Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-03-29 12:06:01
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Ngu của em là lớn nhất.” Điền Nguyễn thấy trong khí chút vị chua, vội vàng .

Ngu Kinh Mặc thanh niên chọc đến mức bật tiếng, hỏi : “Em làm là lớn nhất? Em xem qua khác?”

Điền Nguyễn: “Em là nam sinh, ở trường phòng vệ sinh.”

Ngu Kinh Mặc: “Vào phòng vệ sinh liền đó chằm chằm chỗ đó của khác ?”

“Đương nhiên ! Em biến thái, chỉ là tình cờ thấy qua Lộ Thu Diễm cùng Ngu Thương mà thôi.”

Ngu Kinh Mặc sofa bên cạnh, đưa tay gãi gãi cằm thanh niên, giống như đang trêu mèo nhỏ: “Chỉ cần em thích nhất .”

“……” Điền Nguyễn bĩu môi liếc một cái, “Em thích , thể làm loại chuyện ?”

“Loại chuyện gì?” Ngu Kinh Mặc cố ý hỏi.

Điền Nguyễn há miệng, bờ môi hồng nhuận e thẹn như một bông hồng hé nở: “Anh thì thôi.”

Ngu Kinh Mặc dùng ngón cái vuốt nhẹ môi của , khẽ xoa, cạy mở hàm răng: “Anh . Miệng của em thích.”

Miệng trêu chọc, vành tai Điền Nguyễn nóng lên, hàng mi dài mềm rũ xuống, nên : “Em còn đ.á.n.h răng……”

“Súc miệng.”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Có thể chứ?”

Điền Nguyễn thẹn thùng gật đầu.

Thế là Ngu Kinh Mặc dậy, đối diện với Điền Nguyễn.

Khóa quần bật một tiếng leng keng giòn vang, dọc đường may túi quần tây cũng rung động.

Thân hình cao lớn, như một ngọn núi ngọc, ngoại trừ điểm mấu chốt thì còn đều chỉnh tề, áo mũ ngay ngắn, hề hỗn loạn.

Ngu Kinh Mặc cúi mắt xuống, thanh niên nghiêm chỉnh sofa, đưa tay nắm lấy thanh long kiếm.

Long kiếm vốn chuyên để đồ long, thanh niên đầu cầm, nhưng nó vẫn nặng nề lạnh như băng, chỉ khi huyết mạch tương hợp mới thể khiến kiếm phát sinh cơ.

“Cầm cho chắc.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn cúi đầu, cầm lấy kiếm, khẽ hôn gần sát kiếm, dùng cách đó để đ.á.n.h thức kiếm linh.

Long kiếm khẽ run run, lập tức động. Hoa văn dữ tợn kiếm như những đường thiên mạch, chuôi kiếm đặc biệt nặng, sinh vốn để c.h.é.m rồng.

Điền Nguyễn tập trung đ.á.n.h thức long kiếm, bởi vì khẩn trương nên yết hầu khẽ chuyển động, hầu kết nhỏ lăn lên xuống, vùng cổ trắng mảnh còn đọng một lớp mồ hôi mỏng.

“Đừng vội.” Bàn tay lớn của Ngu Kinh Mặc đặt lên mái tóc mềm của , nhẹ nhàng ấn xuống.

Điền Nguyễn mơ hồ đáp một tiếng.

Long kiếm rốt cuộc tỉnh , Điền Nguyễn càng nắm chặt, sợ nó thoát .

May mà công phu phụ , Điền Nguyễn ngoài phút đầu căng thẳng, dần dần lĩnh ngộ kỹ xảo dùng kiếm — trừu, đề, thứ, giảo đều qua loa.

Ngu Kinh Mặc luyện từ vụng về đến thuần thục.

đến cuối cùng, long kiếm bỗng hóa thành chính cự long, dọa thanh niên một trận. Hóa đều là mưu kế của cự long, nhưng muộn, thanh niên nó ngậm long sào, đoạt hết tài bảo .

