Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-03-30 15:21:56
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Làm ?” Hạ Lan Tư tùy ý dời mắt, ngẩng đầu , cùng Điền Nguyễn chổng ngược mặt đối mặt bốn mắt .

Đỗ Hận Đừng đang nắm chặt dây lưng vắt giữa hai chân Hạ Lan Tư, động cũng , bất động cũng xong, chỉ thể cùng gương mặt to tròn ngoài cửa sổ tựa như vô hại mắt to trừng mắt nhỏ.

Ánh mắt Điền Nguyễn sáng rực, giọng trong trẻo : “Hai cứ tiếp tục, em còn xem.”

Đỗ Hận Đừng: “……”

Hạ Lan Tư: “……”

Trong khoảnh khắc, Đỗ Hận Đừng từ Hạ Lan Tư nhảy xuống, chân dài sải bước về phía cửa sổ, khí thế hùng hổ.

Điền Nguyễn giống con thỏ kinh động, soạt một cái né sang bên cửa sổ, may mắn cửa sổ mở đập đầu .

Đỗ Hận Đừng thu mắt, lạnh lùng liếc , thấy lưng Ngu Kinh Mặc còn mang theo ý chế giễu: “Hai là lão phu thê tình cảm còn mãnh liệt, nên mới đây lén khác tình cảm nồng nhiệt?”

Điền Nguyễn phản bác: “Sao , em cùng Ngu tình cảm mãnh liệt b.ắ.n bốn phía.”

“Vậy thì mà b.ắ.n bốn phía , đừng đây xem khác bắn, văn minh, lễ phép, cũng quy củ.”

“……” Điền Nguyễn thầm nghĩ, đè Hạ Lan Tư ngã xuống lúc nãy cũng giảng văn minh, lễ phép quy củ gì cả.

Ngu Kinh Mặc thu tay chân, động tác nhanh nhẹn như quả cây rung rơi xuống. Điền Nguyễn “a” một tiếng, cả như quả táo đỏ rơi gọn lòng .

“Quấy rầy .” Ngu Kinh Mặc lễ binh mà .

Điền Nguyễn ôm lấy Ngu Kinh Mặc, ánh mắt mong chờ về phía cửa sổ lầu hai nơi vị cả tiện nghi, “Anh cả, đừng thô bạo như , Hạ Lan Tư sẽ thương.”

Đỗ Hận Đừng ha hả : “Chờ ngày nào em đè ngã chồng của em hẵng đến dạy .”

Điền Nguyễn sang Ngu Kinh Mặc đang tỏa khí lạnh nhàn nhạt, sợ đến run một cái, “Em thích làm chịu đựng, thích làm việc tốn sức.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Đỗ Hận Đừng đóng cửa sổ , kéo rèm, tiếp tục làm việc “tốn sức”.

Nhìn một quả “dưa” lớn như quả bí lưu qua mắt thể xem trọn, trong lòng Điền Nguyễn như mèo cào: “…… em còn .”

cửa sổ mắt càng lúc càng xa, Ngu Kinh Mặc ôm : “Không xem khác làm chuyện .”

Điền Nguyễn thực liếc thấy , của cả, quả thật đại, qua kém gì Ngu Kinh Mặc.

“Hạ Lan Tư thật hạnh phúc.” Điền Nguyễn lẩm bẩm.

Ngu Kinh Mặc liếc xuống: “Em cũng hạnh phúc ?”

“Em đương nhiên ……”

Sau đó Điền Nguyễn cũng “hạnh phúc” luôn.

Sau khi lăn qua lộn chiên ba lượt, Điền Nguyễn căn bản rảnh ăn dưa khác nữa, ăn “cự long” liền no .

Ánh sáng cam hồng từ cửa sổ chiếu , xuyên qua rèm sa màu trắng ngà, ôn hòa phủ lên chiếc giường hỗn loạn.

Trong ổ chăn bò nửa trắng nõn, tựa lồng n.g.ự.c cao lớn, cường tráng của Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc tựa đầu giường, ôm lấy eo thanh niên, ôm ấm áp mềm mại, cúi đầu hôn trán , hỏi: “Hạnh phúc ?”

