Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-03-29 12:05:34
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thật ấm áp, thật an . Trong hương gỗ và hương , còn thoang thoảng chút mùi xạ hương nhẹ.
Điền Nguyễn nhịn dùng gương mặt cọ cọ. Vốn đang mềm mại như một cái gối lớn, đột nhiên giống như chọc trúng một con rồng lớn đang ngủ, trong nháy mắt bật dậy một nửa.
Ngu Kinh Mặc giữ lấy vai Điền Nguyễn, nhấc từ giữa hai đùi lên.
Điền Nguyễn chợt tách khỏi ổ ấm áp, mặt ngơ ngác, trong giây lát, cúi mắt xuống, đồng t.ử khẽ rung động.
Vừa đụng …… chỗ đó của Ngu Kinh Mặc ??
“…………” Bảo quen thuộc như .
Ngu Kinh Mặc vốn mang gương mặt lạnh lùng như băng, mặc cho ánh mắt nóng rực xung quanh chiếu tới, vẫn trấn định như núi Thái Sơn, nhấc bổng Điền Nguyễn lên, đặt vững.
Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc trừng mắt , mặt đỏ bừng. Đang lạnh mà nóng, đúng là băng hỏa lưỡng trọng thiên. “Ngu …… Xin thật nhiều.”
Giọng Ngu Kinh Mặc như ngọc thạch va chạm: “Em xung quanh xem.”
Điền Nguyễn cùng mười mấy đôi mắt , “……”
Du khách xung quanh ha ha tản . Mặt Điền Nguyễn đỏ đến sắp bốc khói, cúi đầu dám thẳng Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc dẫn chậm rãi sang bên sân tuyết: “Ở đây ai để ý. Anh dẫn em tập từ từ.”
“…… ừm.”
Ngu Kinh Mặc giơ tay xoa đầu , cách lớp mũ bảo hộ. Đầu thanh niên khẽ nghiêng nghiêng, như một con mèo nhỏ cụp đuôi đáng thương. “Không ai để ý cả. Anh xem xung quanh , ngoài là té liên tục.”
Điền Nguyễn gom dũng khí sang ——
lúc thấy trong tư thế giống hệt , đ.â.m hạ lạ, trực tiếp húc bay ngoài.
“……”
Lại đang lên thang trượt tuyết, mới nửa thì lắc mạnh rơi xuống, dùng tư thế “chó gặm bùn” lao thẳng hàng rào.
Còn đôi đang lãng mạn nắm tay trượt xuống từ sườn núi, kết quả giữa đường cô gái té một cái, trai theo đà ngã theo, vặn cưỡi lên bạn gái, đến chân núi thì cô gái liền cho hai bàn tay đầy phẫn nộ.
Còn một đứa nhỏ mười mấy tuổi lăn thành nguyên một quả cầu tuyết, cha phía hốt hoảng đuổi theo……
Điền Nguyễn lập tức cân bằng tâm lý. Xấu hổ cũng chỉ .
Ngu Kinh Mặc nắm tay kéo sang bên cạnh, để tránh va khác: “Em đụng còn , thể quen em, sẽ phản ứng bài xích.”
Điền Nguyễn hỏi: “Anh giỏi trượt tuyết ?”
“Không đến mức đó. Hai năm du học ở nước ngoài, nghỉ đông sẽ cùng bạn học trượt tuyết, leo núi, cưỡi ngựa. Chỉ là sở thích thôi.”
Điền Nguyễn vốn tự tin về khả năng vận động của , đối mặt với môn thể thao xa lạ, vẫn là làm từng bước cẩn thận cho chắc.
Ngu Kinh Mặc tiếc lời khen: “Em thiên phú, chỉ là thiếu kỹ thuật.”
Điền Nguyễn gật đầu. Dù đây là đầu trượt tuyết, thì tưởng sân trượt bằng phẳng rộng rãi, nhưng thực giữa đường ít chỗ lồi lõm, dày mỏng đều, độ dốc cũng khác . Giống như chân ga của xe nhạy, một khi trượt xuống thì đường lui.
Ngu Kinh Mặc dẫn lên đỉnh sườn núi, chậm rãi dạy trượt xuống: “Giữ thể nghiêng về , đầu gối uốn nhẹ, trọng tâm đặt ở phần bàn chân, hai tay thả tự nhiên về phía , trượt ——”
Điền Nguyễn “soạt” một tiếng trượt xuống, tốc độ chậm hơn Ngu Kinh Mặc một chút, dù cũng nhẹ hơn nhiều.
