Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:46:40
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn bụng vang lên một tiếng.

Trái ngược với sự “đói khát phương diện khác” của Ngu Kinh Mặc, thì thật sự là đói bụng.

Ngu Kinh Mặc dừng xoa bóp, bật , để buông ống quần, chỉnh giúp một cách chu đáo.

Hai bắt đầu chính thức ăn cơm.

Điền Nguyễn bày xong đồ ăn, mấy cái chén nhỏ đều là phần nho nhỏ, nhưng cũng đủ cho hai ăn. Miệng chén đều đậy để giữ ấm, tuy rỉ một chút canh, nhưng ảnh hưởng bữa ăn.

Nửa tháng nay, Ngu Kinh Mặc hiếm khi ăn một bữa trưa coi như phong phú.

Cơm nước xong, đ.á.n.h răng —— đúng , Điền Nguyễn còn một bàn chải đ.á.n.h răng chuyên dụng ở văn phòng của Ngu Kinh Mặc —— đó chống cái bụng lên sô pha, Ngu Kinh Mặc xử lý công việc.

Người đàn ông nghiêm túc làm việc là trai nhất, nhưng Ngu Kinh Mặc bận rộn như , Điền Nguyễn chỉ thấy đau lòng.

Cái tập đoàn lớn như , đều là Ngu Kinh Mặc gồng gánh vác, thế mà bên vẫn nhiều chuyện bạo quân, độc tài. Có lẽ Ngu Kinh Mặc thật sự lúc chuyên quyền, nhưng quyết định làm đều xuất phát từ lợi ích chung của tập đoàn.

cũng rảnh rỗi, sách đến mệt, Điền Nguyễn lên hoạt động gân cốt.

Ngu Kinh Mặc chỉ cánh cửa nhỏ sát tường gần cửa sổ: “Bên trong thiết tập luyện, em thể vận động một chút.”

Điền Nguyễn phòng gym nối liền đó. Bên trong lớn hơn tưởng, dụng cụ gập bụng, xà đơn, máy chạy bộ ba loại thiết , còn một màn hình điện t.ử siêu lớn, bàn thấp đặt một cái điều khiển và kính VR.

Điền Nguyễn nghịch thử một lúc, đeo kính VR lên, mắt hiện một gian mô phỏng bầu trời, hơn mười chiến đấu cơ xoay vòng, thả xuống đạn đạo. Điền Nguyễn theo bản năng giơ tay, chợt phát hiện tay biến thành đôi tay cơ giới kiểu Iron Man.

Cậu dùng tay đón đạn đạo, mỗi bắt là một nghiền nát, âm thanh nổ cùng điểm bật liên tục.

…… Cái cũng quá ngầu!

Điền Nguyễn chơi đến mê mẩn.

Một vòng chiến đấu kết thúc, tổng điểm hiện giữa trung: 65. Phía còn điểm cao nhất: 200.

Điền Nguyễn: “……” Chẳng cảm thấy ngầu chút nào.

Không tin, tiếp tục tay đón đạn, chơi gần một giờ, mệt c.h.ế.t mới kéo điểm lên 128.

Đột nhiên Điền Nguyễn ôm lấy, giơ tay cơ giới đ.á.n.h theo bản năng, bang, giữ .

Kính VR tháo xuống, mắt là Ngu Kinh Mặc còn ngầu hơn trong trò chơi.

“Đắm chìm trò chơi, còn nhớ ?”

Điền Nguyễn lưu luyến: “Đồ chơi như , nhà chúng ?”

Ngu Kinh Mặc: “Con chung quy sống trong hiện thực. Anh rảnh chơi cái , là khách hàng tặng.”

“À.”

“Nếu em thích, chúng xem phim VR chung.”

Điền Nguyễn gật đầu, bỗng kêu một tiếng: “Tay em……”

Ngu Kinh Mặc nhấc sô pha, bôi t.h.u.ố.c lên chỗ thương ở vai cổ Điền Nguyễn.

Vai Điền Nguyễn lộ nửa bên, “A…… Đau, nhẹ chút……”

Ngu Kinh Mặc: “Anh đang bôi t.h.u.ố.c cho em, đừng kêu.”

