Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:48:55
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thư viện vốn rộng, âm thanh quảng bá thể truyền đến từng góc nhỏ. Người đang thang cuốn tự động bước lên thì chần chừ, nơi để sách ? Sao trông giống mấy buổi bán hàng đa cấp thế ?

Thiếu niên mặc áo lông vũ màu trắng chính là ép “tẩy não” thành, đang tỏ chán ghét và phản kháng. Người của tổ chức đa cấp làm mất mặt, xung quanh đều căng thẳng chăm chú cảnh tượng .

Nữ sinh ý nghĩ của chọc , bật tiếng: “Ha ha…”

Ban tổ chức dường như tiếng vô tình chế giễu đó làm khó chịu, hằm hằm về phía nữ sinh: “Vị bạn học nữ ý kiến gì ?”

Nữ sinh: “Cái gì mà hôi chứ?”

Ban tổ chức: “…”

Ban tổ chức lúng túng thu micro , vội vàng bảo trợ lý đổi cho một chiếc micro mới.

Micro mới đưa lên, trao cho Hải Triều: “Xin mời bạn Hải Triều lớp 11-6 trường trung học Đức Âm phát biểu.”

Hải Triều nhiều đạt giải thưởng văn, truyện ngắn gửi đăng liên tục duyệt, nhiều tạp chí mời cộng tác nhưng đồng ý. Trong giới văn học học sinh, quả thật chút danh tiếng.

Không giống Điền Nguyễn, chỉ tình cờ khác đến.

Người vây ngày càng đông, thấy Hải Triều là một thiếu niên tinh thần phấn chấn, tuấn tú, ít lộ ánh mắt tán thưởng.

Lại sang Điền Nguyễn, vốn tưởng là thiếu niên bình thường, chút tài văn chương liền tỏ vẻ kiêu ngạo. Không ngờ khuôn mặt đẽ tinh tế, trái ngược với văn phong giản dị.

Hải Triều nhận micro, : “Rất vinh hạnh đại diện trường Đức Âm tham gia buổi sách , làm quen với các bạn yêu thích văn học, cảm ơn thầy cô, hiệu trưởng và các lãnh đạo cho cơ hội …”

Tóm là một loạt lời khách sáo, thể bắt bẻ .

Ban tổ chức dẫn đầu vỗ tay, tiếng vỗ tay lác đác vang lên.

Micro chuyển sang cho một vị lãnh đạo của Sở Giáo dục, cũng là một tràng lời cổ vũ khách sáo. Chúc Chi Chi hiệu cho Điền Nguyễn: mau lên thể hiện .

Điền Nguyễn đợi lãnh đạo xong, lấy hết can đảm bước lên tự giới thiệu: “Tôi là…”

“Tôi là ai , hôi quá.” Lãnh đạo đùa một câu.

Điền Nguyễn: “…”

“Thẳng thắn, thật lòng, giống như cách ngươi .” Lãnh đạo , “Dù là học tập sáng tác, thành thật luôn là kỹ năng quan trọng nhất. Chính sự chân thành hiếm của , dối, mới là điều đáng quý.”

Ban tổ chức lập tức phụ họa: “ , bây giờ nhiều văn chương màu mè thật lòng.”

Lãnh đạo vỗ nhẹ vai Điền Nguyễn: “Cố gắng học tập, tương lai đáng mong đợi.”

Điền Nguyễn cảm nhận sự động viên, nghiêm túc gật đầu: “Tôi hiểu.”

Ban tổ chức vui vẻ hỏi: “Cậu còn ? Micro mùi .”

Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Cảm ơn, cần ạ.”

Tiếp theo là buổi toạ đàm của giáo sư khoa Văn học, diễn ở khu máy tính, nhiều kéo đến . Điền Nguyễn cũng gần, khái quát về kỹ năng , bồi dưỡng văn học, triển vọng văn học trong nước.

đặt câu hỏi: “Hiện nay là thời đại video ngắn, ít học sinh chịu tĩnh tâm trọn vẹn một tác phẩm văn học. Vậy làm ?”

Giáo sư đáp: “Thời đại như nước lũ, hết lớp đến lớp khác. Văn học từ xưa là truyền thừa của nhân loại. Có thể tạm thời nước lũ che khuất, nhưng sẽ biến mất. Ai truyền thừa thì tự nhiên sẽ truyền thừa, ai chịu tính thử thách của nó thì tự nhiên sẽ bỏ. Nếu là con thì thể can thiệp. Trường học cũng nên tăng cường quản lý thiết di động, thành phần trách nhiệm của .”

Điền Nguyễn suy nghĩ, trường Đức Âm đúng là kiểm soát quá chặt việc học sinh chơi điện thoại, nhưng hoạt động câu lạc bộ thì nhiều. Chỉ cần tham gia, thời gian giải trí dư, chẳng cần di động để g.i.ế.c thời gian.

… Thế nên nhiều chơi điện thoại vì thích, mà vì thật sự… việc nào khác để làm.

