Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:22:24
Lượt xem: 112
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Kinh Mặc chân thoáng khựng , ôm Điền Nguyễn rẽ một cửa hàng xa xỉ ven đường, bên trong chuyên bán nam trang, khách khứa thưa thớt chẳng mấy .
Nhân viên bán hàng tươi chào đón. Vừa mới hỏi thăm một câu, Ngu Kinh Mặc tiện tay chọn một bộ quần áo, để bạn đời thử xem, dẫn phòng đồ.
Phòng đồ nhỏ hẹp, chỉ đủ cho một xoay trở. Hai đàn ông to lớn chen khiến gian càng thêm gò bó, xoay cũng khó.
“Ngu ……”
“Suỵt.” Ngu Kinh Mặc ý bảo im lặng.
Quả nhiên, bao lâu Nam Hoài Quất cũng xông cửa hàng. Nhân viên bán hàng nữa tươi tiếp đón: “Tiên sinh, xin hỏi ngài tìm kiểu quần áo cho dịp nào ạ?”
Nam Hoài Quất hờ hững đáp: “Mặc học.”
Nụ của nhân viên bán hàng cứng : “Xin , chỗ chúng là trang phục lớn.”
“Vừa hai Trung Quốc trông giống , cô thấy ?”
“Xin , thấy ạ.”
Nam Hoài Quất trừng mắt nhân viên.
Nhân viên bán hàng thấy ý định mua đồ thì thái độ cũng lạnh : “Học sinh thì cần cửa hàng lớn, cẩn thận quẹt quá tay thẻ tín dụng của cha , bọn họ sẽ mắng ngài đấy.”
Nam hoài quất: “Tôi tự tiền.”
Nhân viên bán hàng nhạt cho qua: “Mau tìm cha , cưng.”
“……”
Nam Hoài Quất giận dữ bỏ .
Bên trong phòng đồ, Điền Nguyễn lắng tai động tĩnh, thở phào: “Nhóc con thật khó đối phó.”
Ngu Kinh Mặc bật : “Tám lạng nửa cân.”
Điền Nguyễn liếc một cái: “Quần áo còn thử nữa ?”
“Thử.”
Tuy Ngu Kinh Mặc chỉ tiện tay lấy, nhưng chiếc áo sơmi tơ vàng màu lục nhạt đúng là thật.
Điền Nguyễn trực tiếp khoác áo sơmi lên áo thun: “Đẹp ?”
“Đẹp.”
Nhân viên bán hàng tới phòng đồ, gõ cửa, lễ phép hỏi: “Tiên sinh, xin hỏi thử xong ạ?”
Cô càng cảm thấy hai đáng nghi, chẳng lẽ ở trong phòng đồ làm chuyện thể để ai ?
Đang nghi ngờ như thì cửa mở , hai đàn ông ăn mặc chỉnh tề bước .
Nhân viên bán hàng lập tức nở nụ chuyên nghiệp: “Tiên sinh thật tinh mắt, bộ mặc bạn đời của ngài đúng là sáng rực, còn chói hơn cả mặt trời.”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Điền Nguyễn cũng thích, liếc quanh, còn nhiều quần áo nữa.
Nhân viên bán hàng quan sát, thấy càng thêm phấn khởi: “Hai vị còn xem mẫu khác ạ? Bộ sưu tập mới nhất của chúng bên , đều là những mẫu đang ưa chuộng.”
Ngu Kinh Mặc một vòng, chọn thêm vài bộ, bảo Điền Nguyễn lượt thử.
Hiệu quả đều , Ngu Kinh Mặc : “Gói hết.”
Điền Nguyễn quần áo mới thì vui lắm, nhưng đến lúc tính tiền thì trợn tròn mắt: một chiếc áo sơmi mấy vạn, mười mấy món cộng thành hai ba chục vạn, quá phung phí .
ngại . Mãi đến khi khỏi cửa hàng, mới : “Mùa xuân năm nay em khỏi cần mua đồ nữa, mấy bộ đủ mặc .”
Ngu Kinh Mặc: “Không cần lo tiền, chỉ cần phá sản, tiền của cả đời cũng tiêu hết.”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Thật ? Nếu, em nếu thôi, em một năm tiêu mấy trăm triệu thì ?”
Ngu Kinh Mặc khẽ: “Có thể tiêu lớn hơn một chút nữa.”
Điền Nguyễn dám tiêu lớn. Dù cho mấy trăm triệu, cũng chẳng tiêu .
gọi điện cho Mia, bảo bà mang quần áo về khách sạn. Hai ở bên biển đón gió nóng chờ một lúc, Mia lái xe , đưa bọn họ đến công viên quốc gia Xuân Khê.
Mia vô cùng tự hào: “Đây là di sản tự nhiên của châu Úc. Công viên chỉ dây leo che trời, cây cọ, cây bạch đàn, mà còn hẻm núi, vách đá, thác nước. Có thể bộ đường dài, leo núi, picnic, tận hưởng phong cảnh thiên nhiên.”
