Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:21:59
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn xót xa chiếc quần của , cởi : “Khâu khâu vẫn còn mặc .”

Ngu Kinh Mặc thật sự tìm kim chỉ cho , còn tìm đúng cả màu sắc và hoa văn của vải, dáng vẻ nghiêm túc của thanh niên mà tỉ mỉ khâu vá —— lúc khâu thì vô cùng chuyên tâm, nhưng thành phẩm giống như mẫu quần hoa dây của những năm 70 80.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc nhận xét: “Rất nét riêng.”

Tiếng gõ cửa vang lên. Ngu Kinh Mặc mở cửa, mặt là Mia với nụ tươi rói.

Mia đưa hộp giấy trong tay qua: “Người trẻ tuổi, chơi vui vẻ nhé.”

“Làm phiền cô.” Ngu Kinh Mặc nhận hộp, lịch sự một câu good night đóng cửa.

Điền Nguyễn tò mò ló đầu , lập tức bỏ mặc chiếc quần hoa tự mới “từ bỏ”, “Cái gì ? Quần mới ?”

Ngu Kinh Mặc đưa cho : “Em mở sẽ .”

Điền Nguyễn tràn đầy mong đợi mở hộp, thấy bên trong là ba mảnh vải mỏng: hai miếng vải tam giác đặt cạnh , ba sợi dây nhỏ, còn một miếng lớn hơn cũng là hình tam giác, cũng ba dây.

“Cái là gì?” Điền Nguyễn hiểu.

Ngu Kinh Mặc ánh mắt mang chút ý nhạt: “Em hôm nay xem mà, nhận ?”

Điền Nguyễn: “?”

Cậu lục tìm bộ những hình ảnh thấy hôm nay —— trong đó mỹ nữ mặc Bikini chiếm một nửa……

Điền Nguyễn trừng lớn mắt: “Bikini??”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Điền Nguyễn lập tức ném mấy miếng vải, mặt đỏ đến mức sắp bốc khói: “Anh tặng em là ý gì?”

“Ý nghĩa đúng như mặt chữ.”

“Em sẽ mặc!”

Ngu Kinh Mặc giả bộ kinh ngạc: “Em hôm nay xem nhiều Bikini như , tưởng em thích.”

Điền Nguyễn: “…… em chỉ là thưởng thức thôi.”

Ngón tay xương khớp rõ ràng của Ngu Kinh Mặc khẽ vuốt mảnh vải mỏng mềm như tơ, ánh mắt sáng rực làn da trắng mềm của thanh niên đang nhiễm màu hồng mắt, “ em mặc.”

Điền Nguyễn mặt sang chỗ khác, quyết để mê hoặc: “Hôm nay thấy nhiều Bikini như còn đủ ?”

“Anh xem khác, chỉ xem em.”

“……”

“Bảo bối, thể mặc cho một lúc ?” Giọng Ngu Kinh Mặc thấp thấp, giống như con d.a.o bọc đường —— nguy hiểm, nhưng dễ khiến rơi nguy hiểm.

Điền Nguyễn đỏ bừng cả tai, trong lòng mềm : “Không …… Cái là nữ mặc.”

“Em mặc nhất định .”

“Gạt . Làm gì nam mặc Bikini?”

“Em một lúc , chẳng lẽ thể để cũng một lúc?” Ngu Kinh Mặc đưa Bikini đến mặt , “Xin em.”

Điền Nguyễn mềm lòng. Cậu chống sự dụ dỗ của Ngu Kinh Mặc, cũng chịu nổi hai chữ “cầu xin” , cho dù rõ lời cầu xin chẳng chút thành ý nào, chỉ khao khát.

Mấy miếng vải mỏng hồng nhạt, vốn che ít, vải còn hoa văn khoét rỗng.

Chỉ cần —— đây tuyệt đối Bikini đắn, mà là nội y tình thú.

