Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 127
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:28:39
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đại niên mùng Một, hầu và bảo vệ trong trang viên đều về nhà nghỉ Tết, chỉ còn quản gia cùng mấy bảo vệ ở canh gác.
Má Lưu khi gói sẵn há cảo thịt heo và hoành thánh tam tiên, chỉ cần bỏ nồi là thể ăn ngay.
Điền Nguyễn ngủ tới tận trưa mới dậy ăn há cảo, bất ngờ phát hiện ngoài cửa sổ trắng xóa một màu tuyết, kinh ngạc : “Tuyết rơi ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”
Quản gia một bên hầu hạ, : “Tuyết lành báo hiệu năm mùa, năm nay chắc chắn sẽ là một năm .”
Điền Nguyễn đề nghị: “Ngu , chúng đắp tuyết .”
Ăn xong bữa sáng kiêm trưa, Điền Nguyễn quàng khăn, đeo găng tay, một chân một bước khỏi chủ trạch. Trừ lối từ cửa chính dọn tuyết, những chỗ khác đều là tuyết dày mềm mịn.
Điền Nguyễn từng chơi tuyết ở Trường Bạch Sơn, tuyết nơi đó dày gấp mười chỗ , nhưng vẫn nhịn ngạc nhiên. Tô Thị ít tuyết rơi, mỗi năm một hai trận là hiếm. Loại tuyết lớn thế mười năm một.
Mặt trời lên, tuyết vẫn lác đác rơi xuống. Điền Nguyễn ngửa đầu những bông tuyết li ti bay xuống, đưa tay hứng một đóa, nhẹ nhàng tan vụn, lớn như tuyết lông ngỗng ở Trường Bạch Sơn.
Nhìn kỹ, từng bông tuyết nhỏ như những đóa hoa sáu cánh, tinh xảo vô cùng.
Điền Nguyễn cúi đầu định nếm thử, Ngu Kinh Mặc : “Tuyết chủ yếu là H₂O, trong đó một ít tạp chất, tỷ như bụi, vi sinh vật, hợp chất nitơ, sunfua trong khí.”
Điền Nguyễn: “……”
Quả thật chẳng chút lãng mạn nào.
Ngu Kinh Mặc: “Có thể chơi, ăn.”
Điền Nguyễn vo một cục tuyết nhỏ, nhắm đàn ông hiểu phong tình bên cạnh, ném tới.
Tuyết b.ắ.n tung tóe khắp nơi, nhưng Ngu Kinh Mặc lạnh như núi băng, vẫn nhúc nhích, chỉ trầm tĩnh thanh niên môi hồng răng trắng đang rạng rỡ giữa nền tuyết, so với xuân thủy còn ấm áp hơn.
Điền Nguyễn vo thêm hai cục tuyết ném tới, Ngu Kinh Mặc vẫn yên, chỉ .
“…… Ngu , tạt trả chứ. Anh từng chơi ném tuyết ?”
Ngu Kinh Mặc: “Chưa.”
Với một từ nhỏ tiếp nhận giáo d.ụ.c quý tộc như Ngu Kinh Mặc, loại trò chơi ném tuyết đúng là từng động qua.
Điền Nguyễn dạy : “Như , nắm tuyết thành cục nhỏ, ném đối phương. Ai ném trúng thì thua.”
Ngu Kinh Mặc cụp mắt, vo một cục tuyết nhỏ, nhẹ nhàng ném chân thanh niên: “Ấu trĩ.”
“Chúng thi , sẽ ai ấu trĩ.” Điền Nguyễn tràn đầy tự tin. Khi ở viện phúc lợi, mùa đông chơi ném tuyết là sở trường của .
“Ừm.”
Ngu Kinh Mặc bồi chơi. Khi tuyết ném tới, chỉ cần nghiêng là tránh thoát, còn khi ném về phía thanh niên, dựa phán đoán quỹ đạo di chuyển mà ném chuẩn xác hề sai lệch.
Một , hai , ba bốn … nào cũng .
Điền Nguyễn: “……”
Không thể nào! Rõ ràng chỉ cách một chút nữa là trúng! Chỉ thiếu một li, mà lệch cả nghìn dặm. Điền Nguyễn trong ngày Tết thiếu chút nữa tức đến choáng.
