ba của tan biến luôn cho !”

Ngu Thương đương nhiên sẽ , chỉ đáp: “Tôi sẽ xử phạt đó.”

Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm: “Chúng xem bảng thông báo xử phạt.”

Mỗi ai xử phạt, bảng thông báo sẽ đổi mới một lượt. Nếu mức độ nghiêm trọng, chủ nhiệm Hồ sẽ đích dùng giọng vịt đực của để phê bình giáo dục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-151.html.]

Bảng thông báo lăn qua, xử phạt vì “bịa đặt”: Nam Hoài Quất.

Điền Nguyễn: “……”

Lộ Thu Diễm: “Hắn ăn no rỗi việc ?”

Điền Nguyễn: “Cái ghi hồ sơ học sinh ?”

Lộ Thu Diễm: “Hồ sơ học sinh Đức Âm khác với trường bình thường. Tôi xử phạt mười , vẫn còn là đảng viên.”

Điền Nguyễn bỗng nhớ . Học sinh Đức Âm lên cấp ba là tự động đoàn, tương lai phần lớn theo con đường thương nghiệp, nhưng làm công chức cũng thể.

Cho nên Lộ Thu Diễm nghiệp xong mới thể tòng quân. Hồ sơ y nhất định sạch sẽ.

Đức Âm sẽ dùng đủ loại biện pháp để bảo đảm chỉ cần là học sinh của trường , tương lai đều cản trở, hồ sơ đương nhiên sạch, ngoại trừ những khai trừ.

“Vậy thì .” Tuy Điền Nguyễn Nam Hoài Quất khả năng nước ngoài, nhưng nhỡ , ảnh hưởng việc làm chính trị của thì .

Trở phòng học, Điền Nguyễn chằm chằm Nam Hoài Quất đang hoảng hốt.

Nam Hoài Quất cố làm mạnh miệng: “Anh làm gì?”

Điền Nguyễn: “Cậu ăn no rảnh quá, chơi xử phạt ?”

Nam Hoài Quất: “…… Không chắc? Tôi thích.”

Điền Nguyễn: “Ừ, còn thích bóp cổ nữa.”

Vừa xong, Hải Triều ở hàng phía đồng loạt sang.

Nam Hoài Quất thẹn quá hóa giận: “Anh mới là đồ rình coi biến thái!”

Điền Nguyễn: “Cậu mới là đồ rình coi.”

“Là rình .” Nam Hoài Quất vẫn còn canh cánh chuyện hôm đó Điền Nguyễn thấy cùng Hải Triều như . Hắn ám ảnh, thấy Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm trong phòng đồ thì lập tức gọi một cú điện thoại tới hội học sinh.

Trùng hợp , nhận chính là Ngu Thương.

Điền Nguyễn Nam Hoài Quất cứng đầu: “Hôm đó chỉ ngang qua, cố ý .”

Nam Hoài Quất: “Anh ngang qua, còn dừng cho xe tự rung?”

Điền Nguyễn vội che miệng , nhỏ giọng: “Sao cãi giỏi hả?? Tôi làm gì cả, xe còn tài xế!”

Nam Hoài Quất gạt tay : “À.”

Điền Nguyễn : “Lần coi như xóa sạch.”

Nam Hoài Quất: “À.”

là tiểu ngạo kiều. Chỉ Hải Triều mới trị nổi .”

“……”

Qua chuyện , Điền Nguyễn bắt đầu mong Xuân Nhật Yến đến.

Định hạ tuần tháng ba, đúng lúc cảnh xuân đẽ, cũng sắp đến sinh nhật của Ngu Thương.

Điền Nguyễn tin lập tức báo cho Lộ Thu Diễm.

“Tôi .” Lộ Thu Diễm thuận miệng đáp.

Điền Nguyễn: “? Cậu sinh nhật Ngu Thương?”

“Đều là bạn cùng trường, sinh nhật là bình thường.”

“Ồ, sinh nhật Uông Vĩ Kỳ ?”

“……”

“Biết sinh nhật Hải Triều?”

“……”

“Vậy sinh nhật ?”

“…… Sinh nhật khi nào?”

Điền Nguyễn: “Không nha, tổ chức sinh nhật. Còn về hỏi coi sinh ngày nào.”

Lộ Thu Diễm Điền Nguyễn, kinh ngạc, chút thương xót.

Điền Nguyễn đột ngột đối mắt với “thần quang” phát sáng quanh vai chính thụ, suýt loá mù: “Lộ Thu Diễm! Cậu, đừng như ! Loá mắt quá!”

“……” Thần quang tắt ngúm, Lộ Thu Diễm bất đắc dĩ : “May cho là vô tâm vô phổi, chứ cũng dễ thành phản xã hội.”

Điền Nguyễn hiểu: “Tôi phản xã hội gì? Xã hội tuy nhiều khổ cực, nhưng cũng nhiều khoảnh khắc . Người sinh là để hưởng phúc.”

Lộ Thu Diễm lười biếng đáp: “Anh đúng là hợp để hưởng phúc.”

Điền Nguyễn nhiệt tình mời: “Xuân Nhật Yến với sinh nhật Ngu Thương, đều đến.”

Lộ Thu Diễm: “Sinh nhật , còn Xuân Nhật Yến thì thôi. Nhà phá sản, ai cũng .”

Điền Nguyễn: “Hạ Lan Tư cũng phá sản ai cũng , mà cả chọn xong quần áo giày dép, chuẩn tỏa sáng ở Xuân Nhật Yến.”

“Tôi .”

nhất định ăn dưa.”

“…… Dưa gì?”

Điền Nguyễn bấm tay tính: “Xuân Nhật Yến, Ly Tửu hát một bài chạy tông cũng khen.”

Lộ Thu Diễm: “Thật ? Vậy thử.”

Lúc , cách đó mười mấy dặm, Hạ Lan Tư và Ngu Thương đồng thời hắt xì.

Điền Nguyễn về nhà, vui vẻ catwalk mặt Ngu Kinh Mặc, tìm một bộ thật lòe loẹt.

“Ngu , bộ thế nào? Đính đá quý ren, là nhà thiết kế đầu mì gói làm riêng cho em.”

“Bộ là chủ đề hắc ám đế quốc, cô độc giữa lâu đài băng tuyết.”

“Còn bộ ? Phong cách hoa thủy tiên nở trong bình minh, bên bờ sông tự thưởng một kỵ sĩ ngang, đem ngựa của cho hoa thủy tiên cưỡi, từ đó hai bầu bạn……”

“Còn bộ nữa, ý tưởng thiết kế là—”

Ngu Kinh Mặc đống quần áo ngớ ngẩn từ xuất hiện, chỉ trầm mặc mỉm .

“Ngu ?” Điền Nguyễn bỗng dừng .

Ngu Kinh Mặc uyển chuyển : “Mấy bộ quần áo , dù cỡ nào, cũng kém em một phần vạn.”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...