Điền Nguyễn xem qua hướng dẫn: “Tôi ở đây một loại sâu phát sáng, đúng ?”
“ , là sâu lam quang, giống đom đóm, cũng phát sáng, chỉ là bay.”
“Nếu đến buổi tối chắc lắm.”
“ đó. Buổi tối vẫn leo núi, dựng lều, để sáng hôm ngắm bình minh.”
Điền Nguyễn động lòng: “Ngu , chúng thể cắm trại ?”
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Điều kiện cắm trại trong công viên thế nào?”
Mia: “Hai yên tâm, chỉ cần mang theo nước và đồ ăn, còn cần lo.”
Ngu Kinh Mặc với Điền Nguyễn: “Đi xem , tính chuyện cắm trại.”
Công viên rộng lớn, cỏ xanh mềm mượt, phóng mắt là dãy núi nhấp nhô kéo dài, bầu trời xanh thẳm với mây trắng chầm chậm trôi, như một bức tranh phong cảnh rực rỡ đậm màu.
Cửa kính xe hạ xuống, gió núi mát lành thổi , Điền Nguyễn hít sâu một thật lớn, hương cỏ cây thấm tận tâm can.
Mia đưa bọn họ đến cây cầu tự nhiên, : “Tôi sẽ chờ các ngài ở đây, đừng xa, trời tối đường khó .”
Điền Nguyễn trái xung quanh, “Sâu lam quang chính là ở chỗ đúng ?”
“ là như , nhưng bây giờ trời còn tối, chúng nó sẽ xuất hiện.”
Điền Nguyễn thất vọng, nhưng nghĩ đến còn nhiều cảnh sắc tự nhiên như thế, liền phấn chấn, tung tăng nhảy nhót: “Ngu , chúng mau , đều buổi chiều .”
Bảo tiêu ở xa xa theo , vốn còn đang quan sát xem xung quanh an , nhưng dần dần, bọn họ cũng những tảng đá lởm chởm, rừng rậm um tùm và dòng suối dâng đầy sức sống hấp dẫn.
Này quả thực chính là cảm giác du lịch nước ngoài đầu.
Đại Tráng chân thành cảm khái: “Thật quá, nếu là , cả đời cũng cơ hội nước ngoài.”
Mao Thất thỉnh thoảng liếc về phía hai đang du sơn ngoạn thủy phía : “Nếu mà bỏ trốn thành công, liền thể ở nước ngoài cả đời.”
Đại Tráng: “…… Đừng coi ngốc, chắc chắn sẽ trục xuất về nước.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-119.html.]
Mao Thất liếc một cái: “Tiền đề là thể khỏi cái công viên .”
Đại Tráng nữa, tiếp tục làm bảo tiêu tận tâm tận lực. Bỗng nhiên mắt trợn to: “Dựa, là cái gì?”
Mao Thất theo, thấy mười bảy mười tám thiếu niên thiếu nữ mặc đồng phục Đông Lệnh Doanh Đức Âm hùng hổ chạy tới.
Thầy dẫn đầu hô khẩu hiệu: “Các em cố lên thêm chút nữa, rèn luyện thể, tăng cường thể chất!”
Đại Tráng: “Vì cũng gặp bọn họ?”
Mao Thất lấy điện thoại gọi: “Tiên sinh, phu nhân, học sinh Đức Âm cũng đến, cách các ngài chừng hơn 100 mét.”
Điện thoại bên im lặng thật lâu, giây lát là giọng điệu điềm tĩnh quen thuộc của Ngu Kinh Mặc: “Biết .”
Cởi giày tất, đang tảng đá lớn nghịch nước, Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc một tay xách giày, một tay đưa về phía Điền Nguyễn: “Đi thôi.”
Điền Nguyễn nắm tay , buồn bực dậy: “Chẳng lẽ thế giới chính là một cái Đức Âm thật lớn, nơi nào cũng thể gặp bạn học?”
Chân trắng nõn còn ướt, thế là Ngu Kinh Mặc một tay bế lên như bế con nít: “Trước tìm chỗ trốn .”
Đi vài chục mét, hai bên tiểu đạo cây cỏ sum suê, đúng là nơi để ẩn , nhưng rắn , thể tùy tiện mạo hiểm.
Điền Nguyễn đầu thấy học sinh Đức Âm tới nơi, sợ đến mức nhảy xuống khỏi Ngu Kinh Mặc, chân trần chạy vội.
Ngu Kinh Mặc đuổi theo: “Chậm một chút.”
Học sinh Đức Âm vốn mệt đến thở , nhưng thấy phía chạy , lập tức m.á.u nóng dâng lên: “Chỉ cần vượt qua hai phía là thể nghỉ!”
Thế là cả đám như đ.á.n.h trống cổ vũ, vung tay chạy lên, trực tiếp bỏ bảo tiêu phía .
