Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-03-29 12:05:03
Lượt xem: 102
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đức Âm báo cáo tổng kết, chỉ phiếu điểm cùng bài tập nghỉ đông, kèm theo bảng tăng giảm điểm mà giáo viên gửi riêng cho từng học sinh. Trên bảng sẽ ghi chép cặn kẽ nguyên nhân trừ điểm, cũng như lý do cộng điểm.
Điền Nguyễn tăng thêm mười điểm dựa cơ sở ban đầu, cộng thêm 5 điểm do là “nòng cốt” của hội học sinh, và 5 điểm nữa vì vô biểu hiện xuất sắc khác.
Mà kiểm tra cuối kỳ , thành tích của thứ hai khối, suýt chút vượt qua Uông Vĩ Kỳ.
Uông Vĩ Kỳ ôm chân Phật phút cuối, so với thi mô phỏng tiến lên thêm một bậc, vặn xếp hạng 250 khối, thật là một con 250 (đồ ngốc) hảo.
Điền Nguyễn trầm mặc, một lúc mới nhớ an ủi: “Lần tiến một bước nhỏ, về sẽ tiến một bước lớn. Uông Vĩ Kỳ, làm lắm.”
Uông Vĩ Kỳ gượng gạo, cắm đầu học ba ngày, kết quả thành như , thật quá đả kích .
Sau đó Điền Nguyễn đến bảng thành tích môn mỹ thuật của , cũng ở vị trí 250 khối, “……”
Cậu vẽ , nhưng ngờ đến mức .
Uông Vĩ Kỳ thấy liền cảm giác an ủi sâu sắc, vỗ vai Điền Nguyễn: “Anh em, đều là kẻ trôi dạt nơi chân trời.”
Điền Nguyễn suýt nữa bật : “Tôi là vai phụ, mới là NPC, thể giống ?”
“?”
Điền Nguyễn gọi điện cho Hạ Lan Tư: “Anh dạy kỹ thuật vẽ mà chẳng dùng gì, thi 250 (đồ ngốc)!”
Cả lớp sang, thế là ai cũng Điền Nguyễn môn mỹ thuật 250 (đồ ngốc). Mọi đều đồng loạt bày tỏ thương cảm sâu sắc, thì học bá cũng năng mười mặt, đúng là ngọc vết, đáng tiếc, đáng tiếc.
Hạ Lan Tư vô tình nhạo: “Ha ha ha ha…… Điểm đó chấm cho.”
Điền Nguyễn: “…… chờ đó.”
Sau đó gọi ngay cho Đỗ Hận Đừng để cáo trạng: “Hạ Lan Tư cố ý chấm thấp điểm em, mới làm em thi 250 (đồ ngốc)! Anh cả, em báo thù, tối nay đ.á.n.h bạch bạch bạch bạch luôn!”
Đỗ Hận Đừng: “Em bình tĩnh .”
Điền Nguyễn giả : “Hu hu hu hu……”
Đỗ Hận Đừng: “Được , hiểu , đừng , báo thù cho em.”
“Dạ, cảm ơn cả.” Điền Nguyễn lập tức nở nụ rạng rỡ.
“……”
Buổi trưa tan học, nhưng chiều vẫn còn hoạt động câu lạc bộ, Điền Nguyễn dự họp hội học sinh.
Ngu Thương đang triển khai họp về kế hoạch phòng cháy và an trong hoạt động câu lạc bộ dịp nghỉ đông, ý tứ là chỉ cần hoạt động diễn trong kỳ nghỉ, phụ trách Tạ Đường Yến trông coi.
Tạ Đường Yến trợn trắng mắt: “Thật là cảm ơn hội trưởng, công việc nghỉ đông ngài cũng sắp xếp hết cho .”
Ngu Thương: “Hề Khâm sẽ hỗ trợ .”
Hề Khâm: “Tôi chỉ rảnh Tết, đầu năm sang Đức thăm một vị dì, tiện thể thực tập một chút.”
Tạ Đường Yến chìa mười ngón tay thon dài của : “Tôi tham gia thi đàn piano, gần đây trong nhà thúc giục ngừng, luyện đến mức ngón tay đỏ cả .”
Tiền Lại Lại: “Tôi cũng , cô theo cô công tác khắp nơi, bay qua bay suốt.”
“……”
Hội học sinh rơi trầm mặc lúng túng.
