Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 115
Cập nhật lúc: 2026-03-29 12:06:27
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Thích ?” Ngu Kinh Mặc một tay chống chăn, một tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt thanh niên. Hắn làn da vốn trắng mịn dần dần nhiễm sắc đỏ ửng, còn xinh hơn mây chiều.
Lông mi Điền Nguyễn khẽ run, đôi mắt sáng long lanh kiêng nể mà thẳng nơi nào đó hùng vĩ, khóe môi nhịn khẽ cong: “…… Thích.”
Lòng bàn tay thô ráp dừng vành tai mềm của Điền Nguyễn, bóp nhẹ một cái, lập tức cả vành tai đều nhuộm thành màu hồng ráng chiều.
“Thích chỗ nào?” Ngu Kinh Mặc hỏi, ngón tay khớp xương rõ ràng men theo cổ thiên nga thon dài của thanh niên, trượt đến hõm cổ, ấn xoa như đang giúp đối phương thả lỏng thần kinh căng chặt.
Điền Nguyễn dụi mặt bàn tay : “Tay……”
“Ừm.”
Ngu Kinh Mặc dừng ở cổ một lúc, vén áo ngoài tìm hoa mai.
Hoa mai hé, mát lạnh, co rút , trốn trong vạt áo.
Ngu Kinh Mặc nhanh chậm mà xoa vuốt, nhẹ nhàng xoay ấn, tiếng trầm thấp: “Còn chỗ nào nữa?”
Điền Nguyễn siết góc chăn, eo bất giác cong lên, định nghiêng áp sát Ngu Kinh Mặc, ấn xuống.
Hoa mai run run, nở đỏ khắp .
“Tay……” Đôi mắt Điền Nguyễn trở nên ướt át, hàng mày khẽ nhíu, đau say như đang lạc trong một loại vui sướng tên. Cậu ngay cả lời cũng quên sạch.
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong lên một độ cung nhẹ: “Thích tay của đến ?”
Điền Nguyễn từ trong dòng suy nghĩ rối loạn gắng kéo một tia tỉnh táo, nhưng ngại ngùng dám lên tiếng. Trên , mỗi tấc da thịt đều nắm rõ, chỉ cần khẽ động ngón tay đủ khiến tan rã.
“Như em mong .” Ngu Kinh Mặc thấp giọng bật , thưởng thức “tiểu Điền Nguyễn”.
Điền Nguyễn giống như một con cá nhỏ hoảng hốt, chợt túm lấy cánh tay , gần như thoát khỏi trọng lực mà ôm chặt lấy cổ đối phương.
Ngu Kinh Mặc thuận thế cúi xuống, vững vàng như ngọn núi ngọc thể phá.
Không đầu leo “núi”, chỉ là Điền Nguyễn đặc biệt thành kính, dâng hết tất cả, chỉ để thấy vị “thần minh” trong truyền thuyết.
Thần minh cúi mắt, ban cho vinh quang vô thượng.
Vì thế, trong vinh quang , Điền Nguyễn mỗi khắc thấy một bức họa cuộn chậm rãi mở ——
Một con rồng đỏ bay lên đó, đuôi và cánh mang theo lửa đen, nhưng khi há miệng phun ngọn lửa trắng. Một đen một trắng, giống như âm dương song sinh trong Thái Cực.
Rồng lượn quanh đỉnh tuyết sơn, mỗi khi hạ xuống đều khiến ngàn tầng tuyết lở rung chuyển.
Trong tuyết sơn một chiếc hồ giấu , bốn bề mây trắng bao quanh, cho rồng tiến gần.
Thế nên rồng lao nhanh trong tầng mây trắng, rung động trời đất, mưa gió, khiến mặt hồ gợn sóng.
Mưa bụi mỏng hòa tuyết sơn, hoa mai nở rải rác, cảnh sắc tuyệt . Rồng thích hoa mai, cúi đầu thưởng thức, để một mảng lửa trắng mới bay thong thả.
