Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:32:16
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn đang ăn dưa vô cùng vui vẻ thì chợt thấy Hải Triều và Nam Hoài Quất về phía bên , vẻ mặt đầy nghi ngờ.
“Đi mau mau.” Điền Nguyễn thúc giục tài xế.
Tài xế lập tức đạp ga, Maybach đột ngột lao về phía . Điền Nguyễn vì quán tính mà ngã bật , vặn xuống bàn tay lớn của Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc đỡ , đầu ngón tay chạm phần thịt mềm, nhẹ nhàng gãi gãi.
Điền Nguyễn cảm thấy nhột, bật ha ha, đột nhiên ngừng, hổ buồn bực trừng mắt nam nhân bên cạnh, đó dậy kéo tay .
Ngu Kinh Mặc thu năm ngón tay : “Tê luôn .”
Điền Nguyễn đành giúp xoa bóp bàn tay, một nữa cảm nhận rõ ràng bàn tay Ngu Kinh Mặc lớn đến mức nào, lòng bàn tay rộng, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Một bàn tay là thể ôm trọn cả phần eo của . Những nơi khác… cũng chơi.
Cảm giác như đang bóp nắn một cục bột, cứ thế mà đùa giỡn .
Mặt Điền Nguyễn lặng lẽ nhiễm đỏ. Ngẩng đầu lên liền thấy hai thiếu niên phía lùi sát tường, làm bộ như phát hiện trong xe gì kỳ lạ, chỉ lẩm bẩm vài câu.
Khi xe chạy ngang qua, Điền Nguyễn rõ ——
Nam Hoài Quất: “Thật là liêm sỉ, giữa ban ngày ban mặt mà trong xe còn làm chuyện cẩu thả, chơi xe chấn!”
Hải Triều: “Ừ.”
Điền Nguyễn: “……”
Hạ cửa kính xuống, Điền Nguyễn gọi với theo: “Các mới là ! Giữa ban ngày ban mặt còn kéo kéo lôi lôi ôm ôm ấp ấp bên vệ đường!”
Hải Triều: “……”
Nam Hoài Quất đơ .
Maybach chậm rãi rời khỏi con ngõ, về một hướng khác.
Hai thiếu niên ngẩn tại chỗ, . Nam Hoài Quất cúi đầu, hít hít cái mũi hỏi: “Còn đến nhà ?”
Hải Triều đẩy xe đạp: “Cậu thì theo.”
“Ờm.” Nam Hoài Quất ngoan ngoãn phía , khỏi hẻm liền lên yên , mờ mịt nắm lấy vạt áo đồng phục của Hải Triều. Không khí lạnh buốt, nhưng chỉ cần tựa gần lưng Hải Triều, liền còn thấy lạnh nữa.
Maybach rời khỏi hẻm nhỏ, nhưng tiệm t.h.u.ố.c thì chiếc Rolls-Royce còn.
Trong lúc Điền Nguyễn mải mê ăn dưa, Ngu Thương và Lộ Thu Diễm về đến trang viên.
Khi hai họ trở về, bác sĩ gia đình t.h.u.ố.c và băng gạc cho Ngu Thương. Hai đang làm bài tập trong phòng thư nhỏ.
Nghe , Điền Nguyễn lập tức ôm cặp sách nhỏ chạy tìm.
“Các làm bài tập đợi ?” Điền Nguyễn một vòng. Thư phòng của Ngu Thương rộng gấp đôi phòng nhỏ của , nhưng bàn chỉ một cái, chỉ đủ hai làm bài.
Lộ Thu Diễm bất lực: “Không hẹn hò với chồng ?”
“?? Tôi làm gì !”
“Vậy giữa đường các biến mất làm gì? Đi ị?”
Điền Nguyễn sáp gần: “Tôi thấy một quả dưa siêu lớn, các ?”
Lộ Thu Diễm lập tức hứng thú: “Dưa gì?”
Điền Nguyễn: “Cậu hôn Ngu Thương một cái, .”
Lộ Thu Diễm: “……”
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm xoay bút: “Tôi cũng nhu cầu đến mức đó.”
Điền Nguyễn khẽ : “Đùa thôi. Tôi cho , Hải Triều và Nam Hoài Quất nam tình.”
“Nam tình?”
“Tôi tận mắt thấy Hải Triều véo cổ Nam Hoài Quất.”
“…… Anh chắc họ đ.á.n.h ?”
“Đó là tán tỉnh. Cậu còn nhỏ, hiểu.”
Lộ Thu Diễm thật sự hiểu chuyện véo cổ thành tán tỉnh. Ai mà dám véo cổ y, y sẽ lập tức tặng hai cú đánh, thêm ba quyền bốn cước cho luôn đất.