Mặt Điền Nguyễn nhiễm hồng, môi đỏ mọng, mềm mại ẩm ướt, mỗi câu đều như mang mùi trái cây thanh ngọt: “…… bắt nạt em.”

Ngu Kinh Mặc nhẹ, ngón cái vuốt môi : “Ừm, xin .”

Hai chỉnh tề cửa, bảo tiêu đưa tới một tờ giấy: “Đây là địa chỉ Đỗ tổng để , ngài mang Hạ tổng trang viên gần đây.”

Điền Nguyễn địa chỉ, chỉ cách đây mấy chục dặm, “ ngày mai chúng máy bay, kịp ?”

“Vậy dời .” Ngu Kinh Mặc , “Vừa lúc ở thêm vài ngày.”

Điền Nguyễn nghi ngờ, nhưng cảm thấy gì to tát. Chỉ cần cùng Ngu Kinh Mặc, hẳn sẽ xảy chuyện gì —— cho đến lúc xe giữa đường nổ lốp.

“……”

Trời lúc tối, cách trang viên Đỗ gia còn ba bốn dặm, đèn đường, chỉ trời lấp lánh.

Điền Nguyễn cõng ba lô, Ngu Kinh Mặc kéo hành lý, ba bảo tiêu theo phía , cùng giữa đường đất hoang vu.

“Ở nước nông thôn đều là đường xi măng, nơi mà vẫn là đường đất.” Điền Nguyễn cảm thấy tưởng nổi, đường đất nơi còn đá, mảnh thủy tinh, đinh, chai lọ vỡ…

Ngu Kinh Mặc liếc : “Nước ngoài trăng tròn sáng?”

Điền Nguyễn ngẩng đầu vầng trăng nhỏ cao, “Nguyệt là trăng cố hương mà.”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc bước nhẹ, giày da giẫm lên đường đất chỉ phát tiếng nhỏ.

Điền Nguyễn cúi ống quần , khúc khích: “Ban ngày chắc bụi bay đầy.”

“…… Đừng nữa.”

Ngu Kinh Mặc là kiểu tinh tế sang trọng, bình thường chân hoặc là t.h.ả.m nhung đá cẩm thạch, hoặc xe sang triệu đô, chỉ gần đây cánh đồng oải hương với Điền Nguyễn mới giẫm bùn.

Đi hai dặm, phía ánh đèn lóe lên, Ngu Kinh Mặc kéo Điền Nguyễn đến. Tài xế là ông lão tóc bạc, tiếng Pháp: “Đường khó , DU bảo tới đón.”

“Cảm ơn.” Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn xe, ông lão tự mở cửa ghế phụ.

Điền Nguyễn: “Bonjour.”

Ông lão: “Bonjour.”

Ngoài câu đó gì thêm, ông giống kiểu ít lời, hoặc cho rằng họ chỉ vài câu tiếng Pháp, thể trò chuyện.

Trang viên đúng là cổ, nhỏ, một căn nhà lớn hai tầng, xung quanh vài phòng nhỏ của hầu, còn chuồng ngựa. Nói là trang viên, bằng là biệt thự lớn, cây cối rậm rạp, yên tĩnh.

Trong vòng mười dặm chỉ nơi đèn sáng, giống như kỳ cảnh.

Điền Nguyễn chợt nhớ đến Harry Potter, trang viên tràn ngập khí chất ma huyễn, như là bước sang thế giới khác.

Cậu dừng , : “em gọi cả.”

Ngu Kinh Mặc chờ.

Điền Nguyễn lấy điện thoại, bấm Đỗ Hận Đừng.

“Tới ?” giọng Đỗ Hận Đừng lười biếng, như mới thức.

“Anh cả, còn ở khách sạn ?”

“Em linh tinh cái gì? Anh chẳng đưa địa chỉ cho em ?”

“Vậy đây chút.”

Một lát , Đỗ Hận Đừng đồ tây trang lịch sự bước từ cửa chính. Người hầu già run rẩy hành lễ.

