Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-04-03 07:24:57
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mùa đông ở Tô Thị vẫn chút ẩm lạnh, thể Đỗ phu nhân yếu, bác sĩ chủ trị thông báo bà về Mỹ kiểm tra. Nếu gì trở ngại, thể an dưỡng đến mùa xuân hạ trở về.

Điền Nguyễn , tan học xong liền một sân bay tiễn bà một đoạn.

Bên cạnh Đỗ phu nhân Dew và hai vệ sĩ theo, còn Đỗ Hận Đừng mang vẻ mặt như đang trò chuyện với khí. Đỗ phu nhân ăn mặc xinh , cổ đeo một chuỗi ngọc trai, càng tôn lên khuôn mặt ôn hòa. Bà dịu dàng nắm tay con trai út, trong mắt vương nỗi luyến lưu: “Tiểu Nguyễn đừng lo, một chút sẽ về.”

“Về thật ?” Điền Nguyễn đúng là nỡ, chóp mũi ngửi thấy hương thơm đặc trưng Đỗ phu nhân—một mùi mang vị tình thương của . “Mẹ, coi Tô Thị như nhà thật ?”

Đỗ phu nhân: “Đương nhiên. Nước nào cũng bất động sản của Đỗ gia.”

“…… Ý con là, nếu con luôn ở đây, cũng ở đây luôn ?”

Đỗ phu nhân liếc Ngu Kinh Mặc đang vững vàng bên cạnh—dáng cao lớn xuất chúng khiến bà ngẩng đầu lên mới rõ. Bà : “Chỗ nào Tiểu Nguyễn và Kinh Mặc, nơi đó chính là nhà của .”

“Dạ.”

Điền Nguyễn gật đầu.

Đỗ phu nhân duỗi tay ôm lấy .

Điền Nguyễn hương thơm ngọt lành của bà bao phủ, lập tức luống cuống. Trừ Ngu Kinh Mặc , từng tự nhiên ôm ai như thế.

Đỗ phu nhân : “Mẹ yêu con.”

Tim Điền Nguyễn như một bàn tay mềm mại nắm lấy, dâng lên chút chua xót khó tả. Cậu hít hít mũi: “Con cũng yêu .”

Đỗ phu nhân buông , mỉm : “Mẹ .”

Người thường con tâm ý tương thông, lúc Điền Nguyễn thật sự cảm nhận tình là gì. Cậu còn sợ hãi nữa, : “Mẹ, dưỡng cho . Đến lúc đó chắc là về thăm con , khi con qua thăm .”

“Được.”

Đỗ phu nhân mặt dặn dò Đỗ Hận Đừng: “Hận Đừng, chăm sóc cho em trai con, đừng bắt nạt nó.”

Đỗ Hận Đừng : “Chỉ cần bắt nạt con là .”

“Tiểu Nguyễn ngoan như , thể bắt nạt con. Đó là nó đang làm nũng, con chịu đựng nó một chút.”

Đỗ Hận Đừng lắc đầu thở dài: “Được .”

Điền Nguyễn xong thì đỏ mặt, hỏi: “Anh cả, em lúc nào bắt nạt ? Anh đừng bôi đen em mặt cha .”

Đỗ Hận Đừng ngay lập tức sửa giọng: “Đó bắt nạt, là làm nũng. Anh hiểu mà.”

“Còn nữa,” Đỗ phu nhân , “Hận Đừng, con cũng chăm sóc Tiểu Hạ. Nó thế đáng thương, cô độc, chỉ thể dựa con.”

Trên mặt Đỗ Hận Đừng vẫn là nụ : “Con .”

Đỗ phu nhân cuối cùng cũng yên tâm. lúc nhân viên sân bay đến, cung kính : “Đỗ , Đỗ phu nhân, mời ngài làm thủ tục đăng ký.”

“Tiểu Nguyễn, tạm biệt.” Trong mắt Đỗ phu nhân ánh lệ, “Đến Mỹ sẽ gọi video cho con.”

“Dạ.”

Điền Nguyễn vẫy vẫy tay nhỏ. Chia ly bao giờ cũng khiến buồn, huống chi là với ruột thịt: “Cha, , tạm biệt.”

