Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-04-02 06:04:19
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Vừa lúc nước truyền của Ngu Thương cùng Lộ Thu Diễm gần hết, bọn họ cũng bấm chuông, trực tiếp tự rút kim tiêm, những giọt m.á.u lẫn t.h.u.ố.c nhỏ tí tách xuống đất.

“Alice, bị thương.” Lông mày Ngu Thương nhíu chặt, chằm chằm xuống nền gạch.

“Không .” Lộ Thu Diễm hạ chân chống xe đạp, xoa tay hùng hổ, như hổ rình mồi mà Điền Nguyễn: “Con thỏ tinh, còn di ngôn gì ?”

Điền Nguyễn: “…… Lộ Thu Diễm, thỏ tinh.”

“Thỏ tinh xảo quyệt, ăn một cước của !” Lộ Thu Diễm tung một cú đá về phía cửa.

Điền Nguyễn sợ tới mức chạy trối c.h.ế.t: “Lộ Thu Diễm, tỉnh táo chút!”

Ngu Thương sững một thoáng, đó cũng lao theo: “Alice!”

Điền Nguyễn chạy thẳng về trạm y tá: “Bọn họ đang mộng du, mau cản họ !”

Y tá: “?”

Lộ Thu Diễm hai ba bước đuổi tới, giống như giẫm lên mấy cây nấm, lảo đảo, còn tung hết cú đá đến cú đá khác bàn trực của y tá.

Y tá hoảng sợ, vội gọi nam y tá và bác sĩ đến giữ chặt Lộ Thu Diễm.

Mà trong mắt Lộ Thu Diễm, y đang vài con thằn lằn bắt lấy, nam nữ bác sĩ chính là quốc vương và vương hậu, khỏi bi thương : “Tôi trúng kế thỏ tinh, rơi hang thỏ ……”

Ngu Thương chạy đến, giật Lộ Thu Diễm khỏi tay nam y tá: “Đừng động, Alice của !”

Mọi : “???”

Điền Nguyễn nhảy : “Alice của mệt , dẫn về nghỉ nhanh lên.”

Ngu Thương quanh, trong mắt đều là khu rừng nấm sáng rực giữa bóng đêm, tìm đường về.

Điền Nguyễn bèn dẫn đường: “Dù cũng rơi , bằng tạm trú một đêm, tính cách ngoài. Nào, bên căn nhà gỗ nhỏ.”

Lộ Thu Diễm: “Ngài Mũ, định tin thỏ tinh ?”

Ngu Thương suy nghĩ: “Chỉ cần chúng ở bên , sẽ hại . Tôi sẽ bảo vệ .”

Lộ Thu Diễm: “Tôi cần bảo vệ, một đôi chân dài.”

Ngu Thương xuống chân y, khóe môi cong lên: “Ừ, thích chân dài của .”

Tuy , nhưng Lộ Thu Diễm vẫn ngoan ngoãn theo Ngu Thương về phòng bệnh. Y tá treo cho bọn họ một túi t.h.u.ố.c mới.

Điền Nguyễn sợ vai chính chân dài đá bay, chỉ dám ló đầu từ cửa .

Lộ Thu Diễm mắt chằm chằm trần nhà như thể đó treo vàng, còn Ngu Thương thì lo lắng quan sát y, ánh mê mang dần dần thanh tỉnh thế.

Điền Nguyễn nhỏ giọng hỏi: “Con trai, con ?”

“……” Ngu Thương đáp.

“Lộ Thu Diễm, Alice?”

Lộ Thu Diễm cũng , căn phòng gỗ ảo ảnh tan đêm mộng, chỉ còn mấy cây nấm đỏ nhảy tung tăng trong phòng bệnh.

Điền Nguyễn quấy rầy, : “Vậy các tiếp tục mộng du tiên cảnh, .”

Trong phòng chỉ còn hai “mộng du”.

Một lúc , Ngu Thương nửa xuống : “Tôi ngủ một lát.”

Lộ Thu Diễm: “Ờ.”

“Ngủ ngon, Alice.”

