Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:47:01
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tuy rằng cách một lớp quần, nhưng Điền Nguyễn vẫn cảm nhận loại kích thích từng .

Sắp đến giờ Ngu Kinh Mặc tan tầm, mặt Điền Nguyễn vẫn còn đỏ bừng. Cậu cúi đầu, dám thẳng mặt Ngu Kinh Mặc, ánh mắt rũ xuống vô tình dừng đôi giày da thủ công mũi nhọn của .

Chính đôi giày mũi nhọn còn nhẹ nhàng ma sát, chậm rãi xoa nắn mà xâm nhập tiểu Điền Nguyễn, tùy ý đùa bỡn , đó giống như từng xảy chuyện gì, im lìm giẫm xuống mặt đất.

Trong ánh gạch phản chiếu, hiện lên gương mặt đỏ bừng của và bộ quần áo hỗn độn.

Điền Nguyễn bụm mặt, quá mất mặt.

…… Không, là biến thái.

Ngu Kinh Mặc thì vẫn áo mũ chỉnh tề, thứ duy nhất rối loạn là con “ác long” đang che giấu kín.

Ánh hoàng hôn đỏ rực nửa bầu trời, Ngu Kinh Mặc như thường lệ tan tầm, mang phần công việc còn về nhà, dắt theo Điền Nguyễn rời khỏi văn phòng lạnh như băng.

Thang máy thẳng xuống tầng hầm gara.

Không ngờ mấy tên trung niên giảm biên chế đổi chỗ chặn đường, lén lút chờ sẵn gara. Thấy họ xuất hiện liền kích động nhảy dựng, hô to khẩu hiệu: “Phản đối độc tài! Phản đối giảm biên chế! Chúng Ngu Kinh Mặc cho chúng một công đạo!”

Bảo vệ lập tức chắn phía . Mao Thất mở đường dẫn họ đến xe và mở cửa.

Đám lập tức lao đến bao vây, bảo vệ nhảy khỏi hàng quát lớn, vật lộn ngăn : “Làm gì đó? Các đang tụ tập gây rối trật tự xã hội, là phạm pháp!”

Tên trọc đầu kiểu Địa Trung Hải dẫn đầu gào: “Hôm nay c.h.ế.t cũng c.h.ế.t mặt Ngu Kinh Mặc!”

Bảo vệ đáp: “Anh c.h.ế.t cũng chẳng ai bồi thường !”

“……”

Đám gây náo loạn òa : “Không thể đuổi việc chúng ! Trên già, trẻ, thể mất công việc … Xin các thương lấy chúng chút …”

Ngu Kinh Mặc từ đầu đến cuối một lời, thậm chí họ một cái. Hắn chỉ dùng cơ thể che kín Điền Nguyễn, bảo vệ lên xe , mới xuống ghế.

Trung niên thấy sự việc cứu vãn , liều mạng nổi điên, rút trong túi một cục đá ném tới. 

Bảo vệ chặn nhưng kịp.

“Phanh!” Cục đá đập lên cửa kính xe, lăn xuống đất.

Điền Nguyễn giật , kỹ thấy cửa kính vỡ chỉ nứt vài đường hoa văn.

Ngu Kinh Mặc bình tĩnh liếc qua, qua khe nứt thẳng trung niên một cái, với tài xế: “Đi.”

Tài xế lập tức đạp ga, xe lao ngoài. Đám vốn định chặn xe sợ tới mức vội vàng lùi , đó tức tối đuổi theo kịp, chỉ thể đó dậm chân mắng loạn.

Điền Nguyễn đầu , tức đến nghẹn lời: “Thả bọn họ luôn ?”

Ngu Kinh Mặc : “Tụ tập gây rối đủ cấu thành tội. Phải hành vi bạo lực thực tế. Mấy ngày tới cứ để họ tung hoành , chờ thu thập đầy đủ chứng cứ tự nhiên sẽ đưa tòa.”

Điền Nguyễn lo lắng cửa kính xe: “Anh thương ?”

“Lời tổn thương làm gì .”

“Em là công kích vật lý.”

“Sẽ .”

Điền Nguyễn gật đầu. Cậu tin bảo vệ, nhưng tin Ngu Kinh Mặc.