Trường quý tộc đa phần là con cháu thương nhân, kỳ nghỉ sắp kín lịch, ai còn thời gian lo chuyện rảnh rỗi của khác.
Bất ngờ, chủ nhiệm tuyên truyền chỉ Điền Nguyễn: “Bạn Điền là khảo sát viên, nếu nghỉ đông việc gì thì thể tuần tra trường.”
Ngu Thương liền phản đối : “Hắn , việc.”
“Việc gì?”
Ngu Thương im lặng.
Điền Nguyễn: “…… Tôi đúng là việc, lên kế hoạch từ sớm.”
Tuần trăng mật, bất luận thế nào cũng thể trì hoãn.
Mọi lập tức nhớ đến công việc kinh doanh của gia đình , ai nghi ngờ. Cuối cùng, bộ trưởng hậu cần nhận nhiệm vụ, đều thở phào nhẹ nhõm.
Để tránh phát sinh tình huống ngoài ý , Điền Nguyễn lén rút lui.
Ra khỏi cổng trường, Điền Nguyễn lên chiếc Maybach, cùng Ngu Kinh Mặc tới tập đoàn. Ngu Kinh Mặc và Ngu Thương đều còn vài việc cần xử lý, đặt vé máy bay cho tối nay.
“Nhanh ?” Điền Nguyễn kinh ngạc.
“Em vội?” Ngu Kinh Mặc duỗi chân dài, lạnh nhạt liếc một cái. Ánh mắt đó như đang : Nếu em vội, tức là yêu .
Điền Nguyễn: “…… em vội chứ! Em hận thể lập tức bay theo hưởng tuần trăng mật.”
Ngu Kinh Mặc dường như hài lòng với câu trả lời , gương mặt băng sơn thoáng hiện nụ nhạt.
Điền Nguyễn nhận ngày càng hiểu rõ biểu cảm của Ngu Kinh Mặc: dù chau mày cũng là đang tức; dù chẳng gì, chỉ nhướng mắt phượng liếc một cái, cũng đang động tình……
Lần nào Điền Nguyễn cũng câu trúng, giống như một con cá, mà Ngu Kinh Mặc thì nào cũng móc đúng.
Cậu nghĩ chính , quá liêm sỉ ? Ngu Kinh Mặc làm gì cũng tình nguyện……
Hoa mai nhỏ tối qua “nếm thử”, hiện tại còn nhức và ngứa.
Điền Nguyễn nhịn đưa tay gãi ngực.
Ngu Kinh Mặc nghiêng , dùng ánh mắt phượng sâu thẳm bàn tay đó, bàn tay trắng nõn thon dài như củ sen, ngón tay mềm mại như liễu, mỗi nắm lấy thắt lưng , luôn vụng về nhưng vô cùng nghiêm túc.
Bởi vì so với chữ, cầm bút khó hơn nhiều, cũng thô hơn nhiều.
Điền Nguyễn chịu cầm, đôi mắt nâu sẫm long lanh như điểm ánh nước , ngượng ngùng.
Ngu Kinh Mặc đưa tay giúp cầm một chút, đầu ngón tay lướt qua vị trí giấu hoa mai, làm như thản nhiên chỉnh vạt áo cho : “Chờ lát nữa đem đồng phục cởi .”
Điền Nguyễn cũng nếu quá nhiều thấy mặc đồng phục Đức Âm thì , “Ừm.”
Ngu Kinh Mặc đôi môi thanh niên, ướt mềm, như nhuộm sắc hồng, qua liền thấy ngọt.
Bởi , mỗi khi tiến sâu, luôn độ trơn bóng ấm nóng dẫn dụ, càng sâu hơn.
Điền Nguyễn nhận ánh mắt Ngu Kinh Mặc đổi, “……”
Chỉ là Ngu Kinh Mặc nhanh điều chỉnh cảm xúc, đoan chính trở , giống như lúc nãy trong đầu nghĩ đến từng chỗ một của thanh niên, .
Tới công ty, Điền Nguyễn giúp Ngu Kinh Mặc áo khoác thường ngày, theo văn phòng. Sau đó Ngu Kinh Mặc bắt đầu xử lý những việc tồn đọng.
Hội nghị mở kéo dài hai tiếng.
Chiều dần buông, Điền Nguyễn đợi đến ngủ quên, bỗng nhiên bế lên.
