Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 102
Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:45:47
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Lộ Thu Diễm ?” Uông Vĩ Kỳ bưng cá quế chiên giòn trở , ăn hỏi.
“Hắn ăn với Ngu Thương , chúng cần đợi.” Điền Nguyễn đáp.
Uông Vĩ Kỳ vung tay một cái, hào sảng : “Gọi hội trưởng qua ăn cùng , bọn họ ở ?”
“Ở hội học sinh.”
“Thôi kệ, đói sắp xỉu , ăn ngay mới .”
——
Hải Triều ở một bàn, hộp cơm của chỉ đầy cơm trắng, thêm chút rau xanh, nấm hương và một miếng chao.
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Cha vẫn cho tiền ?”
Hải Triều ngẩng đầu, thản nhiên : “Tôi cần.”
“Cậu còn đủ 18 tuổi, đó là trách nhiệm mà bọn họ gánh.”
Hải Triều tỏ thái độ. Anh tiếp tục nhận bất kỳ thứ gì từ cha ruột. Nếu sớm muộn gì cũng rời , thì thiếu bao nhiêu bấy nhiêu. Đợi kiếm tiền, sẽ từ từ trả phần ân tình đó.
Điền Nguyễn thêm gì nữa. Hải Triều vốn là như , tàn nhẫn với bản , và còn lạnh lùng hơn với khác.
Cậu gắp cho Hải Triều một miếng cá lớn: “Cậu ăn .”
Uông Vĩ Kỳ hiếm khi ánh mắt tinh tế: “Còn đậu hũ Ma Bà, thịt viên hầm, cá kho tương. Tôi gọi phần cho bốn , nếu ai ăn thì phí lắm.”
Điền Nguyễn : “Lãng phí lương thực là , chúng ăn hết.”
Hải Triều cũng vạch trần ý của bọn họ, lặng lẽ gắp vài miếng. Uông Vĩ Kỳ trực tiếp gắp một khối cá kho lớn bỏ chén : “Món ăn với cơm siêu ngon, thích nhất, còn ngon hơn thịt Đông Pha.”
“Tôi ăn .” Hải Triều cúi mắt.
Món cá kho , Điền Nguyễn nhớ má Lưu từng làm, cầu kỳ hơn cả thịt viên hầm. Phải chọn phần thịt ba chỉ ngon, ướp 24 tiếng, thêm nước kho suốt ba giờ liền. Thành phẩm mềm dai, da bóng mỡ, mùi thịt đậm thơm lan khắp nhà bếp.
Điền Nguyễn nếm thử món của căn tin trường, tuy cũng ngon, nhưng rõ ràng gia vị đủ và lửa tới, thể sánh với món má Lưu làm.
Má Lưu còn đặc biệt mua mấy chiếc đồng hồ bấm giờ, mỗi món một cái. Ngoài việc học cách cắt tỉa từ khác, bà còn tự riêng một quyển thực đơn gia truyền.
Điền Nguyễn thật: “Không ai nấu ngon bằng đầu bếp nhà .”
Uông Vĩ Kỳ tò mò: “Vậy lúc nào rảnh, đến nhà ăn ké ?”
Điền Nguyễn: “…… đến nhà giặt đồ .”
Uông Vĩ Kỳ: “?”
Điền Nguyễn bịa đại: “Ở nhà , làm việc mới ăn cơm.”
“…… Nghiêm khắc ?” Uông Vĩ Kỳ lùi , “Vậy thôi, nữa.”
Hải Triều nhàn nhạt xen : “Không chỉ làm việc, mà còn làm cả buổi tối. Cơm đó ăn cực khổ lắm.”
Uông Vĩ Kỳ lập tức đồng cảm: “Dù rèn luyện tinh thần chịu khổ, nhưng bắt làm đêm là quá tàn nhẫn , đây là ngược đãi!”
Điền Nguyễn: “…… Không trải qua mưa gió, thấy cầu vồng.”
