Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 123
Cập nhật lúc: 2026-03-30 02:43:09
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Chuyện kết hôn để hãy .” Đỗ Hận Đừng nhàn nhạt , “Anh hiện tại cũng ý định .”
Hạ Lan Tư , tiếp, chỉ lấy hai ly rượu vang đỏ, đưa cho một ly, “Cheers.”
Đỗ Hận Đừng cùng cụng ly.
Điền Nguyễn hai một bộ dáng thành thạo, xem hiểu. Hai rốt cuộc là hư tình giả ý, thật sự từ diễn mà thành thật? Rõ ràng quan hệ mật đến mức , nhưng thì như quá để tâm.
Quả nhiên, một bên là cao thủ tình trường, một bên là lãng t.ử phong lưu?
Điền Nguyễn hai : một văn nhã tuấn, đeo kính gọng tơ vàng, đem chữ “nho nhã” thể hiện đến mức thuần thục; một xinh quyến rũ, đuôi mắt cong cong giống như hồ ly tinh ngàn năm.
…… Đừng , đúng là xứng đôi.
Đáng tiếc vẫn kém một tầng gì đó. Có lẽ là thể hợp , tâm hồn chắc xứng. Hai bọn họ tuy chuyện hợp, nhưng với tính cách như chỉ sợ khó mà chạm tới tầng “tâm linh tương thông”.
Điền Nguyễn cảm thấy trong khí phảng phất một loại phong vũ phiêu diêu. Như để chứng minh cảm giác , ánh mắt Hạ Lan Tư khựng .
Ở góc dương cầm của bữa tiệc từ lúc nào một thiếu nữ mặc sườn xám màu thiên thanh hoa mẫu đơn đang , dáng uyển chuyển, ôm tỳ bà đàn tấu, thu hút vô ánh mắt cùng đến gần.
Điền Nguyễn bỗng nhớ gặp nữ nhân ở buổi đấu giá hôm . Dung mạo cô loại xinh khuynh thành, nhưng cả mang theo dáng vẻ cổ điển đặc trưng, giống như mỹ nhân trong tranh từ trăm năm bước , tràn ngập phong vị nghệ thuật Trung Hoa.
Là bạn gái cũ của Hạ Lan Tư.
Điền Nguyễn: “…… Không đang họp thường niên tập đoàn Cây Sồi Xanh ?”
Bên cạnh, một vị đổng sự : “Bộ Xã Giao đặc biệt mời nghệ sĩ hí khúc đến trợ hứng. Vị nữ sĩ là tay đàn tỳ bà hàng đầu của Lê Viên, một tiết mục của cô hề rẻ.”
Sắc mặt Hạ Lan Tư bình thản, nhanh dời mắt.
Đỗ Hận Đừng như : “Không cùng cố nhân ôn chuyện?”
“Cố nhân tây từ Hoàng Hạc Lâu, yên hoa tháng ba xuống Dương Châu.” Hạ Lan Tư đáp một câu đầy ý nhị, “Cố nhân đều . Tôi hiện tại cố nhân.”
Hạ gia suy tàn, phá sản. Thương trường vốn lạnh lòng , những bằng hữu, cố nhân từng kết giao, chân tình giả ý đều tan như mây khói, ai còn liên hệ với .
Ngay cả cha ruột cũng đến một nơi khác địa cầu, chỉ để một ông nội bệnh nặng trong bệnh viện, chút tài sản còn sót cũng em họ chiếm đoạt.
Hạ Lan Tư sớm còn “cố nhân”, hiện giờ chỉ kẻ thù, cùng mới.
Một khúc tỳ bà diễm lệ kinh động bốn phương, tiếng vỗ tay như sấm. Đỗ Hận Đừng cũng vỗ tay: “Quả thật êm tai.”
Hạ Lan Tư theo đó vỗ tay. Thiếu nữ nở nụ , đang xuống sân khấu, bỗng thấy “bạn trai cũ” nhiều năm gặp, dáng tuấn tú, dung nhan vẫn như xưa, nổi bật giữa đoàn lộng lẫy.
Không suy tư gì, thiếu nữ ôm tỳ bà về phía bọn họ, e lệ thăm hỏi: “Hạ Lan Tư, lâu gặp.”
