Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:43:53
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Quá mãnh, cả các chú ý thể nha.” Điền Nguyễn mặt đầy chân thành tha thiết, còn đồng cảm liếc eo của cả tiện nghi .

Đỗ Hận Đừng rõ ràng vai rộng eo thon, đừng bề ngoài văn nhã tuấn lãng, thật cởi áo thì đầy cơ thịt. Hắn sống ở nước ngoài nhiều năm, ăn bít tết nên vóc gần như Âu Mỹ. Bình thường riêng thì thấy gì, nhưng cạnh Hạ Lan Tư gầy gò mới thấy đối lập rõ ràng.

Thân thể lợi hại như , mà lái xe nhiều cũng làm vặn eo.

Ánh mắt Điền Nguyễn quá mức rõ ràng, Đỗ Hận Đừng ngoài nhưng trong liếc Hạ Lan Tư một cái, “Chúng sẽ chú ý, cảm ơn quan tâm.”

Hạ Lan Tư vẻ chuyện gì: “Các tới chụp cái gì ? Ngu Kinh Mặc cũng vặn eo ?”

Điền Nguyễn: “Mới . Eo của Ngu lắm…… Là chân em vặn cơ.”

Ngu Kinh Mặc: “Khoa chỉnh hình ở đây cũng tệ.”

Đỗ Hận Đừng gật đầu: “Anh dẫn Hạ Lan Tư xem.”

Điền Nguyễn tránh sang một bên, lập tức thấy Hạ Lan Tư bước cứng đờ, dựa cánh tay khác của Đỗ Hận Đừng mới thể như một con chim cánh cụt vụng về leo lên bậc thang, mà mặt vẫn giữ vẻ bình thản phòng khám.

Điền Nguyễn: “……”

Cho nên vặn eo Đỗ Hận Đừng, mà là Hạ Lan Tư?

“Anh cả đúng là vẫn quá mãnh.” Điền Nguyễn lẩm bẩm.

Ngu Kinh Mặc bế lên xe, cho đôi giày da mới mua, “Còn học ?”

“Là thành viên hội học sinh, em thể lâm trận bỏ chạy.”

“Em rõ ràng xem náo nhiệt.”

Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Ngu đúng là ngày càng hiểu em.”

Ngu Kinh Mặc để cùng Đức Âm, bảo trợ lý Từ đẩy xe lăn đây. Điền Nguyễn lên , Ngu Kinh Mặc phủ cho chân một chiếc chăn nhỏ.

Ngu Kinh Mặc đẩy , bước chậm trong sân trường, hướng về phía thư viện, nơi tiết mục tổ đang gõ phách thu hình.

“Ngu Lâm Lạc xử lý thế nào ?” Điền Nguyễn nghĩ lung tung, đột nhiên nhớ .

Ngu Kinh Mặc bình tĩnh : “Nếu thức thời, nhiều nhất sẽ giữ ở cục cảnh sát một ngày để tiếp nhận phê bình giáo dục.”

Điền Nguyễn vẫn hiểu: “Hắn rốt cuộc làm gì?”

“Không em , tranh gia sản với Ngu Thương?”

“Em thấy đơn giản như . Ở tổ trạch lúc đó, Ngu Lâm Lạc kiêu ngạo như , còn xem thường chúng . Thế mà đầu cái nhận ?” Điền Nguyễn linh quang lóe lên, “Ngu Bát công ty nhà gặp vấn đề, động tay ?”

.”

“…… Hắn thể đoán làm?”

“Có khả năng.” Ngu Kinh Mặc đáp.

Điền Nguyễn liên hệ , đoán hơn phân nửa: “Cho nên Ngu Bát vì trả thù, mới sai con trai tới dây dưa, lỡ thật sự quấn lên thì chỉ lợi cho , hại.”

“Ừ.”

Người thương trường như chiến trường, thật thương trường còn phức tạp hơn chiến trường, đầy chuyện tráo đổi, lừa gạt, vong ân bội nghĩa. Ngu Bát hiển nhiên là xuất sắc trong đó, lợi dụng thời cơ.