Mao Thất: “Tiên sinh phu nhân, bọn họ cách các ngươi 50 mét… 40 mét… 30 mét……”
Điền Nguyễn như lửa đốt mông, tức giận kêu lên: “Sao ngăn chứ?!”
Mao Thất: “Chúng lý do gì để ngăn cản.”
Chẳng lẽ phía một cặp đôi thấy, bảo họ đừng qua? Như càng đáng nghi.
Mao Thất gấp như cháy đít: “25 mét, 20 mét, 10 mét.”
Điền Nguyễn dám đầu, cắm đầu chạy như điên, nhanh bỏ cả Ngu Kinh Mặc, cả đám học sinh Đức Âm và cả bảo tiêu lưng, luôn giữ cách hơn mười mét.
Cứ như mà chạy parkour ép buộc suốt nửa giờ ——
Học sinh Đức Âm suy sụp, từng một bẹp xuống đất, mặt nghẹn đến tím bầm, là mệt c.h.ế.t tức c.h.ế.t.
Vì phía như bóng quỷ, chạy thế nào cũng đuổi kịp??
Mấu chốt là —— bọn họ dừng thì cũng dừng, tấm lưng nọ rõ hai chữ “Trào phúng”.
thật Điền Nguyễn cũng mệt c.h.ế.t, khom lưng chống đầu gối thở dốc, cổ họng như xé rách, cả lảo đảo ngã ——
Rơi một vòng tay rộng rắn chắc, Điền Nguyễn mềm oặt, trán ướt đẫm mồ hôi mịn, y như cá thiếu nước, nhúc nhích nổi: “Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc đưa cho một ngụm nước khoáng: “Nghỉ một chút .”
Trái ngược với Điền Nguyễn còn để dựa, phía là một đám học sinh Đức Âm la liệt, nữa cảm thấy đả kích vạn điểm.
Một nam sinh bi phẫn: “Hóa … hóa bọn họ là yêu…… Khó trách thể lực .”
“Người yêu thì tại thể lực ?”
“Ha hả, mỗi tối tập luyện thể lực, làm mà ?”
“……”
Giáo viên dùng cành cây gõ đầu nam sinh : “Cái gì cũng hiểu, chỉ là chịu học. Hải Triều, em giáo d.ụ.c nó chút, thầy còn .”
Nằm trong lòng n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, tai Điền Nguyễn dựng . Hải Triều cũng tới?
Trời ơi, càng xã c.h.ế.t.
Hải Triều thể nhận và Ngu Kinh Mặc?
“Em cũng hết .” Hải Triều nhàn nhạt , ngữ khí vô lực, thoáng về phía , cũng đầu thấy biến tuần trăng mật thành marathon giữa rừng.
Lại còn marathon ở núi, đúng là thể lực do buổi tối luyện mà thành.
Ngu Kinh Mặc giúp Điền Nguyễn mang giày tất, thấy lòng bàn chân ma sát đỏ lên, nhíu mày, bế lên: “Chúng về thôi, che mặt .”
Điền Nguyễn hoảng hốt đeo kính râm, chôn cả mặt n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc nhấc cằm, ôm Điền Nguyễn trở , chân dài bước qua từng đang rải rác, gật đầu với giáo viên một cái, men theo đường cũ về.
Giáo viên ngẩn , vài giây mới phản ứng: “Ngu ?”
Trong ánh mắt đầy nghi hoặc của đám học sinh, Ngu Kinh Mặc đầu , che kín Điền Nguyễn.
Đội học sinh Đông Lệnh Doanh lập tức bùng nổ. Thì là Ngu Kinh Mặc?! Vậy đang ôm… chính là vợ , Điền Viễn??
“……”
“Vợ chạy giỏi quá.”
“Tôi thấy giống Điền Nguyễn thế?”
“Anh em ruột thì giống thôi.”
“Tôi một suy đoán táo bạo nhưng dám .”
Thấy áo khoác của Điền Nguyễn nguy cơ sắp lộ, Hải Triều bụng giúp một câu: “Điền Nguyễn lúc ở trong nước gửi WeChat cho , vệ sinh mang theo giấy, hỏi thể đưa giúp .”
Cả đám: “……”
Điền Nguyễn: “……”
Một nữ sinh hỏi: “Cậu ở Úc, đưa giấy ?”
Hải Triều nghiêm túc bịa: “Nên mới nhờ Lộ Thu Diễm đưa giúp, chắc là đưa .”
Nam sinh trấn an: “Hóa học bá vệ sinh cũng quên mang giấy, đột nhiên thấy gần gũi hẳn.”
Điền Nguyễn yên lặng siết nắm tay, nhẫn.
Lại Ngu Kinh Mặc thấp giọng , lồng n.g.ự.c rung nhẹ, căn bản giấu đang rúc trong đó.
Điền Nguyễn: “…… em mới chuyện vệ sinh mà mang giấy!”
Ngu Kinh Mặc: “Lần nhớ bảo đưa. Mông em chỉ thể để xem.”