Cậu giật : “Ngu , xong ?”
“Ừm, bây giờ sân bay.” Ngu Kinh Mặc ôm như ôm trẻ nhỏ, một tay bế , tay còn xách laptop.
Điền Nguyễn đỏ mặt: “Thả em xuống, em tự .”
Ra đến cửa văn phòng, hơn nửa nhân viên đều thấy, luôn cấm dục, lãnh khốc như Ngu Kinh Mặc ngang nhiên ôm phu nhân giữa tập đoàn, kiêng dè gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-112.html.]
Người ngang dọa sợ, vội đầu .
Cũng cúi gập xuống, gần như khom lưng: “Chào Ngu tổng, chào phu nhân.”
Điền Nguyễn hổ nổ tung, lập tức nhảy xuống khỏi Ngu Kinh Mặc, suýt nữa ngã, may nắm cổ tay kéo .
Ngu Kinh Mặc : “Đây là địa bàn của , em thế nào cũng .”
Điền Nguyễn: “Em bằng chân.”
“Dùng cả tay cả chân.”
“……” Điền Nguyễn trừng một cái, chỉnh tư thế thang máy chuyên dụng.
Ngu Kinh Mặc bật một tiếng theo .
Trước khi cửa thang máy khép , truyền một câu ôn nhu mà cưng chiều: “Em như vịt con cũng đáng yêu.”
Điểm đến tiếp theo là sân bay. Quản gia đưa tiễn suốt đường, đến nơi liền mở cốp xe lấy một hộp cơm siêu cấp khổng lồ: “Tiên sinh, phu nhân, đây là má Lưu chuẩn cho hai .”
Hộp cơm là từ hơn mười hộp lớn như chậu rửa mặt ghép , nặng chừng hai ba cân một hộp, tổng cộng hơn bốn năm chục cân.
Điền Nguyễn: “………… má Lưu sợ chúng đói c.h.ế.t giữa đường ?”
Quản gia: “Có thể ký gửi theo máy bay đến tủ lạnh điểm dừng tiếp theo, đến nơi là dùng .”
Điền Nguyễn thật sự cảm động: “Cũng , nhớ đông lạnh, lúc ăn bỏ lò vi sóng là .”
Ngu Kinh Mặc dặn dò quản gia: “Chăm nhà, để Ngu Thương ăn cơm cho đàng hoàng.”
Quản gia cúi : “Đó là trách nhiệm của kẻ hèn , cứ yên tâm.”
Điền Nguyễn: “Chú Vương đúng là phong thái, tiếp tục giữ gìn nhé!”
Quản gia lập tức mất hình tượng, bắt đầu phong cách NPC chuyên nghiệp thổi phồng: “Phu nhân cũng thanh nhã như cúc Nam Sơn, từng đóa từng đóa, hương thanh thuần khiết.”
Điền Nguyễn: “Con thu lời .”
Quản gia im bặt: “……” là tâm phu nhân, kim đáy biển.
Tuần trăng mật , trợ lý Từ theo, ba rương hành lý lớn do quản gia hỗ trợ gửi vận chuyển. Ông : “Mỗi điểm đến trong tuần trăng mật đều sắp xếp quản gia tạm thời, phu nhân cứ việc sai bảo.”
Điền Nguyễn: “Nếu quản gia nào dùng , con đem về luôn.”
Quản gia: “…… Phu nhân thật khiến lão nô cảm động.”
Điền Nguyễn chỉ đùa, căn bản từng thấy ai làm hơn chú Vương, “Chờ con về sẽ phát thưởng cuối năm.”
Quản gia: “Đã phát .”
“Ý con là con tự phát. Mấy má Lưu cũng , còn cả Mao Thất.”
Quản gia mặt mày hớn hở: “Vậy đa tạ phu nhân.”
Máy bay đến Duyên Cát, hôm Trường Bạch sơn, tổng cộng hơn bốn tiếng. Lúc máy bay hạ cánh thì trời tối đen. Điền Nguyễn máy bay chỉ ăn chút đồ nhẹ, tuy tệ nhưng luôn cảm thấy thiếu gì đó.
Tai ù, choáng, giống như say máy bay nhẹ.
Quản gia tạm thời đưa họ đến khách sạn, hỏi ăn khuya, hỏi bữa sáng ngày mai ăn gì. Điền Nguyễn mà hoảng, bữa sáng ngày mai ăn gì.
