Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-03-29 12:04:01
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Vốn dĩ Tôn Quy chỉ là một nhân vật nhỏ, đáng để Ngu Kinh Mặc tự chạy đến xử lý. Cây Sồi Xanh là tập đoàn với gần 200 chi nhánh cả nước, nếu mỗi đều học theo Tôn Quy, sẽ tạo thành vô phiền toái cần thiết.

Không bằng tự đến một chuyến, g.i.ế.c gà dọa khỉ, ngăn chặn các lão tổng chi nhánh khác nảy sinh ý đồ làm ăn riêng, trục lợi cá nhân.

Thật chút tham nhũng vặt ảnh hưởng cục, Ngu Kinh Mặc thể mắt nhắm mắt mở. nếu khoản đầu tư mấy trăm triệu đổ xuống bộ rơi túi cấp , thì tất yếu sẽ gây náo động.

Tiền của ai cũng từ gió thổi , nhưng luôn coi như cái máy tự sinh tiền, buồn đáng thương.

Hắn xuất hiện như một cơn gió lạnh, giữa tiết trời rét buốt tạt thẳng mặt Tôn Quy khiến đối phương đau rát, hai chân mềm nhũn. Tôn Quy bỗng nhớ đến những khoản tiền nuốt, liệu thật sự sơ hở? Công ty ai bán ? Còn đống bất động sản tư nhân liệu điều tra?

Ngàn vạn suy nghĩ trong nháy mắt ập đến, khiến gã quỳ rạp xuống dậy nổi.

Cho đến khi Ngu Kinh Mặc bước lên mặt bàn cao nửa thước, chân dài nhẹ nhàng vượt qua cần cầu thang, dừng ngay mặt Tôn Quy.

“Lễ lớn như , nên để dành để quỳ cha ông.” Ngu Kinh Mặc lạnh lùng .

Tôn Quy run như cầy sấy, khí phách lập tức biến thành vẻ nịnh nọt khúm núm: “Ng-ngu tổng giá lâm, … đương nhiên cung nghênh…”

Ngu Kinh Mặc từ đến nay khinh thường loại gian thương lắt léo, chỉ nhàn nhạt: “Không cần.”

Điền Nguyễn xen : “Nam nhi trướng vàng, chẳng lẽ gối Tôn tổng chỉ … bông?”

Phía bật , mặt Tôn Quy méo xệch, cố gượng dậy: “Nghi thức cắt băng quan trọng như , ai cũng thể lên đài. Vị… tiểu bằng hữu , vẫn nên xuống ăn hạt dưa thì hơn.”

Điền Nguyễn: “Tôi cũng tiểu bằng hữu gì hết. Tôn tổng đúng là quên, quên mất kết hôn .” Nói khoác lấy cánh tay Ngu Kinh Mặc, quan hệ là hiểu ngay.

Tôn Quy gượng : “Thì là Ngu phu nhân, thất kính.”

Điền Nguyễn vẻ ngây thơ: “Nếu tôn tổng quỳ mặt của , chẳng cũng nên quỳ một cái để tỏ lòng cung nghênh ?”

Cơ mặt Tôn Quy co giật, nhất thời đáp . Trước giờ gã chỉ về cái "hồ ly tinh trèo giường", từng chú ý đối phương. Không ngờ sắc bén như ?

“Xem Tôn tổng hoan nghênh .” Điền Nguyễn .

“……”

Anne bước lên, nhỏ giọng vài câu bên tai Ngu Kinh Mặc. Hắn gật đầu, lạnh như băng liếc Tôn Quy một cái, giọng trầm thấp mà cần micro cũng lan khắp trường: “Chư vị, mời .”

Một câu, lập tức xuống, im bặt.

Trời sinh khí chất lãnh đạo. Ngu Kinh Mặc từ đến nay cần ai dạy vẫn áp cả sân.

Điền Nguyễn theo, mượn oai mà : “Tôn tổng thật đúng là quên tổ tông, làm đầu rắn ở chỗ . Hôm nay mặt ánh trăng… , mặt Ngu xử lý ông.”