Điền Nguyễn cầm lấy mấy miếng vải, trong lòng đỏ lửa, hổ cúi đầu phòng tắm.

Ngu Kinh Mặc chỉnh tề sô pha, tìm trong hộp hai viên “đạn nhỏ” màu hồng nhạt, món đồ chơi thú vị. Hắn vuốt nhẹ công tắc, chỉ chốc lát thuần thục cách sử dụng.

Nửa tiếng , một con thỏ nhỏ trắng muốt, ngượng ngùng đến mức trốn, bước khỏi phòng tắm.

Ngu Kinh Mặc ngẩn , tưởng thấy tuyết —— da của Điền Nguyễn quá trắng, dấu vết để đều mờ nhanh, gần như sang hôm là biến mất.

Đầu ngón tay Ngu Kinh Mặc khẽ vuốt, nghĩ chắc nên dùng lực mạnh hơn chút, dấu mới giữ lâu.

nỡ —— chịu vẻ khóe mắt ươn ướt, dáng vẻ đáng thương mặc cho bắt nạt của Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn vui vẻ, thì Ngu Kinh Mặc càng thấy thỏa mãn.

Mang theo nước ẩm ướt, Điền Nguyễn ôm che “tiểu Điền Nguyễn”, mặt , hổ trừng : “Không chút nào.” Cậu soi gương ba phút mới dám bước .

“Đẹp.” Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h giá , ánh mắt như tuyết tìm mai, dừng “hoa mai” lâu nhất.

Như một đóa mai hồng khắc lên ô cửa, kiều diễm mà chỉ một .

Ngu Kinh Mặc vươn tay, nhẹ kéo xuống. Điền Nguyễn xuống, dây cột cổ rối tung, càng làm trông thuần khiết hơn.

Điền Nguyễn chỉ treo hai ba mảnh vải mỏng, đùi Ngu Kinh Mặc đang ăn mặc chỉnh tề —— chỉ thôi đủ thành một cú đập mạnh thị giác.

“……” Điền Nguyễn dám thẳng, sợ ánh mắt nóng rực , lí nhí : “Xấu lắm.”

Ngu Kinh Mặc một tay đỡ eo nhỏ của , một tay đặt lên đầu gối , làm gì cả, chỉ dùng ánh mắt càn quấy, giọng càng thấp hơn: “Đẹp. Không tin thì tự xem.”

Điền Nguyễn lén liếc xuống …… lập tức cúi đầu, như thể vật gì “quý giá”.

Ngu Kinh Mặc bắt lấy tay , đặt lên môi hôn nhẹ, giống như mèo hít bạc hà —— thì vẻ kiềm chế, nhưng ánh mắt mờ.

Điền Nguyễn trong n.g.ự.c , ngoan ngoãn như một nhánh bạc hà mèo.

Ngu Kinh Mặc khẽ , hít, cọ.

Từ mu bàn tay, đến hõm vai, đến xương quai xanh……

Đầu lưỡi đẩy bật dây an , “viên đạn” rung ong ong chui trong lớp vải.

Điền Nguyễn hừ một tiếng: “Cái gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-118.html.]

“Đồ chơi nhỏ.”

Hai “viên đạn” tạo một trận rung nhẹ tê tê, xuyên qua từng tấc thể Điền Nguyễn, khiến run rẩy dựa Ngu Kinh Mặc, “Ngu ……”

Ngu Kinh Mặc ừ một tiếng, lấy “viên đạn” , bằng một cái khác.

Điền Nguyễn ngẩng cổ, dây buộc vai trượt xuống theo đường cong, mảnh vải kẹp giữa ngón tay Ngu Kinh Mặc. Bộ Bikini chỉ mặc tới nửa giờ bỏ phế.

Điền Nguyễn c.ắ.n lên cổ Ngu Kinh Mặc: “Đồ hỗn đản.”