Ngu Kinh Mặc : “Đặc sản bên là .”
Quản gia gật đầu.
Cơ bản quản gia tương đương quản gia khách sạn, kỳ vọng quá cao, chỉ cần dịch vụ cơ bản là đủ.
Đến khách sạn, Điền Nguyễn chạy thẳng đến tủ lạnh, quả nhiên tìm thấy một hộp cơm lớn. Mở gồm trứng cuộn, bánh ngó sen, sinh xào, sủi cảo tôm, món thích.
“Vẫn là má Lưu hiểu em nhất.” Điền Nguyễn rưng rưng.
Ngu Kinh Mặc bật : “Ăn chút sủi cảo tôm là , để mai ăn.”
“Ừm.”
Vì thật sự quá muộn và quá mệt, hai tắm xong ôm ngủ, làm chuyện khác.
Ngày hôm , Điền Nguyễn tinh thần tỉnh táo sáng sủa, ăn đặc sản kim chi với canh tương, thêm bánh bao chiên má Lưu làm, vặn hảo.
Hai ăn sáng xong liền đến sườn tây Trường Bạch, xuống giường khách sạn thấy nơi phòng trượt tuyết riêng và suối nước nóng, nhưng chung bằng sân trượt ngoài trời.
Khách sạn đủ dụng cụ trượt tuyết, Ngu Kinh Mặc chọn cho một bộ đồ trượt tuyết màu lam hồng giao , một đôi ván trượt núi cao phổ thông, giày trượt chuyên dụng, gậy trượt nhôm hợp kim và đầy đủ bảo hộ.
Bao tay, mũ bảo hộ, bảo vệ cổ tay, đầu gối, thậm chí cả… bảo hộ mông.
Bảo hộ m.ô.n.g là một cái hoa hướng dương cực lớn.
Điền Nguyễn: “……”
Mặc phồng kín, như một con thú bông lớn cạnh Ngu Kinh Mặc.
Trái , Ngu Kinh Mặc ngoài đồ trượt tuyết và gậy, bảo hộ chỉ bịt tai và bao tay.
Gọn gàng, sạch sẽ, giống vận động viên chuyên nghiệp.
Điền Nguyễn ngước lên: “Em nhất định mang nhiều thứ như ?”
Ngu Kinh Mặc: “Lần đầu trượt, yên tâm.”
Điền Nguyễn: “Em vận động cũng mà, tin em .”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Chút nữa chứng minh cho xem.”
Sau đó đến sân trượt, giờ nghỉ nhiều du khách. Sân từ cao đến thấp, một mảng trắng xóa, điểm xuyết những quần áo sặc sỡ như chim cánh cụt.
Nữ sinh hét chói tai, nam sinh reo hò, phao xoay vòng từ cao trượt xuống.
“Đông ghê.” Điền Nguyễn tò mò, chậm rãi điều khiển ván trượt tiến lên.
Ngu Kinh Mặc dùng gậy chặn : “Đông dễ xảy tai nạn, qua khu ít .”
“Ồ.”
Nhiều tân thủ, nhiều còn nhờ bạn đỡ mới dám trượt, khiến Điền Nguyễn chút đắc ý: “Rất đơn giản mà.”
Ngu Kinh Mặc khuôn mặt kiêu kiêu , chân tuy chậm nhưng vững: “Ừm, tiểu học bá.”
nhanh Điền Nguyễn liền tự vả. Ở chỗ bằng thì như đất, nhưng chỉ cần xuống nơi tuyết dày hơn, ván trượt hướng xuống là lập tức mất thăng bằng: “A ——?”
Cậu cố giữ thể, nhưng , ngay lập tức ngã cái “phịch”.
Nhờ cái bảo hộ m.ô.n.g nên đau, nhưng tốc độ quá nhanh, vài giây trượt đến ngay Ngu Kinh Mặc: “…… Ngu !”
Ngu Kinh Mặc theo bản năng đỡ, hai chân Điền Nguyễn khép , trượt thẳng giữa hai chân , hai tay vắt lên đùi để giảm lực, mặt thì… vùi long huyệt.
Là một tư thế vô cùng đáng hổ.
Người xung quanh trừng mắt lớn.
Đại cát đại lợi, Điền Nguyễn ngay mặt ăn gà.
Ngu Kinh Mặc: “……”
Điền Nguyễn: “?”