Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 132
Cập nhật lúc: 2026-03-30 17:09:46
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cảnh sát kéo chiếc Maserati , dặn dò Ngu Lâm Lạc hai ngày nữa đến đội giao thông làm thủ tục đăng ký xe. Ngu Lâm Lạc tức mà dám gì, chỉ thể ngoan ngoãn theo.
Đợi đến khi tên đàn ông chân thối cưỡi xe máy điện phóng trong cơn giận, Ngu Lâm Lạc giận đến đá một cú tường. Ngay giây tiếp theo, sắc mặt lập tức trắng bệch, ôm đầu gối nhảy lò cò hai bước, bật tục.
Trợ lý Từ mơ hồ, thò đầu , bỏ lỡ mất tiết mục nhất, chỉ đành khiêm tốn hỏi: “Ngu , xảy chuyện gì ạ?”
Ngu Kinh Mặc ánh mắt lạnh nhạt, giọng đạm mỏng: “Không gì.”
Nghe , Ngu Lâm Lạc phẫn uất trừng , khóe mắt đỏ au như nghẹn d.ụ.c vọng đến quá độ, khặc khặc quái: “Chú thật là lãnh khốc vô tình, liền như cháu ruột khi dễ.”
Điền Nguyễn run một cái, quả nhiên là vai ác, câu nào câu nấy đều phảng phất oán phụ.
“Ngoan, thôi.” Ngu Kinh Mặc cúi mắt với thanh niên trong lòng ngực.
Điền Nguyễn gật đầu như giã tỏi.
Ngu Lâm Lạc chằm chằm Điền Nguyễn, bỗng dưng : “Cha vẫn luôn nhớ tổ tiên, nhưng chú mấy năm nay trở về bao nhiêu ?”
Ngu Kinh Mặc cuối cùng cũng từ cao xuống, lạnh nhạt mở miệng: “Cha thể vẫn khỏe mạnh chứ?”
“Cha đều khỏe.”
“Vậy thì . Bọn họ chỉ là con, chỉ cần chịu cố gắng một chút, bọn họ tám phần thể sống trăm tuổi.”
Ngu Lâm Lạc nghĩ một lát mới phản ứng , đây là chịu cố gắng? Cậu định mắng, đối phương mang theo thanh niên tuấn tú Rolls Royce, lái khỏi ngõ nhỏ.
“Biết Ngu Lâm Lạc?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Từ nãy đến giờ sắc mặt Điền Nguyễn trắng bệch. Cậu sợ cốt truyện thế giới tự động sửa đúng, chính vô tình làm chuyện thể cứu vãn.
Điền Nguyễn đau lòng gật đầu: “Một… vai ác nhỏ.”
“Chỉ ?”
“… Chính thiếu chút nữa hại Ngu Thương, coi như trượt chân rơi cống ngầm.”
“Trượt thế nào?”
Điền Nguyễn kể đầu đuôi cốt truyện gốc. Ngu Thương vì vụ giả chướng mà danh tiếng suýt hủy . Lúc rơi xuống vực sâu nhất, Lộ Thu Diễm tòng quân. Hai chia xa.
Vai chính công vì mà trong cô độc trưởng thành, dần mạnh mẽ, cánh chim thành hình. Cuối cùng năm năm trở thành cầm quyền mới của Ngu gia, cùng vai chính thụ tái ngộ giữa hiểm nguy, trải qua khảo nghiệm kịch liệt gương vỡ lành.
Năm năm đó làm vô độc giả đau lòng. Vì , tất cả những kẻ từng đẩy hai chia xa đều hận thấu. Ba nhỏ hào môn “Điền Viễn” vì thế mà cho offline, khiến hả hê.
Điền Nguyễn đáng thương vô cùng: “Em offline …”
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Vì Ngu Lâm Lạc tố ‘em’?”
“…”
“Hắn thích ‘em’.”
“Cái đó… trọng điểm.”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Hiện tại em quan hệ gì với , giữ cách là . Anh sẽ giải quyết.”