Điền Nguyễn: “……”

Trợ lý Từ qua phòng thư ký, gõ cửa bước , thấy cảnh đó liền thật nhanh: “Xin quấy rầy.”

Điền Nguyễn kéo cổ áo: “Không , Ngu chỉ đang bôi t.h.u.ố.c cho .”

Trợ lý Từ , khóe môi nén : “Phu nhân cần giải thích, hiểu mà.”

Điền Nguyễn nghĩ thầm, hiểu cái đầu , chắc chắn hiểu lầm . Không giải thích còn đỡ.

Sự thật chứng minh, giải thích cũng đỡ. Trợ lý Từ báo cáo tiến độ xong, ngoài liền tuyên bố trong phòng thư ký rằng tổng tài và phu nhân tình cảm sâu nặng, “Ngu tổng đang giúp phu nhân bôi thuốc.”

Phòng thư ký là nữ, bản tính hóng hớt lập tức nổi lên: “Bôi thuốc? Bôi chỗ nào?”

“Tôi trời ạ, Ngu tổng thô bạo như ?”

“Còn mạnh nữa!”

“Người cao lớn như , chắc chắn mạnh, khụ khụ… chắc cũng … to.”

“Phu nhân còn nhỏ tuổi như , chịu nổi.”

“Chúng bàn mấy chuyện chứ? Không đuổi việc chứ?”

“Anne, chị thử xem?”

Trưởng phòng thư ký Anne mà như : “Không gì để , thích đàn ông khoa trương.”

“…… Vậy chị thích thế nào?”

Trợ lý Từ vèo chạy : “Anne, thật lớn.”

Anne trợn mắt: “Tôi cũng thích đàn ông nhỏ.”

Trợ lý Từ: “…… Tôi nhỏ.”

Anne: “Ha ha, hứng thú.”

Trợ lý Từ lắc đầu bước —— quả nhiên NPC nhan sắc tầm thường nhận ưu ái của mỹ nhân.

Buổi chiều, vai Điền Nguyễn đỡ đau, bỗng tiếng bước chân bên ngoài, đoán là Ngu Kinh Mặc trở về. Linh cơ lóe lên, trốn xuống bàn làm việc của Ngu Kinh Mặc.

Giống cách bài trí của phòng lãnh đạo, bàn làm việc là chiếc bàn lớn bằng gỗ đặc sơn đen, loại sơn chỉ từng thấy đàn dương cầm, dùng cho bàn làm việc đúng là phí của trời.

quả thật , màu đen tuyền, lớp sơn bóng phản chiếu ánh sáng cửa sổ, cảm giác sang trọng lập tức hiện .

Điền Nguyễn núp bàn, thật kỹ vẫn dễ thấy, vì quanh bàn hầu như gì che, chỉ bốn chân bàn to và một tủ tài liệu nhỏ.

Người đàn ông mặc vest xanh lam đẩy cửa , bước chân hề khựng , dường như phát hiện bàn, lập tức tiến đến.

Theo là vài vị cấp cao, đều vest chỉnh tề, nam nữ.

Họ chuyện, chú ý đến Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc đến bên bàn, xuống ghế xoay, một chân dài vắt lên, đúng chạm ngay mặt Điền Nguyễn.

“Ngu tổng, chỉ mỗi chi nhánh công ty đạt chỉ tiêu thành tích, nhất thiết giảm biên chế. Nháo đến mức kinh động cả tổng bộ.” Một vị nam trung niên cao tầng .

“Đây là vấn đề hợp tác cả một đội ngũ, giảm biên chế thì giữ để ăn bám ?” Nữ cao tầng , “Nếu ai cũng sớm về nghỉ Tết, cứ sang đó mà xem.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-104.html.]

“Cũng hết cách, cạnh tranh thị trường quá lớn, nên hạn mức thị trường mới hạ xuống. Còn nữa, một công ty bán giày da, thời buổi da bò thật ngày càng đắt, nguyên liệu tăng giá……”

“Lưu tổng, ngài nhận hối lộ ?” Nữ cao tầng châm chọc, “Chẳng lẽ tổng bộ hỗ trợ tài chính ? Giờ đóng cửa vì ngành giày ngày càng nhiều, ở cạnh tranh thị trường chứ?”