Hạ Lan Tư ôn hòa: “Đã lâu gặp, Hoàng Li.”
Giọng cô mềm mại như chim hoàng oanh, vô cùng êm tai. Điền Nguyễn nghĩ như , tay thì cầm một miếng dưa hấu, nhai rôm rốp.
Răng rắc răng rắc ——
“Mấy năm nay, vẫn khỏe chứ?” Hoàng Li ngước mắt, phong tình lộ trong ánh thôi. Mỗi cử động đều giống một bức họa.
Điền Nguyễn lập tức hiểu vì năm đó Hạ Lan Tư thích thiếu nữ .
Hạ Lan Tư: “Vẫn . Còn em?”
Hoàng Li khẽ : “Em kết hôn . Còn ?”
Hạ Lan Tư ngẩn : “À, thì .” Rồi kéo Đỗ Hận Đừng , “Bất quá quen mấy bạn gái, quen mấy bạn trai, đây là bạn trai hiện tại của .”
Hoàng Li kinh ngạc Đỗ Hận Đừng. Dung mạo đối phương đường hoàng, khí độ trầm , cô gật đầu: “Chào . Tôi là bạn học đại học của Hạ Lan Tư.”
Răng rắc răng rắc, Điền Nguyễn tiếp tục ăn dưa.
Đỗ Hận Đừng bình thản duỗi tay, cùng Hoàng Li nhẹ nhàng bắt tay: “Chào cô. Tôi là bạn trai của Hạ Lan Tư, Đỗ Hận Đừng.”
Hoàng Li gật đầu: “Tên .”
“Hoàng tiểu thư tên cũng thanh nhã thoát tục.”
Ba , chút lúng túng.
Hoàng Li : “Những chuyện hồi đại học, em đều quên .”
Hạ Lan Tư: “Anh thì quên.”
Hoàng Li ngẩn .
“Vì về Tô Thị?”
“Chồng em ở đây……”
“Còn ngoại tình nữa ?”
“……”
“Xin , xen chuyện khác. Giờ em ngoại tình cũng chẳng liên quan đến .”
Hoàng Li c.ắ.n môi, nước mắt lấp lánh nơi hàng mi: “Năm đó là em với . quá kiêu ngạo, bao giờ hỏi em gì, lúc nào cũng ép em nhận những thứ cho là cần thiết.”
Điền Nguyễn ôm dưa hấu, thò đầu chen giữa hai : “Hạ Lan Tư cần cái gì? Lớn ?”
Hoàng Li: “……”
Hạ Lan Tư ngoài mặt nhưng trong lòng , một tay kéo Điền Nguyễn sang bên cạnh. Điền Nguyễn định giãy thì Đỗ Hận Đừng ấn đầu xuống, thể nhúc nhích, chỉ thể tiếp tục ăn dưa hấu.
Lộ Thu Diễm răng rắc răng rắc . Y giống Điền Nguyễn, ăn dưa thì yên tĩnh một chút, sẽ chạy lên hóng chuyện.
Hoàng Li hổ và giận dữ định rời khỏi, ôm tỳ bà xoay thì Hạ Lan Tư gọi .
Hạ Lan Tư : “Em cần băn khoăn. Làm thì là làm, cũng gì, em rời cũng là nên.”
Hoàng Li buồn bã : “Mấy năm nay em nghĩ nhiều. Trước quá kiêu ngạo, em nhát gan, tin một kẻ thiên chi kiêu t.ử như sẽ để ý đến một bình thường như em. Cho nên em thử xem tình cảm của thật , em…”
“Kỳ thật cũng thích em đến mức .” Hạ Lan Tư cắt ngang lời cô, để đôi bên giữ nửa điểm đường lui.
Hoàng Li khổ: “Em hiểu .”
Khóe miệng Điền Nguyễn dính một hạt dưa hấu, giọng y như bà mối sâu sắc: “Không, cô hiểu . Hạ Lan Tư chỉ sợ cô giữ đúng bổn phận, nối tình xưa với đó.”
Hoàng Li: “……”
Hạ Lan Tư: “Cậu thể im miệng một lát ?”
Điền Nguyễn: “Anh chịu thì , còn hung dữ với . Anh cả, em báo thù.”