Hải Triều: “Không là mưa gió, là mưa dầm.”
Điền Nguyễn: “…………”
Cậu nghiêm túc phê bình: “Cháu trai lớn, con chuyện cay nghiệt như , coi chừng tìm thấy yêu.”
Hải Triều chẳng để tâm. Anh mới mười bảy tuổi, chuyện yêu đương đối với mơ hồ xa vời, chi bằng tích góp tiền để sớm thoát khỏi sự khống chế của cha , rời khỏi cái nơi khiến nghẹt thở .
Dù bề ngoài Hải Minh Nguyệt cố tỏ hòa thuận, thì bản chất vẫn là kẻ tiểu tam leo lên. Chỉ cần Hải Triều còn sống chung với họ, vĩnh viễn là đứa con ngoài giá thú.
lúc , vang lên tiếng thiếu niên lanh lảnh: “Hải Triều —— ăn nè!!”
Bùm một tiếng, hai cái bánh bao nhân nước nóng hổi bay thẳng đầu và vai Hải Triều. Nước canh văng tung tóe, dính đầy tóc và đồng phục của .
Một cái bánh bao văng chén Uông Vĩ Kỳ, cái còn rơi xuống đất.
Điền Nguyễn: “Oa, thêm món.”
Uông Vĩ Kỳ: “……”
Hải Triều dừng tay, đầu , ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm Nam Hoài Quất.
Nam Hoài Quất sợ hãi lùi nửa bước, nhưng nhớ bên cạnh bạn bè, liền lấy gan, gằn giọng: “Sao, phục ?”
Ánh mắt Hải Triều lia qua từng . Bạn của Nam Hoài Quất chính là thiếu niên đua xe đêm hôm đó.
Điền Nguyễn nhận ngay tên đầu sỏ , liền ném thẳng miếng thịt viên hầm mặt . Thịt vỡ nát, dính đầy .
Người tức giận hét: “Đờ mờ! Mày dám đ.á.n.h tao?”
Điền Nguyễn đáp : “Mày dám đ.â.m tao ?”
Tên đó khựng , kỹ mặt Điền Nguyễn, quả thật giống mà từng đụng ……
Nam Hoài Quất vội vàng : “Hắn dạy dỗ , Điền Nguyễn, đừng chấp làm gì.”
Điền Nguyễn lạnh: “Ban đầu còn thấy đáng thương, giờ thì thấy thật tội nghiệp. Đến cả việc nhờ loại như để lấy can đảm.”
“……” Mặt Nam Hoài Quất đỏ bừng, “Còn vì Hải Triều bắt nạt .”
“Hắn bắt nạt thế nào?”
“Hắn đ.á.n.h mũi .”
“Trừ đó , còn gì nữa?”
Nam Hoài Quất ấp úng: “Hắn cố tình dụ leo lên cây thông Noel, hại ngã xuống.”
Hải Triều dùng khăn giấy lau nước canh : “Tôi giúp bạn nữ chuẩn quà, chính khăng khăng xem, còn đòi thi với . Gọi đó là dụ leo cây? Cậu ngã là do chân yếu, trách ai ?”
Nam Hoài Quất như châm ngòi pháo, lập tức bùng nổ: “Cái cô đó vốn dĩ nhờ giúp! Là giành mất!”
“Cậu nghĩ cần giành ?” Hải Triều nhếch môi giễu cợt, “Tôi đoán cô chỉ sợ nhờ chẳng xong việc nên mới đổi .”
“Vậy giúp ? Cũng !” Nam Hoài Quất khẩy, “Dù thì, giờ cũng mất mặt !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-102.html.]
Hải Triều sải bước tiến về phía , khí thế hùng hổ. Nam Hoài Quất lập tức lùi thêm nửa bước, đám bạn lêu lổng bên cạnh cũng vây như một tổ ong, xoa tay hằm hè.