Nhân lúc trời còn sớm, Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn đến T.ử Vân Quan cầu cho một lá “phùng khảo tất quá phù”. Điền Nguyễn thì cầu cho Ngu Kinh Mặc một lá bùa bình an.

Đây là đầu tiên Điền Nguyễn đến đạo quán. Người tu hành trong quán nhiều hơn tưởng, còn cả đến làm công quả.

Núi rừng thanh khí lượn lờ, bầy chim về tổ.

Trước T.ử Vân Quan một đất trống, trồng vài cây hồng sam lớn. Đám chim núi đặc biệt thích mấy cây , thường bay đến đùa nghịch. Biết , các đạo sĩ thường mang theo một chén hạt kê cho chim ăn.

lúc họ đến giờ cho chim ăn, Điền Nguyễn lấy lá “phùng khảo tất quá phù” , cảm thấy khá thú vị.

Ngu Kinh Mặc bước đến hỏi: “Sư , thể để phu nhân cho chim ăn vài miếng ?”

Đạo sĩ đưa chén kê cho Điền Nguyễn, liếc : “Tiểu hài t.ử lớn lên trắng trẻo dễ thương thật.”

Ngu Kinh Mặc cong môi nhạt: “Hắn tiểu hài tử.”

“So với thì là tiểu hài tử.”

“Ừ.”

“Lúc còn học, là đứa nghịch nhất khóa, còn là đứa thanh tâm quả d.ụ.c nhất. Thầy giáo đều bảo kiểu gì cũng thành kẻ rượu thuốc, nghịch phá trời, còn khi cửa Phật.”

Ngu Kinh Mặc nhẹ.

Điền Nguyễn thì kinh ngạc hai : “Ngu , với vị sư phó là bạn học?”

Đạo sĩ : “Gọi Lão Bạch . Tôi lớn hơn Lão Ngu một tuổi, miễn cưỡng xem như sư .”

“Bạch sư .” Điền Nguyễn ngoan ngoãn chào, “Hân hạnh.”

“Ha ha ha hân hạnh hân hạnh.” Lão Bạch sang với Ngu Kinh Mặc: “Đối tượng nhỏ của ngoan ghê nha.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

“Cậu thể cái gì ngoài chữ ‘ừ’ ? Lúc học cũng chỉ ừ ừm ờ, làm đầu nổ.”

Ngu Kinh Mặc liếc : “Đầu xác thật to.”

“……” Lão Bạch lắc đầu: “Cậu vẫn y như , thẳng như ruột ngựa. Khi đó cảm thấy thầy sai —— mặt thì lạnh nhạt thật, nhưng bên trong gian tà, dã tâm lớn, thủ đoạn tàn nhẫn. Cậu mới là hợp để làm giàu làm lớn.”

Ngu Kinh Mặc cụp mắt, phản bác. Nếu dã tâm, thể đến vị trí hôm nay.

Quyền lực là cám dỗ lớn nhất của con . Chỉ thánh nhân hoặc cá mặn mới buông bỏ .

Lão Bạch trầm giọng : “Còn , thấu hồng trần, nên mới chốn cửa đạo.”

Ngu Kinh Mặc: “Tôi cho mượn năm nghìn vạn, giúp Đông Sơn tái khởi. Trong vòng năm năm trả , cần lãi.”

Lão Bạch: “……”

Lão Bạch bật kêu: “Đệt, đang dụ hoặc !”

Điền Nguyễn bật khúc khích. Cậu rải hạt kê xuống đất, đàn chim nãy giờ chơi cây hồng sam ùa xuống, đập cánh, mổ mổ nhảy nhót chân .

Lão Bạch lắc đầu lia lịa: “Không ! Tôi kiên quyết chống cám dỗ! Không tức là sắc, sắc tức là !”

Ngu Kinh Mặc: “Câu đó của Phật gia.”

Lão Bạch: “……”

Điền Nguyễn nhịn nổi, bật ha ha, làm chim nhỏ dọa bay tán loạn.

Bảo trì tâm trạng vui vẻ như đến thứ hai, Điền Nguyễn theo thường lệ đang đường học thì xuống xe, cùng Ngu Kinh Mặc vẫy tay chào.

Ngu Kinh Mặc : “Thả lỏng một chút, phát huy cho .”

Điền Nguyễn: “Ừ!”

