Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:46:12
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tiếng Nhật cùng bài kiểm tra mô phỏng đều đồng loạt bắt đầu, Điền Nguyễn bận đến mức kịp xoay sở. Không ngờ Ngu Kinh Mặc cũng thứ “tiếng chim” . Nghe khi học cấp hai, Ngu Kinh Mặc chọn tiếng Nhật làm môn ngoại ngữ thứ hai, nhưng vì quá dễ nên dứt khoát đăng ký học tiếng Pháp luôn.

Đến 18 tuổi, Ngu Kinh Mặc thể năm sáu ngôn ngữ khác , về còn dành mấy năm để học xong tiếng Tây Ban Nha, tiếng Hy Lạp và tiếng Pháp.

Ngu Kinh Mặc , chỉ cần nắm một ngôn ngữ gốc, ví dụ như hệ ngôn ngữ Ấn-Âu, hệ Hán-Tạng thì nhiều cách phát âm gần như tương đồng, từ đó thể suy một ba mà học thêm nhiều ngôn ngữ khác.

Điền Nguyễn vốn ý hướng tới ngành phiên dịch chuyên nghiệp, thêm một ngôn ngữ cũng đồng nghĩa thêm một con đường. Vì , theo lời khuyên của Ngu Kinh Mặc, bắt đầu học từ các ngôn ngữ gốc…

Hơi phức tạp, gian nan, nhưng khi hiểu nguyên lý thì đúng là cực kỳ lợi hại.

Sau kỳ kiểm tra mô phỏng sẽ là thi cuối kỳ. Dựa theo tinh thần giáo d.ụ.c nhân văn, trường Đức Âm cho kỳ nghỉ đông dài hơn các trường khác tới hai mươi ngày. Trong thời gian , học sinh thể mở rộng trải nghiệm cuộc sống, vài bài văn “niềm vui nghỉ đông” nộp lên trường.

Cách kỳ thi cuối kỳ chỉ còn một tuần, Điền Nguyễn rõ ràng cảm nhận tâm trí của đám bạn xung quanh bay nơi khác, cũng chẳng còn ai đặt nặng kết quả mô phỏng.

Điền Nguyễn vẫn giữ vững hạng nhì khối.

Đức Âm áp dụng chế độ “thả lỏng”, thi cuối kỳ chỉ cần nhớ thi là .

Lớp 1 lập tức vắng mất bảy tám , phòng học chỉ còn mười mấy đứa, trông vô cùng quạnh quẽ.

Uông Vĩ Kỳ như mắc chứng tăng động, tan học liền nhấp nhổm nhảy nhót, kéo Điền Nguyễn ngoài chơi.

“Điểm thi mô phỏng của bao nhiêu? Có giảm so với ? Thi cuối kỳ tự tin ? Thi thì về đối mặt với cha thế nào?” Điền Nguyễn liên tục b.ắ.n bốn câu hỏi mang tính “đánh thức linh hồn”.

Uông Vĩ Kỳ: “Anh em, liều mạng quá . Mẹ học tập bộ cuộc đời.”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Trẻ cố gắng, già đau thương.”

“……”

Điền Nguyễn đưa ví dụ: “Cậu xem, đầu trọc còn cố gắng học hành, rảnh yêu đương với .”

Uông Vĩ Kỳ lập tức héo rũ. Cái đầu trọc cuối cùng cũng quấn lấy nữa, thực sự đốt nhang tạ ơn Phật Tổ.

Điều khiến Điền Nguyễn vui nhất chính là Lộ Thu Diễm nỗ lực và thi top 10 của khối. Không chỉ nhận thêm 500 học bổng mỗi tháng, mà cuối năm còn học bổng quốc gia kèm trợ cấp của trường tới hai vạn.

Điền Nguyễn vui vẻ chạy tìm Lộ Thu Diễm, hỏi: “Nghỉ đông định làm gì?”

Lộ Thu Diễm: “Làm thêm.”

Điền Nguyễn: “Ngoài làm thêm , định hưởng tuần trăng mật… , chơi ?”