Đối với học sinh trường quý tộc, chơi điện thoại là lãng phí thời gian. Vì họ quá nhiều trải nghiệm thú vị hơn, nên điện thoại chẳng còn sức hấp dẫn bao nhiêu.

Điền Nguyễn sang nhóm Văn học Xã, quả nhiên các bạn đều mang vẻ mặt khó hiểu, rõ điện thoại đặc biệt mang bàn luận.

Hai tiếng trôi qua, Điền Nguyễn cảm thấy buổi sách thu hoạch gì. Ít nhất sách trong thư viện thật sự phong phú.

Cậu dùng điện thoại chụp vài cuốn hứng thú, lên mạng tìm và thêm giỏ hàng, tính về Tô Thị sẽ đặt mua.

Hơn nữa sắp đến lễ, còn giảm giá, so với mua ở hiệu sách thì tiết kiệm hơn nhiều.

Điện thoại rung một tiếng ——

Ngu Kinh Mặc: Toạ đàm thế nào?

Điền Nguyễn: Thu hoạch nhiều.

Ngu Kinh Mặc: Cục trưởng Sở Giáo d.ụ.c khen em hả?

Điền Nguyễn: Có.

Ngu Kinh Mặc: Đừng kiêu ngạo.

Điền Nguyễn: Không .

Ngu Kinh Mặc: Nhớ ?

Điền Nguyễn: Nhớ.

Ngu Kinh Mặc: Nhóc con, lát nữa đến đón em.

Điền Nguyễn: /tình yêu

Giờ cuối cùng là dành cho giao lưu lẫn . Điền Nguyễn giờ thích mấy thứ tán dóc vô bổ, nên chỉ lang thang giữa các kệ sách, đến cửa sổ sách. Cũng vài đến gần, nhưng dường như coi như NPC, đôi câu luôn.

Điền Nguyễn bọn họ, . Bọn họ dường như đều cho rằng là vai chính của thế giới .

Buổi chiều 4 giờ 30 phút đúng từng giây, Điền Nguyễn nhận tin nhắn của Ngu Kinh Mặc: Xuống .

Điền Nguyễn đang định bước lên thang cuốn xuống thì Chúc Chi Chi gọi : “Lãnh đạo còn rời , ?”

“Hoạt động thời gian là ba giờ, đến giờ .” Điền Nguyễn nghi hoặc, “Chẳng lẽ buổi sách cũng tăng ca?”

“…… Đương nhiên . bỏ như thì trông lễ phép.”

Điền Nguyễn thông suốt : “Vậy chính là khi chỉ như cái rắm thôi, phốc ——”

Dứt lời, giống như một quả bóng bay nhẹ bẫng bay mất. Mao Thất theo sát phía , nhưng tốc độ vẫn kém xa Điền Nguyễn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-109.html.]

Điền Nguyễn tung tăng chạy khỏi thư viện, xuống hết bậc thang, tiện tay nhặt miếng giấy cạnh bồn hoa bỏ thùng rác. Mao Thất dùng một chân đá tỉnh Đại Tráng đang ngủ như c.h.ế.t.

Đại Tráng đầu lắc lư: “Ai, ai…… Diêm Vương?”

Chiếc Rolls-Royce đang đỗ ở bãi tạm. Điền Nguyễn nhảy nhót xuống bậc thang, cửa xe mở , cúi chui , dựa vòng tay ôm mang lạnh tuyết giá hòa với mùi gỗ, vô cùng thoải mái.

“Rất mệt?” Giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp, môi mỏng kề bên tai Điền Nguyễn, ánh mắt bình tĩnh thiếu niên đang dựa dẫm .

Phía còn tài xế, Điền Nguyễn ngượng ngùng làm nũng, ôm cánh tay Ngu Kinh Mặc: “Có chút.”

“Về biệt thự nghỉ ngơi .”

“Biệt thự?”

“Ừ, một căn biệt thự ở đây. Không lớn, đủ để ở.”

Thư ký báo cho công ty dịch vụ đến dọn dẹp, còn chuẩn nguyên liệu nấu ăn mới. Căn biệt thự thể coi như dọn là ở luôn.

Biệt thự ở khu phố cũ chân núi, xung quanh đều là biệt thự nhỏ, dinh thự tư nhân. Hoàn cảnh tuyệt , khí trong lành, nơi đa là tầng lớp trung lưu sinh sống.

Căn biệt thự của Ngu Kinh Mặc là một trong những căn xây sớm nhất ở đây, phong cách cổ điển, hướng phương Tây, nội thất theo kiểu điền viên, hợp để ở lâu dài.

Điền Nguyễn dạo khắp nơi bên trong: “Nhà như mà để hoang lâu thế, tiếc thật.”

Ngu Kinh Mặc: “Có thể cho thuê.”

“Cho ai thuê?”

“Cho mấy phú nhị đại rảnh tiền tiêu . Thuê bảy tám năm là huề vốn.”

“…… Thật kiếm.” Tính là để khác Ngu Kinh Mặc trả tiền nhà.

Bên trong sáng sủa, ấm áp thoải mái. Điền Nguyễn dính lên sofa liền nhúc nhích, mơ mơ màng màng ngủ mất, còn mơ một giấc mộng kỳ lạ.

