Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:39:26
Lượt xem: 266
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trong nguyên tác, khi vai chính công và thụ trưởng thành, cuộc sống hạnh phúc của họ đương nhiên miêu tả ít —— trong đó đáng nhất là, mỗi hai làm gì đó, bên thụ đều sẽ hổ tức giận mà mắng công là “đồ lừa tiên”.
Về phần “lừa tiên” , tác giả còn nhiều dùng những từ như “hùng vĩ”, “đồ sộ”, “khổng lồ”, “cự long biển”, “bình giữ nhiệt” để miêu tả.
Thế nên khi xong nguyên văn, trong đầu Điền Nguyễn hình thành một hình tượng rõ ràng, bản thể của vai chính công chính là lừa tiên.
Có to ? Siêu cấp to.
Điền Nguyễn cảm thấy nghiêm túc, nửa phần bịa đặt. giờ khắc , mặt , vai chính công cùng thụ như thể sét đ.á.n.h trúng.
Điền Nguyễn: “…… Tôi thật mà.”
Các bạn học xung quanh đồng loạt dựng tai lên —— thật sự ? Cậu từng thấy hội trưởng hội học sinh…… ?
Giữa lúc bầu khí căng thẳng, tiếng chuông dương cầm nhẹ vang lên, một nữ giáo viên mặc váy công sở đen trắng tới, đỡ nhẹ gọng kính viền, hỏi: “Các em đang làm gì đấy?”
Lộ Thu Diễm lùi về hai bước, dám Ngu Thương: “Em về lớp.”
Ngu Thương yên tại chỗ, môi mím chặt, những ngón tay thon dài cứng ngắc .
Vị giáo viên là giáo viên ngữ văn lớp 1, đồng thời cũng là chủ nhiệm lớp. Cô ba mươi tám tuổi, là giáo viên đặc cấp, tính tình nghiêm khắc, ít khi . Mỗi tiết học đều đến đúng giờ, trễ lấy một giây.
Cô ngang qua Ngu Thương, lạnh nhạt : “Vào lớp.”
Phòng học trong khoảnh khắc yên tĩnh .
Chủ nhiệm lớp đặt sách giáo khoa lên bục giảng, một nửa là bảng trắng, một nửa là bảng đen: “《Xích Bích phú》 các em đều thuộc chứ?”
Cả lớp liền như chim cút, cùng cúi đầu nhỏ.
Ngu Thương chỗ , còn Điền Nguyễn thì lúng túng bên mép bục giảng.
Chủ nhiệm lớp liếc quanh một lượt, chỉ tay: “Em chỗ đó.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn xuống chỗ phía Ngu Thương, gần cửa sổ. Từ đây thể bãi cỏ rộng cùng đình hóng gió, xa xa hơn là tòa nhà ăn bốn tầng. Tầng trệt của nhà ăn từng xảy sự cố ch·áy nổ, hiện đang phong tỏa sửa chữa, dự kiến một tháng nữa mới mở .
Trường quý tộc ai là . Một khối niên cấp hơn mười lớp, riêng lớp 1 cũng chỉ hơn hai mươi học sinh. Phòng học rộng, mỗi một bàn vẫn còn thừa chỗ.
“Đây là học sinh mới, bạn Điền Nguyễn, cùng hoan nghênh nhé.” Chủ nhiệm lớp .
Xung quanh vang lên vài tiếng vỗ tay thưa thớt: “Học sinh mới, chào .”
“Cậu giỏi quá đó.”
Điền Nguyễn lên, cứng ngắc: “…… Chào .”
“Ngồi xuống, thuộc .”
Điền Nguyễn lấy sách giáo khoa , lật đến trang Xích Bích phú, lặng lẽ . Khi gặp đoạn quên, liền mở từ điển cổ Hán tra.
Cậu nghĩ vị giáo viên ngữ văn thật đúng là nghiêm, cả lớp thuộc mà chẳng ai dám chuyện làm việc riêng.
Mãi đến khi tiếng violin và nhạc quảng bá vang lên nhẹ nhàng trong từng phòng học, chủ nhiệm lớp mới dậy, : “Điền Nguyễn, em đây một chút.”
Điền Nguyễn hoảng. Loại học sinh “ sắp lớp” như vốn nên chủ nhiệm gọi chuyện. điều khiến ngờ là —— khi đến văn phòng tầng hai, bên trong còn hiệu trưởng Lý.