Đinh linh linh, Lộ Thu Diễm đạp xe, một chân chống xuống lề đường, cùng Điền Nguyễn, sắc mặt nhàn nhạt: “Thi xong hơn một tháng mới gặp .”

Điền Nguyễn lấy từ túi một đôi găng tay lông dê đưa cho y: “Chúng còn thể gọi video.”

Lộ Thu Diễm nhận lấy găng tay, phát hiện đôi tay Điền Nguyễn gần như giống hệt của , chút ngượng ngùng.

Điền Nguyễn : “Đây là ‘găng tay em’ của chúng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-105.html.]

“…… Cảm ơn.” Lộ Thu Diễm đeo , lập tức thấy ấm hơn nhiều, “Anh hưởng tuần trăng mật thì cần video với , ảnh hưởng chơi.”

“Không ảnh hưởng. Nếu video, lòng cứ thấy bất an.”

“……”

Điền Nguyễn phiền muộn nghĩ, định, nhất định khiến hai vai chính công thụ phát sinh biến cố gì trong thời gian .

Lộ Thu Diễm Điền Nguyễn bằng ánh mắt khó hiểu: “Sao đối với như ?”

Điền Nguyễn thuận miệng đáp: “Bởi vì là em trai , cũng là con dâu .”

Lộ Thu Diễm: “…………”

Lộ Thu Diễm: “Tôi với Ngu Thương gì. Chúng đều là học sinh, yêu đương.”

Điền Nguyễn hồn : “Không cả, cũng ai sinh yêu. Tôi với Ngu lúc đầu còn thành kiến, giờ cũng ở bên đấy thôi.”

Lộ Thu Diễm bực: “Chúng tình huống giống.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Tôi , Ngu Thương giống cha lời ngọt, nó bây giờ đúng là một khúc gỗ. Cậu cứ coi là một cái đầu gỗ, dùng sức cọ cọ thì gỗ mục cũng nảy lộc.”

Lộ Thu Diễm: “……” Cọ cái đầu nhà .

Lười tiếp, cùng tần .

Đến trường, Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm bái tượng Văn Xương Đế Quân hết sức thành kính.

Ngoài họ còn một đám học sinh áo trắng quần lam đang vây quanh đài phun nước, “thịch thịch thịch” ném xu xuống nước cầu may.

Lộ Thu Diễm làm cho lệ một cái, : “Một đám ôm chân Phật phút chót.”

Điền Nguyễn: “Không linh cũng sáng .”

Hai đến khu dạy học, sắp tách , Điền Nguyễn thu liễm cảm xúc, : “Cố lên, cho nghiêm túc !”

Lộ Thu Diễm đeo cặp về hướng lớp 6: “Biết .”

Điền Nguyễn tủm tỉm bóng lưng y. Chờ đến học kỳ , Lộ Thu Diễm sẽ chuyển lên lớp 1, lúc đó sẽ càng nhiều chuyện thú vị xảy .

Chưa nghỉ đông mà chút mong chờ học kỳ mới.

Điền Nguyễn bước chân nhẹ nhàng phòng học, thấy Uông Vĩ Kỳ vùi đầu học bài, tạm thời nổi hứng chiến đấu, hài lòng gật đầu, vỗ vai: “Tốt lắm, Uông Vĩ Kỳ.”

Uông Vĩ Kỳ thề: “Tôi nhất định vượt qua Cẩu Cường!”

Điền Nguyễn: “Làm !”

Bạn học chung quanh: “……” Không hiểu họ gì nhưng thấy buồn .

Tiếng chuông vang lên, chủ nhiệm lớp phân phòng thi: “Lần áp dụng chia phòng ngẫu nhiên, xem kỹ, đừng nhầm. Đồ đạc đều thu dọn tủ, khóa tránh mất.”

Điền Nguyễn bảng điện tử, trùng hợp thật, thi ở lớp 6.

Cậu cầm túi bút và bình nước đến lớp 6. Bên trong hơn nửa lớp, Lộ Thu Diễm còn ở đó, lập tức vui vẻ: “Lộ Thu Diễm, vẫn thi ở lớp ?”

Lộ Thu Diễm : “Anh phân tới đây?”

Điền Nguyễn gật đầu, thấy Hải Triều và Nam Hoài Quất cũng mặt, liền hỏi: “Hai cũng đổi lớp thi?”

