Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:31:49
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Cái gì gọi là chuối của Ngu Thương?” Lộ Thu Diễm hỏi, “Hắn còn mua chuối .”

Bởi vì trong nhà hai ông cha hổ, Ngu Thương sớm hiểu rõ hàm nghĩa kép của chuối: “……”

Điền Nguyễn mím môi, thôi, đó vén rèm : “Chuối giàu Kali, nguyên tố Kali là một trong những nguyên tố quan trọng của cơ thể , tham gia duy trì trao đổi chất bình thường của tế bào, điều tiết áp suất thẩm thấu và cân bằng acid kiềm, cũng ảnh hưởng đến sự hưng phấn của thần kinh cơ bắp. Nếu cơ thể thiếu Kali thì sẽ mệt mỏi, cơ bắp vô lực, rối loạn nhịp tim vân vân……”

Lộ Thu Diễm cắt lời: “Hôm nay học.”

Điền Nguyễn qua cửa kiểm duyệt cực kỳ miễn cưỡng, may mắn bản cái “màu vàng phế liệu” làm hại đến vai chính. Lộ Thu Diễm còn tòng quân, vì đại sự biên phòng của Tổ quốc mà nhiệt huyết bừng bừng.

Ngu Thương mặt cảm xúc liếc Điền Nguyễn: “Cha ?”

Điền Nguyễn: “Hắn vội, chắc sắp về.”

Ngu Thương thêm một lát, lấy điện thoại gọi cho Hề Khâm: “Tổ tiết mục thế nào ?”

“Sắp kết thúc . Cậu thì ?”

“Nói với Tạ Đường Yến, c.h.ế.t.”

“Được.” Hề Khâm đẩy đẩy mắt kính, “Tôi tò mò, thấy thế nào về chuyện của Lộ Thu Diễm?”

“Thấy thế nào cái gì?”

“Cậu cẩn thận từng chút một kéo về chính đạo, cuối cùng dùng gạch đập đầu . Cậu cảm tưởng gì?”

“Hề Khâm, làm ký giả giải trí đấy ?”

“Tôi chỉ hỏi một chút. Nếu chính còn rõ ràng vị trí của , Hội Học Sinh càng cách xử lý việc .”

Bất kể cố ý vô tình, đập đầu Hội trưởng Hội Học Sinh đều ghi .

Ngu Thương nhớ đến cú “đập” , đôi mày rậm nhíu , Lộ Thu Diễm đang gọt táo. May mà gọt xong mới đưa, nếu gọt thêm chút nữa, theo tay nghề của Lộ Thu Diễm thì từ một quả táo mập khi biến thành cành trúc.

Điền Nguyễn sắc mặt rối rắm của Ngu Thương, cực kỳ tò mò xem bên đang gì, đáng tiếc loa ngoài.

Hít một , Ngu Thương : “Tôi sẽ tự xử lý, cần các nhọc lòng.”

Hề Khâm khẽ : “Cậu vẫn trả lời thẳng câu hỏi.”

“Cậu trả lời cái gì? Học sinh yêu sớm.”

Nghe câu , Lộ Thu Diễm liếc sang: “?”

Ngu Thương tránh ánh mắt y: “Cúp đây.”

Lộ Thu Diễm cũng hỏi thêm, đưa quả táo gọt loạn như ch.ó gặm qua: “Ăn .”

Ngu Thương: “Cậu c.ắ.n ?”

“Không, mới gọt xong.”

Ngu Thương nhận lấy, chậm rãi ăn, coi như bổ sung vitamin.

Cửa phòng y tế mở rộng, gió lạnh ập , đối nghịch với khí nóng điều hòa. Điền Nguyễn bất ngờ hắt xì một cái. Ngẩng đầu , là bóng dáng cao lớn của Ngu Kinh Mặc. “Ngu .”

Ngu Kinh Mặc hỏi Ngu Thương: “Thế nào? Đầu đần ?”

Ngu Thương: “…… Tạm .”

“Rảnh thì bệnh viện kiểm tra chỉ thông minh. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.” Người thừa kế ưu tú diện, bao gồm cả IQ.

“Vâng.”

Điền Nguyễn thấy Ngu Kinh Mặc nghiêm túc liền hỏi: “Vậy em cần kiểm tra chỉ thông minh ?” Làm phu nhân của Ngu Kinh Mặc, cũng cần ưu tú diện ?

Ngu Kinh Mặc rũ mắt, gương mặt nghiêm túc khóe môi cong, ánh mắt dịu xuống: “Không cần, đầu nhỏ của em thông minh.”

Đôi mắt Điền Nguyễn lập tức sáng long lanh.

Lộ Thu Diễm Điền Nguyễn, Ngu Thương —— , nuôi thừa kế và chiều phu nhân thật sự khác biệt.

Ngu Kinh Mặc sang Lộ Thu Diễm, lạnh nhạt : “Nếu thương tích của Ngu Thương là do gây , chịu bộ trách nhiệm.”

“Ngu , Lộ Thu Diễm cố ý.” Điền Nguyễn lo Ngu Kinh Mặc đòi bồi thường.