“……”

“Khai trừ ông.”

Sắc mặt Tôn Quy tái nhợt, cố giãy giụa: “Ngu phu nhân đùa, phạm gì mà khai trừ liền khai trừ?”

Điền Nguyễn: “Muốn thì… tự đặt tay lên n.g.ự.c mà hỏi.”

Tôn Quy còn định thêm, thì chủ trì như nhận chỉ thị, từ phía sân khấu run rẩy bước , cố nặn nụ : “Hoan nghênh Ngu tổng trăm công nghìn việc vẫn dành thời gian tự đến cắt băng cho Thiển Hồ Loan!” 

Nói xong tự vỗ tay.

Dưới sân khấu vang lên vài tiếng vỗ tay lẻ tẻ. Người chủ trì tranh thủ tiếp: “Nghi thức cắt băng bắt đầu! Xin mời đại diện Vân Phi Tập đoàn cùng lên sân khấu chung vui thời khắc huy hoàng ! Xin mời… xin mời…”

Đám hợp tác thương, nhà thầu lượt bước lên, cùng Ngu Kinh Mặc hàn huyên, coi như quên luôn sự tồn tại của Tôn Quy.

Người mù đều : Tôn Quy kiêu ngạo, tự đại, phạm đại kỵ, còn đường xoay. Thương trường như chiến trường, chỉ khác ở chỗ thương trường thì lừa lọc, còn chiến trường là sống c.h.ế.t rạch ròi.

Có lợi thì là “bạn ”, lợi thì chỉ cần giẫm thêm một chân xem như lương tâm.

Ngu Kinh Mặc oai phong nhiều năm chính vì làm việc quang minh chính đại. Ai cũng tính tuy thánh thiện, nhưng tuyệt loại lòng độc ác. Hợp tác với lo giở trò lưng.

Mười mấy đèn chiếu tập trung sáng rực cả sân, còn một đèn xoay ngũ sắc chầm chậm đổi hướng. Âm thanh viên tinh ý đổi sang nhạc nhẹ.

Lụa đỏ lễ nghi tiểu thư cung kính nâng lên, kèm một chiếc kéo màu vàng.

Mọi đài tự giác trải lụa , nâng trong tay như nâng một phần vinh quang. Ngu Kinh Mặc giữa, cầm kéo, ánh đèn flash lóe liên tục.

Ngu Kinh Mặc nghiêng mặt, thanh niên phía : “Lại đây, em cắt.”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Em cắt?”

“Ừ.”

Dưới sân vang lên tiếng xì xào nho nhỏ. Tôn Quy chen ngoài đội ngũ cắt băng, sắc mặt khó coi. Có phóng viên , gã bèn giọng chua ngoa: “Ngu tổng thật nuông chiều phu nhân, nghi thức trọng đại như cũng giao cho phu nhân.”

Ngu Kinh Mặc: “Vợ chồng đồng lòng. Phu nhân của đương nhiên tư cách cắt băng.”

Dứt lời liền nhét kéo tay Điền Nguyễn, bàn tay lớn bao lấy tay , cùng cắt xuống lụa đỏ.

“Rắc” một tiếng, lụa đỏ chia làm hai, rơi nhẹ xuống hai bên tay cắt — tượng trưng cho điềm lành, tài vận viên mãn, ai lấy mang về cất giữ sẽ may mắn liên tục.

Phanh phanh phanh —— những tờ giấy vàng rực rỡ từ hai bên mặt bàn b.ắ.n , rơi xuống đầy đất, đầy . Bên vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt, ngừng chúc mừng chỉ tiêu thành.

Ngu Kinh Mặc phát biểu diễn văn, cắt băng, nghi thức chính thức kết thúc.

Sau đó chính là tiết mục náo nhiệt: biểu diễn, khiêu vũ, hát , xiếc dây. Không Ngu Kinh Mặc “làm gương ”, bọn họ nhanh giống như các chú bác trong thôn, chơi đùa ngừng.

