Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-03-29 16:03:07
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Vừa xuống máy bay một chút, Điền Nguyễn liền lạnh đến giật . Bất quá nhanh khoác thêm áo dương nhung, khăn quàng cổ và khẩu trang cũng Ngu Kinh Mặc đeo lên cho.

Điền Nguyễn ngoan ngoãn để Ngu Kinh Mặc mặc đồ cho , khăn quàng đỏ phối với áo khoác vàng nhạt, khiến làn da trắng trẻo càng thêm nổi bật. đeo khẩu trang đen lên, tăng thêm vài phần lạnh lùng.

Akers vài , quả thật khó tin hai gian tình.

Ngu Kinh Mặc thì vẫn là dáng vẻ áo khoác đen , khuôn mặt nghiêm nghị. Chỉ khi về phía thanh niên bên cạnh mới lộ một chút ôn hòa.

Trợ lý của minh tinh đến . Akers cũng trang đầy đủ: khẩu trang, kính râm, áo gió hàng hiệu. vẫn lạnh đến run, nhịn phàn nàn: “Áo gió lọt gió quá.”

Tiểu trợ lý hổ : “Anh X cố nhịn chút, ngang qua sảnh một lát, để trạm tỷ chụp vài tấm ảnh sân bay. Ngồi xe sẽ ấm ngay thôi.”

Akers ngẩng cằm, chỉnh biểu cảm. Cậu luôn tự nhận là mẫu đàn ông thời thượng lịch thiệp: “Tôi như ?”

“Được ạ, soái.”

Akers ung dung về phía đôi phu phu , kết quả mặt còn ai, hai bóng lưng xa chừng mười mét. “…… Ê, các còn tên cho .”

Điền Nguyễn: “Vô danh tiểu , đáng nhắc tới.”

Sân bay dẫn họ lối VIP chuyên dụng, vốn cấm ngoài tụ tập. công ty của Akers chào hỏi , cho phép hơn trăm fan tiến đón.

Các cô giơ đèn bảng, ôm hoa tươi, phong thư và quà tặng. Từ xa trông thấy một dáng cao lớn, chân dài, bên cạnh còn thanh niên cao gần bằng Akers, liền kích động vây : “xxxxxxxx!!!”

Điền Nguyễn: “……” Hoài nghi các cô hét quá lượng chữ.

Ngu Kinh Mặc mặt vô biểu cảm quét các cô một vòng. Khí thế của kẻ ở vị trí cao cần một câu khiến đám fan đồng loạt nghẹn giọng, mặt tái mét vì sợ.

Giây lát, trạm tỷ can đảm xông lên, giơ điện thoại: “XX, qua đây nào~”

Điền Nguyễn: “?”

lúc , Akers thật sự xuất hiện, nhóm fan với ánh mắt sâu xa. Tiểu trợ lý lo lắng theo , ngón chân bấu đất: “Ách… X ở đây cơ mà.”

Fan: “?!!”

Akers thật sự nghẹn họng vì cú nhận nhầm trời ơi đất hỡi .

Fan phản ứng thì càng thêm nhiệt tình, gần như nhiệt tình quá mức: “xxxxxxxx!! Em yêu !!!”

Akers: “Mọi lạnh thì nhớ mặc thêm nhé, đều là con gái cả, lạnh ốm thì .”

“Aaaa ạ……” Fan cảm động, cảm thấy vẫn dịu dàng như , dù họ nhận nhầm cũng trách. 

“Hu hu hu trai thật quá!”

Akers tháo khẩu trang, : “Trong đoạn hành trình ngắn ngủi , sẽ cùng chịu lạnh. đông thì ấm hơn, tâm nhờ mà luôn ấm áp như mùa xuân.”

Fan kích động đến mức nên lời, giơ điện thoại chụp liên tục.

Điền Nguyễn nhanh chóng kéo Ngu Kinh Mặc về cửa . Loại náo nhiệt như thế tuyệt đối tham dự.

