Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:38:18
Lượt xem: 257
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Hiệu trưởng Lý và chủ nhiệm Hồ thấy đều nỡ thẳng, đồng loạt khuyên can: “Thân phận của Ngu tôn quý, thể mạo hiểm, chúng xem là .”
Thật Ngu Kinh Mặc thể tránh , nhưng vì nhúc nhích, chỉ trầm mặc chằm chằm cửa và cửa sổ của nhà ăn.
Điền Nguyễn ôm một phút, chỉ thấy nóng ruột.
Điền Nguyễn ôm hai phút, bắt đầu cảm thấy chút may mắn.
Điền Nguyễn ôm năm phút, tim đập nhanh hơn.
Điền Nguyễn ôm mười phút, cánh tay mỏi nhừ……
Hai giống như tượng điêu khắc, sừng sững cách nhà ăn hơn ba mươi mét, cùng với đám học sinh đang trời kêu đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, tạo nên một cảnh tượng đối lập rõ rệt.
Đám học sinh hoảng hốt, mặt mày tái nhợt thấy cảnh , ngẩn một chút tiếp tục chạy trốn.
Điền Nguyễn: “……” Vai chính công thụ rốt cuộc bao giờ mới chịu đây?
Ngu Kinh Mặc thấy nhà ăn vụ nổ thứ hai, nghiêng mặt: “Em định ôm tới khi nào?”
Điền Nguyễn định buông : “A, tay, tay em tê rần .”
Ngu Kinh Mặc nhấc hộp cơm trong tay lên, rút một bàn tay của . Điền Nguyễn cứng đờ như khúc gỗ, còn chút sức lực nào.
Ngu Kinh Mặc thấy chuỗi hạt gỗ đàn cổ tay , dường như chút hài lòng, liền nắm lấy tay khẽ đong đưa.
Điền Nguyễn ngẩng cằm: “Em đồ chơi của .”
Ngu Kinh Mặc buông tay : “Có cảm giác ?”
“Em là tê, liệt.”
“Không cãi.”
“……” Điền Nguyễn ngậm miệng, dù sợ vẫn cố chịu đựng.
Ánh mắt phượng của Ngu Kinh Mặc liếc qua, gương mặt lạnh lùng thoáng dịu , cằm nâng, thấy một thiếu niên từ trong nhà ăn , chính là con trai .
Điền Nguyễn mở to mắt một chút.
Nguyên văn mô tả rằng nhân vật thụ chính, Lộ Thu Diễm, cao một mét tám, dung mạo thanh tú, hẳn là đặc biệt tuấn mỹ nhưng làn da trắng, ánh mắt lạnh nhạt, mặt thường mang vẻ mệt mỏi. Một khí chất ngạo nghễ khiến nam nữ sinh cùng tuổi đều sinh lòng chinh phục mãnh liệt.
Lộ Thu Diễm vốn là con nhà giàu, nhưng năm y mười lăm tuổi, gia đình phá sản. Cha đắm chìm trong men rượu, tìm đủ cách đưa y trường Trung học Đức Âm, trường quý tộc, mong y thể kết giao với con cháu nhà quyền thế, để giúp gia đình khôi phục.
Vì thế, nhà họ Lộ nợ một khoản lớn. Cha nợ thì con trả, Lộ Thu Diễm thường xuyên đám lưu manh do chủ nợ sai đến gây sự. Trong khi mức tiêu dùng của trường quý tộc quá cao, y đủ khả năng chi trả, chỉ thể sống tằn tiện, vì tính tình dần trở nên quái gở.
lúc đó, Ngu Thương xuất hiện. Với tư cách là hội trưởng hội học sinh, nhiệm vụ chăm sóc những học sinh thành tích xuất sắc nhưng gia cảnh khó khăn. Lộ Thu Diễm xếp hạng trong top hai mươi của khối, phù hợp tiêu chí “ quan tâm”.
Từ đó, Ngu Thương bắt đầu con đường “chăm sóc” Lộ Thu Diễm.
Ban đầu, Lộ Thu Diễm chán ghét kiểu như Ngu Thương, hảo mặt, là điển hình của con cháu nhà giàu. So với “quan tâm”, y cho rằng đối phương chỉ thêm một tấm huy chương cho thành tích cá nhân.
Ngu Thương lúc đầu quả thực cũng tính toán như . Xuất thương nhân, dạy từ nhỏ rằng lợi ích là hết, bạn bè thật sự của gần như .
càng tiếp xúc, Ngu Thương nảy sinh với Lộ Thu Diễm một thứ tình cảm vi diệu, phức tạp, đương nhiên, đó là chuyện về . Hiện tại, chính là bước ngoặt trong mối quan hệ của công và thụ.
Khi thấy hai , bước chân Ngu Thương khựng .
Lộ Thu Diễm nhân cơ hội đẩy , một câu “Cảm ơn”, nhưng bước chân vẫn tập tễnh. Khi y xắn tay áo lên, cánh tay còn vết thương nhỏ do mảnh pha lê cứa trúng.
Ngu Thương nhíu mày: “Đến phòng y tế xem .”
Lộ Thu Diễm thản nhiên: “Vết thương nhỏ thôi, giờ phòng y tế chắc chật kín .”
“Vậy bệnh viện.”
“Đừng lải nhải nữa, .”
“……”
Điền Nguyễn thật sự giơ ngón tay cái khen vai chính thụ, cũng chỉ y và Ngu Kinh Mặc mới dám chống Ngu Thương.
Lộ Thu Diễm đầu Ngu Kinh Mặc, hàng mi khẽ cụp xuống, chào hỏi, định rời .
Ngu Thương kéo y : “Hội học sinh hộp thuốc, theo xử lý một chút.”
“Không cần.” Lộ Thu Diễm từ chối.