Điền Nguyễn hào hứng: “Hải Triều đúng chuẩn S. Thì Nam Hoài Quất là tiểu M.”
Lộ Thu Diễm: “? Là ?”
Điền Nguyễn dạy hư y, liền giải thích: “S là một kiểu xu hướng thời thượng, M cũng là kiểu kiểu đó.”
“Ờ.” Lộ Thu Diễm tin mới lạ. Liền cầm điện thoại lên mạng tra—— và ngay lập tức tam quan nát bét.
“Trói , xiềng xích, roi quất?!”
“…… Đừng xem!” Điền Nguyễn giật điện thoại, ném cho Ngu Thương.
Ngu Thương nhướng mày: “Toàn là mấy thứ linh tinh……”
lúc , quản gia đến thỉnh: “Phu nhân, thiếu gia, Lộ thiếu gia, đến giờ ăn tối.”
Cả ba lập tức im miệng, nhà chính dùng bữa.
Má Lưu nhiệt tình: “Biết Lộ thiếu gia đến, thích cá rô phi chiên giòn, đặc biệt làm một phần, hợp khẩu vị .”
Lộ Thu Diễm: “…… Cảm ơn.” Đừng tưởng y má Lưu gọi “thiếu phu nhân”.
Ngu Kinh Mặc xuống ghế chủ vị. Chờ cầm đũa, những khác mới bắt đầu ăn.
Điền Nguyễn dùng đũa công gắp cho Lộ Thu Diễm: “Cái là ngó sen chua ngọt thích, ăn nhiều chút.”
Lộ Thu Diễm cực kỳ quy củ: “Cảm ơn.”
Điền Nguyễn vui vì Lộ Thu Diễm kêu là “thím”. Cậu gắp thêm sườn chua ngọt và trứng xào cà chua: “Ăn nhiều, gầy quá.”
Ngu Kinh Mặc cũng gắp cho : “Em cũng gầy.”
Điền Nguyễn: “Em nghỉ đông béo hẳn năm cân.”
Ngu Kinh Mặc cong môi: “Thịt mọc đúng chỗ nên mọc, .”
“……” Bảo gần đây Ngu Kinh Mặc cứ thích “chơi” suốt.
Sống sung sướng quá mức sẽ dễ mập. Điền Nguyễn quyết định, nếu Ngu Kinh Mặc còn tự kiềm chế , thì cũng rèn luyện hằng ngày.
Ăn xong, Điền Nguyễn tự tay rửa sạch tám quả dâu tây to, phối thêm đĩa trái cây thập cẩm má Lưu cắt sẵn, bưng đến cho Lộ Thu Diễm.
Tuy Đức Âm và đồ điểm tâm miễn phí, nhưng nếu ăn ngon hơn thì trả tiền. Như loại dâu tây nhập khẩu , ở sảnh Đức Âm giá tận 50 tệ một quả.
Không ăn hai ba quả thì thật khó hòa nhập môi trường chung quanh.
“Lộ Thu Diễm, ăn sầu riêng ?” Điền Nguyễn háo hức. Trong nhà chỉ một ăn sầu riêng, Ngu Kinh Mặc và Ngu Thương đều ăn.
Không phụ kỳ vọng, Lộ Thu Diễm đáp: “Ăn chứ, sầu riêng ngon mà.”
Thế là Điền Nguyễn hớn hở mang hai múi sầu riêng đến. “Mùi thơm” lập tức lan khắp phòng khách.
Ngu Kinh Mặc , thôi.
Điền Nguyễn chột , bởi vì sầu riêng với mà thật sự thơm…… Ngu Kinh Mặc từng nó một loại mùi hôi thối.
Chỉ Lộ Thu Diễm cùng mới thể hưởng thụ mỹ vị .
Ngu Thương bọn họ, biểu tình khó diễn tả thành lời.
Lộ Thu Diễm: “…… làm cái biểu cảm gì ? Đây là sầu riêng, ba ba.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn ăn xong sầu riêng, tự giác đ.á.n.h răng, mới ngoan ngoãn bên cạnh Ngu Kinh Mặc, một quý ông tinh tế mang theo mùi nước hoa nhạt, chóp mũi khẽ ngửi, “Ngu , thật dễ ngửi.”
Ngu Kinh Mặc: “Dễ ngửi hơn sầu riêng?”
“…… Đương nhiên.” Hơi thở của Ngu Kinh Mặc thể khiến động lòng, còn sầu riêng thì chỉ khiến động dày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-142.html.]