Nam Hoài Quất u oán: “Cậu thật sự hy vọng ? Để với Lộ Thu Diễm ở cùng một ?”

Điền Nguyễn: “……” Cha bắt đầu ghen nữa .

Tâm thiếu niên như kim biển, Điền Nguyễn : “Không .” Rồi cạnh Lộ Thu Diễm. Nam Hoài Quất phía , : “Nếu làm , nhớ cho đáp án.”

Điền Nguyễn chịu gian lận, đầu: “Cho cái đầu lớn nhà , coi chừng Hải Triều đánh.”

Nam Hoài Quất: “?”

Hải Triều lạnh lùng liếc .

Điền Nguyễn chỉ Nam Hoài Quất: “Hắn ngốc, hiểu.”

Nam Hoài Quất: “Ai bảo hiểu? Nếu Hải Triều cho đáp án, đảm bảo làm sai hết!”

Điền Nguyễn: “Ha ha ha!”

Nam Hoài Quất: “Cười cái gì?”

Điền Nguyễn: “Cười ngốc.”

Nam Hoài Quất bắt đầu nghi ngờ điểm ngữ văn của chót khối, bằng hiểu nổi lời Điền Nguyễn, trong khi Hải Triều và Lộ Thu Diễm hiểu hết.

Ngu Thương đúng lúc bước , quét mắt một vòng: “Thi mà còn đùa giỡn, còn thể thống gì?”

Điền Nguyễn nín : “Cậu cũng phân tới đây?”

“Ừ.”

“Vậy Nam Hoài Quất tiêu , gian lận cũng dám.”

Ngu Thương nhíu mày Nam Hoài Quất: “Cậu gian lận? Gian lận trừ điểm tích lũy.”

Nam Hoài Quất: “…… Không làm nữa.”

Ngu Thương đến cạnh cửa sổ, ngay phía Lộ Thu Diễm, nghiêm túc : “Tôi sẽ giám thị .”

Nam Hoài Quất trừng Điền Nguyễn, chút tình cảm nhen nhóm liền dập tắt. Điền Nguyễn ung dung xoay mặt, thi xem CP chính công thụ, thật sự hạnh phúc.

Lộ Thu Diễm đầu Ngu Thương: “Tôi quên mang bút, cho mượn một cây.”

Ngu Thương: “……”

Điền Nguyễn: “……” Lẽ nào Ngu Thương xuất hiện ở đây là để đưa bút?

Tương tác thế , xem Lộ Thu Diễm càng khó kìm lòng, Điền Nguyễn dựng ngón cái với y một cái.

Lộ Thu Diễm: “Làm gì?”

Điền Nguyễn: “Khen .”

Giám thị tới phát đề. Trong tiếng nhạc nhẹ nhàng, bài thi chính thức bắt đầu.

Thời gian thi một tiếng, Điền Nguyễn chỉ dùng nửa tiếng xong, kiểm tra , sửa chỗ sai, bắt đầu ngẩn .

Cậu Lộ Thu Diễm, Ngu Thương, chú chim nhỏ cành ngoài cửa.

Giám thị ngang cũng chẳng phát hiện.

Thầy lấy bài từ tay .

Điền Nguyễn hồn, thấp thỏm chờ.

Thầy xem một lượt, thấy tên thí sinh thì mỉm đặt bài xuống. Điền Nguyễn khẩn trương, kiểm tra thêm một .

Buổi sáng hai môn, buổi chiều ba môn.

Thi xong, đừng học sinh bình thường, ngay cả học bá như Điền Nguyễn cũng mệt rã rời. Ngày mai còn mấy môn nữa, trong đó mỹ thuật, trời trường Đức Âm ngay cả mỹ thuật cũng thi.

Đương nhiên, tính tổng điểm chỉ tính Toán Văn Anh với Địa Lý Vật Lý Hóa Học.

Những môn khác Điền Nguyễn lo, chỉ lo mỹ thuật kéo điểm tổng. Cậu lo lắng đó với Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc: “Em ‘táo’ sẵn mà chịu dùng, để nguội ?”

Điền Nguyễn bừng tỉnh, chuyện giống như lúc và Ngu Kinh Mặc tìm trai mất tích nhiều ngày, cùng “gian phu” Hạ Lan Tư.

 

Loading...