“……”

Điền Nguyễn trở phòng VIP của Ngu Kinh Mặc, t.h.u.ố.c truyền hơn nửa. Cậu liếc đồng hồ treo tường, kim chỉ 5 giờ 35 phút chiều.

Bình thường giờ về trang viên chơi đùa, hiện tại chỉ thể ở bệnh viện.

Quản gia gửi tin: Phu nhân, cơm chiều cần đưa tới bệnh viện ?

Điền Nguyễn: 7 giờ đưa, làm thanh đạm chút.

Quản gia: Vâng, phu nhân.

Truyền dịch xong, Điền Nguyễn bấm chuông gọi y tá rút kim. Dù y tá động tác nhẹ, nhưng khí tức xa lạ vẫn khiến Ngu Kinh Mặc cảnh giác mở mắt.

“Ngu ? Anh thấy thế nào?” Điền Nguyễn vội hỏi.

Ngu Kinh Mặc trừng mắt , đôi mắt đen lạnh lẽo dần trở nên nhu hòa, giọng nhẹ: “Tỉnh .”

“Vậy còn chỗ nào thoải mái?”

“Có.”

“Ở ?” Điền Nguyễn quýnh quáng sờ khắp , sợ chuyện.

Ngu Kinh Mặc bật , giữ lấy tay . Đợi y tá rời và tri kỷ đóng cửa , mới : “Bàng quang trướng đến khó chịu.”

Điền Nguyễn sững sờ: “Muốn tiểu?”

sức lên.”

Điền Nguyễn lập tức nắm tay , dùng chín trâu hai hổ cũng kéo nổi đàn ông cao gần một mét chín khỏi giường: “Ngu , nặng quá.”

Ngu Kinh Mặc: “Anh em lúc , em chẳng chê nặng.”

“Cái đó khác.” Điền Nguyễn đỏ mặt trừng .

“Khác chỗ nào?” Ngu Kinh Mặc mượn lực tay dậy, còn thong dong trêu.

Điền Nguyễn: “Khi đó dùng tay chống, em còn dùng chân kẹp eo ……”

Ngu Kinh Mặc : “Em mềm quá, bắt nạt nhưng tiếc làm đau, nên luôn giữ chút sức.”

“……” Mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, “Đi mau , đừng nhịn vỡ .”

Ngu Kinh Mặc duỗi chân xuống giường, mang dép mềm của phòng bệnh nhà vệ sinh.

Điền Nguyễn sạch sẽ, đưa theo khăn cồn .

Ngu Kinh Mặc rửa tay xong, quản gia lúc mang đồ ăn đến, lệ rưng rưng: “Tiên sinh, ngài khổ .”

“Ừ.”

Điền Nguyễn liếc biểu cảm khoa trương của quản gia, thầm nghĩ Ngu Kinh Mặc khổ chỗ nào, chạy chạy , giải quyết hổ, còn phục vụ đủ thứ.

“Phu nhân, ngài cũng khổ quá!” Quản gia chân thành: “Đều tại lão nô vô dụng, nếu thể chủ thử độc, xảy bi kịch như .”

Điền Nguyễn quản gia trung nghĩa, chân thành : “Kỳ thật chú Vương bây giờ ăn nấm, vẫn còn kịp.”

Quản gia thu hồi nước mắt: “Bữa tối là của thiếu gia và Lộ thiếu gia, mang sang cho bọn họ. Cáo từ.”

Điền Nguyễn đoán lúc Ngu Thương và Lộ Thu Diễm hẳn cũng tỉnh táo, hai còn nhớ “Mộng du tiên cảnh” . Cậu hỏi: “Ngu , còn nhớ chuyện khi ăn nhầm nấm ?”

Ngu Kinh Mặc dù đang sofa ăn cơm vẫn giữ dáng vẻ thẳng lưng, trọng mà cao ngạo. Nghe , mắt phượng nâng, khóe môi khẽ cong, liếc Điền Nguyễn một cái đầy hàm ý: “Làm nhớ, miệng của em… ăn.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngay lập tức cảm thấy mùi thanh mát của rau xà lách trong miệng cũng trở nên dính dính khó tả.

