Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:21:11
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Hóa trong sách tiểu thụ đầu tiên ba ngày xuống giường là thật sự.

Điền Nguyễn bi thương mà suốt hai ngày rưỡi, tuy rằng Ngu Kinh Mặc ở bên cạnh hầu hạ, bưng rót nước, đút cơm múc canh, ngay cả tắm rửa vệ sinh cũng chăm, chỉ kém đem xe lăn đẩy tới để đặt lên.

“Phế nhân” suốt hai ngày, Điền Nguyễn nhàm chán đến mức cắt móng chân, làm thủy liệu pháp, ngâm suối nước nóng. Khiến khó hiểu chính là: vì chân thơm, mà hình như cũng toát mùi ngọt ngọt.

Ngu Kinh Mặc : “Trên em bây giờ mùi khác .”

Điền Nguyễn hỏi: “Trước mùi gì? Mùi mồ hôi?”

“…… Đa phần là mùi cỏ xanh.”

“Giờ thì ?”

“Có chút hương gỗ ngọt, thỉnh thoảng sẽ thở cỏ xanh, đặc biệt khi tắm xong.”

Điền Nguyễn nghi hoặc Ngu Kinh Mặc: “Không lây bệnh chứ?”

Ngu Kinh Mặc suy nghĩ một lát, gật đầu: “Có khả năng là gene xâm nhập, em nhiễm mùi thở của .”

Điền Nguyễn ngây thơ tin luôn, chỉ hy vọng khác đừng ngửi mùi đổi…… Chắc là cũng ngửi , ai cũng cái mũi chó.

Buổi chiều ngày thứ ba, Điền Nguyễn cuối cùng cũng thể trượt tuyết .

Tuy hai chân còn bủn rủn, nhưng tinh thần phấn chấn, ai dạy cũng xổm để tiết kiệm sức và thời gian, chỉ là dễ lộn nhào, giống một quả cầu tuyết lăn từ sườn núi xuống.

Mỗi Ngu Kinh Mặc đón quả cầu tuyết , đều ôm n.g.ự.c đầy cưng chiều.

Điền Nguyễn vui đến lớn, mặt là tuyết, cứ nhất định kéo Ngu Kinh Mặc cùng chơi, kết quả hai ôm lăn xuống dốc, còn Mao Thất chụp đăng lên.

Ngày cuối cùng, Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc trải nghiệm phiêu lưu sương giá, đến như tiên cảnh băng hà, cành cây phủ đầy sương trắng như hoa tuyết, mặt sông băng trôi lững lờ, ven bờ tuyết đọng trắng xóa, tĩnh đến tiếng tuyết rơi. Cái rét nơi đây là lễ phục trang trọng nhất.

Điền Nguyễn linh cảm bùng nổ, tiện tay dùng bút ký khoảnh khắc rung động , tính mang bài văn.

Hóa việc trực tiếp cảm nhận thiên nhiên mỹ lệ và việc trong sách là hai trải nghiệm khác .

Buổi chiều bọn họ cưỡi xe tuần lộc, xuyên qua rừng, như thể đang mang quà về nhà ông già Noel, lòng ngập tràn mong đợi về thế giới.

“…… hy vọng Ngu Kinh Mặc bình an khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi!” Điền Nguyễn đối với núi rừng trắng xóa điều ước của .

Ngu Kinh Mặc gương mặt sáng bừng của thanh niên, nắm tay , : “Vậy hy vọng Điền Nguyễn vui vẻ thuận lợi, thực hiện bộ ước mơ.”

“Tất cả ước mơ, khi nào quá tham ?”

“Em xem mấy cái?”

“Thứ nhất, em làm phiên dịch quan; thứ hai, em du lịch vòng quanh thế giới; thứ ba, em du học; thứ tư, em và ……” Điền Nguyễn ngượng ngùng tiếp.

“Em cùng lâu dài?”

“…… ừm.”