Chờ đến khi Điền Nguyễn tỉnh nữa, là hai giờ chiều.

Cậu cầm điện thoại xem một chút, giật phắt dậy: “Em còn vườn thú hoang dã!”

Nói chuyện chút khàn giọng, cổ họng còn đau, che cổ: “Giọng em……”

Ngu Kinh Mặc bưng một ly nước ấm , đỡ cho uống: “Trời hanh khô, điều hòa mở, càng dễ như .”

Thời tiết mở điều hòa thì đông c.h.ế.t ở Trường Bạch Sơn .

Điền Nguyễn chỉ là vì khô, u oán liếc nam nhân tỉ mỉ bên cạnh một cái.

Ngu Kinh Mặc khẽ , hôn lên môi còn ánh nước của : “Ủy khuất em . Trạm tiếp theo chúng đến nơi ẩm ướt hơn, xem biển.”

“Ừm.”

Điền Nguyễn xong quần áo, áo lông vũ màu xám nhạt, riêng chiếc khăn quàng cổ tơ dương đỏ do Ngu Kinh Mặc tặng thì vẫn mang, đầu đội mũ lông xù, thêm đôi bao tay thể treo bên —— cả bộ phối khiến trông như một tuyết bụ bẫm.

Nhìn sang Ngu Kinh Mặc, áo lông vũ kiểu đôi mặc lên như áo khoác thường, tay đeo găng, tai đeo bịt tai, thêm khăn trắng kem.

Trang giống mà mặc lên Ngu Kinh Mặc vô cùng sạch sẽ, thoải mái.

“Dựa cái gì?” Điền Nguyễn cảm thấy bất công, ngẩng mặt trừng đàn ông cao hơn một cái đầu.

Ngu Kinh Mặc cúi mắt xuống, cần lời nào, ý tứ rõ ràng.

Điền Nguyễn nhón chân nhảy lên, cao hơn cả Ngu Kinh Mặc: “Em nhất định sẽ cao như !”

Ngu Kinh Mặc ấn con thỏ nhỏ đang bật nhảy xuống: “Ừm, em cao lên như , eo m.ô.n.g sẽ dựa gần .”

Điền Nguyễn ngơ ngác một lúc, mới hiểu , mặt đỏ bừng: “Lưu manh.”

Ngu Kinh Mặc đôi chân dài lộ áo lông vũ rộng thùng thình của : “Hiện tại đủ , ôm em một cái là .”

Điền Nguyễn chạy một mạch ngoài. Cậu mà chung phòng với Ngu Kinh Mặc, nhất định sẽ nhịn mà làm chút chuyện tuần trăng mật. Không ! Đi du lịch là để trải nghiệm văn hóa khác , thể sa đọa như !

Ra khỏi khách sạn, quản gia tạm thời chuẩn xe, đưa họ đến vườn thú hoang dã.

Gọi là vườn thú, kỳ thực động vật nhiều, chỉ nai thả trong rừng, còn đều trong hàng rào.

Điền Nguyễn chủ yếu là đến xem hổ Đông Bắc, động vật cấp một bảo hộ quốc gia, loài mèo lớn nhất thế giới, mức độ hấp dẫn với là mười phần. điều khiến bất ngờ là khách du lịch ở đây nhiều.

“Du khách đến đây chủ yếu để trượt tuyết, xem Hồ Thiên Trì, xem sương.” Ngu Kinh Mặc mang theo một túi táo từ khách sạn, ăn, chỉ từng bước ném cho đàn nai.

Những con nai nhỏ lộc cộc chạy đến nền tuyết, tranh ăn táo.

Điền Nguyễn thấy đáng yêu, cũng cho chúng ăn hai quả, tiếp tục cho hổ Đông Bắc ăn.