Ngu Kinh Mặc trượt : “Giảm tốc độ! Đẩy đuôi ván trượt hướng ngoài, tạo thành hình chữ bát. Góc càng lớn thì tốc độ càng chậm. Cũng thể dùng cạnh ván để giảm tốc, như thế ——”
Hắn chuyển trọng tâm sang một bên ván trượt, dùng cạnh thép cắt tuyết, b.ắ.n tung mạt tuyết lên giày da, như một cây tùng thẳng giữa đồng tuyết.
Điền Nguyễn bắt chước, nhưng trọng tâm vững, phanh va mạnh “cây tùng”, chặn thật vững vàng.
“Rất .” Ngu Kinh Mặc .
Người Điền Nguyễn nóng lên, trán đổ mồ hôi nhẹ. Đôi mắt nâu ánh mặt trời gần như màu hổ phách, sáng rực Ngu Kinh Mặc: “Em .”
Ngu Kinh Mặc hôn nhẹ lên mí mắt : “Dạy em chuyển hướng tiếp.”
Điền Nguyễn học nhanh, ưa vận động, tinh thần hăng hái phấn chấn. Dưới nắng 8-9 giờ, như một khối ngọc trong suốt, sáng rực bắt mắt.
Ngu Kinh Mặc chậm rãi theo phía , chơi, , nghịch.
Nhìn Điền Nguyễn đắc ý trượt ngã đống tuyết, vì áo dày quá mà lật đật bò dậy nổi.
“Cứu với…… Ngu cứu với……” Điền Nguyễn chổng vó trong đống tuyết, giống hệt một con rùa nhỏ lật ngửa.
Một nam sinh ngang đưa tay kéo, thì mặt bỗng xuất hiện một bóng dáng cao lớn. Bộ đồ trượt tuyết đen như mực phản chiếu ánh tuyết lạnh lẽo, như một ngọn núi lớn, khiến nam sinh hoảng sợ lùi hai bước.
Cậu chỉ thấy bóng dáng cao lớn tuấn dật như núi ngọc nghiêng xuống, nắm lấy tay thanh niên, kéo khỏi tuyết, ôm lấy lòng, còn vỗ nhẹ m.ô.n.g đối phương.
Thân mật đến mức giống hệt một đôi yêu…… Có lẽ vốn dĩ chính là yêu.
Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc kéo lên, run run, tuyết rơi xuống ào ào, như một màn sương mờ.
“Còn đắc ý ?” Giọng nam nhân trầm thấp lạnh nhưng vẫn ôn hòa.
Thanh niên lắc đầu: “Không dám.”
Nam sinh ủ rũ bỏ .
Đến 11 giờ trưa, trong sân trượt càng lúc càng đông. Nhân lúc nhiệt độ tăng nhẹ, du khách từng đoàn kéo , hơn cả ngàn .
Ngu Kinh Mặc : “Chúng về khách sạn ăn trưa.”
Điền Nguyễn lưu luyến: “Ừm.”
Hai xe khách sạn, nhà ăn gọi thịt nướng và bia, thêm cả bánh rán và canh gà. Điền Nguyễn thử món hầm nồi gang nhưng nghĩ ăn nổi, nên tính để buổi tối.
Mùi thịt nướng thơm nức lan khắp nhà ăn. Người ăn đông, ồn ào.
Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc thích ồn ào, bèn : “Tối chúng ăn trong phòng nhé.”
Ngu Kinh Mặc : “Đi du lịch là để trải nghiệm các nền văn hóa khác .”
Điền Nguyễn gật đầu, chụp ảnh thịt nướng đăng lên bạn bè: Ngu , du lịch là để trải nghiệm các loại văn hóa khác . Tôi cảm thấy lý.
Bình luận khu nhanh náo nhiệt lên ——
Trợ lý Từ: Ngu và phu nhân tuần trăng mật vui vẻ, hạnh phúc mỗi một ngày / tình yêu
Anne: Chúc tuần trăng mật vui vẻ.
Vương quản gia: Tiên sinh và phu nhân chính là như thế, thịt nướng cùng nướng bàn, gắn bó keo sơn, thể tách rời.