Ngu Kinh Mặc bật : “Trừ cái thứ nhất, những cái còn đều thể giúp em thực hiện.”

Điền Nguyễn: “Cái thứ nhất em tự cố gắng.”

Ngu Kinh Mặc: “Vậy em hãy ước giống , bình an khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”

Điền Nguyễn tựa Ngu Kinh Mặc: “Thế giới tốc độ dòng thời gian lẽ giống thế giới .”

“Ý gì?”

“Đây là thế giới sinh từ tiểu thuyết, đợi vai chính công thụ thành kịch bản gương vỡ lành, tốc độ thời gian sẽ chậm , vì còn ‘phiên ngoại’.”

“Phiên ngoại?”

“Chính là mấy tiểu kịch xen thêm. Chỉ cần tiểu kịch xong, thời gian thể sẽ dừng ở một năm đó.”

Ngu Kinh Mặc nghĩ một chút: “Vậy thời gian công tác của chẳng cũng kéo dài?”

Điền Nguyễn ngẩn : “Khi đó em chắc cũng làm……”

Ngu Kinh Mặc vỗ đầu , giúp chỉnh khăn quàng đỏ lông cừu: “Đến lúc đó hãy tính, nếu thời gian thật sự kéo dài, chúng thể tranh thủ phát triển ‘phiên ngoại’ của chúng , như hẹn hò, lên giường, thư giãn, ảnh hưởng tiến độ công việc.”

Điền Nguyễn gật đầu, chợt khựng .

Ngu Kinh Mặc: “Nếu một ngày 48 tiếng, chúng thể dành bảy tiếng để lên giường.”

Điền Nguyễn: “…… em sống nổi.”

Ngu Kinh Mặc: “Yên tâm, tới lúc đó em chắc tiến hóa m.ô.n.g thép.”

Điền Nguyễn: “…………”

Kết thúc trạm đầu tuần trăng mật, trạm thứ hai bay đến bờ biển vàng Australia nghỉ dưỡng.

Ngu Kinh Mặc bảo Điền Nguyễn gửi quần áo mùa đông trong nước, nhưng trong đầu vang “mông thép”, tai lọt tai , nên vẫn mặc áo lông vũ lên máy bay.

Xuống máy bay thì sốc, khách du lịch tới lui đều mặc tay ngắn, chỉ mỗi quấn áo lông vũ.

Dòng khí nóng ập đến như gió ấm điều hòa, đến mức nóng bức, nhưng tuyệt đối lạnh.

Hơn mười ánh mắt như thấy chim cánh cụt Nam Cực , Ngu Kinh Mặc mặc sơ mi mỏng mát, quần dài, giày da, kính râm, cổ tay đeo đồng hồ kim, bộ khí chất doanh nhân. Còn Điền Nguyễn thì đầy phong cách “nhà quê”.

Hôm còn ở băng thiên tuyết địa, hôm nay giữa vùng nhiệt đới. Điền Nguyễn choáng váng đến hôn mê nhẹ. Tỉnh , kiến thức địa lý mới ùa não……

Ngu Kinh Mặc kéo khóa áo lông vũ của xuống, bên trong còn mặc áo len lông dê, thêm một chiếc áo giữ nhiệt, chỉ bất đắc dĩ: “Đã chỗ nóng, em còn mặc nhiều như .”

Điền Nguyễn mạnh mẽ chống đỡ: “Em và rõ ràng , em liền trở bình thường. Khẳng định là vấn đề.”

Ngu Kinh Mặc: “Đêm nay làm một nữa, cho em bù thêm chút dịch dinh dưỡng, đầu óc em sẽ thông minh trở ?”

“……”

Ngu Kinh Mặc liền như đang lột măng, giúp Điền Nguyễn cởi áo khoác, cả chiếc áo len lông dê bên trong cũng cởi luôn, chỉ chừa một chiếc sơ mi trắng làm lớp lót, cuối cùng gọn gàng tinh tươm. Chỉ đôi ủng lông dày chân là lên khách sạn mới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-116.html.]