Con hổ tính tình ôn hòa, thấy Điền Nguyễn liền chủ động lật bụng, những hoa văn đen trắng vàng giao mềm mại trải đều hình tròn mập, hiển nhiên nuôi dưỡng vô cùng .

Một lão hổ lớn như , mà trong mắt Điền Nguyễn chỉ thấy ngây thơ…

“Uy nghiêm của vương giả sơn lâm ?” Điền Nguyễn đút quả táo cho Đông Bắc hổ.

Ngu Kinh Mặc : “Nó chỉ lười động thôi. Nếu về rừng nguyên sinh, vẫn là vương của muôn thú.”

Đông Bắc hổ như hiểu, khò khè một tiếng, thông minh liếc Ngu Kinh Mặc một cái, bỗng nhiên bật dậy: “Rống ——!!”

Điền Nguyễn sợ tới mức kêu lên một tiếng, lùi ba bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-114.html.]

Ngu Kinh Mặc vẫn yên, lạnh nhạt con hổ .

Lão hổ rống một tiếng, thấy dọa Ngu Kinh Mặc, liền phát tiếng khò khè đầy ủy khuất, qua vài bước xuống.

Nhân viên chăm sóc chạy tới, quát con hổ một tiếng, vội vàng xin bọn họ: “Xin xin , con hổ nuông chiều quen , thích hù , chứ sẽ thật sự cắn.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Tim Điền Nguyễn đập thình thịch, cuối cùng hiểu vì nơi du khách ít như , chắc đều dọa chạy…

“Đi thôi.” Ngu Kinh Mặc nắm tay Điền Nguyễn, cùng tản bộ trong rừng. Tuyết chân kêu kẽo kẹt, giẫm một cái là một hố. Ánh mặt trời vặn, gió nhẹ, tuyết như tranh.

Tâm tình Điền Nguyễn dần định, hít sâu một khí lạnh thấu xương của núi rừng: “Đẹp quá.”

“Ừ.”

Tầm mắt tới chỉ một màu trắng xoá, chỉ những cành cây đen trắng rõ ràng, hương vị băng tuyết thấm tận ruột gan, khiến hai và trời đất như hòa làm một.

Điền Nguyễn lấy điện thoại chụp ảnh, nhưng dù chụp thế nào cũng chỉ một mảng trắng, luôn cảm thấy thiếu chút gì đó. Thế là gọi: “Mao Thất!”

Mao Thất từ đó hiện , vỗ tuyết tới.

Điền Nguyễn đưa điện thoại cho : “Giúp với Ngu chụp vài tấm.”

“Được.” Mao Thất thêm, kỳ thật vẫn luôn âm thầm chụp. Ngu Kinh Mặc sớm căn dặn, chuẩn sẵn ba chiếc điện thoại và một camera chuyên dụng.

chụp, Điền Nguyễn lôi kéo Ngu Kinh Mặc tạo dáng giữa bãi tuyết. Thường thì nhảy nhót bên cạnh Ngu Kinh Mặc, hoặc trực tiếp leo lên . Còn Ngu Kinh Mặc thì bất động như núi.

“Ngu , thể động đậy một chút ?” Điền Nguyễn bất mãn.

Ngu Kinh Mặc : “Động một chút?”

“Ừm.”

Ngu Kinh Mặc một tay ôm lấy : “Em cầu xin , liền động.”

Điền Nguyễn: “……”

Làm thất bại nữa !

Điền Nguyễn hổ lẫn tức giận trừng mắt Ngu Kinh Mặc, hình ảnh dừng trong máy ảnh.

Đến chiều muộn, Điền Nguyễn vẫn cùng Ngu Kinh Mặc xem Thiên Trì. Làm thất vọng chính là Thiên Trì băng tuyết bao phủ, chẳng thấy chút cảnh sắc nước non nào.

Ngu Kinh Mặc : “Nếu đến tháng mười, hẳn là .”

Điền Nguyễn: “Lần .”

