Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:17:27
Lượt xem: 272
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Người Ngu gia xám xịt mà rời .
Hạ Lan Tư thờ ơ xong một màn buồn , còn kịp mở miệng trêu chọc thì Ngu Kinh Mặc : “Thế giới của hai , xin miễn quấy rầy.”
“……”
Mặt Điền Nguyễn nóng lên, cố làm vẻ thản nhiên: “Hạ tổng, ngài nên về nhà ăn cơm.”
Hạ Lan Tư nhún vai: “Tôi và Ngu còn chính sự cần bàn, tiểu hài t.ử tránh qua một bên .”
Điền Nguyễn: “…… Tôi tiểu hài tử.”
Hạ Lan Tư: “Vậy thổi gió bên gối cho xem thử.”
Ngu Kinh Mặc : “Đây là chuyện giữa vợ chồng chúng , phiền ngoài bận tâm.”
“Được thôi, chúng chuyện……”
Ngu Kinh Mặc ngắt lời: “Cậu về với lão gia nhà , nếu trong nửa năm góp vốn, chuỗi tài chính sẽ tách . Đến lúc đó, cho dù tiếp nhận cũng muộn. So với việc bầy sói xâu xé, chẳng bằng chọn một cây gỗ mà nghỉ chân, đạo lý hẳn là hiểu.”
Hạ Lan Tư gật đầu: “Cho nên mới bàn……”
“Đề án , giữ nguyên.”
“……”
Hạ Lan Tư tức mà bật : “Ngu Kinh Mặc, mới là con sói lớn nhất.”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Nhận lời khen.”
Hạ Lan Tư vẫy tay cáo từ, khi còn ném cho Điền Nguyễn một cái liếc mắt quyến rũ: “Hẹn gặp ~”
Điền Nguyễn run lên, mặt , phản ứng.
Lúc đúng giờ cơm trưa.
Má Lưu : “Tôi còn tưởng sẽ nhiều ở ăn cơm, nên làm nhiều……”
Điền Nguyễn mấy đĩa đồ ăn đụng tới ở cuối bàn, chợt nảy ý: “Nếu thì mang cho Ngu Thương, chắc sắp tan học .”
Má Lưu hoảng hốt: “Sao thể để đại thiếu gia ăn đồ ăn thừa ?”
“Những món còn ai đụng mà.”
Má Lưu ngượng ngùng, bình thường đồ ăn ngon còn thừa đều rơi miệng hầu như các bà.
Điền Nguyễn sang hỏi ý Ngu Kinh Mặc: “Có ?”
Ngu Kinh Mặc tao nhã dùng khăn ăn lau khóe môi, nhàn nhạt hỏi: “Không thổi gió bên gối nữa ?”
Điền Nguyễn: “……”
Má Lưu hai , bật : “Phu nhân tối nay thổi bù.”
Ngu Kinh Mặc thấy tai Điền Nguyễn ửng đỏ, cuối cùng cũng buông tha, : “Tôi đưa em .”
Vì thế, Điền Nguyễn gói mấy món đồ ăn, thêm cơm và canh bí đỏ, chia hai hộp lớn.
Ngu Kinh Mặc hộp cơm to như chậu rửa mặt: “…… Ngu Thương chắc ăn hết nổi nhiều .”
Điền Nguyễn: “Hắn thể chia cho bạn học.”, suýt nữa thì tên nam chính.
Tài xế lái xe đến trường quý tộc duy nhất trong thành phố, Trung học cao cấp Đức Âm.
Trong tưởng tượng của Điền Nguyễn, trường quý tộc chỉ là nơi học sinh nhiều tiền, khác với trường thường ở mức độ . khi tới cổng trường, trợn tròn mắt, con đường phía , tất cả đều là siêu xe.
Rolls-Royce, Maserati, Ferrari, Lamborghini, Porsche, Bugatti, Pagani…… chiếc nào trăm vạn.
Trong nguyên tác, quý tộc học viện từng miêu tả nhiều, nhưng Điền Nguyễn vẫn thể hình dung . Nay tận mắt thấy, chỉ riêng mặt tiền xa hoa lộng lẫy khiến choáng váng, khí tức của đồng tiền tràn ngập mặt.
Đôi mắt đau nhức, đây căn bản trường học, mà là lâu đài của hoàng t.ử và công chúa.
Bảo vệ cổng mặc đồng phục giống hiệp sĩ trong truyện cổ tích, vai đeo huy chương kim loại của học viện quý tộc, bước đến, lễ phép : “Ngu , Ngu phu nhân, mời hai vị phòng khách hiệu trưởng.”
Hiển nhiên, thư ký của Ngu Kinh Mặc báo .
Điền Nguyễn còn tưởng chỉ cần gọi Ngu Thương đưa cơm là xong, ngờ còn xã giao…… Cũng may sợ giao tiếp, loại như hiệu trưởng ngoài đời cũng từng gặp .
Hồi cấp ba, khi học năm cuối, từng nhiều hiệu trưởng khen ngợi.
