Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:30:08
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Bệnh viện từ đến nay vẫn là nơi sinh ly t.ử biệt, sẽ vì đây là một thế giới kéo dài trong sách, cũng sẽ bởi vì khí náo nhiệt của Tết Âm Lịch mà chút đổi.

Mỗi ngày, thế giới vẫn qua đời, vẫn hàng trăm ngàn gia đình rơi bi thống vì mất .

Hạ gia cây đổ khỉ tan, trừ Hạ Lan Tư , còn ai ở bên cạnh lão gia tử, cùng ông hết đoạn cuối sinh mệnh.

Điền Nguyễn từng trải qua cảnh qua đời, nhưng chỉ riêng việc Sa Mỹ Quyên còn là , từng cho chút tình thương ngắn ngủi, rời như thế khiến khó chịu như , huống hồ là huyết mạch thiết, sớm chiều ở chung.

Biết , Hạ Lan Tư thật sự nhảy sông.

Điền Nguyễn xuống xe, trong gió lạnh như xé đến tận xương khi tuyết đông đang tan, chạy về phía nhà xác, chân bỗng hụt, ngay đó ngã một vòng tay rắn chắc rộng lớn.

Ngu Kinh Mặc đỡ : “Đừng hấp tấp, cẩn thận.”

Điền Nguyễn dám chạy nữa: “Hạ Lan Tư khi nào nghĩ quẩn ?”

Ngu Kinh Mặc : “Đời trăm năm, lão gia t.ử hơn chín mươi tuổi, cũng đau đớn gì, xem như thọ chung tự nhiên.”

Điền Nguyễn kinh ngạc.

“Hạ Lan Tư cũng hiểu đạo lý , còn sống thọ bằng gia gia .”

“……” Trong nguyên tác, Hạ Lan Tư đúng là chỉ sống đến ba mươi tuổi, “Đừng bậy, Hạ Lan Tư nhất định sẽ sống lâu hơn.”

Lần giống , Hạ Lan Tư gặp Đỗ Hận Đừng từ sớm. Với tài lực của Đỗ Hận Đừng, nhiều chuyện của đều thể giải quyết, cần bức bách đến bước đường cùng.

Quỹ đạo cuộc đời của Hạ Lan Tư chắc chắn sẽ đổi.

Không thể , mắt của Ngu Kinh Mặc chuẩn. Khi bọn họ tìm Hạ Lan Tư, Điền Nguyễn phát hiện tên nhóc đang ghế dài chơi điện thoại, rơi một giọt nước mắt, gương mặt tú mỹ như thiếu nữ còn sáng sủa, thức cả đêm mà nổi một chút quầng thâm.

Điền Nguyễn: “……”

Trong tưởng tượng của —tiều tụy, đau lòng c.h.ế.t, bổ nhào lòng Đỗ Hận Đừng rống, đó ôm an ủi kiểu “Lance, em còn ”, Hạ Lan Tư nước mắt rưng rưng “Cũng may còn bên cạnh”... Tất cả cảnh cẩu huyết đó như gương vụn rơi đầy đất.

Hạ Lan Tư buông điện thoại, ngẩng đầu: “Ánh mắt gì đó?”

Điền Nguyễn: “Tôi ánh mắt gì?”

Hạ Lan Tư: “Nhìn y như thể một đóa tiểu bạch hoa nhu nhược, làm thất vọng lắm.”

Điền Nguyễn đặt tay lên n.g.ự.c tự hỏi, đúng là thất vọng thật……

Đỗ Hận Đừng cạnh Hạ Lan Tư, : “Từ tối qua đến giờ em ăn gì, ăn chút .”

Hạ Lan Tư: “Chờ ông nội hỏa táng xong, giờ ăn vô.”

“……”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Khám nghiệm chứ?”

Hạ Lan Tư lười biếng đáp: “Rồi, âm mưu gì, chính ông .”

“Qua bên cũng coi như giải thoát .”

, chờ làm thất đầu, sẽ đốt cho ông một căn biệt thự lớn, thêm một rương kim nguyên bảo, chắc đủ dùng một thời gian.”

Điền Nguyễn cảm thấy gì đó sai sai. Người mất mà Hạ Lan Tư thể chuyện nhẹ nhàng đến ?

Cũng giống nghi vấn của Điền Nguyễn, Đỗ Hận Đừng lo lắng Hạ Lan Tư đang thoải mái trò chuyện.

Hạ Lan Tư bắt ánh mắt đó: “Sao ? Nhất định thấy nhào lòng bù lu bù loa, tiện thể ăn chút ‘gà’, mới cho rằng vấn đề?”

Đỗ Hận Đừng: “…… Không .”

Hỏa táng cần xếp hàng, một loạt kéo tới tận tối. Cuối cùng đến lượt Hạ lão gia tử. Người nhà hỏa táng, thỉnh thoảng đến đau đớn tiễn t.h.i t.h.ể , cuối cùng chỉ còn một hộp tro lạnh lẽo trở tay họ.