Những du khách khác cũng háo hức tới, thất vọng rời . Trên đời nào chuyện cá và gấu cùng , tháng mười là lúc Thiên Trì nhất, còn bây giờ là mùa tuyết nhất để chơi.

Ở đây năm ngày, cũng đủ vui .

Trời dần tối, Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc cùng trở về khách sạn, ăn chảo sắt hầm và bánh bao nồi, thỏa mãn trở về phòng.

Điền Nguyễn tắm thơm tho xong liền chui ổ chăn, lướt WeChat và xem ảnh.

Không thể , ánh nắng và tuyết trắng, dù chụp một mảng trắng cũng ánh lên sắc vàng rực rỡ, chụp trong đó càng .

Điền Nguyễn vui vẻ thưởng thức, gửi mấy tấm cho Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm: Anh khoe ân ái cho Ngu Thương coi ? Tìm khoe cái gì?

Điền Nguyễn: Tôi chỉ cho xem. Cậu xem thì gửi nữa.

Sau đó rút hết ảnh .

Lộ Thu Diễm: …

Lộ Thu Diễm: Cho xem, xem. Được ?

Thế là Điền Nguyễn vui vẻ gửi .

Điền Nguyễn: Tôi xem địa hình cho . Sau và Ngu Thương cùng tới chơi.

Lộ Thu Diễm: Còn chắc .

Điền Nguyễn: Tôi . Chuyện tương lai ai .

Lộ Thu Diễm: Ừ.

Điền Nguyễn: Ngu Thương lớn ?

Lộ Thu Diễm: … nữa chặn .

Điền Nguyễn: /đáng thương

Lộ Thu Diễm: Đi mà làm nũng với chồng , chúc may mắn, đêm nay ăn gà.

Điền Nguyễn: …

Thật ăn .

Chắc là… ăn nữa nhỉ?

Điền Nguyễn đặt điện thoại xuống, dựng tai ngóng động tĩnh phòng tắm. 

Tiếng nước dừng.

Nam nhân chỉ quấn khăn tắm bước , nửa trần trụi như một thanh kiếm sắc bén, đường cong cơ bắp rõ ràng, tràn đầy sức mạnh. Sự thanh nhuận lạnh giá của điều hòa hòa cùng hương cam sảng khoái của sữa tắm và một chút xạ hương nhàn nhạt tạo thành mùi hormone độc nhất. Đôi chân dài sải đến mép giường, cúi đầu thanh niên giả bộ ngủ giường.

Khuôn mặt thanh niên trắng như tuyết, sống mũi tinh tế, môi hồng như cánh hoa hồng khép , hàng mi dài như cánh bướm khẽ run nhẹ.

Ngu Kinh Mặc chống tay lên chăn cúi xuống, tóc ướt rũ xuống, giọt nước từ ngọn tóc rơi xuống, giọt nước nhỏ dừng ngay mắt thanh niên, như một giọt lệ.

Điền Nguyễn cảm thấy mặt ngứa, ngoài giọt nước còn thở.

Hơi thở đều đều của Ngu Kinh Mặc phả lên mặt , tựa như đang chọn nơi để hạ miệng.

Điền Nguyễn khẽ mím môi.

Ngu Kinh Mặc cúi đầu, bàn tay lớn ép xuống chăn để nếp nhăn, môi lạnh dán lên môi mềm ấm của thanh niên, nhẹ nhàng ma sát, c.ắ.n một cái.

Điền Nguyễn còn đang giả vờ ngủ.

Ngu Kinh Mặc bật : “Em mở mắt, lát nữa đừng hối hận.”

“?”

“Anh chỉ quấn mỗi khăn tắm.”

Điền Nguyễn lập tức mở mắt, liếc một cái liền thấy bắp tay, cơ ngực, cơ bụng, cơ xiên tạo thành cái gọi là đường nhân ngư, đôi mắt lập tức sáng rực.

…chồng , thật tuyệt.

 

Loading...