Má Lưu: @Vương quản gia, gì hỗn loạn , và phu nhân giống như đóa hồng và bình hoa, cắm chung mới .
Chị Trương: Tuần trăng mật hạnh phúc / hoa hồng
Mao Thất: Chúc phúc / hoa hồng
Bảo tiêu Đại Tráng: Băng thiên tuyết địa, lạnh quá / lạnh
Bảo tiêu 2: Vì an của và phu nhân, chúng tuyệt đối thoái thác! / cơ bắp
Điền Nguyễn: “…… Bảo tiêu cũng tới? Sao em thấy ai hết??”
Ngu Kinh Mặc bình tĩnh: “Không thể quá lộ liễu.”
Điền Nguyễn do dự, dùng đũa chọc nhẹ đĩa, “Tuần trăng mật còn mang theo bảo tiêu, thật sự ?” Nghĩ đến cảnh ngã “ăn gà” tuyết bảo tiêu thấy, càng thêm hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-113.html.]
Ngu Kinh Mặc trấn an: “Yên tâm, bọn họ chỉ tuần tra xung quanh xem nguy hiểm tiềm tàng , theo từ xa, sẽ ảnh hưởng tới chúng .”
“Ồ.”
Ngu Kinh Mặc gắp cho miếng thịt ba chỉ nướng thơm lừng đầu tiên, rắc lên ít thì là: “Em tập quen, quanh chúng thể bất cứ lúc nào đều tồn tại nguy hiểm.”
Điền Nguyễn gật đầu, còn rối rắm nữa.
Ngồi vị trí của Ngu Kinh Mặc, quyền lực lên đến đỉnh cao. Người kéo xuống khỏi “thần đàn”, ít cũng một vạn, tám ngàn. Ra cửa luôn giữ tâm thế cẩn trọng, đó là quy tắc sinh tồn cơ bản của Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn nhận bản nghĩ quá đơn giản, cho rằng tuần trăng mật chỉ đơn thuần là tuần trăng mật.
Cậu nghĩ mới thấy chính quá sơ suất. May mắn còn Ngu Kinh Mặc nhắc nhở.
Điền Nguyễn cũng gắp cho Ngu Kinh Mặc một miếng thịt nướng, cùng cụng ly bia.
“Em uống một nửa thôi.” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn gật đầu. Tửu lượng chỉ , uống chút bia lấy vị là đủ. Uống nửa ly, dùng khăn giấy lau vị trí uống, đặt ly về mặt Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc bật : “Anh chê nước miếng của em.”
Điền Nguyễn: “…… em là sợ ngại.”
“Anh khi nào từng ngại?”
Điền Nguyễn nhớ : “Quả táo em ăn một nửa đưa , ăn.”
“Anh quá thích táo.”
“ Giáng Sinh vẫn ăn.”
Ngu Kinh Mặc: “Không thích, nhưng thể ăn. Bình thường ít ăn.”
Điền Nguyễn cẩn thận nghĩ , đúng là Ngu Kinh Mặc hiếm khi ăn táo, nhiều lắm một tháng hai ba . Trong nhà táo hầu như đều là má Lưu chuẩn cho Điền Nguyễn.
“…… Vì thích ăn táo? Ngon mà.” Điền Nguyễn hỏi.
Ngu Kinh Mặc: “Lúc nhỏ, mua nhiều nhất chính là táo.”
Điền Nguyễn hiểu ngay, ăn đến phát ngán.
Ngu Kinh Mặc uống một ngụm bia. Ngoài thịt nướng , các món khác đều ăn ít. Điền Nguyễn kén ăn, càng càng thấy Ngu Kinh Mặc giống một con ch.ó chăn cừu quý hiếm, còn là chú cừu nhỏ nuôi dưỡng. Chó chăn cừu thì thích ăn thịt, còn cừu chỉ cần cỏ là sống .
“Ha ha……” Điền Nguyễn bật .
Ngu Kinh Mặc nâng mi mắt phượng. Tuy vẻ ngoài luôn lạnh lùng, nhưng đôi khi trong tích tắc hé sự ôn hòa nho nhã: “Cười cái gì?”
Điền Nguyễn lắc đầu, quyết định giữ những liên tưởng trong đầu , thỉnh thoảng mang so sánh một chút, như Ngu Kinh Mặc hình như thú vị.