Một khác cũng : “Gạt cũng là một trăm triệu, cuối cùng vẫn chỉ một trăm triệu, lừa ai? Nói hai trăm triệu cũng chỉ là để cho thể diện.”

“Đường đường là chi nhánh của Tập đoàn Cây Sồi Xanh, một năm bận đến mức cuồng, kết quả cuối năm xem thiếu hụt. Truyền ngoài, ai tin nổi?”

Điền Nguyễn mà hai tai ù lên, nhưng lý lẽ thì rõ ràng, mấy gây chuyện lo làm việc, chỉ nghĩ kiếm chác riêng khiến chi nhánh thiếu hụt cũng đành, mà còn dám lên tổng bộ kêu oan, thật đúng là trình độ gây sự ba đời nhà họ, mở cửa thấy, về nhà cũng thấy.

Ngu Kinh Mặc bọn họ tranh cãi, vẫn lời nào. Đôi giày da thủ công bóng loáng duỗi đến mặt Điền Nguyễn.

Đôi giày đặc biệt thon dài, phần mũi nhọn, bóng đến mức gần như phản chiếu ánh sáng giống mặt bàn sơn mài. Tất đen mỏng, phác họa rõ đường nét cổ chân, hai bên nhô lên. Ống quần thẳng tắp phủ lên mép tất, mang theo chút mùi hương nhạt của chất giặt tẩy.

Qua lớp hương , sâu hơn bên trong là mùi gỗ và nước hoa hòa lẫn, cẩn thận ngửi còn thấy thoáng mùi xạ hương.

Nguồn phát mùi xạ hương thì khỏi , đúng từ cái “túi lớn phồng lên” bên trong quần.

Điền Nguyễn đến thất thần, chú ý Ngu Kinh Mặc đang cúi mắt xuống.

Ngu Kinh Mặc khẽ cử động chân, giày càng tiến gần, mũi giày gần như chạm n.g.ự.c Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn thở ngay mặt giày, run. Một cảm xúc khó hiểu dâng lên, ôm lấy cái chân nhưng dám.

Mũi giày nhấn xuống, giống như Ngu Kinh Mặc đại long…

Vừa nghĩ đến đó, càng hỗn loạn. Điền Nguyễn nhịn đưa tay đặt lên mũi giày lạnh lạnh, mùi hương thấm gan ruột, lan từ quần của Ngu Kinh Mặc truyền sang.

Cậu ngẩng mắt lên, vặn đối diện đôi mắt phượng đen sâu mang nụ nhạt.

Điền Nguyễn: “……”

Mũi giày đặt lên n.g.ự.c , nhẹ nhàng ép xuống.

Điền Nguyễn mím môi, giận dữ trừng đàn ông đang chơi , rõ ràng chỉ tạo bất ngờ, ai dè biến thành trò đùa.

Đôi mắt Ngu Kinh Mặc đổi, vẫn là vẻ lạnh lùng khó đoán. Chỉ mũi giày là linh hoạt vô cùng, lướt qua áo hoodie của Điền Nguyễn, tách gối .

Điền Nguyễn giữ lấy mũi giày, cho nó tiếp tục.

Chỉ cần một chút nữa thôi là…

Đạp trúng “tiểu Điền Nguyễn”.

“……”

Điền Nguyễn nỗ lực nhịn, nhưng chân xổm lâu tê rần, mềm nhũn, sắp ngã ngửa về . Cậu ôm chặt lấy chân dài của Ngu Kinh Mặc: “Ư……”

Xung quanh lập tức yên lặng. Mấy cao tầng , họ hình như Ngu Kinh Mặc khẽ “ừ”? Tuy Ngu Kinh Mặc “ừ”, nhưng gì đó khác.

Âm điệu trẻ, còn nghẹn .

Đang lúc họ nghi hoặc, từ giữa hai chân dài của Ngu Kinh Mặc bất thình lình lôi một , thiếu niên thon gầy mặc hoodie.

Ngu Kinh Mặc đặt lên đùi, ôm ngực. Thiếu niên vùi đầu cổ , chịu gặp ai.

