Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:32:38
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngày hôm học, Điền Nguyễn đủ lý do để vạ giường ngủ nướng —— tối hôm qua Ngu Kinh Mặc “lật tới lật lui” hơn nửa đêm mới ngủ .

Ngu Kinh Mặc thì chỉnh tề gọn gàng, sáng sớm làm.

Trước khi còn cúi xuống hôn hôn trán , : “Nếu trưa dậy thì đến tập đoàn tìm .”

Điền Nguyễn bĩu môi: “Tìm để ai xào cho?”

Ngu Kinh Mặc: “Hôm nay ‘bạo xào’, cho em nghỉ một chút. Nếu em trách , về cho xào nữa thì làm bây giờ.”

“Ừm.” Điền Nguyễn mơ mơ màng màng, “Xem như còn lương tâm.”

Tỉnh táo , Điền Nguyễn: Người lương tâm rõ ràng là , mà dễ dàng dỗ cho vui như thế.

Buổi sáng 10 giờ, ngủ nướng nữa thì vẻ đáng nghi.

Điền Nguyễn vội vàng bò dậy, cố chịu đựng chỗ nào đó còn mềm oặt, chạy rửa mặt đ.á.n.h răng quần áo, xuống lầu ăn bữa sáng muộn, hỏi quản gia: “Ngu Thương với Lộ Thu Diễm ?”

Quản gia tủm tỉm: “Thiếu gia bệnh viện khám đầu, Lộ thiếu gia cùng.”

“Ồ.”

Sân bỗng vang lên tiếng xe, quản gia nghênh đón: “Thiếu gia về .”

Điền Nguyễn cầm hai cái bánh bao , má phồng phồng: “Con trai, gà thương trắc ?”

Lộ Thu Diễm liếc mắt sang chỗ Ngu Thương: “Gà thương?”

Ngu Thương: “……”

Điền Nguyễn hiểu gì: “Tôi bảo trắc đầu, trắc chít chít cái gì?”

Trán Ngu Thương nổi gân xanh: “Không .”

“Ồ, chỉ thông minh của bao nhiêu?”

“Một trăm tám.”

Điền Nguyễn lập tức bằng ánh mắt hâm mộ ghen tị hận. Quả nhiên vai chính công trong thế giới , cho dù thông minh nhất, thì cũng là nhân trung long phượng; so với một học bá bình thường như thì thông minh hơn nhiều.

Điền Nguyễn hỏi: “Lộ Thu Diễm, trắc ?”

Lộ Thu Diễm: “Tôi trắc chít chít.”

Điền Nguyễn: “…… Tôi cái đầu.”

Lộ Thu Diễm: “À, tiện thể trắc , một trăm ba.”

Điền Nguyễn kinh hãi: “Sao thấp như ??”

Lộ Thu Diễm: “…… , bình thường mà một trăm tồi, một trăm ba là thông minh . Chỉ thông minh của Ngu Thương tuy một trăm tám, nhưng chỉ là thiên phú học tập cao, mấy mặt khác còn bằng .”

Điền Nguyễn gật đầu: “Nói cũng đúng.”

Ngu Thương xoa thái dương, tự phòng quần áo. Đổi xong : “Tôi một chuyến đến hạng mục công trường vùng ngoại thành.”

“Đi đó làm gì?”

“Thị sát.” Ngu Thương là thừa kế Ngu gia, năm nay 18 tuổi, chỉ cần qua sinh nhật là sẽ tiếp nhận một phần công ty. Hiện tại đang trong kỳ thực tập, mỗi cuối tuần đều lịch trình.

Lộ Thu Diễm đương nhiên theo.

Điền Nguyễn rối rắm. Cậu cũng theo vai chính công thụ cho vui, nhưng Ngu Kinh Mặc bảo đến tập đoàn.

Cậu gọi điện cho Ngu Kinh Mặc, trình bày tình huống, thương lượng: “Em thể buổi chiều mới tới chỗ ?”

Giọng Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Được.”

Thế là Điền Nguyễn vui vẻ theo vai chính công thụ cùng một xe, đến công trường ngoại thành.