Điền Nguyễn kỹ, ôm ba lô tới: “Anh cả, thật là ?”

Đỗ Hận Đừng khó hiểu: “Không thì ai?”

Càng xung quanh càng thấy quỷ dị, Điền Nguyễn : “Anh chứng minh , cả của em.”

“Chứng minh kiểu gì?” Đỗ Hận Đừng cả đời chứng minh .

“Vợ tên gì?”

“Anh kết hôn, vợ.”

, vợ tên Hạ Lan Tư.”

“……”

Điền Nguyễn cho cơ hội thứ hai: “Kích cỡ cả là bao nhiêu?”

Đỗ Hận Đừng: “…… Không đo.”

từng tự dùng hoa đo, là ai?”

“Hạ Lan Tư.” Lần Đỗ Hận Đừng trả lời dứt khoát.

Điền Nguyễn vỗ tay: “Chúc mừng, thông qua .”

Đỗ Hận Đừng hừ một tiếng: “Cái đầu nhỏ của em suốt ngày chứa thứ linh tinh gì, cái miệng nhỏ , Ngu Kinh Mặc chắc lấp nổi đúng ?”

“……”

“Mời .” Trước mặt Điền Nguyễn thì làm dáng cả, mặt Ngu Kinh Mặc thành bộ dạng vợ.

Ngu Kinh Mặc dẫn Điền Nguyễn ăn. Trên bàn thấy Hạ Lan Tư.

Điền Nguyễn hỏi: “Hạ Lan Tư ?”

Đỗ Hận Đừng thản nhiên: “Còn ngủ.”

“Sao mà ngủ ? Em còn tỉnh…” Điền Nguyễn lập tức ngậm .

Đỗ Hận Đừng như như : “Còn dám em xem kích động?”

“…… Không ! Em với Ngu Kinh Mặc lưỡng tình tương duyệt, kiềm thôi.”

Ngu Kinh Mặc: “Đừng nữa.”

Điền Nguyễn lập tức im. Ăn xong trở về phòng khách. Buổi chiều buồn ngủ, lên giường ngủ , lăn qua lộn : “Em còn xem……”

Ngu Kinh Mặc: “Chuyện của hai em các em, cản.”

Điền Nguyễn lập tức tỉnh táo, khoác áo, rón rén cửa: “Ngu , chờ em mười phút, em chút về.”

“Ừ.”

Điền Nguyễn mò hành lang tối tới phòng ngủ chính, như con mèo dán tai cửa ——

“A…… A……”

Tiếng rên mê loạn mơ hồ truyền .

Giường gỗ nặng nề va chạm theo tiết tấu kẽo kẹt, kèm tiếng c.h.ử.i bậy.

Điền Nguyễn mặt đỏ bừng, đến năm phút chạy.

Cửa phòng khách đóng “phanh”, dựa lưng cửa, đôi mắt long lanh Ngu Kinh Mặc, như dọa.

Ngu Kinh Mặc đặt sách xuống, vẫy tay gọi .

Điền Nguyễn ngoan ngoãn bước .

“Thấy cái gì?”

Điền Nguyễn lắc đầu.

“Đó chính là .”

“…… Không bao giờ nổi.”

Ngu Kinh Mặc đuôi lông mày nhướn: “Như thẹn thùng?”

Điền Nguyễn xoắn ngón tay: “Đối với em mà , thật sự quá kích thích.”

Ngu Kinh Mặc kéo , môi kề vành tai , khẽ hỏi: “Thích ?”

“…… Không thích.” Điền Nguyễn một đằng, lòng một nẻo.

Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong, phát hiện, mỗi khi che mắt Điền Nguyễn , tiếng kêu của Điền Nguyễn sẽ trở nên đặc biệt êm tai, giống như cuối cùng còn cố kỵ gì mà buông lỏng một chút.

Vì thế đêm nay, Ngu Kinh Mặc nữa che mắt thanh niên, giọng trầm thấp mà đầy kiềm chế: “Anh thích em kêu.”