Hạ Lan Tư bình tĩnh nhận hũ tro cốt, xem xét: “Người c.h.ế.t mà trở nên nhỏ như , còn đáng yêu.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Thấy cái gì ?”

Điền Nguyễn lắc đầu như trống bỏi: “Em cái gì cũng thấy.”

cũng tiểu thuyết thần quái, thế giới quỷ. Dù , ý chí thế giới cũng cho phép dọa .

Hạ Lan Tư đầu, nở nụ ác ý: “Lần đầu gặp ông nội nhỉ? Chào một tiếng .”

Sắc mặt Điền Nguyễn trắng bệch, lập tức chạy mất.

Đỗ Hận Đừng bất đắc dĩ: “Đừng dọa nó.”

Hạ Lan Tư nhún vai: “Yếu tim.”

“Lễ tang định ba ngày ?”

“Không làm lễ tang. Ông nội thích náo nhiệt, càng đám giả ý .” Hạ Lan Tư thong thả : “Mộ chuẩn xong từ sớm, mang hũ tro bỏ .”

Đỗ Hận Đừng trầm ngâm một lát: “Cũng . Tôi với em.”

“Không cần. Tôi tự an táng .”

Cho đến khi trở trang viên, Điền Nguyễn run lên một trận nổi da gà, ánh mắt đầy lo lắng hỏi: “Hạ Lan Tư sẽ cảm thấy em tôn trọng ông nội của ?”

Ngu Kinh Mặc: “Chính mà gọi là tôn trọng?”

“…… Không gọi.”

Bất quá đó đích thực là tính cách của Hạ Lan Tư. Hạ lão gia t.ử cũng xem như bình an, là hỉ tang.

Điền Nguyễn đặc biệt hỏi chuyện tang lễ, kết quả cần tham gia, đành chịu thôi. vẫn còn lo, gọi điện cho Đỗ Hận Đừng: “Anh cả, nhất định để ý .”

Đỗ Hận Đừng : “Anh .”

Tuy thể tham dự tang lễ, nhưng Đỗ Hận Đừng vẫn phái lặng lẽ theo .

An táng thuận lợi, Hạ Lan Tư bái tế mộ, suốt nửa ngày trời mới rời nghĩa trang, lên xe rời .

Nghe báo cáo, Đỗ Hận Đừng thở phào nhẹ nhõm. Hạ Lan Tư biểu hiện vẫn xem như bình thường.

đến tối, vẫn chờ Hạ Lan Tư trở về.

Hắn gọi điện cho Hạ Lan Tư, chỉ thấy tắt máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-128.html.]

Vô luận gọi bao nhiêu , vẫn là tắt máy.

Sắc mặt Đỗ Hận Đừng lạnh như băng, chỉ thể nửa đêm quấy rầy Ngu Kinh Mặc.

Mà lúc , phu phu hai tiếp tục chuyến du lịch tuần trăng mật, đáp xuống Paris, đến khách sạn Bulgari.

Nói đến tức điên, Điền Nguyễn sân bay giật điện thoại. Tuy bảo tiêu phản ứng kịp thời bắt kẻ cướp và lấy điện thoại, nhưng điện thoại rơi vỡ nát.

“Em đ.á.n.h giá sân bay thật tệ.” Điền Nguyễn căm giận , “Quản lý cái gì cũng nghiêm.”

Ngu Kinh Mặc: “Nếu em cao giống , sẽ phát hiện trật tự thế giới đều chân.”

“……” Điền Nguyễn hâm mộ, ghen tị, oán giận mà trừng .

“Còn dám trốn uống sữa bò ?”

“Không dám, em cao thêm.” Điền Nguyễn lặng lẽ thầm hứa, cầu một mét tám, chỉ cần cao thêm ba centimet thấy mỹ mãn.

Vừa mới đặt chân khách sạn, bảo tiêu đưa điện thoại mới tới. Điền Nguyễn cắm thẻ liền phát hiện cuộc gọi nhỡ, lúc điện thoại của Ngu Kinh Mặc vang lên.

“Anh cả, chuyện gì ?” Ngu Kinh Mặc bình thản hỏi.

Giọng Đỗ Hận Đừng tuy bình tĩnh nhưng nặng nề: “Anh nhờ Tô Thị theo dõi, Hạ Lan Tư mất tích .”

“Khi nào?”

“Lúc chạng vạng.”

“Được, liên hệ trợ lý Từ và Ngu Thương.”

Liên hệ Ngu Thương thì Đỗ Hận Đừng còn cách, trợ lý Từ trở làm việc, lập tức thông qua quan hệ, hệ thống theo dõi của Cục Công An.

Ngu Kinh Mặc cúp điện thoại, thấy Điền Nguyễn mở to đôi mắt long lanh , liền giải thích: “Hạ Lan Tư mất tích, Đỗ Hận Đừng đang tìm.”

“Làm mất tích?” Điền Nguyễn kinh hãi, “Không thật sự nghĩ quẩn chứ??”