Thấy mặt thanh niên càng lúc càng đỏ, mắt càng tròn, Ngu Kinh Mặc “cố ý” sai một , cuối cùng để ném trúng.
Điền Nguyễn: “Oa ha ha! Úc gia!”
Từ đó, “để sai” của Ngu Kinh Mặc tăng dần. Hai ném qua ném , đều dính tuyết. Điền Nguyễn lớn nhào Ngu Kinh Mặc, lăn một vòng nền tuyết.
Ngu Kinh Mặc phủi tuyết đầu : “Chúng xem như cùng đầu bạc.”
Điền Nguyễn chằm chằm , đôi mắt đen dính đầy vụn tuyết, mắt phượng sâu thẳm như suối lạnh, sống mũi phân tách ánh sáng và bóng tối, môi mỏng khẽ nhuộm sắc xuân.
Điền Nguyễn nhịn trộm hôn một cái. Khác với bề ngoài lãnh ngạnh, kiên định lạnh lùng , môi mềm đến kỳ lạ.
Ngu Kinh Mặc rũ hàng mi dày xuống, ánh mắt đối diện đôi mắt nâu ngời sáng của Điền Nguyễn, khóe môi cong: “Thích?”
“Thích.” Điền Nguyễn ôm lấy , giống sóc nhỏ ôm hạt thông yêu thích nhất, mật cọ cọ.
Trang viên ai, Ngu Thương nhà Ngu lão gia t.ử để chúc Tết, hai thể thoải mái mà chơi.
Ngu Kinh Mặc nâng gương mặt mềm mềm của thanh niên, định hôn thì…
Một tiếng kêu lanh lảnh vang lên: “Ai nha nha ~”
“……”
Ngu Đề vội vàng che mặt: “Các chú tiếp tục, con cái gì cũng thấy!”
Quản gia lập tức xuất hiện: “Ngu Đề tiểu thư, mời trong phòng ạ.”
Ngu Đề xua tay, lén hai , khúc khích: “Chú út và chú nhỏ thật ân ái nha ~”
Điền Nguyễn chỉ hận thể chui xuống tuyết làm tuyết.
Còn Ngu Kinh Mặc thì mặt đổi sắc chỉnh quần áo, tiện tay phủi tuyết Điền Nguyễn, bình thản : “Tiền mừng tuổi bảo Ngu Thương mang cho con ?”
Ngu Đề tới, nghiêm túc : “Con tự đến chúc Tết chú út.”
Nếu cửa trang viên đóng kín, đến chúc Tết chắc chen vỡ cửa. Chỉ Ngu Đề mới leo tường , bao giờ đường chính.
Ngu Đề: “Để xin vì quấy rầy các chú, con kể mấy tin bát quái, ?”
Điền Nguyễn lập tức hăng hái: “Bát quái gì? Vừa đắp tuyết.”
Ngu Đề, một tiểu thư nhà giàu, tuy giáo dưỡng quá nghiêm khắc nhưng cũng quản thúc nhiều cực kỳ vui vẻ khi đắp tuyết. Ngồi xổm nền tuyết nặn nặn tuyết cầu, cô : “Ông nội hai ở viện dưỡng lão đ.á.n.h với , ngã một cái đứt cả eo. Chỉ sợ nửa đời xe lăn —— đúng, hình như nửa đời của ông vốn như .”
Điền Nguyễn: “Thật đáng mừng.”
Ngu Đề: “Sau đó chính là nhà chú Phát Đạt, Tết nhất trộm tiền lì xì cho Ngu Tuấn, Hải Minh Nguyệt phát hiện, làm ầm một trận. Ngu Tuấn thẹn quá hóa giận, cần tiền của cha ngoại tình , một quyền đ.á.n.h chú Phát Đạt nhập viện.”
Điền Nguyễn: “Khắp nơi hân hoan!”
Ngu Đề: “Họa sĩ truyện tranh nổi tiếng nước ngoài Sab tới Trung Quốc ký tặng, chính là ngày , ?”
Điền Nguyễn: “Ngu ngốc?”
Ngu Đề: “…… Là Sab, tuy giống ngu ngốc.”
Điền Nguyễn lắc đầu: “Tôi fan , nên .”
Ngu Đề đáng thương: “Chú nhỏ, xin , giúp em xin thêm một bản ký tặng, em thật sự thích .”
Điền Nguyễn tâm địa thiện lương: “Được, dẫn Lộ Thu Diễm cùng , như em sẽ ba bản ký.”