Ngày hôm tỉnh , hai mắt Điền Nguyễn đờ đẫn. Tuy nơi là trang viên của cả , nhưng làm loại chuyện đó thì quá phép, quả thật còn mặt mũi nào để chống đỡ.

Ngược , Ngu Kinh Mặc áo mũ chỉnh tề, thuận tay giúp Điền Nguyễn rửa ráy sạch sẽ, mặc quần áo, mang tất vớ.

Xuống lầu, Điền Nguyễn chột ăn sáng, kết quả ăn xong cả bữa cũng thấy bóng dáng Hạ Lan Tư.

Người hầu im lìm hầu hạ, ai nhiều lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-131.html.]

Khoảng một giờ khi ăn xong, Đỗ Hận Đừng xuống lầu, : “Hôm nay thời tiết , thích hợp cưỡi ngựa.”

Điền Nguyễn liếc phía Đỗ Hận Đừng: “Hạ Lan Tư ?”

“Còn đang ngủ.”

“Ồ.”

Điền Nguyễn liền cùng Ngu Kinh Mặc cưỡi ngựa. Ngu Kinh Mặc cầm tay dạy , nắm cương cho ngựa chậm rãi trong trang viên.

Lúc Điền Nguyễn mới phát hiện, trang viên thì nhỏ, nhưng thực mười dặm quanh đây đều thuộc phạm vi trang viên, chỉ phong cảnh núi sông tươi , hoa lá sum sê, mà còn suối vòng quanh uốn khúc, là sự kết hợp giữa phong cách vườn Trung Quốc và phương Tây.

Hoặc cưỡi ngựa ngắm hoa trong vườn, hoặc phi nước đại cánh đồng bát ngát, đều là phong cảnh tuyệt vời.

Điền Nguyễn cưỡi tiểu mã lộc cộc, còn Ngu Kinh Mặc cưỡi đại mã theo .

Cứ như chơi ba ngày, ngoài việc tiếng Hạ Lan Tư chửi, Điền Nguyễn thấy thật của Hạ Lan Tư nào.

Cậu lên xem, nhưng ông cụ chặn , lải nhải cái gì đó, Điền Nguyễn hiểu.

Ngu Kinh Mặc giải thích: “Đó là chuyện nhà , em đừng xen .”

Điền Nguyễn tuy cảm thấy Hạ Lan Tư đúng là đáng đời, nhưng vẫn sợ cả quá tay: “ mà……”

“Nếu thật sự nguy hiểm, Hạ Lan Tư sớm chạy.”

Điền Nguyễn lập tức hiểu . , Hạ Lan Tư là ai? Là nhân vật tàn nhẫn nhất nguyên tác, đối với bản còn độc, huống hồ khác. Nếu , ngay cả cầm d.a.o cũng ép .

Nếu thật lòng , vô luận quá tay cỡ nào, cũng đều là “tình thú”.

“……” Điền Nguyễn từ xa giơ một ngón tay cái về phía lầu , “Bang suốt ba ngày, cả cũng thật tàn nhẫn.”

Cho đến khi Điền Nguyễn sắp rời , vẫn thấy mặt Hạ Lan Tư.

Đỗ Hận Đừng như từng xảy chuyện gì, tiễn bọn họ sân bay, : “Giúp với cha , sẽ về hơn mười ngày.”

Điền Nguyễn đếm ngón tay: “Vậy tức là bang Hạ Lan Tư liên tục nửa tháng. Trời ạ…… cả, giữ gìn thể nha.”

Đỗ Hận Đừng : “Không chỉ .”

Điền Nguyễn biến sắc: “Không lẽ còn khác?”

“Còn vài món đồ chơi.” Ánh mắt Đỗ Hận Đừng lạnh băng, “Anh Hạ Lan Tư rốt cuộc chẳng chạm khác.”

Điền Nguyễn dựng hai ngón tay cái: “Bá đạo, Hạ Lan Tư càng thích.”

“……”

Ngồi máy bay, phong cảnh tha hương ngoài cửa sổ, Điền Nguyễn lặng lẽ đốt một cây nến cho Hạ Lan Tư.