“Còn nữa.” Ngu Kinh Mặc lấy món đồ giấu trong lớp dây, tiện tay kéo một cái, suýt nữa dọa “tiểu Điền Nguyễn” giật thót.

Thanh niên lập tức mềm nhũn, ngã n.g.ự.c .

Trăng lên cao, Điền Nguyễn cuối cùng ngủ say.

Ngu Kinh Mặc hôn trán , một câu “Ngủ ngon”, ánh đèn vàng nhạt của đầu giường mới nhắm mắt.

Giấc ngủ đặc biệt ngọt, lẽ vì hôm máy bay, lướt sóng, vận động mệt, đến mức chính Điền Nguyễn cũng bội phục nghị lực của —— cư nhiên trong một ngày làm nhiều việc như .

Đồng thời cũng thật sự bội phục thể lực của Ngu Kinh Mặc. Sáng sớm lên máy chạy bộ rèn luyện, chờ đến khi Điền Nguyễn tỉnh giữa trưa, Ngu Kinh Mặc tập xong, làm xong việc, hiệu suất cao đến mức khiến ghen tỵ.

Điền Nguyễn: “Dựa cái gì vận động là , mà hồi m.á.u nhanh cũng là ?”

Ngu Kinh Mặc gọi phục vụ mang cơm trưa tới: cơm chiên tôm bóc vỏ, salad rau củ, bánh nướng chocolate trái mọng, thêm sữa và cà phê.

“Có lẽ vì lớn hơn em?” Ngu Kinh Mặc đoán, “Thể năng hơn một chút.”

Điền Nguyễn trợn mắt: “Không tuổi càng trẻ thể lực càng ?”

Ngu Kinh Mặc: “Bây giờ già leo núi khám phá thế giới, còn tuổi trẻ thì ở nhà.”

“…… Cũng hợp lý.” Sợ tụt hậu, ăn trưa xong Điền Nguyễn lập tức bò dậy, “Vậy chúng cũng khám phá thế giới .”

Mắt phượng của Ngu Kinh Mặc rũ: “Mông em còn ?”

Điền Nguyễn: “…… Không , .”

Ngu Kinh Mặc bật , giúp thanh niên mang tất, chỉnh trang cho gọn gàng xinh dẫn khỏi khách sạn.

Để tránh chú ý, Điền Nguyễn đeo kính mát màu . So với kính râm của Ngu Kinh Mặc thì thiếu khí thế, nhưng thể rõ phong cảnh .

Mắt kính thì to, mặt nhỏ, kính cứ trượt xuống sống mũi, Điền Nguyễn chỉ thể liên tục đẩy lên, cuối cùng chịu hết nổi, dứt khoát đội lên đầu.

Tuần trăng mật ăn chơi sung sướng, vốn dĩ Điền Nguyễn lướt sóng tiếp, nhưng Ngu Kinh Mặc chỗ của nhiễm trùng, ngâm nước biển, nên đành tản bộ dọc bờ biển.

Nắng , du khách còn đông hơn hôm qua. Điền Nguyễn bất ngờ thấy một đôi tân nhân.

Cả hai đều mặc áo trắng. Cô dâu mặc váy cưới đính đầy hạt nước, tà váy quét cát, chú rể ở cẩn thận nâng lên, sợ dẫm bẩn.

Đến lúc chụp ảnh, cô dâu hạnh phúc dựa n.g.ự.c chú rể, nụ rạng rỡ, xung quanh là vô lời chúc phúc.

Điền Nguyễn nghiêm túc khung cảnh , một đôi vợ chồng bình thường đang hạnh phúc.

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Em cũng chụp ảnh cưới?”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Mặc mặc đồ cưới cũng giống , chỉ cần là chúng chụp chung, chính là ảnh cưới.”

Ngu Kinh Mặc lấy điện thoại, lập tức giơ lên chụp hai —— Điền Nguyễn há miệng, mắt trợn tròn, hình ảnh đóng băng ngay khoảnh khắc đó.