“A a a chú nhỏ, chú thật ! Yên tâm, em sẽ để các trắng trợ xếp hàng, em nhất định lấy lòng bằng sữa, còn phát tiền lì xì cho các .”
Điền Nguyễn lên WeChat hỏi một câu, Lộ Thu Diễm vấn đề. Vì cũng hỏi Sab rốt cuộc vẽ loại truyện gì, cứ thế quyết định .
Người tuyết xiêu xiêu vẹo vẹo, tựa như đang bĩu m.ô.n.g làm động tác kỳ quái.
Điền Nguyễn cắm một củ cà rốt làm mũi tuyết, hai quả thánh nữ làm mắt, đội mũ và quàng khăn lên, vẫn là kỳ quặc.
Ngu Kinh Mặc một cái: “Vẫn là đầu thấy tuyết gần như .”
Ngu Đề đỏ mặt: “Động tác như thế làm tuyết cũng là làm khó nó .”
Để tạo khí, Điền Nguyễn cần Ngu Đề hỗ trợ, tự nặn thêm một tuyết nữa, ngay phía tuyết đang bĩu mông, thẳng sừng sững, cao lớn uy vũ, tràn đầy khí chất mạnh mẽ.
Ngu Đề quan sát: “Càng tệ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-127.html.]
Điền Nguyễn: “……”
Sự thật chứng minh, “kinh hỉ” Ngu Đề mang tới vẫn dừng .
Mùng ba Tết, Điền Nguyễn mời Lộ Thu Diễm cùng đến điểm ký tặng, là chỗ thường xuyên tổ chức các loại hoạt động triển lãm.
Trong sảnh đông tấp nập, liếc mắt đều là nữ sinh ăn mặc xinh . Trên tường, cột, treo đầy poster, là hình hai nam sinh ôm .
Bởi khi hai thiếu niên trai đến mức như bước từ truyện tranh xuất hiện, các nữ sinh lập tức như bầy sói sang.
Kinh ngạc, kinh hỉ, ánh mắt khó miêu tả.
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm: “…… Cái quỷ gì? Sao đều là nữ sinh?”
Điền Nguyễn poster cũng hiểu, Sab là họa sĩ đam mỹ.
Ngu Đề làm bộ thản nhiên: “Các cứ xếp hàng ở đây, em mua sữa.”
“Ách……”
Ngu Đề chạy, Điền Nguyễn từ đến nay thành thật, đành cứng đầu giữa bầy sói . Một chị mặc áo da cool ngầu hỏi: “Hai là một đôi ?”
Lộ Thu Diễm: “Là tổ tông nhà cô.”
“……”
Điền Nguyễn im lặng xếp hàng.
Nữ sinh khác hỏi: “Hai là bạn?”
Điền Nguyễn: “Ừm.”
Cô gái : “Hai cũng thích Sab ? Vậy chúng là cùng sở thích , thêm WeChat nhé?”
Lộ Thu Diễm: “Không thích ngu ngốc, tránh .”
Cô gái nhướng mày: “Uy, hung dữ làm gì?”
Lộ Thu Diễm nhờ cao chân dài, dù cô nàng mang giày cao gót cũng chỉ cao đến mắt y, lạnh lùng: “Tôi nhắc nữa, tránh.”
“……”
Cô gái trợn trắng mắt, : “Đồ bệnh.”
Điền Nguyễn hiểu Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm thản nhiên: “Loại lưu manh dạng , ngoan hiền như nhất tránh cho xa.”
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Tôi từng tiếp xúc , sẽ bảo vệ bản .”
Cậu là cô nhi, học đương nhiên từng lưu manh bắt nạt, đ.á.n.h giỏi nhưng chút kỹ năng phòng cơ bản vẫn .
Lộ Thu Diễm liếc : “Anh mặt mũi vô hại như , là bắt nạt.”
Điền Nguyễn: “ dễ bắt nạt.” Nói làm biểu cảm “tức giận”, “Có giống Diêm La Vương ?”
Lộ Thu Diễm: “Nếu Diêm La Vương là thỏ tinh thì đúng.”
“……”
Ngu Đề mua sữa và bánh tart trứng trở , chia cho hai : “Vất vả , mệt ? Em mang theo tấm lót, thể trải xuống .”