Hiệu trưởng Lý ôn hòa vẫy tay, chỉ lên bàn đầy đồ ngọt: “Đến giờ nghỉ , đây ăn chút gì .”
Trường Đức Âm chỉ chương trình học mang tính tự do cao, mà còn cách sắp xếp thời gian phong phú, như giờ nghỉ nhỏ, nghỉ trưa, chiều, thậm chí còn giờ giải trí định kỳ.
Trong giờ giải trí , học sinh thể tham gia các hoạt động như khiêu vũ, diễn thuyết, thể thao, hoặc phép rời trường về nhà.
“Cảm ơn hiệu trưởng.” Điền Nguyễn lễ phép , “ em ăn ở đây, khác thấy .”
Cửa văn phòng giáo viên thường xuyên mở, ngang thể liếc . Hiệu trưởng Lý ép , chỉ uống ngụm , ôn tồn : “Được . Nếu ở trường gì khó khăn, cứ đến tìm cô.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Vâng.”
“Vậy em đến phòng , hòa đồng với bạn bè một chút.”
Trà thính ngay trong tòa nhà ăn uống. Mỗi lớp đều khu vực riêng, học sinh thường đến đó uống , nghỉ ngơi khi đến giờ tiểu hưu.
Điền Nguyễn chẳng hứng thú gì với “giờ tiểu hưu”, về phòng học sách.
Ngu Thương cũng ở đó, như thể cố ý chờ , bước tới cạnh bàn, gõ nhẹ mặt bàn: “Ra ngoài.”
“Tôi sách.”
“Đi đăng ký với hội học sinh. Tôi để mắt mới yên tâm.”
Điền Nguyễn mở to đôi mắt, trong mắt ánh lên vẻ nghi hoặc: “Vì ? Cậu dính dáng tới ?”
Ngu Thương giọng bình thản, nhưng biểu cảm mặt sắp giữ nổi, dù cũng chỉ là một thiếu niên tuổi mười bảy: “Tôi đúng là , nhưng thấy … quen.”
“Quen chỗ nào?”
“Có thể là do từng ‘bái quần’.”
“…… Không thể, là ba nhỏ của , tôn kính .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-15.html.]
“Tôn kính là chuyện đôi bên.” Ngu Thương lười tranh luận, chỉ : “Nếu cha dám nghĩ lung tung về kích cỡ của , đoán ông sẽ nghĩ thế nào?”
Điền Nguyễn vô lực giải thích: “Tôi chỉ giúp để ấn tượng trong lòng Lộ Thu Diễm thôi.”
“Ấn tượng ? Ấn tượng là để khác bái quần ? Anh coi là lưu manh, là đang sỉ nhục ?”
“Tôi ……”
“Đừng nữa. Đi hội học sinh. Bằng cha sẽ ở trường làm những chuyện gì.”
Điền Nguyễn tự thấy chẳng làm gì với Ngu Kinh Mặc, nhưng cái gì cũng nắm rõ, thật khiến hổ thôi. Chỉ đành tạm thời thu cốt khí, ngoan ngoãn theo Ngu Thương đến hội học sinh.
Tòa nhà thể nghệ nơi đặt hội học sinh, tầng là sân vận động trong nhà, tầng hai là phòng vẽ, tầng ba mới là nơi hội học sinh làm việc.
Hội học sinh tổng cộng hơn hai mươi , ngoài hội trưởng còn phó hội trưởng, bí thư, chủ quản tài vụ, chủ quản hoạt động, trưởng các ban tuyên truyền, thể dục, văn nghệ, học thuật, ngoại liên, cùng nhóm tình nguyện viên và phụ trách các mảng khác.
Dù Điền Nguyễn từng qua nguyên tác, nhưng cũng thể nhớ từng chi tiết. Cậu chỉ nhớ phó hội trưởng là Hề Khâm, chủ quản tài vụ là Tiền Lại Lại, còn chủ quản hoạt động là Tạ Đường Yến.
Ngu Thương phụ trách chủ yếu ba bốn thành viên, những còn do Hề Khâm quản. Vì thế, vị hội trưởng cũng khá nhàn nhã, nếu , còn thời gian yêu đương với Lộ Thu Diễm.