Đám học sinh xung quanh thấy tình hình liền tản .
“Muốn làm gì? Anh thật sự định đ.á.n.h ở đây ?” Nam Hoài Quất lùi về phía bàn, trừng mắt hung hăng, bộ dạng như cọp giấy.
Hải Triều tiếp tục tiến gần.
Một tên tóc xanh quát: “Mày dám đ.á.n.h Nam thiếu thử xem? Đánh xong thì liệu mà chạy!”
Uông Vĩ Kỳ lập tức dậy, chính nghĩa ngập tràn: “Rõ ràng là mấy các gây chuyện ! Chứng cứ còn ngay trong chén của đây! Ai cũng thấy cả , học sinh lớp 11 ban 6 Nam Hoài Quất tự dẫn đám côn đồ xã hội trường!”
“Bọn chỉ đến giúp Nam thiếu xả giận thôi.”
Uông Vĩ Kỳ đe dọa: “Nếu các dám ‘xả giận’ hôm nay, ông nội cũng thể cho các … tiêu chảy cả tháng!”
Điền Nguyễn buồn ăn nữa, lấy điện thoại gọi: “A lô, cô hiệu trưởng Lý, thầy chủ nhiệm Hồ, thầy chủ nhiệm lớp, hội trưởng, Lộ Thu Diễm — nhà ăn gây sự, mau tới .”
Mọi : “……” Hắn gọi… nhiều ?!
Nam Hoài Quất vốn chỉ định dạy Hải Triều một bài học nhỏ, ngờ sự việc ầm ĩ thế , bèn vội vàng xua tay lệnh: “Mau cút !”
Đám bạn côn đồ: “…… Cậu đúng là trở mặt nhanh như lật bánh tráng.”
Nam Hoài Quất , phát hiện Hải Triều vẫn tiến sát, gần đến mức thể ngửi thấy mùi… bánh bao nhân nước .
Bụng lập tức réo ùng ục.
“……”
Điền Nguyễn cảnh tượng , trong lòng tự hỏi, đây là bắt nạt, là đang tán tỉnh?
Hải Triều cao hơn hẳn, một tay đủ để chống lên mặt bàn.
Nam Hoài Quất ép đến mức lùi , vẻ mặt hoảng loạn: “Cậu... Cậu làm gì?”
Điền Nguyễn lạnh lùng phối giọng: “Muốn làm .”
Nam Hoài Quất: “…………”
Nam Hoài Quất tức giận. Nam Hoài Quất hoang mang. Nam Hoài Quất… hổ. Nhìn kỹ , Hải Triều đúng là… trai.
Đám bạn côn đồ chép miệng: “…… Nam thiếu, chơi vui nhé, bọn .”
Kết quả chuồn khỏi nhà ăn đến vài giây, chủ nhiệm Hồ dẫn bảo vệ chặn . Cả lũ mắng một trận xối xả, nước bọt văng chừng hai chục mililít, bắt hết, chờ thông báo kiểm điểm.
Nhà ăn rơi một lặng quái dị.
Nam Hoài Quất giận dữ trừng Hải Triều.
Hải Triều cầm lấy bánh bao nhân nước bàn, nhét thẳng miệng Nam Hoài Quất, một cái một cái.
Nam Hoài Quất kịp phản kháng, nhét đến mặt đỏ bừng, nước mắt giàn giụa: “…… Nhiều quá… ăn, ăn nổi…… hu hu hu…… Cứu mạng……”
Ở góc tường, Chúc Chi Chi đến hôn mê, “Hắc hắc hắc hắc hắc……”
Điền Nguyễn: “……”
Uông Vĩ Kỳ há hốc miệng: “Ờ… cái , chúng nên xem tiếp ?”
Điền Nguyễn âm thầm xác nhận, Hải Triều quả thật chút tính cách S.
Nam Hoài Quất “hành” đến mức đầy miệng, đầy là nhân bánh bao và nước canh, chảy từ khóe môi xuống cổ, thấm đẫm cả đồng phục.