Ngu Kinh Mặc cũng để ý, tay cầm báo, đang ăn trái cây bữa cơm, một bên làm bài tập.
Bài tập nhiều lắm, một lát liền xong. Ngày mai là thứ bảy, cần đến trường.
Điền Nguyễn liền : “Chúng chơi trò chơi ?”
Vẫn là 《Dũng Giả Mạo Hiểm Phòng》, Điền Nguyễn đóng vai dũng giả, Lộ Thu Diễm là ma pháp sư, Ngu Thương là võ sĩ. Ngu Thương điều khiển nhân vật của thẳng phía , mặc kệ dũng giả và ma pháp sư phía .
Điền Nguyễn lâu chơi nên ngượng tay, luống cuống c.h.ế.t ba , tức đến mức ném luôn tay cầm trò chơi.
Lộ Thu Diễm thấy thế kéo , làm kinh sợ đến ngây , “Cái là bẫy, cần dẫm……”
Điền Nguyễn dẫm luôn, “Cứu mạng.”
Vốn là trò chơi RPG hợp tác tổ đội, đồng đội hỗ trợ, dũng giả dễ game over.
Điền Nguyễn: “…… Ngu Thương, đừng giỡn nữa, làm võ sĩ thì bảo hộ !”
Ba ván , Điền Nguyễn ném tay cầm, chạy tìm Ngu Kinh Mặc cáo trạng: “Con trai khi dễ em, bảo vệ em, vợ liền quên ba.”
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm: “Đừng lôi .”
Ngu Kinh Mặc thanh niên tức giận đến phồng má, cảm thấy thật thú vị, “Vậy em làm bây giờ?”
Điền Nguyễn tự nhiên thể làm như nguyên tác vai chính công trong thế giới , nghĩ nghĩ : “Hắn tối nay ngủ cùng Lộ Thu Diễm, em liền tha thứ .”
“Ừ.”
Ngu Thương: “…… Cha, mặc kệ thì thôi, còn gì cũng gật đầu ?”
Ngu Kinh Mặc: “Hắn con làm mà.”
Ngu Thương cầm tay cầm trò chơi, liếc sang Lộ Thu Diễm đang biểu tình kỳ quái, “Cậu ?”
Lộ Thu Diễm Điền Nguyễn, “Tôi cũng món đồ chơi, ai ngủ chung là ngủ chung?”
Điền Nguyễn hỏi ý y: “Vậy nguyện ý ngủ cùng Ngu Thương ?”
Lộ Thu Diễm: “……” Căn bản chuyện nguyện ý , mà là đề nghị quá kỳ quặc.
Ngu Thương Lộ Thu Diễm, : “Con thương cũng nghiêm trọng đến mức cần bồi giường, cần làm phiền Lộ Thu Diễm như .”
Nhắc đến thương tích, phòng tuyến trong lòng Lộ Thu Diễm liền mềm xuống, “Nếu thật cần bồi giường, cũng thể, ngủ đất cạnh mép giường. Cậu ban đêm gì thoải mái, gọi một tiếng là .”
“Không , đất quá lạnh.” Ngu Thương lập tức từ chối.
Lộ Thu Diễm cũng nên gì, dù y sẽ ngủ chung giường với Ngu Thương, như cũng quá mật.
Điền Nguyễn mà sốt ruột, thế là bọn họ quyết định: “Vậy Lộ Thu Diễm cứ ngủ sô pha nhỏ trong phòng .” Cậu ghé sát tai Ngu Thương , “Ban đêm ôm Lộ Thu Diễm lên giường.”
Ngu Thương: “……”
Sô pha nhỏ trong phòng ngủ đúng là nhỏ, thể một nam sinh cao mét tám là cực hạn, ngủ trở cái chắc chắn sẽ ngã xuống.
Ngu Thương suy nghĩ một lát, “Cũng đúng.”
Lộ Thu Diễm cũng ý kiến.
Điền Nguyễn thúc đẩy xong một chuyện , vui tươi hớn hở mà trai tuấn tú với con dâu tương lai, càng càng thấy xứng đôi.
Lại đột nhiên Ngu Thương buột miệng một câu: “Cha, ba nhỏ S với M, hình như còn hứng thú.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc liếc qua, “Phải ?”
Điền Nguyễn: “Em mới !” Con trai quý hóa của , càng càng càng lệch.
Ngu Kinh Mặc gì nữa, trở thư phòng làm việc.
Khoảng nửa giờ , Ngu Thương và Lộ Thu Diễm cũng chuẩn nghỉ. Điền Nguyễn trở phòng ngủ chính tắm rửa, lướt di động một lát, cảm thấy chán, học từ vựng tiếng Anh, mà ngủ cũng .