Trường quý tộc rộng lớn, chỉ e thể gộp bốn, năm trường thường mới bằng. Trên bãi cỏ ngoài trời ba đài phun nước, trung tâm là đài lớn nhất, cột nước cao mười mét, tỏa như đóa hoa. Trên đỉnh là tượng Văn Xương Đế Quân.
Văn Xương Đế Quân là vị thần dân gian cai quản công danh và tài lộc, thờ trong khuôn viên trường, mỗi ngày vô học sinh tới cúng bái. Bức tượng thể xem là cảnh quan nổi tiếng nhất của trường Đức Âm.
Ngay cả Điền Nguyễn cũng thấy cúi đầu hành lễ……
Giống như trong tiểu thuyết, hiệu trưởng trường Đức Âm là một phụ nữ trung niên dáng mảnh khảnh, đeo kính gọng viền, họ Lý, gọi là Hiệu trưởng Lý. Bên cạnh còn phó hiệu trưởng kiêm chủ nhiệm tài vụ, là đàn ông để râu dê, họ Hồ.
Hai đợi sẵn trong phòng khách. Ngu Kinh Mặc bước , cả hai liền chào, ánh mắt lặng lẽ đ.á.n.h giá Điền Nguyễn.
“Vị là phu nhân của ngài Ngu ?” Hiệu trưởng Lý mỉm dịu dàng.
Ngu Kinh Mặc đáp: “ , nhà mang cơm cho con trai.”
“Thật đúng là hiền lương thục đức, phẩm hạnh đoan trang.”
Điền Nguyễn: “……” Chẳng lẽ tới trường quý tộc, ai cũng năng văn vẻ như ?
Ngu Kinh Mặc quả thực giỏi ứng biến, gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ, ở cảnh nào thì dùng lời phù hợp, đây chính là bản lĩnh của thương nhân lão luyện: “Hiệu trưởng Lý dạy học bao năm, ánh mắt tự nhiên tinh tường.”
Đây là lời khen biến tướng dành cho Điền Nguyễn, đáng tiếc đầu óc thẳng tắp, .
Hiệu trưởng Lý sang khen Ngu Kinh Mặc: “Đứa nhỏ Ngu Thương thông minh lanh lợi, nhiều năm liền nhất khối, còn là hội trưởng hội học sinh. Thanh Hoa, Bắc Đại đều thành vấn đề.”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Tôi dự tính gửi nó đến học viện thương mại Ivy League để bồi dưỡng thêm vài năm, đó trở về tiếp quản gia nghiệp.”
“Đó là điều đương nhiên.”
Sau đó, hai trò chuyện một lát về các chính sách mới trường thực hiện gần đây.
Điền Nguyễn chán đến c.h.ế.t, chỉ thỉnh thoảng chen vài câu cho , uống làm nhòe son môi.
Phòng khách rộng lớn, một mặt tường là kệ sách, đó bày đầy sách tiếng Anh.
Điền Nguyễn lướt qua, phát hiện hơn nửa sách đều trùng với tủ sách ở Ngu gia.
Lúc , chủ nhiệm Hồ rốt cuộc cũng dịp lên tiếng: “Những cuốn sách đều do Ngu quyên tặng. Nếu phu nhân hứng thú, hoan nghênh tới bất cứ lúc nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-11.html.]
Điền Nguyễn động tâm: “Bất cứ lúc nào cũng ?”
“Trường Đức Âm cổ phần của Ngu , đương nhiên đối với phu nhân là luôn mở cửa.”
“À, cảm ơn.” Điền Nguyễn hiểu trong lòng thoáng chút mất mát.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào .” hiệu trưởng Lý .
Cửa mở , trong nháy mắt, liền thấy một thiếu niên mặc đồng phục trắng, khuy áo bạc cài chỉnh tề, chỉ nơi cổ áo để lộ một đường xanh nhạt.
Nam sinh trường Đức Âm mặc quần trắng, nữ sinh mặc váy ngắn màu lam, chỉ cần dáng tương đối cao thì thoạt ai cũng đều chân dài miên man.
Ngu Thương là xuất sắc trong hàng “chân dài” .
Hắn bước vài bước tới khu ghế sofa, hỏi: “Cha, hiệu trưởng, chuyện gì ?”
Ngu Kinh Mặc chỉ hộp cơm bàn : “Ba nhỏ của con sợ con đói c.h.ế.t, đặc biệt mang cơm tới.”
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn ngượng: “Má Lưu nấu nhiều, ăn hết, nên mang cho ít đồ.”
Ngu Thương cúi mắt: “Đây gọi là ‘ít’ ?”
“Cũng tạm thôi, thể chia cho khác nếu .”
Sắc mặt Ngu Thương động: “Người khác?”
Điền Nguyễn sợ quá mà nghi ngờ, liền vội vàng : “Mèo hoang cũng .”
Ngu Thương nhấc hai hộp cơm nặng trịch lên: “Được, con nhà ăn.”
Phải, ở trường quý tộc , “nhà ăn” chứ “căn tin”.