Ăn xong thịt nướng, Điền Nguyễn uống canh sâm đăng ảnh lên vòng bạn bè. Quả nhiên hiện một loạt chúc phúc và thắc mắc.
Uông Vĩ Kỳ: Cậu du lịch? Chỗ bán thịt nướng ở thế? Nhìn thơm quá!
Nam Hoài Quất: Thịt nướng ngon ghê……
Hề Khâm: Chúc phúc / hoa hồng
Tạ Đường Yến: Chúc phúc / hoa hồng
Ngu Thương: Chúc phúc / hoa hồng
Lộ Thu Diễm: Chúc đại cát đại lợi, tối nay ăn gà.
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn đổ mồ hôi, mà quên chặn bạn học. May mà đăng gì quá đáng, chỉ là ảnh một dĩa thịt nướng. Mọi chỉ đoán du lịch ăn đồ ngon.
câu của Lộ Thu Diễm…… y “ăn gà”? Trùng hợp ?
Là vai chính thụ của thế giới , tất cả tin tức liên quan đến y đều sẽ vòng vèo truyền đến mặt. Điền Nguyễn nghi là bảo tiêu Đại Tráng “bán ” .
Cậu về góc nhà ăn, quả nhiên thấy một tên mặc áo lông giả, to con thô kệch, đúng chuẩn Đông Bắc hán t.ử “đại tráng”, đang bằng ánh mắt to tròn.
Vừa liền giật , tiến lên nhỏ giọng hỏi: “Phu nhân việc gì ?”
Điền Nguyễn: “Anh cho Lộ Thu Diễm chuyện với Ngu ở sân trượt tuyết ?”
Đại Tráng vội lắc đầu: “Không ! Chỉ là thiếu gia quan tâm hai , chụp vài tấm gửi cho , chắc chắn là thiếu gia mật báo!”
Điền Nguyễn: “…… Ai mật báo quan trọng ? Đại Tráng, thật sự thất vọng về !”
Đại Tráng bật . Xung quanh vài ánh mắt qua, hiểu một thanh niên gầy như dây thể mắng một đại nam nhân lực lưỡng.
A, chua xót thật.
Điền Nguyễn: “Đừng , biểu hiện lên, sẽ tha thứ.”
Đại Tráng lập tức hồi máu: “Tôi hiểu phu nhân! Tôi nhất định chụp ngài hơn, gửi cho thiếu gia!”
Điền Nguyễn: “…… cách càng xa càng , mau cút.”
Đại Tráng buồn bã lăn , Mao Thất tiến lên: “Là thất trách, ngăn Đại Tráng chụp ảnh phu nhân ‘ăn gà’.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc: “Chuyện đừng nhắc nữa. Nhắc là tuần trăng mật biến thành ‘nguyệt cay’.”
Mao Thất: “ .”
Ngu Kinh Mặc: “Chụp gì gửi hết cho . Còn xóa sạch.”
Mao Thất: “Rõ.”
Điền Nguyễn: “…………”
Điền Nguyễn hổ tức giận, trợn mắt Ngu Kinh Mặc lên.
Ngu Kinh Mặc đưa tay về phía : “Phu nhân, chúng nghỉ trưa.”
Điền Nguyễn lưng bỏ , chớp mắt biến thành chạy. Vào phòng liền chôn lên sofa, im như cái cây mọc rễ.
Một lúc , điện thoại rung.
Là tin nhắn của Lộ Thu Diễm: Anh gạt .
Điền Nguyễn: ?
Lộ Thu Diễm: Anh Ngu Thương buổi sáng năm sáu giờ là lúc công kích yếu nhất……
Điền Nguyễn: Cậu đ.á.n.h lén ?
Lộ Thu Diễm: Anh chờ đó.
Điền Nguyễn: Thấy “kình thiên trụ” ? To ?
Lộ Thu Diễm: ……
Điền Nguyễn: Ngu Thương thật sự lớn, sẽ thích.
Lộ Thu Diễm: Cút.
Điền Nguyễn còn đùa thêm câu nữa thì bỗng một giọng trầm lạnh vang lên: “Sao em Ngu Thương lớn? Đã xem qua?”
Điền Nguyễn run cả lưng, ngẩng đầu vô tội Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc như : “Có lớn bằng ?”