“Con sẽ.” Lộ Thu Diễm , “Con sẽ trả tiền thuốc.”

Ngu Kinh Mặc: “Tiền t.h.u.ố.c đủ bù đắp tổn thương của Ngu Thương. Từ tối nay, dọn nhà , ở bên cạnh chăm sóc Ngu Thương.”

Lộ Thu Diễm: “…… A?”

Điền Nguyễn: “Úc gia! Tuyệt quá!”

Ngu Thương sắc mặt cứng: “Cha, cần . Phiền lắm.”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Lộ Thu Diễm, thấy phiền ?”

Lộ Thu Diễm: “Tôi phiền……”

“Vậy là . Tôi chuyện với cha , bọn họ đồng ý .”

“……” Lộ Thu Diễm mở WeChat, quả nhiên thấy mấy tin nhắn của .

Mẹ Lộ: Sao con lo ? Đầu Ngu Thương nghiêm trọng ?

Mẹ Lộ: Ngu với , con đến nhà họ chăm sóc Ngu Thương, đó là điều nên làm.

Mẹ Lộ: con học hỏi nhiều , là Hội trưởng Hội Học Sinh, là con một nhà họ Ngu, tương lai rộng mở.

Mẹ Lộ: Nếu thiếu tiền thì .

Lộ Thu Diễm gõ chữ, xóa mấy , cuối cùng chỉ gửi: Con đủ tiền, đừng lo.

Ngoài cặp sách , Lộ Thu Diễm cần thu dọn gì, cứ thế mặc bộ đồ đơn giản lên xe của Ngu Thương. Tài xế mặt trắng râu tít mắt: “Thiếu gia nhớ chăm sóc Lộ thiếu gia vài ngày, khó lắm mới đến nhà làm khách.”

Lộ Thu Diễm: “…… Tôi đến chăm Ngu Thương.”

Ngu Thương nhắm mắt dưỡng thần, tỏ thái độ.

Lộ Thu Diễm hỏi: “Đầu còn đau ?”

“Ừm.”

“Tôi ấn huyệt Thái Dương cho nhé?”

“Ừm.”

Lộ Thu Diễm liền đưa tay ấn huyệt cho —— kết quả ấn lệch làm băng vải rỉ máu.

“……”

Tài xế vội : “Phía tiệm thuốc, băng là .”

Thế là xe dừng .

Trong chiếc Maybach phía , Điền Nguyễn từ cửa sổ , sợ Lộ Thu Diễm làm chuyện gì nữa: “Bọn họ dừng , mau qua xem xảy chuyện gì.”

Tự hành đường tiện đầu, tài xế liền rẽ ở giao lộ phía , chạy một đoạn rẽ một con hẻm nhỏ, liền thể thẳng đến tiệm thuốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-141.html.]

Hẻm nhỏ chật hẹp, xe nhiều, Maybach thong thả chạy .

Điền Nguyễn vịn cửa sổ ló đầu , xem phía còn bao xa, kết quả thấy một đôi thiếu niên. Cậu vội vàng kêu lên: “Dừng, dừng dừng dừng!”

Tài xế hiểu nguyên do nhưng vẫn dừng xe.

Điền Nguyễn mở to mắt, thiếu niên phía lập tức trốn trở trong xe, nhào lòng Ngu Kinh Mặc, “Ngu , mau phía , là Hải Triều với Nam Hoài Quất ?”

Ngu Kinh Mặc ngước mắt . Cửa sổ Maybach màng chống trộm, bên trong , bên ngoài . Hắn nhàn nhạt : “Là bọn họ.”

“Giữa ban ngày ban mặt, bọn họ đang làm gì ?” Điền Nguyễn ưỡn mông, ghé sát lưng ghế phụ, đôi mắt mở tròn xoe.

Ngu Kinh Mặc liếc qua cái m.ô.n.g tròn trịa của thanh niên, còn đối với hai thiếu niên phía thì chẳng chút hứng thú nào: “Bọn họ làm gì, liên quan gì đến em?”

Điền Nguyễn: “Đương nhiên liên quan, một là cháu lớn của em, một là bạn học của em.”

Ngu Kinh Mặc: “Em ăn dưa của em , ăn dưa của .”

“?”

Ngu Kinh Mặc giơ tay xoa xoa “quả dưa mềm” của .

“……” Điền Nguyễn đầu trừng một cái, “Đừng nháo.”

“Ừ.” Ngu Kinh Mặc cũng làm quá, chỉ xem như đang mát-xa, chỉ trách cái m.ô.n.g xúc cảm quá .

Điền Nguyễn thấy tay Ngu Kinh Mặc chừng mực, cũng liền lớn mật tiếp tục yên tâm mà ăn dưa ——

Hải Triều sống ở khu nhà cũ gần đây. Anh là học sinh hiếm hoi của Đức Âm học bằng xe đạp. Đi học xong đều vội trở về để tối làm thêm.

Đi đường tắt qua con hẻm , đạp xe bao lâu, liền tiếng thiếu niên tức đến hộc m.á.u hét lên: “Hải Triều!! Cậu chậm chút!!”