Điền Nguyễn nhớ trong nguyên tác : Món nổi tiếng nhất của nhà ăn Trung Quốc trong trường Đức Âm là cá quế chiên giòn.
Giá cả xa xỉ, vai chính thụ thích ăn món đó, nhưng vì nghèo nên tích góp mãi, một tháng mới dám ăn một .
“…… Chúng nhà ăn xem thử .” Điền Nguyễn đề nghị, gặp vai chính thụ.
Ngu Kinh Mặc từ chối.
Hệu trưởng Lý đích dẫn họ tới nhà ăn, mời ở cùng dùng cơm trưa.
Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng từ chối: “Chúng ăn , chỉ thị sát một chút.”
Chủ nhiệm Hồ đáp: “Ngu , thật khiến khác căng thẳng.”
“Nhà ăn trường Đức Âm thiết kế theo tiêu chuẩn nhà hàng bốn , khẩn trương gì chứ?”
“, đúng .” Chủ nhiệm Hồ lau mồ hôi trán, “Ngu tôn quý như thế, nếu thấy cơm chiên linh tinh thì xin đừng . Đều là học sinh yêu cầu, khi thông qua hội học sinh mới thêm thực đơn.”
Ngu Kinh Mặc liếc Ngu Thương đang một bước, khẽ : “Dân lấy ăn làm trời, nếu bọn họ thích thì gì đáng .”
Chủ nhiệm Hồ vội gật đầu: “ đúng, ha ha.”
Ngu Thương biểu cảm, bưng hộp cơm như một vị cao tăng khất thực.
Điền Nguyễn thầm nghĩ, chẳng vì vai chính thụ thích ăn cơm chiên . Cá ăn nổi, nên vai chính công đành nghĩ cách thêm cơm chiên thực đơn, âm thầm mang ấm áp cho .
Điền Nguyễn Ngu Thương, thầm suy nghĩ, thật thể trông mặt mà bắt hình dong.
Gân xanh thái dương Ngu Thương giật giật, tránh ánh mắt . Không cần hỏi cũng , vị ba nhỏ trong đầu nghĩ chuyện kỳ quái.
Ầm——!
Cách đó xa, pha lê vỡ tung, tiếng thét vang trời.
Mọi đều giật dừng .
Hiệu trưởng Lý kinh hãi tòa nhà ăn nguy nga: “Sao thế ?”
Ngay đó, một đám đông hốt hoảng chạy từ tầng một nhà ăn , la lớn: “Nổ gas !!”
“……”
Còn kịp phản ứng, Ngu Thương đặt hộp cơm trong tay xuống cho Điền Nguyễn, lao thẳng về phía nhà ăn.
“Ngu Thương!” Ngu Kinh Mặc kịp giữ , đành vội vàng đuổi theo.
Điền Nguyễn: “!!!”
Trong nguyên tác, trường Đức Âm quả thật từng xảy vụ nổ gas.
Lần đó ai c.h.ế.t, nhưng các công t.ử tiểu thư dọa sợ xanh mặt.
Ngọn lửa bốc lên giữa trung, gió cuốn bay váy áo, pha lê văng tứ tung, cảnh tượng hỗn loạn đến cực điểm.
Mục đích của tình tiết đó đương nhiên là để thúc đẩy tình cảm giữa vai chính công và thụ.
Trong giây phút nguy hiểm, khi chạy tán loạn, chỉ Ngu Thương lùi mà tiến, xông trong biển lửa, cứu lấy vai chính thụ thương đống kính vỡ, liều mạng bế ngoài khi vụ nổ thứ hai xảy .
Khi truyện, Điền Nguyễn cảm xúc đặc biệt, vì quy luật “vai chính bất tử”. giờ đây, khi đối diện cảnh tượng thật, mới thấy sợ hãi.
Quan trọng hơn là trong nguyên tác, Ngu Kinh Mặc mặt ở hiện trường!
Bây giờ là do chính đề nghị nhà ăn, nên Ngu Kinh Mặc mới tới đây. Họ đều vai chính, “bất t.ử định luật”. Nếu Ngu Kinh Mặc và gặp vụ nổ thứ hai thì——
“Ngu Kinh Mặc!” Điền Nguyễn hét lớn.
Ngu Kinh Mặc khựng , đầu : “Em đừng theo.”
Điền Nguyễn ôm hộp cơm lao đến, giữ chặt lấy : “Đừng !”
“Ngu Thương còn ở trong đó.”
“Hắn .”
“Sao em ?”
“Em… em chính là .” Điền Nguyễn hoảng hốt, thấy Ngu Kinh Mặc định gạt tay , liền dồn: “Hắn lập tức sẽ thôi!”
“Đó là con , thể làm ngơ.” Ngu Kinh Mặc nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo.
Điền Nguyễn nghiến răng, bất ngờ ôm chặt từ phía : “Không !”
Ngu Kinh Mặc: “…… Buông .”
Đầu Điền Nguyễn rối loạn, năng lộn xộn: “Nếu c.h.ế.t , em sẽ thủ tiết đó. Em thủ tiết !”
“……”