Cao tầng: “……”

Ngu Kinh Mặc bình tĩnh : “Phu nhân đang chơi trốn tìm với , chân tê .”

Cao tầng lập tức gật đầu, giữ kín như bưng. Không ai dám hỏi thêm, quả nhiên trẻ tuổi, đúng là chơi.

“Đi xuống , khỏi thảo luận nữa. Chuyện thành kết cục.” Họ chuồn nhanh, để thời gian cho tiểu phu phu tán tỉnh. Không cuốn đợt cắt giảm nhân sự thì xong đời.

Văn phòng chỉ còn hai .

Điền Nguyễn ôm trong n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, c.ắ.n cổ .

Ngu Kinh Mặc cắn, hỏi: “Biến thành quỷ hút m.á.u ?”

Điền Nguyễn đỏ mặt buông , để dấu răng đỏ cổ . Nhìn chằm chằm hầu kết Ngu Kinh Mặc, còn c.ắ.n tiếp.

Ngu Kinh Mặc thoáng nghiêng mặt, chạm dấu răng: “Cũng tàn nhẫn thật.”

Điền Nguyễn mới nhỏ giọng hỏi: “Đau ?”

“Không đau.” Ngu Kinh Mặc khẽ, “Đây là dấu yêu.”

Điền Nguyễn bĩu môi: “Anh khi dễ em.”

“Em cũng khi dễ ?”

Điền Nguyễn chột , đúng là trong lòng ý đó, nhưng vốn định làm thật. Cậu cụp mắt: “Em giống như biến thái…… cũng .”

Ngu Kinh Mặc , nghiêm túc : “Anh chỉ làm điều em thích. Nếu em thích, làm.”

Điền Nguyễn mặt đỏ lên: “Không thích…… Chỉ là lúc chỉ hai chúng thôi.”

“Ừ.” Ngu Kinh Mặc ôm , bàn tay xoa nhẹ eo , “Xin .”

Điền Nguyễn dụi mặt mặt : “Lần tha thứ cho .”

Ngu Kinh Mặc nhẹ, thở lướt qua cổ .

Điền Nguyễn ngứa, trốn.

Ngu Kinh Mặc cho né, hôn lên, lưu một dấu hôn cổ: “Đây là ấn ký của .”

Nói , bế Điền Nguyễn phòng nghỉ.

Phòng nghỉ nhỏ, Điền Nguyễn từng đến: giường, điều hòa, tủ quần áo, phòng tắm, cửa sổ. Dưới cửa sổ là giá hoa, bình pha lê luôn cắm đầy hoa tươi do thư ký chuẩn .

Hôm nay là hoa thủy tiên, vàng nhạt, thơm, nhưng nồng.

Ngu Kinh Mặc mở cửa sổ cho thoáng, kéo tấm rèm sa trong suốt xuống.

Rèm sa bay nhẹ trong gió lạnh, hương hoa trong phòng nhạt , thoảng như mộng ảo.

Điền Nguyễn giường, bóng dáng cao lớn của Ngu Kinh Mặc bước gần, dừng mặt . ngẩng lên .

“Giờ chỉ hai chúng , em làm gì với em?” Ngu Kinh Mặc nới lỏng cà vạt, ánh mắt cúi xuống mang theo d.ụ.c niệm sáng quắc.

Điền Nguyễn hổ cúi đầu, đôi giày của Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc hiểu, bật : “Em thật sự thích giày của . Muốn thử mang xem ?”

Điền Nguyễn thử xỏ, đúng như trẻ con vụng trộm mang giày lớn, chẳng tí nào, “Vẫn là mang mới cảm giác.”

“Cảm giác gì?”

“……”

Ngu Kinh Mặc đặt Điền Nguyễn khóa đôi chân giao của . Mũi giày vặn chống đỡ, nâng lên vững vàng.

Điền Nguyễn như cưỡi ngựa gỗ xoay tròn, ôm lấy chân dài quá mức mỹ của Ngu Kinh Mặc, ngẩng mặt mang theo vài phần ngây ngô: “Giá.”

Ngu Kinh Mặc cong môi , dẫn cưỡi “tiểu ngựa gỗ”.

 

Loading...