Lộ Thu Diễm nửa nửa : “Anh hưởng tuần trăng mật?”

“…… Ừm.” Điền Nguyễn ngượng, dù kết hôn gần nửa năm , đây vẫn là đầu hưởng tuần trăng mật.

Lộ Thu Diễm : “Nếu chọn mùa đông để tuần trăng mật, nhất định trượt tuyết. Cảnh tuyết ở Trường Bạch Sơn tệ, còn công viên động vật hoang dã, từng , đồ ăn cũng ngon.”

Điền Nguyễn động lòng: “Vậy chúng cùng nhé?”

“Chúng ?” Lộ Thu Diễm bật chế giễu, “Tôi với yêu chắc? Cẩn thận đ.á.n.h mông.”

“Sẽ , Ngu sẽ ghen bậy.”

“Câu đó chính cũng tin ?”

“……”

Điền Nguyễn nhớ trong nguyên tác, nghỉ đông năm lớp 11 của vai chính công thụ chẳng tình tiết gì nổi bật, hai gần như gặp mặt. Phần lớn tình tiết thanh xuân đều xoay quanh trường học.

Ngoài việc Lộ Thu Diễm thường xuyên đ.á.n.h dân cho vay nặng lãi uy hiếp, chung Tô Thị là một đô thị coi trọng pháp luật, xác suất xảy trộm cắp, cướp giật đều thấp.

Không điều kiện thì tự tạo điều kiện.

Điền Nguyễn hỏi: “Cậu còn làm ở khách sạn ?”

Lộ Thu Diễm: “Ban ngày ở khách sạn, buổi tối ở quán bar.”

Điền Nguyễn lo lắng: “Vậy đừng uống rượu nữa, lỡ gặp thì …”

“Tôi nắm tay phục vụ.”

“……”

Điền Nguyễn liền tranh thủ thời gian làm cho Ngu Thương một cuốn “sổ tay truy vợ”, phòng khi vợ cuỗm mất.

Điền Nguyễn ôn tập cho thi cuối kỳ, còn Ngu Kinh Mặc thì chuẩn họp thường niên. Cả hai đều bận đến mức chân chạm đất, nhưng Ngu Kinh Mặc vẫn kiên trì đưa đón Điền Nguyễn mỗi ngày, về nhà liền tiếp tục làm việc cho đến lúc ăn tối.

Ăn xong bữa tối, hai cũng thời gian mật. Điền Nguyễn ở thư phòng của ôn bài, còn Ngu Kinh Mặc thì trong thư phòng của tiếp tục công việc.

Tới 9 giờ tối, Điền Nguyễn tắm ngủ, gặp Ngu Kinh Mặc nhưng sợ làm phiền nên khi tắm xong chỉ thể giường trằn trọc.

lúc , cửa phòng khách mở . Ngu Kinh Mặc lời nào, trực tiếp cả lẫn chăn ôm .

Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc vác lên vai, giống như phi tần sắp thị tẩm, đỏ mặt : “Ngu , em còn học.”

“Biết.” Ngu Kinh Mặc đặt lên giường , “Em chỉ cần ủ ấm chăn cho .”

Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc tựa đầu giường tiếp tục làm việc laptop, trong lòng chua ngọt, ngẩng lên hỏi: “Vậy khi nào ngủ?”

“Chút nữa.” Ngu Kinh Mặc đưa tay xoa rối tóc thanh niên, “Em ngủ .”

Điền Nguyễn mí mắt bắt đầu đ.á.n.h , “Ừ…… cũng nên ngủ sớm một chút, thức đêm già nhanh……”

Ngu Kinh Mặc: “……”

Thứ sáu, chủ nhiệm lớp bục giảng : “Cuối tuần là thi cuối kỳ, về nhớ ôn bài. Trọng điểm đơn giản đều khoanh , chỉ cần hiểu rõ là thể lấy điểm cao.”

Các bạn học thưa thớt đáp , tan học liền tụm bàn chuyện xuất ngoại du lịch, mua hàng xa xỉ, tiệc sinh nhật linh tinh. Không mấy ai liên hệ với việc thi cử.