Ngu Kinh Mặc: “Cha vợ lên đường thuận lợi, con sẽ chăm sóc Điền Nguyễn.”

Đỗ Hận Đừng: “Công ty trong nước giao cho con, con sẽ dùng ba năm để mở rộng thị trường.”

Đỗ phu nhân mắt còn vương nước mà . Đi mấy chục bước mới phát hiện chồng rớt .

Điền Nguyễn: “Cha, .”

Đỗ Đạm Nhân: “Cha còn gì hết.”

Mọi : “……”

Đỗ Đạm Nhân: “Các con với cha ?”

Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Cha, đến Mỹ nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng thức đêm, đừng cãi với ai, ị nhớ lấy giấy .”

“……”

Ngu Kinh Mặc: “Cha vợ bảo trọng, nghỉ ngơi nhiều, hạn chế vận động mạnh.”

Đỗ Đạm Nhân đơ mặt: “Các con cũng , dù còn trẻ, nhưng cũng kiềm chế tình cảm mà dưỡng sinh.”

Điền Nguyễn: “…… Lời cha nên với cả.”

Đỗ Đạm Nhân còn thêm, nhưng nhân viên nhắc: “Đỗ , đến giờ đăng ký.”

“Cha, cha nhanh , gì chúng trong video.”

Đỗ Đạm Nhân đành . Ngoài chuyện ở bên phu nhân, sản nghiệp ở nước ngoài cũng cần xử lý lúc, thể thiếu . Nhà lớn nghiệp lớn chính là điểm , bận rộn như con .

Cha , đường trở về Điền Nguyễn ủ rũ buồn bã: “Không đến Mỹ dạo tiệm vàng …… Bên đó tiệm vàng nhỉ?”

Ngu Kinh Mặc bật : “Đương nhiên là .”

Điền Nguyễn lập tức vui vẻ: “Vậy chắc chắn sẽ giúp em tích góp tài sản.”

“Anh cho em còn đủ để em tiêu?”

“Không giống .” Điền Nguyễn lý lẽ đầy đủ: “Anh cho em cái gì, thì đó là của em. Còn cha cho em, đó là tặng thêm.”

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ lập lòe chiếu mặt kính. Ngu Kinh Mặc nghiêng đầu thanh niên bên cạnh, ánh sáng hắt lên sống mũi thẳng, môi mỏng khẽ cong: “Ừm.”

Đó chính là Điền Nguyễn. Trải qua mấy tháng bồi dưỡng, nhận thức rốt cuộc khắc sâu trong đầu .

Điền Nguyễn phát hiện điều gì, về đến trang viên liền hấp tấp tìm Lộ Thu Diễm để cùng làm bài tập.

“Sao làm bài trong phòng khách?” Điền Nguyễn bất mãn. Dưới sự tác hợp chủ ý của và Ngu Kinh Mặc, vai chính công thụ rõ ràng ở chung với , còn chia phòng.

Lộ Thu Diễm xoay cây bút trong tay, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi sang hỏi Ngu Thương mượn bài tập, cho, còn đuổi ngoài.”

Điền Nguyễn: “……”

Cứu mạng, vai chính công thẳng quá thì làm bây giờ.

Trong tình huống chẳng lẽ vai chính thụ hỏi vai chính công mượn bài tập thành, trêu chọc nhẹ một phen ?

Cho dù như , thì vai chính công cũng thể tự dạy vai chính thụ làm bài, tay nắm tay, n.g.ự.c áp lưng trong cách gần gũi, thở hòa quyện, chỉ cần đầu cẩn thận là môi chạm môi ……

Điền Nguyễn đắm chìm trong tưởng tượng, chu môi lẩm bẩm: “Sao ~”

Lộ Thu Diễm: “??”

Lộ Thu Diễm vung tay một cái, trực tiếp hất Điền Nguyễn xa.

Điền Nguyễn ngơ ngác bệt đất, vẻ mặt vô tội Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm bực bội : “Anh bán manh với làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-150.html.]

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Thương bước , thấy cảnh , nhíu mày hỏi: “Lộ Thu Diễm, đ.á.n.h ?”