Trước Ngu Kinh Mặc từng vùng ngoại thành một hạng mục khai phá, ngờ khởi công . Điền Nguyễn khỏi kinh ngạc cảm thán tốc độ như , còn cẩn thận hỏi vài câu.

Khu ngoại thành đang khai phá một khu dân cư quy mô lớn, trang quảng trường, công viên, trung tâm thương mại, rạp chiếu phim, khu nghỉ dưỡng, khu trò chơi v.v. Đây là địa bàn định hướng theo mô hình khu dân cư cao cấp.

Khai phá đồng thời cũng đang chiêu thương, ít tập đoàn lớn đến khảo sát.

Một hạng mục lớn như , ngoài tổng phụ trách và các đơn vị hợp tác, còn cần tập đoàn Cây Sồi Xanh tự giám sát. Việc Ngu Thương, thiếu chủ nhân tự đến, nghi ngờ gì là một tấm biển hiệu sống cho các thương gia.

Tập đoàn Cây Sồi Xanh coi trọng hạng mục như thế, tự nhiên khiến yên tâm.

Một thương hiệu lâu đời ký hợp đồng, chỉ chờ ngày thiện để khu dân cư.

Điền Nguyễn đến choáng váng, đầu óc rối tung như buộc thành nơ bướm. Cậu cảm thấy học từ vựng vẫn dễ hơn nhiều.

Ngu Thương đội băng gạc, cùng vài vị lão tổng gặp mặt tại khu thương vụ thiện bước đầu. Mọi đều khách khí bắt tay với , nhưng ánh mắt vẫn nhịn liếc lên đầu thiếu niên tuấn tú

“Tiểu Ngu tổng ở đầu ?” Một vị lão tổng hỏi.

Từ khi Ngu Thương dần dần tiếp nhận việc trong Ngu gia, đều Ngu Kinh Mặc một đứa con ưu tú. Trước còn gọi là lệnh công tử, bây giờ gọi là tiểu Ngu tổng càng thêm tôn kính.

Ngu Thương liếc sang Lộ Thu Diễm, “Đi đường gặp cướp.”

Lộ Thu Diễm: “……”

Lão tổng: “Tô Thị cư nhiên còn cướp? Xã hội pháp trị đến mức mà còn dám làm càn.”

Điền Nguyễn: “ , tên cướp đó chuyên cướp những thiếu niên trái tim thiếu nam.”

Lão tổng: “?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-143.html.]

Ngu Thương: “Hoan nghênh các vị đến xem xét khu dân cư của chúng . Chúng uống chén , lát nữa xuống lầu dẫn dạo một vòng.”

“Được, đây là bạch hào ngân châm ? Thật tinh xảo.”

, bạch hào ngân châm còn gọi là mỹ nữ trong .”

Nghe đến chữ “mỹ nữ”, vài vị lão tổng lập tức hứng thú: “Nghe vị thư ký Anne bên cạnh ngu tổng cũng y như bạch hào ngân châm .”

Điền Nguyễn những lão nhân thương giới lải nhải về mỹ nữ, bèn : “Chị Anne mong manh như . Dù thế nào thì chị cũng là một đóa hồng gai, thường gần là gần.”

Vài vị lão tổng , bật : “Vị tiểu bằng hữu còn hiểu mỹ nữ cơ ?”

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn cúi đầu bộ hoodie, quần jean, giày thể thao, bên ngoài khoác áo phao ngắn của . Không Ngu Kinh Mặc chọn đồ giúp, mặc y hệt học sinh.

Lộ Thu Diễm cũng thế, là khí chất thiếu niên kiêu ngạo khó thuần. Chỉ Ngu Thương ăn mặc như trưởng thành, nghiêm chỉnh.

Ngu Thương liếc Điền Nguyễn, với mấy vị lão tổng: “Quên giới thiệu, vị là ba nhỏ của .”

Các vị lão tổng đều ngẩn , đó là vẻ kinh ngạc giấu : “Tiểu Ngu tổng đùa đấy chứ?”

“Tất nhiên là thật.”