Điền Nguyễn: “…… Xấu quá, xóa chụp .”

Ngu Kinh Mặc chụp một tấm khác, nhưng xóa tấm đầu tiên. Gió biển, nắng, cát vàng, chiếc sơ mi trắng của thanh niên ngơ ngác màn hình —— thật sự thú vị.

Lúc điện thoại reo, bật loa.

Mao Thất: “Tiên sinh, phu nhân, phía một nhóm lớn học sinh Đức Âm đang theo hai .”

Nghe , Điền Nguyễn theo bản năng —— quả nhiên là một đoàn học sinh Đức Âm mặc đồng phục cam vàng, hàng ngũ chỉnh tề, khí thế bừng bừng, đang nhanh bãi biển.

Điền Nguyễn sợ đến mức đầu chạy thẳng, chạy hơn mười mét về túm luôn Ngu Kinh Mặc chạy theo.

Học sinh Đức Âm: “Một hai ba bốn năm sáu bảy! Bảy sáu năm bốn ba hai một! Bước! Bước!…… Ê, cái lưng phía quen ?”

Uông Vĩ Kỳ lặng lẽ bước khỏi hàng, liếc một cái là nhận ngay. Là nam t.ử hán một lời chín đỉnh, nhất định giữ bí mật cho Điền Nguyễn, để ai đang ở đây cùng Ngu Kinh Mặc yêu đương vụng trộm…… , hưởng tuần trăng mật.

“Ha!” Uông Vĩ Kỳ tách chân, nửa xổm, tay quơ loạn, cái m.ô.n.g đụng bốn năm bạn học phía làm họ ngã hết.

“Uông Vĩ Kỳ! Cậu làm gì?!”

Uông Vĩ Kỳ chạy như cua, nhào lên đầu đội ngũ, biến thành rùa bò: “Ai da, mệt quá, ai cõng ?”

Một hai ba bốn bạn học lướt qua như thấy.

“……”

Nam Hoài Quất hừ một tiếng: “Cậu đến để tấu hài ? Nhàm thật.”

Nói bóng phía chạy như bay: “Cái bóng …… giống Điền Nguyễn quá.”

Uông Vĩ Kỳ trừng mắt: “Cậu đúng là lòng tà! Nhìn ai cũng thấy giống Điền Nguyễn!”

Nam Hoài Quất đá một phát: “Biến ! Tôi Thái Thượng Vong Tình!”

Uông Vĩ Kỳ lăn một vòng giữa nhóm mỹ nữ Bikini, nhờ họa phúc, lập tức đắm chìm, ai còn nhớ Điền Nguyễn là ai nữa.

Nam Hoài Quất lập tức đuổi theo, quyết xem cho rõ Điền Nguyễn !

Điện thoại: “Phu nhân, đuổi theo!”

Điền Nguyễn đeo kính mát đầu —— Nam Hoài Quất cái đồ ngốc đó thì ai? Cậu thầm rủa một câu xui xẻo, thấy trong công viên nhỏ ven đường mấy chiếc xe máy nhựa màu lam cho trẻ con chơi miễn phí.

Điền Nguyễn lập tức kéo một chiếc, dùng sức đẩy: “Ngu mau lên, em chở !”

Ngu Kinh Mặc chân dài vài bước đuổi kịp, chiếc xe nhỏ của Điền Nguyễn lạch cạch lăn bánh còn chậm hơn bộ.

Điền Nguyễn: “……”

Một bé con tóc vàng cưỡi xe nhỏ đuổi theo, tò mò hỏi: “Anh trai, cũng năm tuổi ?”

Điền Nguyễn: “…………”

Ngu Kinh Mặc bế Điền Nguyễn xuống khỏi chiếc xe tí hon, ôm như ôm trẻ con: “Anh trai mười chín tuổi, nhưng trong mắt daddy, vẫn là bảo bảo.”

Loading...