Hải Triều vẫn biểu cảm gì, chỉ khi thấy đúng lắm mới lùi một chút.
Nam Hoài Quất lập tức mềm oặt như cọng mì, bệt xuống đất, ôm gối hu hu.
lúc đó, chủ nhiệm Hồ bước , thấy một màn như thế: kẻ bắt nạt biến thành bắt nạt, còn Hải Triều vốn vô tội thì mắng một trận tơi bời.
Hải Triều im lặng, để mặc tiếng mắng tai, chỉ nhíu đôi mày rậm.
Sau khi hiểu rõ đầu đuôi, thầy Hồ bắt cả hai Hải Triều và Nam Hoài Quất bản kiểm điểm, hôm diễn cảm trường.
Đêm đó, một bài đồng nhân văn mang tên “Xin hãy dạy dỗ , chủ nhân” xuất hiện diễn đàn Phù Dung, chỉ tồn tại hai tiếng khi khóa.
Chủ bài ID là “Chúc ngươi cúc hương bốn phía”, cái tên đủ lộ liễu.
Tiện thêm, tài khoản từng dùng hàng loạt tên tương tự như: Chúc ngươi cúc hoa tàn, Chúc ngươi cúc hoa ngứa, Chúc ngươi cúc hoa vang danh khắp nơi… Mỗi phong, mọc thêm một cái mới, thật sự là bôi nhọ “bản hoa” của cúc.
Điền Nguyễn lướt tới cảm giác mắt mù —— Chúc Chi Chi chắc sắp đến đồn cảnh sát mất thôi.
Ngoài chuyện đó, phần lớn tài khoản diễn đàn khôi phục. Dân mạng hò reo mừng rỡ khắp nơi, Điền Nguyễn còn thả một pháo hoa điện t.ử ăn mừng mới thoát .
Cậu phát hiện tâm trạng Ngu Thương hôm nay . Khi cùng Lộ Thu Diễm đến nhà ăn, cả hai đều rạng rỡ, rõ ràng, nhân vật chính công thụ hòa giải.
Nhanh thật.
Thậm chí vẻ còn đang “tán tỉnh” .
Ngu Thương cao hứng, liền phê bút một cái, đại xá cho bộ tài khoản từng cấm diễn đàn.
Sau bữa cơm, Điền Nguyễn ăn thêm ít trái cây, tựa Ngu Kinh Mặc, hỏi: “Con trai, mâu thuẫn với bạn cùng lớp hòa hả?”
Ngu Thương còn hai họ từng xem hết bản diễn thật, nghiêm túc đáp: “Giữa bạn học nên hòa thuận, là hội trưởng Hội Học Sinh càng làm gương, từng xung đột với ai.”
Điền Nguyễn: “Nghe xem, lý .”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Ừ. Không hổ là con chúng .”
Ngu Thương: “……”
Nhiệt độ trong phòng cao, Điền Nguyễn tựa “lò sưởi di động” Ngu Kinh Mặc, nhanh chóng thấy nóng, liền ăn vài miếng táo lạnh cho dễ chịu.
Má Lưu còn đặc biệt cắt táo thành hình thỏ con, đáng yêu vô cùng.
Chỉ tiếc, nếu đĩa điểm thêm hai bông cúc non thì càng hảo. Bây giờ hễ thấy “cúc” là thấy đau đầu.
Ngu Kinh Mặc thì ngược , nhặt một bông lên, cúi sát tai , khẽ : “Bông hoa … cỡ em đấy.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc nâng cánh hoa nhỏ mềm vàng nhạt trong tay, vuốt ve bỗng sinh tà ý, bèn vặt từng cánh: một cánh, hai cánh, ba cánh, bốn cánh — từng mảnh từng mảnh rơi Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “…………”
Có một bài hát hợp với tình cảnh , nhưng nhớ .