Điền Nguyễn hiểu nhưng vẫn tỏ vẻ tôn trọng, những NPC nhà tiền, chí hướng lớn, chỉ thích hưởng thụ ưu đãi của cuộc sống. Giờ gì cũng vô ích, chỉ sợ chờ đến ngày nào đó phá sản mới thật sự tỉnh ngộ.

Điền Nguyễn chỉ lo cho một hai , liền với Uông Vĩ Kỳ: “Cậu với bọn họ giống. Cậu là nhà giàu mới nổi, nền tảng, càng nên làm việc chắc chắn từng bước một. Như thành tích thi cử chẳng hạn. Tương lai bất kể trường nào, chắc chắn sẽ ưu tiên chọn giỏi, còn dựa điểm để phân phối chuyên ngành top đầu. Cậu chuyên ngành top của 985 cạnh tranh thế nào ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-103.html.]

Uông Vĩ Kỳ lắc lắc đầu như ch.ó con, rõ ràng gì cả.

Điền Nguyễn: “Có khi chỉ tuyển một trăm , đủ chỉ tiêu thì dù van xin cũng .”

Uông Vĩ Kỳ: “Vậy thì chọn chuyên ngành khác, chọn cái đó.”

Điền Nguyễn: “Chó còn giành ăn đấy, còn bằng chó.”

Uông Vĩ Kỳ: “…………”

Uông Vĩ Kỳ bật thốt câu thô tục, quyết định tức giận hăng hái học hai ngày.

Điền Nguyễn thật lòng hy vọng Uông Vĩ Kỳ đừng làm mất mặt cái tên , thể tạo kỳ tích, chứ trở thành bức tường phân phát tờ rơi.

Cuối tuần , Ngu Kinh Mặc vẫn bận đến mức thấy bóng, sáng sớm trời còn sáng , chỉ uống một ly cà phê đen và ăn vội một cái bánh mì.

Điền Nguyễn lo ăn uống thất thường hại dày, trưa liền tự xuống bếp, làm một bát canh trứng.

Vậy mà còn má Lưu khen tận trời: “Phu nhân đúng là chu đáo, canh trứng dưỡng nhan, nhuận phổi, sống lâu trăm tuổi.”

Quản gia : “Đây canh trứng, mà là tình yêu cuồn cuộn dứt phu nhân dành cho . Sông cạn đá mòn, truyền đời bất tận!”

Điền Nguyễn: “…… Quá .”

Không còn tưởng làm t.h.u.ố.c trường sinh.

Má Lưu làm tương phương, đậu tương xào thanh, sườn nhỏ chua ngọt, tôm bóc vỏ xào bích ốc, đậu hũ thịt cua, củ sen hoa quế, thêm canh trứng và canh bí đao bo bo hầm vịt già, tròn tám món.

Điền Nguyễn tiên nhắn cho trợ lý Từ.

Trợ lý Từ : “Vậy thật sự quá , còn đang lo mua món ăn nhanh nào cho xứng với Ngu .”

“Hắn còn ăn đồ ăn nhanh ?”

“Bận quá kịp ăn, chỉ thể chống đói vài miếng.”

Điền Nguyễn càng thêm xót ruột, đường ôm hộp cơm buông, sợ rơi một chút.

Trước cổng tập đoàn Cây Sồi Xanh tụ tập hơn hai mươi đàn ông trung niên, ai nấy buộc khăn lụa đỏ đầu, đó hai chữ lớn bằng bút lông: “Phấn đấu”.

Điền Nguyễn: “?”

Rolls-Royce dừng ở vị trí đỗ xe, Điền Nguyễn bước xuống vệ sĩ kéo : “Phu nhân, bên .”

Đám thấy Điền Nguyễn, lập tức bật dậy khỏi mặt đất, giơ cờ la lớn: “Phản đối cắt giảm nhân sự! Phản đối bóc lột!! Chúng một lời giải thích!!”