“Hắn yếu ớt đến mức đó.”

“Cái của là diễn c.h.ế.t, đầu óc thiếu dây, điên khùng như , tuyệt đối sẽ để khác thấy yếu đuối.”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Trong sách và hiện thực nhất định giống . Như chẳng hạn, trong sách là loại lãnh khốc vô tình, mà hiện thực cũng… đúng là như .”

“……”

vẫn vài đáng để để tâm, nên cũng tính là quá vô tình.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Trong sách cũng thể trạng lớn như , hiện thực đúng là lớn.”

Ngu Kinh Mặc mỉm : “Ừ, để em thích.”

Điền Nguyễn đỏ mặt, cảm thấy chuyện xong: “Nhanh hỏi xem tìm Hạ Lan Tư .”

Ngu Kinh Mặc liên hệ trợ lý Từ.

Trợ lý Từ báo cáo rõ ràng: “Hạ tổng lái Bugatti, xe xuất hiện ở sân bay, lên chuyến SU6910, bay Paris.”

“……”

Điền Nguyễn há hốc: “Không cùng một chuyến bay với chúng đấy chứ??”

Ngu Kinh Mặc: “Chúng khoang nhất, chắc khoang thương gia.”

“Hắn làm cái gì ?”

Ngu Kinh Mặc cũng hiểu.

Hạ Lan Tư chẳng lẽ ngàn dặm xa xôi tới Paris chỉ để nhảy xuống sông Seine?

Điền Nguyễn đoán: “Paris là đô thị nghệ thuật, thời trang, văn hóa, lãng mạn. Đối với học nghệ thuật như , sức hấp dẫn siêu lớn.”

Ngu Kinh Mặc: “Hắn mười mấy tuổi du lịch vòng quanh thế giới, chắc chắn tới Paris .”

Điền Nguyễn: “Hay là cha ở đây?”

Ngu Kinh Mặc: “Bọn họ đoạn tuyệt .”

Điền Nguyễn nghĩ , bèn chờ tin từ cả, gọi qua: “Anh cả, thế nào ?”

Không giọng Đỗ Hận Đừng như run, còn bật , kiểu trầm thấp mà chút đáng sợ.

Điền Nguyễn: “…… cả, ? Anh đừng nổi điên nha!”

Đỗ Hận Đừng: “Hạ Lan Tư cuốn 2 tỷ chạy .”

Điền Nguyễn đơ , nhất thời hiểu: “Cái gì?”

“Anh cho 2 tỷ vòng tài chính, nhập cổ 50%, giữ một xu, cuốn sạch tất cả.”

“…………”

“Hắn còn để thư, ?”

Điền Nguyễn phân biệt nổi rốt cuộc ai mới điên, chỉ thể thành thật : “Muốn.”

Đỗ Hận Đừng tìm bức thư đặt ở đầu giường, thể thấy Hạ Lan Tư chuẩn từ lâu.

Hắn bóp chặt tờ giấy trắng, từng chữ như nghiến răng: “Thân ái DU, thể hận , nhưng đừng mơ tìm . Tôi đến nơi vĩnh viễn tìm , tiêu d.a.o sung sướng. Cảm ơn phí chia tay, bái.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc bình thản: “Rất hợp với kiểu Hạ Lan Tư.”

Điền Nguyễn vẫn cảm thấy chân thật. Tên côn đồ thật sự chạy ? Cuốn 2 tỷ?? Trời đất ơi, một trăm triệu cũng dám mơ, Hạ Lan Tư mà cầm 2 tỷ bỏ nhẹ tênh.

Làm XX chịu nổi? Mất năm ngàn vạn đủ hoảng, mất hai tỷ còn sống nổi?

Chỉ tưởng tượng thôi Điền Nguyễn choáng váng, bệt xuống giường, tay run đến cầm điện thoại nổi, giọng lạc : “Anh cả, em sốt ruột, nhưng đừng vội……”

Đỗ Hận Đừng lạnh giọng : “Hắn Pháp, , đúng hang ổ của .”

“Hang ổ?”

“Các em tiếp tục hưởng tuần trăng mật, chuyện cần xen .” Đỗ Hận Đừng cúp máy, sắc mặt âm trầm. Hắn quả nhiên quá chiều chuộng, Hạ Lan Tư kiểu bẻ gãy cánh mới giữ bên cạnh.

Trong phòng khách sạn, Điền Nguyễn màn hình điện thoại tối đen, ngẩn ngơ hỏi: “Em ảo giác chứ? Hạ Lan Tư thật sự cuốn 2 tỷ chạy?”

Ngu Kinh Mặc để tâm: “2 tỷ, lớn lớn, nhỏ nhỏ. Hạ Lan Tư chọc đúng một con ác long, còn dám chạy đến hang ổ của ác long trốn, chạy, cả em truy. Hắn chạy thoát .”

Điền Nguyễn: “…… Ngu , xem lén điện thoại em!”

Loading...