Do Ngu Kinh Mặc kích thước quá lớn, khóe miệng đến bây giờ vẫn còn hồng, mà còn dám trêu đùa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-146.html.]

Ngu Kinh Mặc thấy thanh niên trừng đầy oán giận càng động tình: “Ăn xong chúng về.”

Hắn tắm rửa một cái ôm thanh niên lòng, làn da mềm như tơ lụa của lưu từng dấu đỏ, lưu dấu vết ở nơi bí mật nhất.

Điền Nguyễn lập tức nghiêm mặt từ chối: “Không . Anh bệnh viện theo dõi một đêm.”

“Anh .”

“Nếu cố ý như , em sẽ ngủ với .”

Ngu Kinh Mặc cũng thật sự gấp. Nghe thế liền thả lỏng: “Ở theo dõi cũng . Trên giường bệnh… cũng nhiều chuyện thú vị thể làm.”

Điền Nguyễn: “…… Ngu , em học theo Hạ Lan Tư.”

Ở bệnh viện mà còn điên cuồng gì đó thì quá vô đạo đức. Cùng lắm chỉ dùng tay, dùng miệng… Mấy cái khác bàn nữa.

Ngu Kinh Mặc nhượng bộ: “Sờ sờ cọ cọ là .”

Điền Nguyễn gắp cho một viên hạt dẻ trong món gà hầm hạt dẻ: “Cái bổ thận, ăn nhiều một chút.”

Thận của Ngu Kinh Mặc vốn , chẳng cần bổ, đang lửa thiêu lửa đốt. “Xem ngày thường em cũng chú ý mấy món bổ thận.”

Điền Nguyễn: “……”

Ăn xong, hai cùng xem con trai.

Biết Ngu Thương và Lộ Thu Diễm an bài hai phòng bệnh cao cấp, Ngu Kinh Mặc : “Quản gia đúng là làm việc.”

Thang máy đinh một tiếng mở , Điền Nguyễn : “Hắn là fan CP trung thành của vai chính công thụ.”

“Fan CP?”

“Tức coupling, trong ngôn ngữ mạng chỉ hai ghép đôi. Fan CP là fan của cặp đó.”

“Nói , trợ lý Từ cũng là fan CP của chúng ?” Ngu Kinh Mặc lập tức suy rộng: “Cả tập đoàn Cây Sồi Xanh chắc cũng là fan CP của chúng .”

“Có thể như .”

Ngu Kinh Mặc lập tức bảo trợ lý Từ thông báo cho bộ tài vụ, tháng bộ nhân viên tập đoàn Cây Sồi Xanh thưởng thêm một trăm nghìn.

Trợ lý Từ mơ hồ: “Có thể hỏi vì ạ? Có chuyện gì vui ?”

Trời đất… Ngu tổng ăn nhầm nấm nhập viện, thế mà còn phát thưởng? Lẽ nào nấm là thứ ?

Ngu Kinh Mặc đương nhiên sẽ để khác hiểu quá sâu tâm tư : “Cứ làm.”

“Vâng, Ngu tổng.”

Trợ lý Từ lập tức chuyển “thánh chỉ” nhóm công ty: “Phụng thiên thừa vận, Ngu tổng chiếu, tháng mỗi thưởng thêm một trăm.”

Đồng sự A:???

Đồng sự B: Một trăm cũng là tiền! Ngu tổng hào phóng, tiểu nhân bái phục!

Đồng sự C: @Trợ lý Từ, thể hỏi một chút Ngu tổng chuyện vui gì ?

Tài vụ Tiểu Trương: Đã nhận.

Anne: Có mỗi một trăm……

Trợ lý Từ: Ngu tổng hôm nay ăn nấm. Nếu ăn thì đến một trăm cũng .

Đồng sự D: Ngu tổng ăn nấm???

Đồng sự Mèo: Lãnh khốc như Ngu tổng cũng trúng độc???

Đồng sự Chó: Đột nhiên cảm thấy Ngu tổng cũng bình dị thiện.