Đáng tiếc Ngu Kinh Mặc ăn mềm cũng chẳng ăn cứng. Hắn làm thì ai cũng bó tay.

Tiết mục tổ thu hình ở thư viện thuận lợi. Ngu Kinh Mặc đẩy Điền Nguyễn đến xem náo nhiệt cũng ai để ý, đều tập trung xem XX trinh thám.

Không thể , Akers thật sự tinh thần chuyên nghiệp. Trước gọi đến diễn xuất trong buổi họp thường niên, đối diện Đỗ Hận Đằng mà trong lòng áp lực cực lớn, nhưng vẫn thể giữ vẻ mặt nhất ống kính.

Năng lực chịu áp lực như , đúng là xứng đáng nổi tiếng. Điền Nguyễn cuối cùng cũng phát hiện điểm sáng của buổi , mỉm .

Akers đang chìm trong diễn xuất, bỗng ngẩng đầu, thấy Điền Nguyễn và vị đại lão truyền thuyết phía , lập tức thoáng xuất thần, đầu óc là “nợ thì trả”.

“……” Akers vội dời ánh mắt, tiếp tục diễn.

Điền Nguyễn chờ đợi tình tiết xuất hiện.

Trong truyện gốc, đoạn “nghi phạm” giả thần giả quỷ đẩy ngã kệ sách, đúng lúc Lộ Thu Diễm phía , tránh kịp.

Khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Ngu Thương lao cứu mỹ nhân, dùng lưng đỡ kệ sách, thương, khiến Lộ Thu Diễm áy náy chăm sóc cả tháng.

Trong một tháng đó, Lộ Thu Diễm thu bộ gai nhọn, đối với Ngu Thương dịu dàng vô cùng, khiến độc giả ăn một miệng đầy đường.

Nghĩ đến đây, Điền Nguyễn gian.

Vốn đang yên tĩnh thu hình, bỗng chốc mấy chục ánh mắt kéo đến.

“……”

Ngu Kinh Mặc lưng Điền Nguyễn, bất động như núi, khí thế đè ép khiến những ánh mắt đồng loạt , chỉ dám lén trộm.

Điền Nguyễn ngậm miệng , bỗng thấy Lộ Thu Diễm hai tay đút túi tới, “?”

Tiết mục đang thu, “nghi phạm” bất ngờ đẩy đổ một kệ sách, hướng Tiểu Hoa kêu lên hoảng sợ: “Anh X!”

Akers lập tức xông lên hùng cứu mỹ nhân: “Tiểu Hoa!”

Những khác vội vàng bắt lấy “nghi phạm”.

Ngu Thương khoanh tay ngoài cuộc, mặt đổi sắc.

Điền Nguyễn: “…………”

Lộ Thu Diễm đến mặt Điền Nguyễn, “Ánh mắt của ?”

Điền Nguyễn nghẹn lời. Vai chính công cứu vai chính thụ ? Viên đường lớn như liền biến mất??

Trong khi đó, “sân khấu”, cảnh vẫn tiếp tục căng thẳng. Akers kệ sách đè lên, đau đến méo mặt. Các khách mời lập tức kéo —— tuy là cảnh dàn dựng, nhưng thật sự đè đau!

Các nữ sinh lo lắng hét lên: “XX, chứ? Kệ sách trường em đều làm từ gỗ đàn đặt riêng, nặng lắm!”

Điền Nguyễn đống sách mặt đất: “…… Đây đều là bản đơn lẻ, quý.”

Tài đại khí thô của trường quý tộc một nữa khiến tiết mục tổ chấn kinh. Người phụ trách vội chạy tới sắp xếp sách, nhưng vẫn tránh khỏi làm hỏng mấy cuốn.

Quản lý thư viện kiêm “NPC song bào thai” chỉ thể mời tổ chương trình ngoài.

Đạo diễn hổ: “Chúng sẽ bồi thường.”

Đáng thương Akers chỉ thể tiếp tục ghi hình, thương để thành nhiệm vụ kỳ .

Điền Nguyễn than thở: “Xem làm lưu động ở thủ đô thật dễ, nổi tiếng như mà vẫn mang thương làm.”