Ở đây cũng sắp xếp quản gia kiêm tài xế tạm thời, là một phụ nữ trung niên tóc màu sợi đay, giọng nhẹ nhàng, từ tốn, hiển nhiên từng làm việc ở đại gia tộc, tên là Mia, lên giống tên mèo.

Mia lái xe , bà từng làm việc trong nhà một đại phú hào địa phương, vu oan ăn cắp tiền. Kỳ thật chính là thấy bà tuổi lớn, xinh , bà tự xin nghỉ, như sẽ cần bồi thường.

Mia: “ là gặp quỷ, tuyệt đối nhận. Tôi kiện bọn họ ba năm, cuối cùng thắng. Tuy cũng vì thế mà biến thành nghèo rớt mùng tơi từ đầu đến cuối.”

Điền Nguyễn thật lòng đồng cảm: “Bọn họ thật quá đáng.”

Mia : “May mà lão Vương còn nhớ , bằng cũng công việc . Hai yên tâm, tuy tuổi lớn, nhưng tai thính mắt sáng, việc gì cũng làm —— phía là cửa hàng đồ dùng lớn, cần mua áo mưa ? Có nhiều loại, hai thích khẩu vị nào?”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc: “Cảm ơn, chúng tự mua.”

Tới khách sạn, phòng xép cao cấp tầng 30 thẳng biển, bộ đại dương xanh lam pha ánh vàng nắng trải dài mắt, bãi cát loáng thoáng vài bóng , còn đang theo gió cưỡi sóng biển.

Điền Nguyễn vốn dĩ mệt c.h.ế.t, nhưng một màn như chút nóng lòng thử: “Ngu , lướt sóng ?”

Ngu Kinh Mặc đang sắp xếp hành lý, “Biết sơ sơ.”

“Vậy dạy em ?”

“Chỉ dạy em phần cơ bản nhập môn.”

“Này liền đủ .” Điền Nguyễn cửa sổ sát đất chụp mấy tấm ảnh, gửi cho Lộ Thu Diễm.

Chỉ chốc lát , Lộ Thu Diễm phản hồi: Bãi biển Hoàng Kim? Tôi từng tới, lướt sóng vui lắm.

Điền Nguyễn: Cậu cũng lướt sóng? Dạy với!

Lộ Thu Diễm: Để chồng dạy.

Điền Nguyễn: Hắn dạy cơ bản, dạy nâng cao, làm kinh diễm.

Lộ Thu Diễm: Anh sóng lớn cuốn thì càng kinh diễm .

Điền Nguyễn: ……

Lộ Thu Diễm: Lướt sóng đơn giản như , quý mạng nhỏ chút.

Điền Nguyễn: OK.

Vai chính dặn dò như , Điền Nguyễn chỉ thể theo, bằng lỡ xảy chuyện thật thì cũng kịp.

Đổi xong quần áo và giày, Điền Nguyễn liền cùng Ngu Kinh Mặc mua ván lướt sóng. Ngu Kinh Mặc một chút”, tiệm liền căn bản cần nhân viên giới thiệu, tự dựa theo chiều cao và sức vóc của Điền Nguyễn mà chọn cho một tấm ván.

Tấm ván màu bạc ánh đỏ, trong nước dễ nhận . Ngu Kinh Mặc thì mua một tấm màu đen.

Trên bãi cát thì ít , xuống gần hơn đột nhiên đông lên, nắng cũng gay gắt hơn lúc .

Không ít mỹ nữ tóc vàng mắt xanh mặc bikini đang tắm nắng cát, khiến đôi mắt Điền Nguyễn đến ngây .

…… Tuy thích đàn ông, nhưng bikini mỹ nữ thật sự mắt. Thân hình như thế, Uông Vĩ Kỳ thấy chắc chắn chảy m.á.u mũi.