Tuyết sơn chấn động, trong mây mù dường như tia chớp đ.á.n.h thẳng rồng.
Rồng sợ, há miệng nuốt trọn tia chớp.
Ầm——
Toàn rồng rực lên điện quang.
Mang theo điện , rồng phá tan mây mù, lao thẳng xuống hồ tuyết trong suốt thấy đáy.
Nước hồ lạnh lẽo, nhưng sự quẫy động của rồng dần ấm lên như suối nước nóng.
Rồng vui mừng, lao lên đ.â.m xuống, chơi đùa đến quên trời đất.
Băng tuyết bởi thế tan chảy, trở thành dòng suối nhỏ róc rách, xuân ý lan tràn khắp núi.
Hoa bay theo nước, nước trôi theo hoa.
……Thật là một bức họa cuộn duyên dáng.
Để thành bức họa , Điền Nguyễn dùng suốt cả đêm. Nếu Ngu Kinh Mặc phối hợp, một căn bản chẳng thể thành.
Họa đến mệt mỏi, Điền Nguyễn cuối cùng cũng ngủ say.
Cậu há tay họa của kém thế nào, nhờ Ngu Kinh Mặc mười phần năng. Rất nhiều nét bút tuyệt diệu đều là vẽ thêm, đặc biệt là những đóa hoa mai tinh xảo như tranh công bút, mang theo đầy xúc cảm, chỉ Ngu Kinh Mặc mới vẽ .
Khi tỉnh , tuyết lớn đang bay tán loạn.
Đầu óc Điền Nguyễn choáng váng, mơ màng nam nhân đang tựa đầu giường sách.
“Tỉnh ? Để rót cho em ít nước.” Giọng Ngu Kinh Mặc khi gần khi xa, rõ.
Không đến mười giây, đẩy cửa trở . Người cao lớn, bước vững, đóng cửa cẩn thận để một luồng gió lọt .
Điền Nguyễn phân biệt nổi ngày tháng: “…… Đây là ?”
“Trường Bạch Sơn.”
Điền Nguyễn nghĩ nổi gì cả, tay chân đều nặng: “Anh là ai?”
Bước chân Ngu Kinh Mặc khựng . Hắn xuống mép giường, nghiêm túc đ.á.n.h giá thanh niên.
Khuôn mặt mịn bóng của còn mang chút đỏ ửng, đôi mắt chớp chậm, phản ứng phần ngốc ngốc, trông như một con động vật nhỏ mềm mại vô hại.
Mà tối hôm qua, chính con “động vật nhỏ” giày vò.
“Không nhận ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn nắm chặt chăn: “Có chút nhớ… chút nhớ……”
“Cho nên em đây là… rút hoa vô tình?”
“……”
Ngu Kinh Mặc nâng dậy tựa đầu giường. Dù như , sắc mặt thanh niên vẫn đổi liên tục, hổ bực, còn trừng một cái.
“Uống chút nước . Anh bảo mang cháo đến.” Hắn đỡ uống nước ấm.
Điền Nguyễn cúi mặt, uống từng ngụm nhỏ như mèo con, qua ngoan đến lạ.
Ngu Kinh Mặc : “Xin , tối hôm qua mất khống chế.”
Điền Nguyễn nâng mắt lên trừng , miệng vẫn đang uống nước, rảnh chuyện.
“Bôi cũng ích gì.”
“……”
“Bất quá giúp em tắm rửa sạch . Yên tâm, sẽ … tiêu chảy.”
“Ư……”
Ly nước dịch , Điền Nguyễn ho khan vài tiếng, đuôi mắt và vành tai đều đỏ lên, trông chút đáng thương. Ngu Kinh Mặc lấy khăn tay lau môi cho , “Quả nhiên cái há miệng dễ sặc.”
Điền Nguyễn hận thể vùi mặt trong chăn, “Đừng nữa……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-115.html.]
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Còn nhớ ?”