Sau mười ba giờ bay, cuối cùng cũng trở về quê nhà.

Vừa bước khỏi máy bay, Điền Nguyễn liền gió lạnh âm bảy tám độ ôm lòng: “A thu! A thu! A thu!!”

Đây tuyệt đối hắt xì, mà là khúc ca chào tổ quốc của , chỉ là âm lượng lớn, nước mũi cũng lạnh đến mức đông .

“……”

Những hành khách mặc áo lông vũ đôi phu phu chỉ mặc sơ mi quần dài, lắc đầu thở dài. Bọn trẻ giờ thật sự chỉ giữ ấm, đông đến thành cột băng cũng ngoan ngoãn.

Tuy Ngu Kinh Mặc nhanh dùng áo lông cừu bọc , nhưng lòng Điền Nguyễn vẫn lạnh, hàm răng va : “…… Mẹ tổ quốc thật lạnh, là con trai bất hiếu…… Không thể sưởi ấm .”

Ngu Kinh Mặc thở dài: “Anh tính sai mất , phương Bắc bây giờ vẫn đang tuyết lớn.”

Nếu là sân bay Tô Thị thì dù lạnh cũng đến mức xuống máy bay cái run lẩy bẩy. bọn họ hạ cánh ở sân bay phương Bắc.

Nhà cũ của nhà họ Ngu ở đây, cuối năm chuyện nhiều, công ty bên cũng còn đống việc. Thế nên Ngu Kinh Mặc quyết định đến đây , tiện thể dẫn Điền Nguyễn bái tế tổ tông, xem như mắt, lẽ tổ tông trời sẽ phù hộ thêm chút.

Kết quả lạnh như thế …… khi tổ tông cũng ngủ đông .

Ra khỏi sân bay, trợ lý Từ nhận thông báo chờ sẵn bên ngoài, mang theo xe ấm và áo lông vũ.

Điền Nguyễn xe mới từ từ hồi , cảm động đến rưng rưng: “Trợ lý Từ, may mà .”

Trợ lý Từ ghế phụ, khen mà luống cuống: “Đây là công việc của .”

Điền Nguyễn móc từ túi một đồng xu Pháp: “Cho , Pháp nhớ dùng.”

“…… Cảm ơn phu nhân.”

Nhà cũ Ngu gia là một tứ hợp viện, lớn nhỏ. Thời kỳ cường thịnh, bốn đời cùng chung sống, hơn hai mươi chen chúc trong đến mười gian phòng. Bề ngoài vẻ phong quang, thực chất chật hẹp.

Bởi , khi gia nghiệp mở rộng, bốn đời nhanh tan tác. Người thì qua đời, thì rời , chỉ còn mỗi dòng Ngu lão gia t.ử nắm cơ hội, một bước lên trời.

Về dời xuống Tô Thị, nhà cũ bên cũng ai ở nữa, mỗi năm chỉ dịp tế tổ mới đến dọn dẹp.

Ngõ nhỏ chật hẹp, xe . Điền Nguyễn quấn chặt áo lông vũ bộ xuống, tò mò quanh những căn nhà cũ kỹ tiêu điều, khác với tưởng tượng. Cậu còn nghĩ nhà cũ sẽ là kiểu dinh thự rộng lớn, biển hiệu uy nghiêm.

nơi chỉ nhà trệt thấp bé, phần lớn là kiến trúc cổ sắp sập, cần tu sửa gấp.

cưỡi xe máy điện lao như bay ngang qua. Ngu Kinh Mặc kéo Điền Nguyễn né sang một bên, : “Nơi còn đang quy hoạch cải tạo.”

Điền Nguyễn: “Cải tạo? Là định phá xây ?”

“Trước chính sách như . giữ nơi , tu sửa một chút hẳn thể biến thành khu tham quan.”

Cả nước cũng nhà cũ kiểu , thật chẳng gì đáng xem. biến thành khu du lịch là cách duy nhất để giữ chúng khỏi phá.

Ngu Kinh Mặc: “Ông nội tổ trạch thể phá, là nền tảng gia nghiệp.”