Một bóng cao lớn chặn tầm của Điền Nguyễn, áo sơ mi xanh đậm, ánh sáng chiếu lên, tựa hồ cũng phản ánh sắc lục.

Điền Nguyễn: “…… Làm gì?”

Ngu Kinh Mặc cong khóe môi: “Thích xem?”

Điền Nguyễn mùi giấm, bật : “Em chỉ thưởng thức, thuần túy ngắm thôi.”

Ngu Kinh Mặc đương nhiên trong mắt thanh niên chút tạp niệm nào, “Em cũng Hạ Lan Tư, ngắm mỹ nữ làm gì.”

Điền Nguyễn: “ , em thể chụp vài tấm gửi cho Hạ Lan Tư.”

“……”

Nói là làm, Điền Nguyễn mỹ nữ đồng ý liền chụp mấy tấm ảnh mềm mại, duyên dáng, gửi cho Hạ Lan Tư.

Hạ Lan Tư lập tức hồi: Đa tạ, thể thật mỹ lệ. Chụp thêm chút nữa.

Điền Nguyễn: Tôi thù lao.

Hạ Lan Tư: Bao nhiêu?

Điền Nguyễn: Chờ và Ngu trở về, vẽ cho chúng một bức chân dung.

Hạ Lan Tư: Không thành vấn đề.

Điền Nguyễn giao ván cho Ngu Kinh Mặc cầm, còn thì cầm điện thoại đường đường chính chính chụp bikini, danh nghĩa là lấy tài liệu cho Hạ Lan Tư. Ngu Kinh Mặc tháo kính râm phiêu tới phiêu lui, khẽ : “Thích bikini như , đêm nay để em mặc.”

Điền Nguyễn còn sóng tình play kế tiếp đang đường tới, chỉ thấy mắt liền chạy trở bên cạnh Ngu Kinh Mặc, phát hiện Ngu Kinh Mặc một đống mỹ nữ vây quanh.

Ngu Kinh Mặc cao, dù giữa đám nước ngoài vóc dáng cao to cũng hề kém cạnh. Có thể nổi bật nhất cả bãi biển. Sau khi tháo kính râm, gương mặt tuấn lãng hòa nắng và gió biển, khí chất quý phái và áp lực vô hình khiến đó thành một cảnh .

Mỹ nữ ngoại quốc vốn gan lớn, thấy hợp mắt thì chủ động trêu chọc. Ngu Kinh Mặc tuy lạnh như băng sương, nhưng phong độ nhã nhặn, một câu tiếng Anh lưu loát khiến ai cũng thấy như gió xuân.

Ngu Kinh Mặc khẽ nâng mắt phượng, thấy phía các mỹ nữ là một cái đầu đen quen thuộc, liền duỗi tay bắt .

Điền Nguyễn xách tới mặt Ngu Kinh Mặc, tròn mắt vô tội.

Các mỹ nữ kinh ngạc lùi : “Xin hỏi vị là?”

Ngu Kinh Mặc: “Người yêu của .”

“??”

Điền Nguyễn phát hiện trong đám mỹ nữ mấy chính chụp ảnh, đành ngượng ngùng : “Xin , vị của , chúng kết hôn .”

Các mỹ nữ bực bội bỏ , còn lớn tiếng lầm bầm: “Tại đàn ông chất lượng đều vợ ? Thế giới thật công bằng.”

Điền Nguyễn nắm tay Ngu Kinh Mặc, dựa sát n.g.ự.c , “Chẳng lẽ chúng giống một đôi?”

Ngu Kinh Mặc: “Nếu em cứ ở bên cạnh , chạy loạn, sẽ ai nghĩ chúng một đôi.”

Một xe đẩy kem tiến , chủ xe hai nắm tay, hỏi Ngu Kinh Mặc: “Vị , mua cho con trai ngài một cây kem ?”

Ngu Kinh Mặc: “……”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...