Trong mơ đến thư viện mượn sách. Có một quyển tầng cao nhất của kệ, với mãi tới. Không là kệ cao lên bản thấp .

Cậu tức đến mức nhảy lên, vẫn với . Lúc một bàn tay to giúp lấy xuống cuốn sách đó.

Điền Nguyễn kinh ngạc , ngờ đó là Ngu Kinh Mặc thời còn là học sinh, mặc đồng phục xanh trắng. Cậu vô thức kêu: “Cảm ơn học trưởng.”

Ngu Kinh Mặc vai rộng chân dài, đồng phục rộng thùng thình khiến trông cao gầy như trúc. Đôi mắt phượng cụp, : “Tôi giúp em miễn phí.”

Điền Nguyễn hỏi: “Học trưởng gì?”

Ngu Kinh Mặc chống một tay lên kệ sách, cúi xuống sát bên môi : “Tôi em.”

Sau đó họ hôn ngay trong thư viện. Ngu Kinh Mặc cởi hết quần áo , làm như như …… Dù Điền Nguyễn cần, Ngu Kinh Mặc vẫn nâng chân lên, dùng đồng phục che , ép dựa kệ sách đang lung lay……

Cọ qua cọ .

Chọc tới chọc lui.

Điền Nguyễn: “…… Đồ hỗn đản!”

Tỉnh , trán Điền Nguyễn mồ hôi, thể nặng đến mức khó thở. Mở mắt thì thấy một cái chăn bông ít nhất mười cân đè lên .

Ngu Kinh Mặc tiếng mắng, bưng ly nước từ bếp : “Thời tiết lạnh, sợ em cảm. Chăn thực sự nặng ?”

Điền Nguyễn liếc sang máy điều hòa đang kêu ù ù, 38°C.

Có một loại lạnh, chính là chồng cảm thấy bạn lạnh.

Mặt Điền Nguyễn đỏ bừng: “Nóng c.h.ế.t.”

Ngu Kinh Mặc kéo chăn , đặt nước lên bàn : “Uống , môi khô hết .”

Điền Nguyễn dậy bưng ly nước, chột dám : “Em ngủ bao lâu?”

“Nửa giờ.”

Điền Nguyễn cảm giác như ngủ mấy tiếng. Giấc mơ xuất sắc như cư nhiên chỉ nửa giờ…… Nói cách khác, ngủ mơ xuân, đến khi tỉnh luôn.

“Mơ gì?” Ngu Kinh Mặc đưa tay sờ trán , nóng lắm.

Điền Nguyễn ậm ừ: “Không gì, chỉ là mơ thấy thành học sinh, chúng ở thư viện sách.”

“Chỉ sách, làm gì khác?”

“……”

Ngu Kinh Mặc gương mặt thiếu niên đỏ ửng, môi khi uống nước thì mềm bóng, trông dễ thương, liền làm thật.

Điền Nguyễn hôn đến dựa ngửa sofa, quần áo loạn hết.

Ngu Kinh Mặc thấp giọng hỏi: “Trong mơ, làm thế ?”

Đầu óc Điền Nguyễn cuồng, nghĩ nội dung giấc mơ, thẹn thùng đáp: “Không…… dừng.”

Ngu Kinh Mặc c.ắ.n mút thở trong miệng , môi lưỡi quấn lấy , như đoạt hết, đầu ngón tay nhẹ nhàng giữ chặt thiếu niên đang ngượng ngùng, dịu dàng trấn an.

Có lẽ vì trong mơ mắng , trong lòng áy náy, nên Điền Nguyễn phản kháng như trong mơ, để mặc Ngu Kinh Mặc làm gì thì làm.

Khoảng nửa giờ , Ngu Kinh Mặc bế phòng tắm.

Vòi sen mở , áo sơ mi Ngu Kinh Mặc ướt đẫm, eo và cơ bụng rõ ràng, mang theo lực bộc phát mạnh mẽ. Hắn bế gọn Điền Nguyễn lên, đặt lưng dựa tường gạch bóng loáng.

Nước đổ xuống như trút, Điền Nguyễn mở nổi mắt, cũng còn sức, chỉ thể ôm cổ Ngu Kinh Mặc, bàn tay to nâng đỡ.

Khi bồn tắm đầy, Ngu Kinh Mặc dẫn xuống, đặt lên đùi .

……

Trợ lý ở phòng khách tìm mãi thấy , tiếng nước trong phòng tắm, đành im lặng chờ một tiếng.

Đồng hồ tường chỉ 7 giờ 20 phút tối.

Trợ lý: “……” C.h.ế.t tiệt, còn ?!

Anh chằm chằm cửa phòng tắm, sợ thấy cảnh nên thấy. Rối rắm đủ kiểu, đeo khẩu trang lên tận mắt, gõ cửa phòng tắm: “Khụ khụ, Ngu , phu nhân, lễ cắt băng buổi tối sắp bắt đầu , hai còn nhớ chứ?”

Trong phòng tắm: “……”

Loading...