Cậu quấn áo tắm dài, bưng ly sữa bò, lắc lư đến cửa thư phòng, gõ gõ.
“Vào .”
Điền Nguyễn bước , “Sữa bò uống sẽ nguội. Em mang cho .”
“Ừ.” Ngón tay thon dài của Ngu Kinh Mặc gõ lên bàn phím notebook, cũng ngẩng đầu.
Điền Nguyễn đặt sữa bò xuống, bên bàn nhỏ, chống cằm Ngu Kinh Mặc.
Bóng dáng cao lớn tuấn tú chiếc ghế da rộng mềm, loại ghế giám đốc thoải mái, nhưng eo vẫn thẳng tắp, hai tay đặt bàn, mười ngón linh hoạt gõ từng ký tự tiếng Anh bàn phím.
Lùi chữ, xóa chữ, cách chữ, mười ngón phối hợp như đang đàn piano.
Qua một lát, công việc hình như kết thúc, Ngu Kinh Mặc dùng tay trái cầm ly sữa bò, uống một nửa, bất ngờ sang: “Không ngủ?”
Điền Nguyễn: “Chờ ”
Ngu Kinh Mặc mỉm : “Uống sữa , buồn ngủ ?”
Điền Nguyễn lắc đầu, “Không buồn, chờ ang.”
“Lại đây.”
Điền Nguyễn dậy bước qua.
Cánh tay dài của Ngu Kinh Mặc vòng qua, thanh niên liền mềm mại vô lực mà lên đùi . Hắn cầm nửa ly sữa còn , “Uống cái khi sẽ thấy mệt đấy.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn uống, đôi mắt màu nâu trong veo mở to: “Không buồn.”
“Vậy .” Ngu Kinh Mặc cúi xuống, nơi khóe môi còn dính chút sữa, “Vậy làm chút chuyện thú vị.”
“Chuyện thú vị gì?”
Ngu Kinh Mặc đẩy notebook sang một bên, ôm lên, đặt lên chiếc bàn sách rộng lớn.
Vành tai Điền Nguyễn đỏ lên, “Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc vén áo tắm dài của lên, “Ngoan nào.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn bò đúng tư thế, hai tay vịn mép bàn bên cạnh, làm một động tác tính là khó.
Động tác khiến phía của run lên từng đợt, chỉ thể bám chặt lấy bàn mới giữ thăng bằng.
bất kỳ động tác nào cũng lúc mệt, khi Điền Nguyễn sắp trụ nổi nữa thì xoay , lưng hướng mặt bàn, tứ chi gần như nơi bám.
Cậu hoảng sợ mà ôm lấy Ngu Kinh Mặc, “Cái bàn… chứ?”
Ngu Kinh Mặc một tay ôm eo , một tay chống lên mặt bàn, “Bàn gỗ trăm năm tuổi, chắc.”
“Ưm.” Điền Nguyễn ngẩng cổ, rung động mà rên khẽ.
Ngu Kinh Mặc hôn lên khóe môi, chóp mũi, vành tai , giọng thấp trầm: “Bé ngoan……”
Bàn gỗ trăn năm tuổi, vẫn là chút tiếng động.
Bất quá Điền Nguyễn rõ nữa, bên tai chỉ còn âm thanh của vận động.
Sợ lưng mảnh khảnh của Điền Nguyễn cộm mặt gỗ, Ngu Kinh Mặc ôm lấy , hai cùng xuống ghế.
Rồi lật trở .
Điền Nguyễn dựa trong n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, đôi chân thon dài đặt lên bàn, làm xáo trộn cả một bàn tài liệu.
Tài liệu rơi vung vãi, Điền Nguyễn : “Rớt ……”
“Không .” Một cái nắm nhẹ của Ngu Kinh Mặc để một vết đỏ, làn da thanh niên quá trắng.
Ngu Kinh Mặc tranh thủ đưa notebook , mở camera.
Điền Nguyễn đột nhiên kịp phản ứng thấy hình ảnh màn hình, giật : “Ngu ……”
“Không , video với ai, cũng ghi hình, chỉ chúng .” Ngu Kinh Mặc dỗ dành .
Khuôn mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, gật đầu, tò mò màn hình.
Ngu Kinh Mặc nắm lấy đầu gối cong của , nâng lên, “Đẹp ?”
“……” Điền Nguyễn mặt , dám .
Ngu Kinh Mặc bật , tiếng rung trong lồng ngực, : “Bảo bối, bộ dáng em ở bên thật .”