Điền Nguyễn tò mò nghiêng gương mặt tuấn mỹ tì vết của Ngu Kinh Mặc, dáng vẻ ngạo nghễ như đỉnh núi cao, ánh tuyết càng nổi bật: “Ngu tin mấy chuyện ?”

“Không tin.” Ngu Kinh Mặc thản nhiên đáp, “Anh mới là nền tảng của Ngu gia.”

Điền Nguyễn cong môi : “Ừ.”

Cửa lớn chủ trạch hư hại, dù tu sửa nhưng so với nhà hàng xóm vẫn cũ.

Trợ lý Từ dùng chìa khóa mở cửa.

Điền Nguyễn phát hiện nơi vẫn còn khá nhiều ở. Bên cạnh đại thẩm mua đồ ăn về. Bà Ngu Kinh Mặc hồi lâu, đột nhiên vang: “Ôi, chẳng là tiểu Ngu ? Lớn ngần hả!”

Ngu Kinh Mặc lễ phép: “Lý thẩm.”

Lý thẩm nhiệt tình : “Lâu lắm gặp. Từ lúc nhà các con dọn , cái ngõ nhỏ quạnh hẳn. Trước trẻ con nhà con đông lắm —— , lúc đó con cũng còn là trẻ con.”

“Vâng.”

“Dạo thế nào? Ông nội con còn khỏe chứ?”

“Vẫn khỏe mạnh.”

“Vậy thì , mong lão nhân gia sống lâu trăm tuổi. Còn mấy ông chú con nữa, vẫn khỏe chứ?”

“Đều khỏe.”

“Dọn cũng , chỗ mãi chịu di dời, ở thật bất tiện.”

“Thông báo di dời hai tháng nữa sẽ xuống .”

“Hả??”

Ngu Kinh Mặc thêm, chỉ bảo “Tái kiến”, nhà.

Lý thẩm còn xem náo nhiệt, nhưng cửa đóng. “Ôi, là ai mà thế?”

Chốc lát cửa mở, trợ lý Từ ghé , nhỏ giọng: “Đối tượng của ông chủ .”

“Ai ôi, trai quá trời.”

, hai họ tình cảm lắm……” Trợ lý Từ thường ngày ai để tám chuyện CP, nay gặp đúng nên thao thao bất tuyệt với thẩm.

Cuối cùng còn mời nhà uống tám tiếp.

Điền Nguyễn thấy trợ lý Từ biến mất cũng để ý, tự tham quan tứ hợp viện.

Sân nhỏ nhưng các cột kèo chạm trổ thể thấy gia tộc từng giàu . Đồ cổ trang trí khắp nơi, món nào cũng giá trị mấy chục vạn. Khắp nơi treo biển “Có camera theo dõi”.

Điền Nguyễn: “Nếu trộm thì làm ?”

Ngu Kinh Mặc: “Còn làm gì ? Chỉ thể cầu tổ tông hiển linh đ.á.n.h c.h.ế.t tên trộm.”

Đứng đại sảnh sửa thành từ đường, Ngu Kinh Mặc nghiêm mặt linh tinh.

Điền Nguyễn: “…… Xem tổ tông cũng ngủ đông, thì đầu tiên đ.á.n.h chắc là .”

Ngu Kinh Mặc đốt ba nén hương, nghiêm chỉnh bái: “Anh tin quỷ thần, chỉ tin chính .”

Điền Nguyễn cũng thành kính khom lưng bái: “Tổ tông đừng Ngu bừa, xin phù hộ chúng con bình an thuận lợi.”

Tế tổ xong, Ngu Kinh Mặc định đưa Điền Nguyễn đến khách sạn.

Ai ngờ cửa liền gặp một chiếc Maserati đỏ đang dán sát tường mà chui ngõ, chậm như rùa bò. Sau xe máy điện thì bóp còi inh ỏi.

Chủ Maserati tức giận quát: “Ấn cái gì mà ấn?! Tôi sắp tới cửa nhà !”

Xe máy điện: “Thằng cha nhà cầm kim cương chọc lỗ đ.í.t , cho ai đường sống đúng ?!”