Điền Nguyễn do dự: “Không… phạm pháp chứ?”
“Chỉ là dùng chính cách của bọn họ để trả thôi.”
“?”
Ngu Kinh Mặc chỉ đáp. Rất ít công ty sạch, ai cũng dựa kẽ hở pháp luật mà xoay sở. Chỉ cần vượt kim ngạch lớn, phát hiện, ai cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
một khi nắm kẽ hở, tầng tầng báo lên , tài lực vật lực thì khó mà thoát .
Điền Nguyễn ở khách sạn một đêm, hôm theo Ngu Kinh Mặc xử lý công việc, bận đến chân chạm đất, Điền Nguyễn thường chỉ làm linh vật theo.
Ngày thứ ba, hai trở Tô Thị.
Cổng lớn trang viên mở rộng, Maybach chậm rãi chạy .
Quản gia, hầu và vệ sĩ thành hai hàng, đồng loạt khom : “Hoan nghênh , phu nhân về nhà!”
Điền Nguyễn cảm nhận sự thỏa mãn của hào môn, nghi thức về nhà thật sự quá đầy đủ.
Dọc lối nhỏ chủ trạch, hoa tươi đổi sang loạt mới. Băng tuyết tan hết, để lộ từng mầm cỏ xanh, vài đóa tịch mai đưa hương nhạt. Núi xa đỏ phong, cây quế trầm mặc, chỉ chim sơn tước lật cánh bay qua phành phạch.
“Về nhà thật .” Điền Nguyễn hít sâu thở đặc trưng của trang viên Ngu gia, cảm thấy thấm tới tận xương, dễ chịu hơn bất kỳ nơi nào thế giới.
Ngu Kinh Mặc dáng vẻ say mê của thanh niên, cong môi: “Nơi chính là đào nguyên của em.”
…
Điền Nguyễn tự tay mang quà lưu niệm cho Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm một đống “đồ linh tinh”, đối mặt nụ sáng của Điền Nguyễn, đành từ chối, đành nhặt chiếc mũ rơm đội lên: “Cái che nắng cũng .”
Điền Nguyễn nhiệt tình đề cử: “Viên Ngũ Thải Thạch thể làm trang trí, chuông gió leng keng cũng , treo ở cửa sổ .”
“Ồ.” Lộ Thu Diễm nhận hết, hiếm khi Điền Nguyễn tự đưa.
Điền Nguyễn xổm xuống, chống mặt, nắng trông sáng đến mức phát sáng, đôi mắt cọ nâu lấp lánh: “Lộ Thu Diễm, gần đây với Ngu Thương ?”
“Còn thể thế nào, vẫn .” Lộ Thu Diễm mặt , ném viên Ngũ Thải Thạch lên trời, vỗ tay bắt , ném cao nữa.
“Cậu đ.á.n.h lén nữa ?”
“… Không.”
“Sợ ?”
“Tôi sợ cái điểu?” Giọng Lộ Thu Diễm . Nói xong liền nhận , đúng là sợ thật.
Điền Nguyễn hắc hắc .
Lộ Thu Diễm giơ nắm tay múa múa: “Còn nữa đ.á.n.h đấy.”
Điền Nguyễn làm bộ đáng thương: “Tôi còn đưa mang vật kỷ niệm, mà còn đ.á.n.h , đúng là đồ nhỏ vô lương tâm.”
Lộ Thu Diễm trợn trắng mắt, vô tình ném viên đá trong tay ngoài, “phanh” một tiếng đập cửa kính xe phía , lập tức tỏa hình dạng tia nứt. Tài xế hoảng hồn, ánh mắt c.h.ế.t lặng vết rạn đó.
“……”
Từ ghế bước xuống một đàn ông cao gầy, ba mươi tuổi. Đôi mắt xám nâu sâu thẳm vô cùng bình tĩnh, làn da trắng nõn. Anh với tài xế: “Cảm ơn, thể bồi thường.”