Quản gia nhận thông báo, cung kính chờ ngoài ga sân bay. Hành lý bảo tiêu nhận giúp. Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn lên chiếc xe mới mua, loại dài.

Trong xe mới nội thất mềm mại, còn chút mùi lạ nào của da thuộc. Ngay cả nước hoa cũng là loại thanh nhã, lạnh nhẹ mà Điền Nguyễn quen thuộc.

Quản gia dâng , : “Tiên sinh, phu nhân vất vả đường dài, xin uống ly cho ấm.”

Hương thoang thoảng. Tài xế vẫn là chú Lưu quen thuộc. Nhìn khung cảnh Tô Thị lướt qua ngoài cửa kính, Điền Nguyễn uống một ngụm cam cúc thanh nhiệt giải lao, : “Vẫn là phong thủy Tô Thị , thoải mái.”

Quản gia : “Đó là đương nhiên. Tô Thị dù cũng là một trong những trung tâm kinh tế phát triển nhất cả nước.”

Ngu Kinh Mặc nhạt giọng hỏi: “Trong nhà dạo thế nào?”

Quản gia báo cáo từng việc: “Thiếu gia cùng đoàn luật sư xử lý tổ quy, chuyện giảm biên chế gây rối cũng khống chế. Nhà họ Đỗ yên , Lộ vẫn làm, má Lưu đang đặt mua đồ Tết. Mọi phu nhân trở về đều vui.”

Một trang viên lớn thế , nếu Tết thiếu chủ nhà, lúc nào cũng cảm thấy thiếu thứ gì đó —— ví dụ bao lì xì.

Ngu Kinh Mặc luôn hào phóng, Tết mỗi ít nhất hai ngàn, còn kể quà.

Thế nên mỗi hối lộ quản gia một trăm tệ, nhất quyết giữ phu nhân ăn Tết —— xoay đầu, quản gia liền báo bộ với chủ nhân, còn nộp luôn tiền hối lộ.

Ngu Kinh Mặc: “Ông giữ .”

Quản gia vui đến mức híp mắt: “Tiên sinh rộng lượng, xin đừng chấp bọn họ.”

Ngu Kinh Mặc hỏi Điền Nguyễn: “Sắp Tết , em ăn Tết ?”

Điền Nguyễn đương nhiên gật đầu: “Tết ở nhà mới khí năm.”

“Ừ.”

Về đến trang viên, bảo tiêu và hầu nhiệt tình hơn hẳn , đồng loạt chờ ở cổng lớn, từ xa cúi : “Hoan nghênh , phu nhân về nhà!”

Má Lưu tươi , nếp nhăn đều cong : “Ai u, đúng là niềm vui bất ngờ, còn tưởng năm nay phu nhân về .”

Yêu tiền là chuyện thường tình, Điền Nguyễn : “Đợi chút, em cũng sẽ lì xì cho .”

“Phu nhân khách khí .”

Điền Nguyễn chuẩn sẵn. Mấy hầu cận nhiều hơn, những khác ít hơn. Tiêu hai vạn là . Cậu mới kiếm mười vạn, dư dả!

Làm ba nhỏ nhà hào môn, chút thủ đoạn mua lòng là cần thiết.

Cởi áo khoác, lăn lên sofa, Điền Nguyễn duỗi : “Vẫn là ở nhà thoải mái…… A……”

Ngáp một cái đến chảy nước mắt.

Ngu Kinh Mặc đưa tay kéo áo sơ mi : “Rốn lộ .”

Điền Nguyễn để nhét áo , xoay tới xoay lui: “Em ăn chè đường, chỗ khác nước ngoài cũng chè đường.”

Má Lưu bưng chén sứ trắng nhỏ tới, : “Chè đường hiện tại , nhưng hoa quế bột củ sen thể chống thèm.”

Điền Nguyễn dậy: “Là củ sen nhà làm ?”