Điền Nguyễn bưng chiếc ghế nhỏ ở hàng đầu ăn hạt dưa, gọi video với Lộ Thu Diễm và Ngu Thương. Bọn họ gì căn bản rõ, lỗ tai sắp âm nhạc rung trời làm cho điếc.

Xem xong màn xiếc dây, Lộ Thu Diễm liền tắt video. Chỉ một lát , Ngu Thương cũng thoát.

Điền Nguyễn áp tai ống : “Gì?!”

Một lúc lâu , mới phát hiện màn hình điện thoại tối đen.

“……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-111.html.]

Ngu Kinh Mặc chịu đựng gần nửa buổi trời náo nhiệt và nhiệt tình đến mức quá mức , thật sự nổi nữa, nắm lấy tay Điền Nguyễn kéo . Đằng gọi gì đó, căn bản rõ.

Mãi đến khi khỏi tiểu khu, thính giác mới chậm rãi khôi phục.

Trợ lý Từ vốn ở đài lắc đầu than thở mà thưởng thức màn múa bụng, bỗng nhiên phát hiện tổng giám đốc nhà biến mất, sợ tới mức bật dậy chạy luôn. Tôn Quy vội nắm : “Trợ lý Từ, mời Ngu tổng ăn một bữa, sắp xếp giúp .”

Trợ lý Từ: “Gì?! Tôi rõ!”

Anh hất tay Tôn Quy , cắm đầu chạy mất.

Tôn Quy cam lòng, đuổi theo: “Tôi là mời Ngu tổng ăn một bữa!” Hối lộ đến mấy chục triệu, gã tin Ngu Kinh Mặc động tâm.

quên mất, công ty là của nhà họ Ngu. Số tiền gã “hối lộ” còn đủ bằng một phần mười tiền gã biển thủ.

Trợ lý Từ bật : “Tôn tổng, ngài nên tỉnh táo .”

Tôn Quy vội hỏi: “Ý gì?”

“Có thời gian như , bằng tìm luật sư, tính thử xem ngài sẽ phán bao nhiêu năm.”

Tôn Quy lập tức mồ hôi như tắm, lạnh ngắt cả ngực, đầu gối mềm nhũn, chột thở gấp: “…… Tôi hiểu .”

Ngày hôm , tại biệt thự, Điền Nguyễn trợ lý Từ báo cáo chuyện Tôn Quy ôm tiền bỏ trốn lúc nửa đêm, kết quả bảo tiêu giám sát bắt về, đ.ấ.m cho một trận khai thật hết.

Điền Nguyễn: “À, đáng đời.”

Ngu Kinh Mặc cũng bận tâm chuyện , gọi cho Ngu Thương xử lý mang theo Điền Nguyễn bay trở về Tô Thị, chuẩn tuần trăng mật.

Hắn hỏi Điền Nguyễn .

Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Còn hai mươi ngày nữa là Tết, chúng cố gắng về Tết.”

“Không vội, tuần trăng mật dĩ nhiên một tháng.” Ngu Kinh Mặc , “Nếu em nơi , em chơi gì.”

“Trượt tuyết, xem biển.” Điền Nguyễn nhiều nơi, chơi cũng ít. Nếu thể làm hai việc , liền hài lòng.

Ngu Kinh Mặc gật đầu, ghi nhớ chuyện xem biển quy hoạch đường , đó giao cho phòng thư ký sắp xếp, lập kế hoạch du lịch tuần trăng mật một tháng.

Việc khiến phòng thư ký thậm chí cả tổng bộ tập đoàn chấn động một phen. Bọn họ thật sự khó liên tưởng Ngu Kinh Mặc với hai chữ “tuần trăng mật”, nhưng đúng là chuẩn thật.