Điền Nguyễn: “…… So sánh thô thiển thật, mà cũng độc đáo thật.”

Bị ví thành “dụng cụ thông đ.í.t kim cương”, Maserati cũng nổi điên bóp còi ầm trời: “Có giỏi thì bước qua đầu ! Đồ rác rưởi chiếm ba cái hố xí! Đường nhà lát hả?!”

Xe máy điện: “Không tóc thì sợ gì túm! Hôm nay bước thật cho coi!”

Nói nhảy xuống xe, cởi giày, giơ đôi chân thúi trần bò lên nắp capo Maserati.

Chủ Maserati mặt càng đen: “Mẹ nó đừng leo!” Cậu buông chân ga, xe xông về phía .

Gã chân thúi xoay mấy vòng rớt xuống, cửa xe Maserati cọ một vệt to.

“Ha ha ha ha!!” Gã chân thúi đất như điên, “Tự tìm lấy!”

Maserati phanh , chủ xe là một thanh niên 27-28 tuổi mặc hàng hiệu, tóc dựng, kẻ mắt, môi và mũi xỏ khuyên nhảy xuống, gầm lên lao đ.á.n.h với gã chân thúi.

Điền Nguyễn lấy điện thoại video, nhưng vì xe chắn nên thấy rõ, thế là leo luôn lên nắp capo Maserati.

Chủ xe đ.á.n.h sang thấy càng tức giận mặt đỏ tía: “Con nó! Đừng dẫm lên xe !”

Điền Nguyễn: “Soái ca cố lên!”

Chủ xe: “……”

Cậu hừ lạnh một tiếng, đ.ấ.m như mưa gã chân thúi.

Gã chân thúi nổi điên, tung luôn cú “chân thúi thần công”, ngón chân đá thẳng miệng đối phương.

“…………”

Chủ xe hét một tiếng điên cuồng, phun cả đất nước bọt.

Điền Nguyễn: “……”

Mười phút , công an phường đến lập biên bản. Vì chủ xe lái bừa làm hỏng xe khác nên phạt 200 tệ. Hai bên đ.á.n.h phạt thêm 500 tệ.

Do gã chân thúi gây tổn thương tinh thần cho chủ xe, bồi thường 500 tệ.

Khi tên chủ xe, Điền Nguyễn lập tức sững —— Ngu Lâm Lạc, một pháo hôi trong nguyên tác, họ hàng xa của Ngu gia. Trong truyện, khi Ngu Kinh Mặc thừa kế, cha Ngu Lâm Lạc định đưa con sang làm con thừa tự. Dù hai tuổi tác khác bao nhiêu, Ngu Lâm Lạc vẫn gọi Ngu Kinh Mặc một tiếng “chú”.

Tiếc là Ngu Kinh Mặc thích, nên đồng ý. Vì thế cha con Ngu Lâm Lạc ghen ghét, sợ hãi Ngu Kinh Mặc, bản Ngu Lâm Lạc thì cực kỳ đố kỵ Ngu Thương.

Trong cốt truyện, Ngu Lâm Lạc giống Ngu Tuấn, đất diễn mấy, chỉ nổi lên một , cùng “Điền Viễn” hợp mưu. Khi Ngu Thương sắp nghiệp cấp ba và thị sát chi nhánh, bọn họ làm giả sổ sách, tố cáo lên cấp .

Chi nhánh điều tra, đóng cửa ba tháng. Cổ phiếu Ngu gia rớt thảm, danh tiếng Ngu Thương cũng suýt hủy.

Lúc đó Ngu Thương mới 18 tuổi, ngay thẳng sạch sẽ, mưu mô. Điều tra cuối cùng chỉ tra Ngu Lâm Lạc.

Ngu Lâm Lạc khai “Điền Viễn”. Có đoán bọn họ một giuộc, hợp chỉ để gây họa.

Điền Nguyễn: “…………”

Cậu nhào lòng Ngu Kinh Mặc: “Không a!”

Ngu Kinh Mặc: “?”

 

Loading...