Hơn mười bảo an chặn cửa kính đại sảnh, quầy lễ tân thỉnh thoảng thò đầu , mặt đầy bất an.

Người dẫn đầu lén Điền Nguyễn, bỗng nhận : “Hắn chính là phu nhân của Ngu Kinh Mặc!”

Một tiếng như nổ tung nồi, hai mươi ùa tới. Vệ sĩ đẩy mạnh họ: “Làm gì ?! Tránh !”

Người dẫn đầu là một ông chú đầu hói kiểu Địa Trung Hải, bọng mắt to, thịt mặt rung lên: “Chúng Ngu Kinh Mặc cho công đạo! Dựa cái gì mà giảm biên chế?! Chỉ vì chi nhánh công ty cuối năm doanh thu đủ hai trăm triệu?! Tôi cố gắng !”

Điền Nguyễn chẳng hiểu gì, kéo mũ hoodie lên, giống hệt kẻ lén lút, vệ sĩ hộ tống cửa kính đại sảnh. Khi bảo an đẩy đám đông , ai vô tình đẩy Điền Nguyễn một cái ——

Cậu lập tức ngã xuống đất, may mà vẫn ôm chặt hộp cơm.

“Phu nhân!” Mao Thất chạy đến đỡ, “Không chứ?!”

Điền Nguyễn lắc đầu, bỗng bên ngoài tiếng còi cảnh sát vang lên.

Bảy tám cảnh sát võ trang bước xuống từ xe, bao vây nhóm gây rối: “Trật tự! Ngồi xuống, ôm đầu! Anh, xuống!!”

Trong tiếng quát nghiêm khắc, đám đàn ông trung niên dần thu , ôm đầu xổm, còn cam lòng mà trừng mắt tòa cao ốc mặt.

Điền Nguyễn bình tĩnh thang máy chuyên dụng lên tầng cao nhất, văn phòng Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc điều hành. Đợi một lát, cửa phòng đột nhiên mở, Ngu Kinh Mặc sải bước , giày da thủ công dậm xuống mặt đất đầy dứt khoát, thậm chí nặng nề.

“Không chứ?” Ngu Kinh Mặc đỡ tay Điền Nguyễn, từ xuống , mí mắt phượng đầy băng lạnh. “Ngồi xuống.”

Điền Nguyễn lên xuống, “Em , Ngu .”

Ngu Kinh Mặc nửa quỳ, tháo giày thể thao của , vén ống quần lên. Đầu gối vốn trắng nõn mềm mịn giờ hồng tím một mảng nhỏ.

Ngón tay thô của nhẹ nhàng ấn thử.

Điền Nguyễn “Tê” một tiếng, đôi mắt nâu nhạt lập tức ươn ướt: “Đau.”

Ngu Kinh Mặc ngẩng mặt, lấy trong ngăn bàn một hộp t.h.u.ố.c nhỏ, lấy cao trị bầm, cẩn thận bôi lên đầu gối . Mi mắt rũ xuống, rõ biểu cảm.

Điền Nguyễn đang vui, liền : “Em mang cơm tới cho , còn nấu canh trứng.”

“Ừm.”

“Chúng cùng ăn. Em cũng ăn.”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc bôi xong một chân, bôi chân còn .

Cẳng chân Điền Nguyễn mềm mại, bàn tay lớn của bao trọn. Tất trắng treo nơi cổ chân, thoáng như cả trần trụi, chỉ mặc mỗi đôi tất.

Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn lên mặt trong đầu gối , giọng nặng trầm: “Cuối năm tập đoàn loạn, thật ủy khuất em.”

Mặt Điền Nguyễn nóng, rụt chân , “Không , bọn họ đều cảnh sát bắt .”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc ghi món nợ .

“…… Ăn cơm .”

Ngu Kinh Mặc càng hôn lên cao, quần Điền Nguyễn mềm mỏng, dễ kéo đến đùi.

Bàn tay lớn luồn .

Ngu Kinh Mặc thấp giọng: “Đang ăn cơm.”

Điền Nguyễn: “……”

 

Loading...