Tiếng Trung trôi chảy, nhưng giọng điệu chân thành.
Trợ lý lấy tiền trả, gì nhưng liếc Lộ Thu Diễm một cái.
Lộ Thu Diễm bảo: “Anh báo bảo hiểm , bao nhiêu bồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-132.html.]
Sab liên tục xua tay: “Không cần cần, chúng bồi.”
Tài xế lười dây dưa, cầm tiền , để mặc bọn họ tự cãi —— đầu tiên thấy còn tranh bồi thường, đúng là đời chuyện gì cũng .
Mấy ánh mắt , Sab kinh ngạc vui mừng: “Không ngờ thể gặp các ở đây, thật sự quá .”
Lộ Thu Diễm: “Anh chặn đường chúng , chút nào.”
“Cái gì?” Sab hiểu.
Trợ lý là Hoa kiều mang quốc tịch nước ngoài, tâm trạng vốn vui vì bồi tiền, liền tiếng Anh: “Ý bọn họ là gây phiền phức cho họ, giống như một lời nguyền .”
Sab hoảng hốt: “I didn't!”
“ bọn họ chính là nghĩ như thế.”
Lộ Thu Diễm lạnh giọng bằng tiếng Anh: “Cứ tưởng khác hiểu cái thứ tiếng chim quốc tế nên lưng, thật buồn .”
“……”
Điền Nguyễn: “Yes, ridiculous!”
Lộ Thu Diễm rút năm tờ tiền đỏ đưa cho trợ lý : “Hôm nay kiếm tiền tip, thưởng cho .”
Trợ lý đỏ mặt, tức giận trừng Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm buồn để ý, tựa cửa lớn khách sạn, ánh mắt tràn đầy khinh miệt: “Không ai ở khách sạn năm cũng là cao quý.”
Sab xin : “Tôi trợ lý vô lễ của xin các , mong các tha thứ.”
Lộ Thu Diễm: “Không cần xin , dù cũng là vô lễ.”
“À, thấy cá tính. Cậu làm mẫu cho ? Tôi trả 800 một giờ.”
Lộ Thu Diễm ngây : “Bao nhiêu?”
Sab: “800 tệ một giờ, thế nào? Nếu thêm vị mỹ thiếu niên bên cạnh, thể trả một ngàn một giờ.”
Điền Nguyễn tuy từng trải nhưng cũng chẳng động lòng, chỉ là đối với Thu Diễm thì đây khi là cơ hội , nên liền phụ họa đẩy lửa: “Có mỗi một ngàn? Bình thường chúng lên sân khấu một vạn một giờ.”
Sab tưởng sai: “Bao nhiêu??”
Điền Nguyễn dõng dạc: “Một vạn tệ một giờ, nợ, mặc cả.”
“……”
Trợ lý châm chọc: “Trung Quốc câu, gọi là ‘sư t.ử ngoạm’, các đúng là học đến tinh túy.”
Điền Nguyễn nhàn nhã: “Trung Quốc cũng câu, gan lớn thì thu hoạch lớn. Lông dê đưa đến cửa, vặt thì uổng.”
Lộ Thu Diễm gì, nhưng y đối với “gan to bằng trời” của Điền Nguyễn nhận thức mới.
Sab giãy giụa suy nghĩ hồi lâu, ba phút nghiến răng: “Được, thuê các một giờ.”
Điền Nguyễn: “OK.”
Kẻ giữ cửa bên cạnh mà choáng váng, chẳng lẽ tai vấn đề? Làm mẫu dễ kiếm tiền ? Cậu hí hửng tới hỏi: “Thầy ơi, cũng thể làm mẫu cho các ?”
Sab từ xuống : “Mặt và dáng của gì hấp dẫn cả. Nếu làm mẫu, nên phẫu thuật chỉnh hình .”
“……”
giờ nghỉ trưa, để tỏ vẻ công khai minh bạch, Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm liền tạo dáng ở vườn hoa khách sạn.