“Bên ngoài mua thật giả. Củ sen từ hồ nhà vớt lên, làm bột củ sen mới sạch sẽ.” Má Lưu đặt bát xuống, “Phu nhân nếm thử.”

Điền Nguyễn ăn một muỗng. Quả nhiên mềm mịn như tơ, thanh tân ngọt dịu, bột củ sen phối hoa quế tự nhiên hài hòa, hương thơm phảng phất, màu sắc cũng trong sáng mắt.

“Ngon ?” Má Lưu chờ đợi hỏi.

Điền Nguyễn gật đầu: “Ngon. Ngu , cũng nếm thử.”

Má Lưu còn , liền thấy Điền Nguyễn xúc một muỗng bột củ sen đưa đến bên môi Ngu Kinh Mặc. Bà vị chủ nhân chút sạch sẽ, đừng dùng chung một cái muỗng với khác, ngay cả chén đũa cũng luôn dùng riêng.

Khiến bà kinh ngạc chính là, Ngu Kinh Mặc mà tự nhiên dùng luôn cái muỗng Điền Nguyễn dùng, nếm một ngụm bột củ sen.

“Cũng tệ lắm.” Ngu Kinh Mặc .

Má Lưu mừng sợ: “Tôi múc cho một chén nữa nhé?”

“Ừ.”

Ăn xong bột củ sen, Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc phòng tắm trong phòng ngủ chính tắm rửa, dính một lát. Sắp sửa nhịn nổi nữa, Điền Nguyễn đẩy Ngu Kinh Mặc : “Không , em còn điều chỉnh chênh lệch giờ, thể ngủ sớm như .”

Ngu Kinh Mặc : “Châu Úc với trong nước chỉ lệch một tiếng rưỡi, em ở bên rối loạn giờ giấc là tự làm rối thôi.”

“…… Còn do .” Điền Nguyễn trừng , “Ban đêm ngủ, ban ngày đương nhiên dậy nổi.”

Ngu Kinh Mặc nâng lấy cái m.ô.n.g mềm mềm của : “Em như , làm ngoài gặp ?”

“Em làm ?” Điền Nguyễn những dấu vết , loang lổ xen kẽ, đều là do Ngu Kinh Mặc làm, “Cũng em mặc quần áo.”

Ngu Kinh Mặc nhéo nhéo: “Không giống chứ. Em bây giờ… chiều hư .”

“……”

“Rất… hợp.” Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng thốt chữ đó, đôi mắt đen rủ xuống, càng thêm sáng.

Điền Nguyễn nhất thời cứng họng, còn kịp phản ứng, Ngu Kinh Mặc kéo trong ngực, khống chế.

Trước mắt như rồng bay phượng múa, cuộn lên mưa gió mịt trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-121.html.]

Ngu Kinh Mặc đạp tuyết tìm mai, vuốt ve mút cắn, kích động đến hoa rối loạn chiến, nóng chảy tràn lan.

Cuối cùng tìm đúng một chỗ bảo tàng, vốn từng ghé qua, vì cần phí nhiều sức liền đoạt bảo vật.

“Không cần……” Điền Nguyễn như một dũng sĩ.

Ác long Ngu Kinh Mặc hề d.a.o động, đuôi cánh quét ngang chạm , treo dũng sĩ lên chóp đuôi, dẫn điên cuồng du ngoạn khắp nơi, lên trời xuống đất, đảo mây lật mưa.

Điền Nguyễn tứ chi mềm nhũn, thẹn mà mắng một tiếng, ngủ mất.

Thẳng đến bình minh.

Lịch sinh hoạt tựa hồ điều chỉnh , sảng khoái đá Ngu Kinh Mặc một cái: “Hỗn đản.”

Ngu Kinh Mặc so với dậy sớm nửa giờ, bắt lấy mắt cá chân , kéo mặt, nâng eo hông lên, giống bác sĩ kiểm tra : “Em quen , so với hơn nhiều.”