Trợ lý Từ gõ cửa văn phòng tổng giám đốc, : “Ngu tổng, dời họp thường niên sang năm , cuối năm thưởng vẫn phát như thường chứ ạ?”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Không công bố giải thưởng lớn trong buổi họp thường niên, đúng là thiếu điểm nhấn. Ngu Kinh Mặc vốn để ý mấy thứ rườm rà .

Điền Nguyễn đến khách sạn tìm Lộ Thu Diễm, đưa y ít đặc sản tỉnh lị.

Lộ Thu Diễm vẫn làm ở khu đỗ xe. Ban ngày làm, buổi tối ngủ nhờ ở phòng kho của Ngu Thương. Theo lời Ngu Thương thì: “Dù để cũng là để .”

Ai cũng vạch trần. Nếu , vì còn ngủ phòng kho?

Điền Nguyễn hì hì: “Ngu Thương chính là kiểu ngoài miệng cứng trong lòng mềm, y như .”

Lộ Thu Diễm: “Tôi cứng hơn Ngu Thương nhiều.”

Điền Nguyễn: “Ở mà cứng hơn?”

Lộ Thu Diễm: “…… Xương cốt.”

Điền Nguyễn xuống phía quần y: “Tôi , mấy chỗ khác cũng cứng bằng .”

Lộ Thu Diễm nắm tay làm bộ đ.ấ.m .

Điền Nguyễn dí sát mặt qua: “Tới, đ.á.n.h .” Cậu bây giờ xem như thấu Lộ Thu Diễm, căn bản sẽ thật sự tay.

“……” Lộ Thu Diễm trừng , “Tôi đ.á.n.h gà yếu. Anh thì chỉ cái miệng cứng.”

Điền Nguyễn nghĩ thầm, đối mặt với Ngu Kinh Mặc, thật cũng cứng miệng lắm.

Chỉ là cứng đối cứng thì chẳng bao giờ kết quả , nào cũng là thua.

Điền Nguyễn đột nhiên hỏi: “Cậu buổi sáng gặp Ngu Thương ?”

Lộ Thu Diễm: “?”

Điền Nguyễn trịnh trọng : “Sáng tầm năm sáu giờ là lúc Ngu Thương yếu nhất, thích hợp đ.á.n.h úp.”

Lộ Thu Diễm hứng thú: “Thật ? Để rảnh thử.”

Điền Nguyễn tự khen , chỉ hy vọng lúc đó Lộ Thu Diễm thấy “trụ trời” của Ngu Thương sẽ quá sốc.

Đến ngày đến trường lấy phiếu điểm, Điền Nguyễn đeo chiếc cặp nhỏ cuối cùng của học kỳ , dùng khăn cồn lau sạch sẽ, mặc bộ đồng phục trắng tinh chỉnh tề, giày da cũng đ.á.n.h bóng loáng. Mang theo tâm trạng hân hoan bi thương, bước tới cổng trường.

Ngẩng cổng lớn Đức Âm nguy nga như lâu đài, Điền Nguyễn cảm thán: “Hôm nay là buổi học cuối cùng của em trong học kỳ .”

Ngu Kinh Mặc: “Ngày mai là thể hưởng tuần trăng mật đầu.”

Điền Nguyễn mặt , gương mặt trắng như tuyết nắng sớm căng đầy collagen, đôi mắt sáng long lanh: “Chẳng lẽ còn thứ hai, thứ ba?”

Ngu Kinh Mặc cong môi: “Chỉ cần em , mỗi năm đều thể tuần trăng mật.”

Điền Nguyễn chỉ cảm thấy tương lai thật đáng mong chờ, liền nhanh chóng bước cổng trường.

Ngu Kinh Mặc thiếu niên ngang qua tượng Văn Xương Đế Quân liền theo thói quen cúi đầu bái bái, vẻ mặt thành kính nghiêm túc.

Tháng ngày xoay vần, Điền Nguyễn mãi như thế .

cuối cùng cũng lớn lên. Trong tuần trăng mật , cũng nên chân chính thành lớn.

 

 

​​​​​

Loading...