Đỗ Hận Đừng bày tỏ ý kiến, chỉ với Hoàng Li: “Hoàng tiểu thư thong thả, tiễn. Có duyên gặp .”
Hoàng Li gật đầu, ôm tỳ bà chậm rãi rời .
Dưa hấu ăn đến mức chẳng còn mùi vị, Điền Nguyễn vốn còn tưởng sẽ thành tình tay ba hỗn loạn, tình nhân cũ đấu với bạn trai mới, tra nam kẹt giữa kéo qua kéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-123.html.]
“Không ngờ còn tiết tháo.” Điền Nguyễn với Hạ Lan Tư.
Hạ Lan Tư bật : “Tiết tháo của chính là ngựa ăn cỏ lưng, huống chi còn là cỏ khô quá hạn bảy tám năm.”
Nhìn từ đầu đến cuối, quả thật đúng là tính cách Hạ Lan Tư.
Còn Đỗ Hận Đừng trở thành “cỏ khô” , Điền Nguyễn tuyệt đối cho phép đẩy CP thất bại. Dù từ đầu đặt kỳ vọng cao, nhưng dù cũng là của , tình m.á.u mủ, giúp một phen.
“Vẫn là cả , tiền thời gian, hàng to dùng sướng.” Điền Nguyễn nghiêm túc khen.
Hạ Lan Tư liếc sang phía của Đỗ Hận Đừng, khóe môi cong cong: “ là hàng to dùng sướng.”
Đỗ Hận Đừng lịch sự : “Cậu thích là .”
Lộ Thu Diễm tai. Loại nội dung lớn thế , để vị thành niên như y , ?
Không bao lâu, quanh Đỗ Hận Đừng liền tụ một vòng .
Tập đoàn Cây Sồi Xanh và nhà họ Đỗ vốn hợp tác, ai Điền Nguyễn là con trai út nhà họ Đỗ. Tên tuổi của Đỗ Hận Đừng trong nước cũng quá vang, nhưng dám tranh dự án với Cây Sồi Xanh và quốc doanh, trong ngành xem như hiếm “đầu thép”.
“Đỗ tổng ngày thường luyện công đầu thép ?” Có một vị đổng sự hỏi .
Đỗ Hận Đừng: “?”
Hắn : “Đầu cứng rõ, nhưng đầu em trai thì cứng.”
“Em trai?”
“À, chính là phu nhân của Ngu Kinh Mặc.”
“!!”
Quan hệ nhanh truyền khắp tập đoàn Cây Sồi Xanh. Trước nay họ đều cho rằng Điền Nguyễn xuất bình thường, là loại mặt hàng leo giường đáng giá, trời xui đất khiến mới cưới Ngu Kinh Mặc.
Hiện tại mới là bọn họ ngu dốt, gia thế lớn như thế mà tra nổi tí manh mối.
Họ Điền họ Đỗ, tám phần cũng là để che giấu tai mắt.
Trong lòng , cho dù Điền Nguyễn mang chuỗi hạt gỗ đàn Ngu Kinh Mặc tặng, sủng ái, thì phận địa vị vẫn cao, đây căn bản là một cuộc liên hôn thương nghiệp.
Ngu Kinh Mặc xã giao xong một vòng, thuận tiện họp mười phút với mấy vị tổng.
Hắn mặc âu phục đen bạc đặt may, đường cắt chỉnh tề ôm , dáng cao càng cao, eo hẹp vai rộng, đường nét cơ bắp đều ẩn lớp vải. Giày da thủ công mũi nhọn bóng nhẹ.
Không kể , đều là một bức họa. Đường cằm và sống mũi thành đường cong tuấn tú mỹ, nhiều hoặc thiếu một milimet đều phá dáng. Uy áp khiến xung quanh im lặng, chỉ dám cách hơn mười mét mà chuyện.
Điền Nguyễn thò đầu hóng chuyện Ngu Kinh Mặc bắt gặp.
Ngu Kinh Mặc bình thản một câu “Tan họp”, bước dài về phía .
Điền Nguyễn ngẩng mặt hỏi: “Họp xong ?”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc đưa tay lấy hạt dưa mặt , cùng Đỗ Hận Đừng chào hỏi: “Cha vợ vợ tới?”
Điền Nguyễn nhanh miệng đáp: “Cha trật eo khi lau mông, đang chăm.”