“Nhớ cái đồ đại lừa đảo.” Điền Nguyễn buột miệng , xong hối hận, bực bội mặt .
“Ừm.” Ngu Kinh Mặc bật , ôm trong ngực, “Em sốt nhẹ, lát nữa uống t.h.u.ố.c xong ngủ tiếp.”
Điền Nguyễn cau mày, “Chẳng trách em cứ choáng choáng, mơ mơ hồ hồ.”
“Xin , sẽ như …… lâu như thế nữa.” Giọng Ngu Kinh Mặc như thể đang gánh một lời hứa nặng cả trăm triệu.
Điền Nguyễn: “…… Nhiều nhất ba giờ.”
“Năm giờ.”
“Ba giờ!”
“Ba tiếng rưỡi ? Thêm cả thời gian tắm rửa.”
Điền Nguyễn gật đầu, “Thành giao.”
Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn lên trán , “Chúc mừng em, thành lớn .”
Điền Nguyễn vùi mặt n.g.ự.c , thẹn thùng khẽ ừ một tiếng.
Ăn xong cháo và uống t.h.u.ố.c hạ sốt, Điền Nguyễn xuống, nhưng buồn ngủ. Trong lòng chỉ một cảm giác chân thật, vốn quyết tâm yêu đương trong lúc học, mà thành như thế .
Ban đầu kế hoạch với Ngu Kinh Mặc chỉ là quan hệ thuê, cho Ngu Kinh Mặc một tấm bảng che chắn, Ngu Kinh Mặc đưa học, thực hiện nghĩa vụ vợ chồng. Kết quả thực hiện.
Ban đầu nghĩ dù yêu đương và xác định mối quan hệ thì cũng sẽ tiến đến bước cuối cùng, mà mới mấy tháng tăng tốc siêu cấp.
Ngay cả mấy thứ chuẩn sẵn cũng kịp mang .
Mọi chuyện đến quá nhanh, quá thuận theo tự nhiên. Điền Nguyễn hồi tưởng —— chồng , thật sự “mạnh”.
Điền Nguyễn ngẩng đầu, sờ sờ cái đầu của . Vì quá “mạnh”, đầu còn đụng đầu giường hai ……
Ngu Kinh Mặc chú ý động tác , dùng bàn tay to phủ lên cả đỉnh đầu , xoa bóp một lát, “Cái đầu thông minh như , cũng thể để choáng.”
Điền Nguyễn lí nhí: “Đã choáng .”
“Đưa m.ô.n.g xem.”
“…… Không cho.”
“Đây là đủ thông minh.” Miệng , nhưng Ngu Kinh Mặc vẫn đưa t.h.u.ố.c chống viêm cho Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn cong eo, dám động, “Có đau lắm ?”
Ngu Kinh Mặc dấu vết để , đỏ loạn loang lổ như một bức tranh tàn mai, chỗ thật sự khiến động lòng, “Không.”
Điền Nguyễn lạnh sống lưng, vội kéo chăn che , “Hừ, đồ lừa đảo.”
Ngu Kinh Mặc vẫn xem đủ, nhưng thời gian còn nhiều.
Đã ngủ , để an ủi chính cái tâm hồn nhỏ của , Điền Nguyễn chủ động ăn đậu hũ của Ngu Kinh Mặc, nhưng Ngu Kinh Mặc thể ăn đậu hũ của —— dù rằng tối qua ăn sạch.
Ngu Kinh Mặc đưa tay cho nghịch, tay trái dùng laptop xử lý việc gửi, nhận bưu kiện đơn giản.
Điền Nguyễn như nhặt bảo vật, bắt lấy bàn tay to của Ngu Kinh Mặc. Khớp xương rõ ràng, ngón tay dài thẳng, đúng kiểu trưởng thành trong nhung lụa. so với làn da trắng lạnh của Điền Nguyễn, da mang chút màu nâu mật ong, tương phản rõ.