Ngu Thương lạnh lùng y.
“……” Lộ Thu Diễm ngượng ngập tránh ánh mắt, “Được .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-12.html.]
Ngu Thương giới thiệu: “Đây là cha .”
Lúc Lộ Thu Diễm mới tình nguyện gọi một tiếng: “Chào chú.”
Ngu Thương giới thiệu Điền Nguyễn, chỉ vài câu với Ngu Kinh Mặc định đưa Lộ Thu Diễm .
Điền Nguyễn vội vàng gọi , lúng túng đưa hộp cơm : “Cơm của hai .”
Ngu Thương nhận lấy, với cha một tiếng rời .
Lộ Thu Diễm liếc Điền Nguyễn hai , đuổi theo Ngu Thương hỏi: “Người là ai? Em ?”
Ngu Thương: “…… Tôi nhỏ tuổi hơn ?”
“Có.”
Ngu Thương đáp, trong lòng vẫn thấy bực bội.
Trên đường về, Điền Nguyễn hạ quyết tâm, tuyệt đối bao giờ tự đa tình mà mang cơm nữa. Nếu , lỡ chệch khỏi quỹ đạo nguyên tác, ai còn xảy chuyện gì nguy hiểm.
Điền Nguyễn tự tính toán, nếu Ngu Kinh Mặc mà xảy chuyện, sẽ c.ắ.n rứt lương tâm cả đời.
Ngu Kinh Mặc nhận điện thoại từ trợ lý, : “Bảo Smith sẽ đến trong 25 phút nữa.”
Cúp máy, thẳng phía , tựa như đang , như đang chìm trong suy nghĩ nào đó —— mà từ gương mặt lạnh như băng , Điền Nguyễn thật sự chút cảm xúc nào.
“Đẹp ?” Ngu Kinh Mặc liếc qua Điền Nguyễn, ánh mắt thoáng xẹt qua nơi khóe.
Điền Nguyễn theo bản năng đáp: “Đẹp.”
“……”
Xe rẽ con đường quanh núi, xuyên qua khu biệt thự.
Trước đó Điền Nguyễn để ý tên khu , giờ qua cửa kính, thấy tấm bảng đá khắc bốn chữ: “Kim Ngọc Mãn Đường.”
Quả nhiên, cái tên thấy đầy tài vận.
Ngọn núi gọi là Hồng Diệp Sơn, phía ngôi miếu T.ử Vân Quan, bộ nơi đây mang sắc đỏ tím rực rỡ, tràn đầy sức sống, chỉ thôi cũng thấy phú quý hừng hực.
Không thể , Ngu Kinh Mặc quả thật con mắt tinh tường, từ khi nơi còn khai thác mua một mảnh đất, nhờ đó mà kiếm khoản lớn đầu tiên.
Cảnh thu vàng óng lướt qua ngoài cửa sổ, Ngu Kinh Mặc khẽ : “Cho xe chạy chậm một chút.”
Tài xế mồ hôi lạnh túa : “Tiên, … chân phanh phản ứng.”
“Không phản ứng?” Lông mày Ngu Kinh Mặc nhíu chặt, đôi mắt đen trầm xuống.
“Là… là phản ứng thật……” Tài xế lái xe hơn ba mươi năm, kinh nghiệm dày dạn, giữ vô lăng thật vững: “Tôi tìm sườn núi đ.â.m thử, ?”
“Anh chắc chứ?”
“…… Tôi chắc, xin .”
Ngu Kinh Mặc lập tức quyết đoán: “Bỏ xe!”
Dứt lời, mở cửa bên cạnh, đầu giữ c.h.ặ.t t.a.y Điền Nguyễn: “Cùng nhảy.”
Điền Nguyễn: “!!!”
Còn sống nổi đây?!
Gió lạnh từ sườn núi thổi vù vù, làm tóc hai rối tung.
Ngu Kinh Mặc thấy đáy mắt Điền Nguyễn tràn đầy hoảng loạn, trấn an : “Không .”
Điền Nguyễn suýt : “Xin đừng mấy lời gỡ như thế!”
Ngu Kinh Mặc thêm, chờ đúng thời điểm, liền kéo Điền Nguyễn nhảy khỏi chiếc Rolls-Royce đang lao như bay.
Trong khoảnh khắc ngã xuống, Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc ôm chặt trong ngực, cả hai lăn từ sườn dốc xi măng xuống, rơi một lớp lá thông dày mềm mại.
Phía lưng và đầu đều đôi bàn tay to che chắn, trong chốc lát, trời đất cuồng, mơ hồ như đang mộng, kịp hồn.
Mãi , mới nhớ nội dung nguyên tác, đúng là Ngu Kinh Mặc từng gặp một vụ t.a.i n.ạ.n xe, chỉ nhắc qua vài câu, chân phanh khác phá hỏng, nhảy khỏi xe, chỉ thương nhẹ ở chân, nghỉ ngơi một tuần tập đoàn.
Dĩ nhiên, vụ việc tuy nghiêm trọng nhưng sớm giải quyết, Ngu Kinh Mặc dùng chính cách của trả đũa, khiến đối thủ chặt hai chân, coi như xong chuyện.
Trong nguyên văn, đó chỉ là một chi tiết nhỏ đáng nhắc, nhưng khi tự trải qua, Điền Nguyễn mới hiểu, tim đập dồn dập, cơ thể run rẩy, cảm giác sợ hãi chân thực khiến nhận rõ bước qua ranh giới sinh tử.
Ngu Kinh Mặc , chậm rãi buông tay, trong lồng n.g.ự.c vang lên một tiếng thở dài nặng nề.
Một phút trôi qua, năm phút, mười phút…
Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt nhắc: “Em còn định bao lâu nữa?”
Điền Nguyễn: “……”