Điền Nguyễn vội vàng xua tay: “Không , chỉ là manh đến ngã thôi.” Cậu vỗ vỗ m.ô.n.g dậy, “Chúng tiếp tục làm bài tập .”

Băng gạc đầu Ngu Thương tháo xuống, hổ là vai chính công, mới mấy ngày đầy m.á.u sống . “Các chỗ nào thì thể hỏi .”

“Được nha nha.”

“Không cần.” Lộ Thu Diễm cùng lúc.

Ngu Thương nghi hoặc y.

Lộ Thu Diễm cáu kỉnh: “Tôi chỗ nào cả. Không cần hỏi .”

Ngu Thương trầm mặc vài giây: “Ồ.”

Điền Nguyễn chỉ một bài toán lớn: “Lộ Thu Diễm, bài làm ?”

Lộ Thu Diễm liếc một cái: “Không.”

Điền Nguyễn khẽ mỉm : “Đề phức tạp như , chắc chắn chỉ hạng nhất khối, hội trưởng hội học sinh, đại thiếu gia nhà họ Ngu, con trai ngoan của , Ngu Thương mới làm thôi.”

Ngu Thương: “……”

Khóe môi Lộ Thu Diễm cong lên một chút, sang với Điền Nguyễn: “Nói cho cùng thì cũng xem như lớn của . Nếu Ngu Thương là con trai ngoan của , cũng là cháu trai của . Tôi là rộng lượng, chấp nhặt với .”

Điền Nguyễn vỗ vỗ vai y: “Chúng làm trưởng bối, yên tâm.”

Ngu Thương hai đối thoại, gân xanh nơi thái dương giật giật, nhưng vẫn đến xem đề lớn . Ngón tay thon dài lấy bản nháp, đoạt luôn bút trong tay Lộ Thu Diễm.

Khi đoạt, hai tay chạm . Lộ Thu Diễm sững một chút, mặt , giả vờ tự nhiên: “Cậu giải ?”

Ngu Thương trả lời, trực tiếp ý tưởng giải đề trong ba phút, ném lên bàn, đáp án: “Các tự giải.”

Theo ý tưởng Ngu Thương đưa, Điền Nguyễn nhanh làm xong, đến một phút. Lộ Thu Diễm cũng giải .

Ngu Thương xem qua, “Tốt, chỉ là Lộ Thu Diễm làm qua loa.”

Lộ Thu Diễm bình thản: “Tôi chỉ cần bảo đảm bài thi sạch sẽ, bình thường làm bài tập thì tùy tâm.”

Ngu Thương cũng ép y luyện nghiêm túc, chỉ cần lấy điểm cao, top 10 khối là , “Đã 9 giờ rưỡi.”

Ý là nên tắm rửa ngủ.

Điền Nguyễn thu dọn xong, hỏi: “Lộ Thu Diễm, buổi tối trông Ngu Thương ? Lỡ nửa đêm rơi xuống đất, ho khan đập đầu thì ?”

Lộ Thu Diễm: “Hắn lớn như , sẽ yếu trí đến mức đó.”

Ngu Thương: “…… Tôi vốn dĩ thói quen rơi xuống đất.”

Điền Nguyễn tận tâm tác hợp: “Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Lộ Thu Diễm, chẳng lẽ Ngu Thương IQ từ 180 rớt còn 18?”

“……”

Lộ Thu Diễm mất kiên nhẫn: “Mau ngủ , khoa học chứng minh thức đêm làm trí lực giảm.”

Điền Nguyễn biến ngốc nên lập tức chạy: “Chúc hai một buổi tối vui vẻ!”

Đi tắm xong, uống sữa, lên giường thoải mái, Điền Nguyễn nam nhân bên cạnh đang thò tay đây: “Em ngủ một giấc thông minh, nếu dám quấy rầy em, coi chừng em c.ắ.n .”

“Ngủ thông minh?” Ngu Kinh Mặc bật , chạm môi lên trán .

.” Điền Nguyễn tranh thủ nắm bàn tay to đang đặt m.ô.n.g , “Ngủ nhiều sẽ thông minh, ngủ ít sẽ ngốc.”