Đồng sự A: Quyết định . Lễ Tình Nhân công ty thu mua quà tặng, liền chọn nấm. Đến lúc đó chuyển một trăm đấy.

Bí thư Tiểu Mầm: Lễ Tình Nhân đến , ai yêu group luôn.

Mọi :…… Đây là ổ mai mối .

Trợ lý Từ: @Anne, Lễ Tình Nhân cùng ?

Cả nhóm: Úc úc úc úc úc!!!

Anne: @Trợ lý Từ, mời nhẹ nhàng mà cút.

Điền Nguyễn lễ phép gõ cửa phòng bệnh. Không lâu , bên trong vang lên giọng thanh lạnh của thiếu niên xen lẫn giọng thanh niên: “Vào .”

Phu phu hai đẩy cửa . Khiến Điền Nguyễn thất vọng, trong phòng hề chuyện gì thể miêu tả xảy .

Ngu Thương quy củ sofa, Lộ Thu Diễm thì bên chơi điện thoại, ánh mắt thỉnh thoảng qua, phức tạp.

“Cha.” Ngu Thương dậy, “Cha chứ?”

“Cha việc gì.” Ngu Kinh Mặc giọng nhàn nhạt, “Phiền con và bạn học con .”

“Không, đó là ngoài ý .”

“Ừm.”

Điền Nguyễn làm bộ ho nhẹ: “Ngu Thương, Lộ Thu Diễm, các còn nhớ Alice lạc xứ thần tiên ?”

“Không nhớ.” Ngu Thương và Lộ Thu Diễm đồng thanh.

“Vậy cuốn Alice lạc xứ thần tiên cũng xem qua luôn?”

“……”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Giả quá.”

Lộ Thu Diễm hít sâu. Y cố gắng lắm để quên. chỉ cần thấy Điền Nguyễn là nhớ——

Một đại nam nhân như y, trúng độc nghĩ là Alice, còn hẹn với Ngu Thương tắm rửa chung. Quá huyễn hoặc.

May mắn thật sự tắm, cũng làm chuyện gì vượt rào. Không thì mất hết mặt.

Điền Nguyễn hắc hắc: “Không cần ngại, Ngu còn t.h.ả.m hơn các .”

“Sao càng t.h.ả.m hơn?” Lộ Thu Diễm hỏi.

“Hắn……” Điền Nguyễn suýt lỡ miệng, vội nuốt : “Hắn giúp ăn nấm, nên trúng độc sâu hơn, ngủ đến tận bây giờ.”

Lộ Thu Diễm lễ độ truy hỏi tiếp, nhưng ánh mắt sắc bén thấy dấu hôn cổ Điền Nguyễn——đỏ như dâu tây, rõ ràng đến mức…

“……”

là “càng thảm”, theo nghĩa khác.

Ngu Kinh Mặc túm cổ áo của Điền Nguyễn, xách ngoài: “Các con nghỉ ngơi , theo dõi một đêm.”

Bị xách về phòng bệnh, Điền Nguyễn bất mãn: “Em còn chuyện với bọn họ mấy câu.”

Ngu Kinh Mặc đỡ trán: “Chóng mặt quá…”

Điền Nguyễn lập tức mắc bẫy, vội đỡ : “Không khỏe ? Sao còn choáng? Mau xuống.”

“Có lẽ là… ăn no.”

“? Cơm tối em thấy ăn ít mà?”

Ngu Kinh Mặc mép giường, kéo tay Điền Nguyễn, ngón cái nhẹ vuốt làn da trắng mịn đến mức thấy cả mạch xanh da.

Chỉ một động tác thôi, Điền Nguyễn hiểu định làm gì.

Đặc biệt là chuyện … Điền Nguyễn nhạy cảm, khỏi run lên. Cảm giác tê tê ngứa ngứa từ cổ tay lan đến tim: “Ngu ……”

Ngu Kinh Mặc nâng đôi hàng mi dày, đối mặt đôi mắt trong suốt của thanh niên, giọng trầm khàn, thấp thấp: “Chính là cái ăn no.”

Loading...