Ngu Kinh Mặc: “Loại như , một ngày kiếm trăm vạn thành vấn đề.”

Điền Nguyễn: “…… em rút lời đồng cảm.”

Nếu cho 100 vạn, cũng thể cố gắng làm việc cả ngày.

Chỉ là đáng tiếc tuyến công thụ trong nguyên tác, chẳng lẽ thật sự thể tiến triển ? Điền Nguyễn u oán gương mặt nhàm chán của Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm đúng là quá nhàm chán, từ tìm một viên gạch, dùng chân đá chơi, giống như đang đá bóng. Dưới chân dùng sức một cái, viên gạch bay ——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-140.html.]

“Phịch” một tiếng trúng ngay đầu Ngu Thương.

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn: “……”

Viên gạch rơi xuống đất, vỡ thành hai nửa. Ngu Thương mặt cảm xúc đầu , ánh mắt lạnh lẽo chạm đến Lộ Thu Diễm đang ngơ ngác.

Ngu Kinh Mặc dừng bước.

Đi cạnh Ngu Thương còn Hề Khâm và Tạ Đường Yến cũng dừng , ánh mắt hoảng sợ: “Hội trưởng, đầu của ……”

Một dòng m.á.u đỏ tươi chảy xuống cổ dài của Ngu Thương, thẳng cổ áo cài chỉnh tề.

Ngu Thương đưa tay lau một chút, lòng bàn tay lập tức đỏ thẫm, đồng t.ử co rút , tròng mắt đen u tối xuống, lập tức mất ý thức.

“Ngu Thương!” Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm đồng thời kêu lên.

Hề Khâm kịp thời đỡ lấy , “Này?!”

Tạ Đường Yến: “Hội trưởng, đừng c.h.ế.t a!”

Học sinh xung quanh: “???”

Người tai nạn, Ngu Thương gạch bay trúng, hùng cứu mỹ nhân gì cả, mà là Lộ Thu Diễm tạt một viên gạch làm ngất .

Phòng y tế khí ngưng trọng.

Điền Nguyễn hỏi: “Cậu vì ném gạch trúng Ngu Thương?”

Lộ Thu Diễm nhíu mày thành một cái nơ con bướm, chằm chằm Ngu Thương giường đơn, “Tôi cũng , viên gạch bỗng nhiên bay lên……”

“Đá gạch như , chân đau ?”

“Đau.”

Điền Nguyễn cạn lời, cảm thấy chắc chắn là do ý chí thế giới ép diễn biến theo cốt truyện: Ngu Thương thương, còn Lộ Thu Diễm mang tội và áy náy.

“Thật xin , chú.” Lộ Thu Diễm cúi đầu với Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc băng gạc đầu Ngu Thương: “Chờ tỉnh , tự với .”

“Vâng.” Lộ Thu Diễm liền đó.

Điền Nguyễn : “Cậu xuống bỏ giày , chân khi thương.”

“Không . Tôi đ.á.n.h còn đau hơn thế nhiều.”

“……”

Lộ Thu Diễm ý thức đ.á.n.h mặt Ngu Kinh Mặc lẽ , nên sang dựa tường, chờ Ngu Thương tỉnh .

Ngu Kinh Mặc dậy với Điền Nguyễn: “Khoảng một giờ nữa trở đón em.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Ngu , em và Lộ Thu Diễm trông chừng là .”

Phòng y tế nhỏ hẹp mất khí thế của Ngu Kinh Mặc, áp lực giảm phân nửa. Thật Ngu Thương vấn đề gì lớn, vết thương đầu sâu, m.á.u cũng nhiều, chỉ là dọa nên ngất.

Điền Nguyễn an ủi Lộ Thu Diễm: “Ngu Thương , chỉ là sốc khi thấy m.á.u thôi.”

“Sốc khi thấy máu?” Lộ Thu Diễm khó hiểu.

Điền Nguyễn do dự giáo y. Cô y tá mắt , lập tức lấy cớ WC rời khỏi phòng.

Lộ Thu Diễm giường bệnh bên cạnh, nghiêm túc lắng : “Nói ?”