“Ai ?” Ngu Kinh Mặc vốn định làm gì, chỉ thích ăn đậu hủ thiếu niên, mềm, ngọt, xương cốt cân xứng, chỗ nên thịt thì thịt, chỗ nên thon thì thon, một tay ôm gọn.

Ngu Kinh Mặc yêu thích rời mà bóp nắn.

Điền Nguyễn làm xoa bóp cho , tin tưởng nghi ngờ: “Nhà khoa học .”

“Nhà khoa học còn , khi ngủ hôn chồng một cái, sẽ khiến chồng mơ cũng là ngọt.”

Điền Nguyễn chu môi: “Sao ~”

Ngu Kinh Mặc bật , hôn trán : “Ngủ ngon.”

“Ưm……”

Hôm Điền Nguyễn học, thi thử.

Ngoài Toán Văn Anh bắt buộc, các môn khác học kỳ đăng ký . Cậu đăng ký thêm một khóa ngôn ngữ nhỏ, tiếng Pháp. Những môn còn điều chỉnh theo thời khóa biểu của Lộ Thu Diễm.

Uông Vĩ Kỳ lượng sức, cũng đăng ký giống bọn họ, kết quả chiều học thì cùng phòng học.

trong lớp tiếng Pháp, và Điền Nguyễn chung.

Uông Vĩ Kỳ: “Hắc hắc, cũng làm bạn bàn với học sinh thứ hai khối, vinh dự quá.”

“Hoan nghênh đến với khóa ngôn ngữ khó nhất Đức Âm.” Điền Nguyễn tươi.

“??”

Lên lớp xong, cô giáo tiếng Pháp tóc vàng xoăn nhỏ, trình độ tiếng Trung cũng tạm , nhưng đa phần dùng tiếng Pháp để giảng. Dưới lớp mười mấy học sinh sợ đổ mồ hôi lạnh, ai dám mở miệng.

Uông Vĩ Kỳ vò đầu, suốt 40 phút thì 39 phút giống như bò chảo nóng.

Điền Nguyễn cũng mơ hồ, từ vựng tiếng Pháp trong vở mà chữ cái một nửa, biến mất một nửa, tiếng Pháp quá nhiều chữ cái phát âm, khác tiếng Anh.

Tan học, Uông Vĩ Kỳ ánh mắt c.h.ế.t lặng: “Tôi là ai? Tôi ở ? Tôi đang làm gì?”

Điền Nguyễn vỗ vai : “Xem như đang rèn luyện con đường nhân sinh.”

Tan lớp, xe, việc đầu tiên Điền Nguyễn làm là hỏi chồng tinh thông tám ngoại ngữ: “Từ phát âm ?”

Thế là mỗi ngày Ngu Kinh Mặc làm về đều mở lớp bổ túc nhỏ cho bạn đời hiếu học của .

Lửa nhỏ thì , lửa lớn quá là bén đến tận giường.

Cứ như qua một tháng, Điền Nguyễn yên tâm học, về nhà, làm bài, thi, ngủ. Cuộc sống bình lặng đến mức suýt quên còn vai ác…

Cho đến khi Ngu Kinh Mặc vô tình nhắc: “Hứa gia chiếm mất một hạng mục đấu thầu vốn thuộc Cây Sồi Xanh, cuối cùng cũng động tác.”

Điền Nguyễn giật : “Thật sự đoạt ?”

“Ừm.”

Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc, vẻ mặt chút d.a.o động, như thể để tâm. nhíu mày mới là biểu hiện tức giận nhất của , “Tới lúc tay ?”

“Còn .” Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt , “Ít nhất nắm bên nào âm thầm chống lưng cho . Bằng chỉ khiến Ngu gia rơi thế bất lợi.”

“Vậy cứ thế mà nuốt cục tức ?” Điền Nguyễn bực bội. Cây Sồi Xanh thể tham gia đấu thầu hạng mục lớn tất nhiên dạng , vai ác đoạt mất dễ dàng.

Ngu Kinh Mặc nâng tay bóp khuôn mặt giận dỗi mềm mại , khẽ : “Không thả mồi thì làm câu cá lớn.”

“?”

Loading...