Xe việt dã hẻm, Nam Hoài Quất chỉ thể dùng hai chân mà đuổi.

Hải Triều chạy xe chậm , nhưng cũng dừng. Cho đến khi Nam Hoài Quất lao tới chặn ngay bánh xe đạp.

“Xoạt!” Tiếng phanh gấp chói tai vang lên.

Hải Triều chống một chân xuống đất, lạnh lùng .

Nam Hoài Quất là tức lạnh, mặt đỏ tai đỏ: “Hải Triều… chuyện giữa trưa……”

“Tránh .” Hải Triều nhạt giọng .

“Chuyện giữa trưa xin , sẽ bồi thường tổn thất cho !” Nam Hoài Quất một .

“Bồi thường? Tổn thất?” Hải Triều nhấn hai chữ đó, “Cậu chắc là bồi nổi?”

“Bao nhiêu cũng bồi.” Nam Hoài Quất mắt đỏ hồng, mũi cũng đỏ, hít hít nước mũi, giọng nghẹn nghẹn.

Hải Triều móc một gói khăn giấy ném cho .

Nam Hoài Quất càng hoảng, lau nước mũi lí nhí : “Tôi nhất định sẽ bồi thường cho , thật xin .”

Hải Triều sải chân xuống xe, tới mặt Nam Hoài Quất, bất ngờ giật lấy khăn giấy, mạnh tay lau mũi cho .

“Ối, đau, để tự làm.”

“Tôi làm.”

“……” Nam Hoài Quất chịu đau, để lau. Kỳ thật còn nước mũi, nhưng Hải Triều còn đang lau, mắt khỏi phủ một tầng nước: “Được ?”

Hải Triều ném khăn giấy thùng rác: “Chưa.”

Nam Hoài Quất cuống cuồng móc ví: “Cậu trừ bao nhiêu tiền? Tôi 3000, đủ ?”

“Tôi cần tiền.” Hải Triều liếc cái bộ dáng đáng thương , ngón tay khẽ vuốt.

“Không cần tiền?” Nam Hoài Quất nghĩ mãi , “Vậy gì?”

“Tôi đ.á.n.h một trận.”

“……”

Mắt Nam Hoài Quất ươn ướt. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng c.ắ.n răng, nhắm mắt :

“Cậu đ.á.n.h —— nhưng đừng đ.á.n.h mũi , xin .”

Hải Triều dừng một chút, khẽ ừ, đưa tay bóp lấy cổ mảnh khảnh của thiếu niên, ấn lên tường.

Nam Hoài Quất ngốc, nhưng mở mắt: “Đừng đ.á.n.h mũi.”

Lực tay Hải Triều dần siết .

Nam Hoài Quất hoảng hốt mở bừng mắt: “Khụ khụ, đừng bóp ……”

Hải Triều buông năm ngón tay , tiến sát . Chóp mũi ngửi một làn hương ngọt, thể là nước hoa, thể là đồ ăn, cũng thể chính là mùi của Nam Hoài Quất.

Nam Hoài Quất thật sự luống cuống, cố tách tay Hải Triều : “Cậu đừng bóp c.h.ế.t .”

Hải Triều bất ngờ buông tay: “Này cũng cho, cũng cho, thái độ bồi thường tổn thất của hả?”

“Tôi bồi thường tiền ?” Nam Hoài Quất ho khan hai tiếng, yếu xìu hỏi.

“Không , đủ.”

“Vậy… ?”

Hải Triều im lặng vài giây, thẳng : “Khóc. Cậu cho .”

“……”

Nam Hoài Quất kinh ngạc đến trợn mắt: “Khóc?”

Hải Triều khẽ vuốt ngón tay, trong lòng xác nhận một tia quỷ quyệt nóng bỏng, Nam Hoài Quất . Càng t.h.ả.m càng . Nước mắt nước mũi đều .

Khóc đến mắt mũi đều đỏ, đáng thương như mèo con lạc.

Nam Hoài Quất như .

“Tôi, ? Nam t.ử hán đại trượng phu, ……”

Hải Triều lạnh lùng .

Nam Hoài Quất run lên, bỗng thấy chiếc Maybach: “Chiếc xe đây?”

Hải Triều liếc qua, thấy rõ trong xe, nhưng cũng . Xoay định leo lên xe đạp.

Nam Hoài Quất túm tay áo : “Hải Triều, đừng . Tôi… còn bồi thường cho .”

Hải Triều hất tay : “Không thì thôi.”

“…… Tôi , để … chuẩn chút.” Nam Hoài Quất nghĩ bộ chuyện buồn từng gặp, “Tôi… .”

Hải Triều : “Đến nhà . Tôi bắt nạt , sẽ .”

“… Được.”

Trong Maybach, Điền Nguyễn ưỡn m.ô.n.g ăn dưa ngấu nghiến, nhịn nhảy dựng lên: “Ngao ngao ngao!”

Maybach theo đó mà lắc lư.

Nam Hoài Quất thấy liền líu lưỡi: “…… Phía đang xe chấn!”

 

Loading...