Điền Nguyễn: “……” Cậu rụt chân về, chui cả chăn, “Em mặc quần áo.”

Đi xuống lầu đến nhà ăn, chỉ thấy con trai lớn Ngu Thương đoan chính ghế, liếc hai một cái, lạnh nhạt: “Cha, ba nhỏ, buổi sáng lành.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”

Điền Nguyễn khen một câu con trai lớn hiểu chuyện, chợt thấy đúng. Hôm qua về , nhưng buổi chiều buổi tối đều thấy bóng Ngu Thương, ngủ ngon như thế…… Nhìn kiểu gì cũng giống mệt do máy bay, mà giống “đào rỗng” sức lực.

Điền Nguyễn: “……”

Bữa sáng bưng lên, Điền Nguyễn nhất quyết với Ngu Thương một câu, càng càng thấy hổ.

Không , thể chỉ một hổ. Một hổ bằng hai cùng hổ.

“Nghe Lộ Thu Diễm ‘đánh lén’ ?” Điền Nguyễn húp một muỗng đường cháo, làm bộ vô tình hỏi.

Đũa của Ngu Thương khựng , ngoài mặt bình tĩnh nhưng mí mắt giật nhẹ: “Không .”

Điền Nguyễn tự nhiên tiếp: “Tôi còn , lấy ‘kình thiên trụ’ dọa chạy.”

“……”

Rốt cuộc hổ nữa, lòng ăn nộm dưa leo.

“Tôi ăn xong liền xem Lộ Thu Diễm, an ủi một chút tinh thần chấn kinh của .”

Ngu Thương tức mà dám , trừng một cái.

Bên ngoài trời quang nhưng nổ sấm, âm trầm đùng đoàng.

Điền Nguyễn cứng đờ, lập tức sửa miệng: “Không, hẳn là nên an ủi tinh thần thương của Lộ Thu Diễm, chỉ là tìm làm bài tập thôi.”

Ngu Thương: “?”

Ngu Kinh Mặc bình thản kết thúc đề tài: “Nếu quyết định ở nhà ăn Tết, họp thường niên của công ty cũng chuẩn mở. Ngu Thương, con cũng sắp thành niên, chuẩn tiếp nhận vài công ty trong tỉnh .”

Ngu Thương đáp: “Con .”

Ăn sáng xong, Ngu Kinh Mặc lãng phí thời gian, làm. Điền Nguyễn xách bài tập, phu phu hai thăm Đỗ phu nhân, trò chuyện một lát .

Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn đến khách sạn, hai giữ cửa đang đó, trong đó một là Lộ Thu Diễm. Người giữ cửa lanh lợi thấy Ferrari thì lập tức tươi nghênh đón, kết quả rõ, là ông chủ và phu nhân ông chủ.

túm túm Lộ Thu Diễm bên cạnh , đúng là phu nhân của ông chủ.

Người giữ cửa thất vọng, tiền boa .

“Buổi chiều tới đón em.” Ngu Kinh Mặc cúi mở cửa cho Điền Nguyễn, còn thuận tay hôn một cái lên mặt .

Điền Nguyễn xuống xe: “Ngu tạm biệt.”

Ferrari đỏ chạy xuống sườn núi, Lộ Thu Diễm dựa bên cửa lớn, khoanh tay, như liếc Điền Nguyễn: “Anh đổi .”

Điền Nguyễn vui vẻ hỏi: “Chỗ nào đổi?”

“Có dáng vẻ của chồng.”

“……”

Lộ Thu Diễm rũ mắt: “Làm bài tập?”

“Ừm.”

Nghỉ đông, bài tập nhiều. Ban đêm Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc đấu trí đấu dũng suýt thì hai “tàn đời”, ban ngày tìm Lộ Thu Diễm cùng làm bài tập. Vì ghé tường quá cực khổ, chướng mắt, tổng giám đốc bèn dời cho bọn họ một bàn hai ghế, cuối cùng giải quyết vấn đề học tập.