Người xếp hàng thật sự quá nhiều, ba ăn chút đồ ăn nhẹ coi như dã ngoại, dậy hoạt động tay chân. Khoảng nửa giờ , cuối cùng cũng đến lượt.
Ngoài dự đoán, Sab là họa sĩ nam, da trắng, hiền hòa, đội mũ lưỡi trai, ngón tay thon dài, ký tên , còn vẽ thêm Q version nhỏ.
Muốn ký mua bản mới, mỗi chỉ ký một quyển, nhân viên thu tiền.
Trong lúc chờ, Điền Nguyễn mở quyển xem thử: Hai nam nhân trần trụi lăn giường, m.ô.n.g vẽ rõ ràng, giống mạng chỗ quan trọng đều che thánh quang.
“……”
Lộ Thu Diễm liếc: “Cay mắt.”
Cách xa, câu lọt tai Sab, mỉm , dùng tiếng Trung lệch: “Cảm ơn khích lệ, vẽ thật đúng là cay.”
Các nữ sinh đồng loạt sang. Lộ Thu Diễm để ý, ném truyện đến mặt Sab: “Khách hàng là thượng đế, chút tinh thần phục vụ, ký.”
“……”
Không khí yên tĩnh, ai cũng dám lên tiếng.
Ngu Đề làm bộ quen , đến lượt liền rạng rỡ: “Ngu Ngốc, em thích .”
Sab dịu dàng: “Em gọi gì?”
Ngu Đề: “…… thầy Sab, em thích truyện của .”
Cuối cùng là Điền Nguyễn, lời nào, chỉ chạy. Sab chằm chằm mặt , đột nhiên hỏi: “Cậu nguyện ý làm mẫu cho ? Cậu lớn lên thật .”
Điền Nguyễn: “?”
Lộ Thu Diễm kéo mạnh , nhét truyện tay Ngu Đề, “Đi.”
Sab bóng họ nhanh chóng rời , nhỏ: “Đây cũng là tư liệu sống.”
Ra khỏi sảnh, Lộ Thu Diễm với Ngu Đề: “Tiền lương.”
Ngu Đề đưa phong bao lì xì 500 tệ: “Cảm ơn. Thật thầy Sab .”
Lộ Thu Diễm: “Tốt mà lấy tiền học sinh, còn là truyện lộ mông, cấm 18+, xuất bản cũng mã hóa. Một quyển 250, thật sự coi các như 250 (đồ ngốc) rau hẹ mà cắt.”
“……”
Lộ Thu Diễm với Điền Nguyễn: “Làm chú nhỏ của cô, dạy dỗ cho .”
Tiền Điền Nguyễn đưa, lúc 250 tệ một cuốn, cực kỳ kinh ngạc: “Dùng vàng để vẽ ? Sao đắt như ?”
Ngu Đề ôm truyện hí hửng: “Các hiểu! Em nguyện ý!”
Điền Nguyễn đuổi theo: “Đứng ! Em là đứa nhỏ bất hiếu!”
Một chiếc Rolls-Royce dừng , bóp còi hai cái, cửa sổ hạ xuống, ghế là Đỗ Hận Đừng với gương mặt văn nhã, luôn ôn hòa, lúc nghiêm.
Điền Nguyễn tới hỏi: “Anh cả, tới?”
Đỗ Hận Đừng: “Đi ngang, thấy em chạy như bay, chuyện gì?”
Điền Nguyễn: “Chờ lát nữa công viên chơi.”
Đỗ Hận Đừng: “Ông nội Hạ Lan Tư qua đời, tối hôm qua.”
Điền Nguyễn sững sờ: “…… Sao thể?”
“Lão gia t.ử sức khỏe , khi phá sản bệnh tình chuyển nặng, làm hai phẫu thuật nhưng vô dụng.” Đỗ Hận Đừng thở luồng khói trắng, “Không Hạ Lan Tư thế nào.”
“Hắn về ?”
“Không. Đang xử lý hậu sự trong bệnh viện.”
“Anh bây giờ qua đó?”
“Ừ. Nếu , hy vọng em liên hệ Ngu Kinh Mặc, dù và Hạ Lan Tư quen từ nhỏ, lẽ thể an ủi. Bên cạnh Hạ Lan Tư còn cố nhân……”
Điền Nguyễn gật đầu: “Em hiểu, . Em và Ngu sẽ qua.”