“……”
Đỗ Hận Đừng: “Thực cần miêu tả chi tiết như .”
Ngu Kinh Mặc quanh, thấy Ngu Thương đang cẩn thận xã giao, bèn đổi đề tài: “Hạng mục đó, Đỗ tổng suy xét đến ?”
Đỗ Hận Đừng nhẹ nhàng : “Thương trường chỉ chuyện làm ăn. Giá đưa hài lòng. Không thể vì là nhà mà để làm công đúng ?”
Ngu Kinh Mặc: “Thêm ba nghìn vạn.”
Đỗ Hận Đừng giơ một bàn tay: “Ít nhất mức mới coi là chiếu cố tình .”
“Được.”
Đỗ Hận Đừng nâng ly rượu vang đỏ: “Hợp tác vui vẻ.”
Ngu Kinh Mặc cầm một ly champagne cụng ly: “Hợp tác vui vẻ.”
Âm nhạc chuyển sang tiết tấu vui vẻ. Người chủ trì xã giao bước lên sân khấu, khuấy động bầu khí: “Đêm cuồng hoan cuối năm, thể thiếu minh tinh trợ hứng? Mời ——”
Cố ý treo hồi lâu để hấp dẫn ánh mắt .
Bất quá, bộ hội trường đều là tư bản, kiến thức rộng rãi; minh tinh nhỏ trong giới giải trí chẳng ai để tâm, tiệc rượu minh tinh xuất hiện là chuyện bình thường.
“Nghiêm XX!!” Người chủ trì dứt lời, một nam nhân tóc vàng pha đỏ thời thượng xuống bậc thang. Trang điểm tinh xảo, gương mặt vài phần tuấn tú; áo khoác mũ tay in chữ “MAD” loằng ngoằng, sơ liền giống “Mẹ nó”.
Quần bó là từng dải lụa, tạo hiệu ứng phiêu dật như tiên khí. Akers ném mị nhãn cho .
Phải , mị nhãn của quả thật tiếp, ít đám trợ lý, thư ký, nhân viên văn phòng cơ hội gặp minh tinh thì kích động la to: “XX!!”
Điền Nguyễn: “……”
Akers ném mị nhãn về phía bên , thấy Điền Nguyễn thì mắt giật mạnh, trượt chân lăn thẳng từ cầu thang xuống.
Điền Nguyễn hiểu nhưng tiếp thu, tiện tay đưa hạt đậu phộng: “Tân niên vui vẻ, cần hành lễ.”
Akers ngơ ngác lướt qua Điền Nguyễn, về phía Đỗ Hận Đừng.
Điền Nguyễn: “?”
Đỗ Hận Đừng: “…… Đã lâu gặp, Akers.”
Điền Nguyễn: “!! Tình huống gì đây?”
Hạ Lan Tư như Đỗ Hận Đừng: “Vừa mới gặp bạn gái cũ của , giờ tới lượt bạn trai cũ của ?”
Đỗ Hận Đừng trầm mặc.
Cả bộ phận xã giao im bặt, kinh ngạc cảnh tượng .
Mọi : “???”
Akers chật vật bò dậy, Đỗ Hận Đừng, cố chỉnh nét mặt lên sân khấu: “Chào , là Akers. Có lẽ ……”
Người chủ trì: “Mọi đều .”
Mặt Akers căng tới mức méo : “Thật ? Tôi nổi tiếng ? Tôi chú ý mấy chuyện .”
Điền Nguyễn lặng lẽ Akers diễn. Điều làm kinh hãi nhất là, Đỗ Hận Đừng từng quen ?
Ruộng dưa nứt một trái, giờ nứt trái nữa. Điền Nguyễn lập tức chen giữa Đỗ Hận Đừng và Hạ Lan Tư.
Hai . Giây tiếp theo, Ngu Kinh Mặc kéo .
Ngu Kinh Mặc: “Vừa thôi. Nghe hóng bên cạnh là .”
Điền Nguyễn gật đầu, cầm một miếng dưa hấu, háo hức Đỗ Hận Đừng: “Anh cả, em chuẩn ăn dưa xong , .”
Đỗ Hận Đừng: “……”
Hôm nay đúng là nên bước chân khỏi cửa.