“……”

Ngu Kinh Mặc cưới một phu nhân lớn tuổi xấp xỉ con trai, chuyện bọn họ đều , chỉ là nghĩ rằng ba nhỏ với con nuôi kém vài tuổi, diện mạo chắc hẳn già dặn hơn chút.

Không ngờ —— còn trẻ hơn cả con nuôi, hệt một học sinh.

Các vị lão tổng “sét đánh”, nét mặt khó mà nín , miễn cưỡng khen: “Ngu phu nhân thật đúng là tuổi trẻ tài cao, trẻ , trẻ tuổi như ……”

Điền Nguyễn: “Tôi trẻ mà, các chú cần khách khí, ăn ngon uống chơi vui là .”

“……”

Uống , ăn bánh hoa quế xong, Ngu Thương liền dẫn họ dạo —— đừng xem thường chuyến dạo , tham quan thực địa và xem bản vẽ 3D vẫn là hai việc khác hẳn. Có nhiều “ngạc nhiên” mà thiết kế thể hiện hết.

Tỷ như một vị lão tổng trúng cả dãy phòng ở —— thế là mua luôn.

Lại như phong cảnh đến mức khiến quên cả thở —— vị khác liền dọn ngay.

Lại như —— đường gặp cướp ——

Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm hàng xe ngắm cảnh để tránh gió, mấy vị lão tổng phía chịu gió lạnh mà vẫn cố gắng khen nơi xây dựng , núi giả độc đáo. Hai hoài nghi da mặt của bọn họ dày đến mức nào, mới chịu gió lạnh mài giũa như .

Xe dừng , Điền Nguyễn thở phào: “Tôi vẫn thích bộ hơn.”

ngay lúc đó, phía vang lên một tiếng quát thô ráp: “Chỗ là địa bàn của , con đường mở, qua để tiền mua đường!”

“?”

Điền Nguyễn duỗi cổ , thấy năm sáu bịt mặt.

“……”

Các lão tổng hoảng loạn: “Sao thế ? Chỗ cướp?”

Điền Nguyễn: “Ngu Lâm Lạc gây chuyện đúng ?”

Ngu Thương cũng bất đắc dĩ, với nhóm bịt mặt: “Biến.”

Người bịt mặt: “Để tiền mua đường!”

Ngu Thương vỗ tay: “Bảo tiêu.”

Người bịt mặt: “Anh ! Các chạy xa quá, bọn họ đuổi kịp!”

“……”

“Được , nhanh móc tiền cho chúng !”

Điền Nguyễn thò tay túi, ném xuống đất năm sáu đồng xu: “Cầm .”

Người bịt mặt tức giận: “Cậu đang sỉ nhục chúng ?! Khoan —— chăng là cái xe lăn ? Cậu là chú nhỏ!”

Điền Nguyễn: “Gọi chú nhỏ , đống tiền đó xem như thưởng cho các .”

“Chúng hôm nay thật sự tới đ.á.n.h ! Xem chiêu!” Người bịt mặt la lên xông tới.

Điền Nguyễn nhúc nhích.

Bốp bốp bốp! Lộ Thu Diễm đá bay cả đám.

Các lão tổng há hốc mồm.

Điền Nguyễn vỗ tay: “Không bảo tiêu thì còn Lộ Thu Diễm ha ha ha ha!”

Lộ Thu Diễm đất phủi tay: “Một đám gà mờ.”

Bất ngờ, một bịt mặt nhảy từ xe ngắm cảnh lên, cầm d.a.o găm lao thẳng về phía Điền Nguyễn.

“Điền Nguyễn!”

Điền Nguyễn nghiêng tránh, một chân đá trúng cổ tay đối phương, d.a.o rơi xuống. Cậu nắm cánh tay đó, mượn lực nhảy lên, xoay đá một cú —— “Ha!”

Cậu giẫm lên vai lên lưng bịt mặt, bật mạnh khiến gã ngất xỉu.

Chưa dừng , nhảy sang khác: “Úc gia!”

Giống như đang nhảy giường, nhảy nhảy nhảy —— cuối cùng nhảy lòng Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn nhỏ bé đáng thương bất lực: “Ngu , em sợ quá nha~”

Mọi : “……”

Loading...