Điền Nguyễn hồi tưởng nội dung về hội học sinh, cũng chẳng gì lớn lao, chỉ là phục vụ học sinh, tổ chức hoạt động, truyền đạt chính sách của trường.
Mà trong một bộ truyện vườn trường trộn lẫn yếu tố hào môn cẩu huyết như , hội học sinh tồn tại gần như chỉ để làm công cụ cho vai chính công tỏa sáng.
Phòng họp của hội học sinh rộng, thậm chí còn lớn hơn cả phòng học. Trong phòng lúc chỉ một nam một nữ đang rảnh rỗi. Thấy Ngu Thương bước , cả hai lập tức dậy: “Hội trưởng, là ai?”
Ngu Thương im lặng chốc lát : “Điền Nguyễn, chuyển đến.”
“Cái tên quen quen nha……” Cô gái khuôn mặt xinh chống cằm suy nghĩ.
Ngu Thương cắt ngang: “Cho một chức tùy ý, miễn là ở trong hội học sinh.”
“Đi cửa cơ , hiếm thấy thật.” Nam sinh đeo kính vỗ tay nhạt, giọng văn nhã nhưng ánh mắt mang ý .
“Hề Khâm, sắp xếp .”
“Để làm hậu cần ?”
“Được.”
“Vậy là cửa thất bại .” Hề Khâm liếc Điền Nguyễn, “Trông cũng ngoan, chẳng lẽ đắc tội hội trưởng Ngu ?”
Điền Nguyễn: “Không .”
“Vậy thì mỗi ngày tới quét dọn vệ sinh .”
“Thật ?”
“Ừ ừ.” Hề Khâm gật đầu, vẻ mặt hứng thú như đang xem trò vui.
Điền Nguyễn nghiêm túc đáp: “Vậy chỉ thể báo với hiệu trưởng. Cô , nếu gặp khó khăn gì thể trực tiếp tìm cô.”
Hề Khâm bật , đập tay lên bàn dài: “Cậu cáo trạng? Trời ạ, Ngu Thương, , cáo trạng đó!”
Ngu Thương nén giận, lạnh giọng: “Tôi nghĩ các nên , cha gần đây kết hôn.”
“Hả? Nói cái làm gì?”
Trầm mặc vài giây, Tạ Đường Yến bỗng kêu lên: “Hắn là cha kế của ??!”
“Là ba nhỏ.” Ngu Thương thừa nhận, nhưng nếu rõ thì còn phiền hơn, “Đừng truyền ngoài.”
Tạ Đường Yến bật dậy khỏi ghế, xoay quanh Điền Nguyễn hai vòng, mái tóc dài tung bay: “Cậu tên Điền Viễn ? Đổi tên ?”
Điền Nguyễn: “Ừ.”
“Nhìn cái mặt non nớt , còn trẻ hơn cả học sinh cao trung chúng thế?” Tạ Đường Yến tấm tắc, tiện thể liếc khinh khỉnh sang Hề Khâm trông quá già dặn.
Hề Khâm: “……”
Tạ Đường Yến giơ tay định véo má Điền Nguyễn: “Ai da, mềm quá trời, để chị bóp thử chút nào.”
Điền Nguyễn định né thì tay Tạ Đường Yến Ngu Thương ngăn .
“Làm gì thế?” Tạ Đường Yến cau mày thu tay về.
Ngu Thương lạnh: “Nếu cô cha đuổi g.i.ế.c thì cứ việc chạm đồ của ông .”
Tạ Đường Yến run rẩy một cái.
Điền Nguyễn cũng rùng , cứu mạng, đây là loại “Jack Sue” phát ngôn kiểu gì ?!
Đô —— đô ——
Điện thoại trong túi rung lên.
Điền Nguyễn tưởng là Sa Mỹ Quyên gọi, dạo chỉ bà danh nghĩa mới gọi cho . màn hình, gọi là “Ngu Kinh Mặc”.
lúc thật. Điền Nguyễn lập tức bấm , liền: “Ngu , Ngu Thương với Hề Khâm bắt em hội học sinh làm hậu cần, mỗi ngày đều quét dọn vệ sinh, ảnh hưởng việc học của em.”
Ngu Thương: “……”
Hề Khâm: “……”
Hối hận , thật sự hối hận vì trêu tiểu tổ tông .