Giữa hổ khẩu và lòng bàn tay đều thô ráp, chút chai nhẹ, chắc là thường xuyên luyện xà đơn.
Tối hôm qua chính là ba ngón tay …… Điền Nguyễn nghĩ đến đây, mặt lập tức đỏ bừng. Giả vờ tự nhiên mà dùng tay khoanh vòng ba ngón tay , đường kính quả nhiên chênh lệch bao nhiêu.
Ngu Kinh Mặc nghiêng khuôn mặt tuấn tú như gió tạc, mắt phượng khép xuống, buồn hỏi: “Thích như ?”
Điền Nguyễn lập tức thu ngón tay .
Ngu Kinh Mặc ba ngón vẫn dựng, kẹp , “Còn ?”
Điền Nguyễn nắm chặt ngón tay, vành tai nóng lên, “Không cần.”
Ngu Kinh Mặc thở dài: “Được , tự em chơi.”
Không ăn đậu hũ thì phí, Điền Nguyễn nghịch bờ vai rộng của Ngu Kinh Mặc, cái cổ thon dài hữu lực, áo ngủ lụa đen là xương quai xanh và cơ ngực, cơ bụng.
Mỗi chỗ đều để dấu móng vuốt nhỏ.
Ngu Kinh Mặc thanh niên đang đề phòng mà cào cơ bụng , ánh mắt lướt qua xương bướm mảnh, hõm eo như đựng đầy rượu ngon, đến đôi m.ô.n.g mềm mại như thể bật nước ga.
“Chơi vui ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn cào mạnh hơn, “Em tin sợ ngứa.”
Ngu Kinh Mặc bật dậy, cánh tay dài chụp lấy. Có bật nước ga , nhưng bật tay thì đúng.
Điền Nguyễn bất ngờ đụng đầu cơ bụng, giống như gõ hang thú dữ, thú dữ liền gầm lên với .
Cậu sững tại chỗ.
Ngay đó, trọng lực biến mất, Ngu Kinh Mặc ôm eo , khiến lộn ngược.
Bị dựng ngược lên, áo ngủ xộc xệch, mà cảnh thì đúng ở ngay mắt.
Điền Nguyễn choáng váng, “Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc: “Ăn , ngủ .”
Rồi bắt đầu im lặng mà thưởng thức mỹ thực, bánh mì mới nướng, mang theo từng đợt hương bơ nhẹ nhàng.
Nếu Điền Nguyễn là sinh viên vũ đạo thì dáng múa còn dễ dàng, nhưng chỉ là học sinh cao trung bình thường. Dù eo dẫn dắt, cần tự dùng sức nhiều, nhưng tay chân run rẩy, chống đỡ vô cùng khó khăn.
chọc tới mãnh thú, liền chấp nhận trừng phạt khiêu vũ.
Khiêu vũ chỉ vài phút, nhưng Điền Nguyễn như tiêu hao sạch tinh thần, một vũng nước gần như chảy xuống bên Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc như dùng chiều, mặt đổi sắc : “Xin , vi phạm ước định. Anh nguyện bồi thường tiền vi phạm hợp đồng.”
Điền Nguyễn trừng , nhưng thấy đôi môi mỏng tuyệt , dám thẳng, “Tiền vi phạm hợp đồng bao nhiêu?”
“Em định.”
“Vậy…… một vạn.”
Ngu Kinh Mặc mỉm : “Bảo bối của đối với thật .”
Điền Nguyễn sững : “Anh gọi em là cái gì?”
“Bảo bối.” Ngu Kinh Mặc , “Em là bảo bối của .”
Điền Nguyễn chẳng nên lời, “Em tiểu hài tử.”
“Ừ, là lớn. vẫn là bảo bối của .”
Điền Nguyễn thẹn thùng nhưng ngọt ngào: “Anh đừng gọi như mặt Ngu Thương và Lộ Thu Diễm.”
Ngu Kinh Mặc: “Lúc mà còn nghĩ đến khác, xem trừng phạt vẫn đủ.”
“……”