Điền Nguyễn chậm rãi . Về việc Ngu Thương sốc khi thấy máu, trong nguyên tác là mãi lâu Lộ Thu Diễm mới . giờ phá kịch một chút cũng , thậm chí còn giúp hai tăng tình cảm.

“Mẹ ruột của Ngu Thương mở tiệm bánh ngọt, lúc còn nhỏ gặp cướp bóc mà c.h.ế.t, chuyện chắc ?” Điền Nguyễn hỏi.

Lộ Thu Diễm ngẩn . Nhà y ngày cũng coi như giàu, những tin tức giới kinh doanh kiểu y từng qua vài phần, nhưng quá để tâm. “Ừ.”

“Mẹ đ.â.m nhiều nhát, chảy nhiều máu…… Ngu Thương đến bệnh viện thì thấy hết.”

Tim Lộ Thu Diễm bỗng siết , như khoét một lỗ, thở cũng nghẹn. Y Ngu Thương một cái, dám nữa, lời cũng nên.

Y từng nghĩ, ánh hào quang phận hiện giờ của Ngu Thương, ẩn giấu một đoạn quá khứ nặng nề như .

Dù khi đó còn nhỏ, nhiều chuyện quên , nhưng vết thương vẫn tồn tại, lặng lẽ lấy mất sự kiêu hãnh và tự tin của , khiến như một đứa trẻ yếu ớt.

Đương nhiên, mặt vốn chỉ nhân vật chính mới thấy.

Điền Nguyễn cốt truyện nên sắc mặt Lộ Thu Diễm càng lúc càng áy náy, cảm thấy mỹ mãn thở dài: “Hắn thích đ.á.n.h , thật thích thấy đổ máu.”

Lộ Thu Diễm mím môi, khẽ ừ.

Vì thế, nửa giờ Ngu Thương tỉnh , mắt là gương mặt tràn đầy áy náy của Lộ Thu Diễm: “Ngu Thương, xin bao giờ đ.á.n.h nữa.”

Ngu Thương: “?”

Ngu Thương: “Cậu giấy cam đoan.”

Hai trừng mắt , cuối cùng Lộ Thu Diễm ngoan ngoãn lấy giấy bút từ cặp cam đoan.

Ngu Thương nhận lấy, cẩn thận nét chữ của y: “Viết nữa, nghiêm túc lên.”

Lộ Thu Diễm định nổi cáu, nhưng thấy băng đầu Ngu Thương, đành nghiêm túc : “Đây.”

Ngu Thương lúc mới hài lòng, nhưng nhíu mày, xoa đầu : “Tôi mơ thấy dùng gạch đập.”

Lộ Thu Diễm: “…… Không mơ.”

“Hả?”

“Là đập.”

“……” Ngu Thương liếc y, “Trách hôm nay ngoan như .”

Chữ “ngoan” dùng một nam sinh, thế nào cũng mang chút mật kín đáo. Lộ Thu Diễm trừng một cái, ánh mắt sắc lạnh khi chạm đến băng gạc mềm xuống.

Ngu Thương nhân cơ hội : “Cậu bỏ việc ở quán bar .”

Lộ Thu Diễm khẩy: “Cậu đừng voi đòi tiên.”

“Vì mà sống lên chút.”

Lộ Thu Diễm nghĩ nghĩ: “Được. Chờ khỏe làm tiếp.”

Ngu Thương y nhượng bộ, ép nữa. khi xoay đầu, đột nhiên nhận cách giữa hai gần. Lộ Thu Diễm đưa giấy lúc nãy sẵn ở mép giường, khi chuyện thì cứ nghiêng đầu sang.

Hơi thở tươi mát của thiếu niên tràn mũi, Ngu Thương căng mặt, nhưng kéo giãn cách.

Lộ Thu Diễm hoảng, luống cuống dậy: “Cậu, ăn gì ? Ăn quả chuối bồi bổ não ?”

“……”

Điền Nguyễn từ WC , lăn xe , câu liền hoảng sợ, ngoài rèm hỏi: “Lộ Thu Diễm, đang cho Ngu Thương ăn chuối ?”

“…………”

Câu đối với Lộ Thu Diễm mà … quá mức khó xử.

Loading...