Điền Nguyễn : “Từ chối chụp ảnh, chỉ thể vẽ trực tiếp.”
Sab : “Nếu chỉ là hình mỹ thiếu niên, mạng nhiều lắm. Tôi khoảnh khắc linh cảm —— hai gần chút.”
Điền Nguyễn đặt tay lên vai Lộ Thu Diễm, học dáng mẫu tạp chí, tương tác với y.
Ánh mắt chạm , Điền Nguyễn bật : “Kỳ quái thật……”
Lộ Thu Diễm trợn mắt: “Tiền khó kiếm, việc khó làm.”
Sab: “Xin , xin chuyện văn nhã một chút.”
Tạo dáng nửa giờ, Điền Nguyễn mới hiểu nỗi khổ của nghề mẫu: mệt đến đau lưng đau eo. Cậu than thở: “Mấy mẫu trong lớp mỹ thuật thể nhúc nhích ba bốn giờ đúng là thần.”
Lộ Thu Diễm thì vẫn , vững như bàn thạch, như Điền Nguyễn mới nửa giờ mềm chân, sụp xuống bồn hoa, trông y như kiệt sức.
Sab mà thần bí: “Rất , .”
Còn mười phút cuối, Điền Nguyễn chẳng tạo dáng nữa, trực tiếp đó, diễn một “nhạt như cúc”.
Lộ Thu Diễm đang xoa vai thì bỗng đờ , chỉ thấy Ngu Thương sải bước tới, gương mặt lạnh lùng mang theo áp lực vô hình.
“Đang làm gì?” Ngu Thương hỏi.
Lộ Thu Diễm: “Kiếm thêm thu nhập.”
Ngu Thương liếc sang Sab, lộ vui buồn.
Sab mắt sáng lên: “Cậu làm mẫu của ? Một giờ một vạn.”
Ngu Thương: “Tôi một giờ kiếm trăm vạn.”
“……”
Điền Nguyễn bật dậy như cá chép, ngửa mặt than trời: “Con một giờ kiếm trăm vạn, ở đây cực khổ kiếm một vạn, trời xanh ở !”
Ầm —— ầm —— tiếng sấm nổ vang.
Điền Nguyễn lập tức ngoan ngoãn, chắp tay lẩm bẩm: “Cảm tạ trời đất, cảm tạ vận mệnh, cho con thể mà kiếm tiền, con mãn nguyện.”
Sấm ngừng, trời sáng.
Sab hoang mang trời: “Sắp mưa ?”
Điền Nguyễn lấy điện thoại xem: “Đủ ! Một giờ trôi qua, lấy một vạn thôi ~”
“……”
Tóm , một vạn coi như kiếm dễ như chơi.
Điền Nguyễn liền mời Lộ Thu Diễm một bữa lớn, còn Lộ Thu Diễm mời bát chè. Ngu Thương theo hưởng ké, ăn cả hai, xem chừng nguôi giận.
Vài ngày , họa sĩ đam mỹ nổi tiếng nước ngoài Sab công bố bản xem truyện mới. Hình ảnh là bóng lưng hai thiếu niên: một tuấn tú tinh xảo, một kiêu ngạo bất kham, qua vô cùng xứng đôi.
Ngày hôm đăng chương xem thử. Màu nước tươi sáng, hai thiếu niên chuyện ở bồn hoa, động tác và biểu cảm đến mộng ảo, ái tràn đầy.
Là fan trung thành của Sab, Ngu Đề nhanh chóng nhận hai nhân vật chính giống hệt Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn. Do dự thật lâu, cô vẫn gửi cho Điền Nguyễn xem.
Điền Nguyễn đang hí hửng thì Ngu Kinh Mặc đột ngột mở tin nhắn, thấy hình ảnh hai thiếu niên dây dưa ái : và Lộ Thu Diễm trong biển hoa, ánh mắt thâm tình .
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc: “Giải thích một chút.”