Khách ở khách sạn thường xuyên thấy hai thiếu niên múa bút thành văn, liền thương cảm thôi. Một bác chủ còn đăng bài: Thiếu niên nghèo nghỉ đông học làm, ghé cửa khách sạn làm bài tập, thật đáng thương!

Người tin, gửi báo lên cục giáo dục, các cư dân mạng nhao nhao gửi quần áo đồ ăn đến khách sạn quốc tế Macchiato, nhờ chuyển cho hai thiếu niên .

Điền Nguyễn nhận một bao to quần áo đồ ăn vặt của cư dân mạng, ngơ ngác: “Có chuyện gì?”

Lộ Thu Diễm lắc đầu: “Không .”

Người của cục giáo d.ụ.c cục hoả tốc chạy đến, cũng tính dâng chút “tình thương”, phát hiện hai mặc đồng phục Đức Âm: “…… Các là học sinh Đức Âm?”

Điền Nguyễn: “.”

“Học sinh trường quý tộc, còn làm bài tập ở đây?”

“Nơi nắng , phơi ấm, gió.”

“……”

lúc hoàng hôn, một chiếc Rolls-Royce mới bóng loáng chạy tới, dừng bên cạnh xe của cục giáo dục. Tài xế mở cửa, từ trong xe bước một ảnh cao ráo, sắc bén như lưỡi kiếm, khoác áo đen dày, gương mặt tuấn mỹ như băng sương.

“Ngu .” Điền Nguyễn vui vẻ hô.

Ngu Kinh Mặc liếc của cục giáo dục: “Bọn họ là ai?”

“Không , đột nhiên đến hỏi tội chúng em. Không bọn buôn chứ?”

Cục giáo dục: “Không ! Chúng thuộc cục giáo dục, thấy tấm hình mạng nên tới an ủi.”

Một trẻ đưa điện thoại cho họ xem tấm hình.

Ngu Kinh Mặc đẩy Lộ Thu Diễm về phía : “Nếu làm từ thiện, đề nghị cho .”

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn: “Tình thương ít nhất cũng hai ba vạn chứ?”

Giáo d.ụ.c cục: “Ngân sách một vạn.”

“Keo kiệt.”

“……”

Cuối cùng Điền Nguyễn “ép giá” thành hai vạn. Cậu thu tự nhiên: “Tiền phi nghĩa bay tới, nhận hết thì cũng .”

Lộ Thu Diễm thật , cục giáo d.ụ.c cũng cho, chỉ là Điền Nguyễn “cướp sạch”.

Điền Nguyễn ẩn công giấu danh, cùng Ngu Kinh Mặc họp thường niên.

Trường hợp náo nhiệt như , thể thiếu vai chính công thụ? Điền Nguyễn gọi cho Ngu Thương: “Cậu mời Lộ Thu Diễm họp thường niên , sẽ nhắc chuyện dùng kình thiên trụ dọa .”

Ngu Thương: “…… Chờ .”

“Có thể mời cha em ?” Điền Nguyễn hỏi.

Ngu Kinh Mặc ở phòng đồ chọn quần áo cho Điền Nguyễn: “Anh gửi thư mời.”

“Ồ, .” Điền Nguyễn như một con thú bông, để Ngu Kinh Mặc mặc đồ cho.

Áo sơ mi trắng, quần lam bạc, bộ tiểu tây trang màu bạc ánh ngọc trai, phối thêm nơ cổ màu đỏ. Nét vẽ cuối cùng làm nổi bật làn da trắng như tuyết, đôi mắt sáng, hình mảnh mai như trúc, cao ráo thẳng tắp.

Không cần trang điểm, môi tô mà hồng, đầy đặn mềm mại; do thường xuyên hôn, vốn mỏng, giờ càng sưng.

Ngu Kinh Mặc thanh niên “phối đồ” xong, nhịn cúi trêu chọc.

Mặc xong quần áo, vươn tay cởi .

Điền Nguyễn: “……”

Loading...