Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-21 07:43:47
Lượt xem: 323

Edit: Wng

-

“Các đang làm gì đó?” Giọng lạnh lùng, nghiêm khắc của một thiếu niên vang lên.

Giữa tiếng nước xôn xao, Điền Nguyễn một bàn tay nắm lấy cổ, kéo mạnh lên khỏi mặt nước.

Hít thở nổi, đầu óc choáng váng, ho sặc sụa dữ dội. Qua làn nước mờ, thể lờ mờ thấy tiếng chuyện, vang lên trong gian toilet chật hẹp, vang vọng khắp nơi.

“Ngu thiếu, chúng cũng chỉ giúp hả giận thôi.”

“Giận cái gì cơ?”

“Không tên bò lên giường cha …”

“Liên quan gì đến các ?”

“Chúng chẳng đang bênh vực ? Loại như thế cũng xứng làm ba nhỏ của ?”

Điền Nguyễn vịn bồn rửa tay, ho đến đỏ hoe khóe mắt, khuôn mặt ướt sũng đầy nước, tóc, cổ áo, cổ tay áo đều ướt đẫm. Cậu thấy đầu óc cuồng, đây là nơi nào? Sao ở đây?

Còn hai ngày nữa là thi đại học, nhớ rõ đang ở KTV cùng bạn học dự tiệc chia tay.

Trong buổi tiệc, các nam sinh say khướt hát hò ầm ĩ, nữ sinh thì cùng cất tiếng ca những bài tình ca học trò.

Có một nữ sinh còn tỏ tình với , khiến Điền Nguyễn kinh ngạc, chỉ nhẹ nhàng từ chối bằng một câu “Cảm ơn”.

Buổi tiệc tan một giờ sáng, lượt bắt xe về. Điền Nguyễn và cô bạn tiện đường, liền cùng bắt taxi. Suốt quãng đường, khí chút ngượng ngùng.

Đêm đen tĩnh mịch, dường như là thời điểm dễ xảy chuyện bất ngờ nhất. Khi chiếc xe chạy qua một cây cầu cũ kỹ sửa chữa, cầu đột ngột sập, xe lao thẳng xuống con sông tối đen đến mức giơ tay thấy ngón.

Cũng may, đúng lúc cảnh sát trực đêm ngang qua, lập tức nhảy xuống sông cứu tài xế.

Trước khi cảnh sát , Điền Nguyễn cố kéo cô bạn khỏi chiếc xe đang chìm dần. Cô bạn hoảng loạn, vùng vẫy như vịt lên cạn, tay chân quẫy đạp lung tung, nếu thể kêu trong nước, hẳn là la “A a a a” ngừng.

Kỹ năng bơi của Điền Nguyễn hạn, căn bản kéo nổi cô . lúc , cảnh sát .

Cậu giao cô bạn sặc nước đến hôn mê cho cảnh sát, gật đầu với , hiệu bảo mau đuổi theo.

Điền Nguyễn đuổi theo, mới mười tám tuổi, còn hai ngày nữa là thi đại học. Cậu ngôi trường mơ ước, chuyên ngành yêu thích, thậm chí còn học lên cao học, tiến sĩ.

tứ chi rã rời, nặng như đá đè. Mặt nước đen kịt phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, tầm dần mờ , cố gắng hít một cuối cùng, từ từ chìm xuống—

Ý thức tan rã trong khoảnh khắc, mở mắt thấy đang ở trong một toilet xa lạ.

“Anh chứ?” giọng lạnh nhạt của thiếu niên ban nãy vang lên.

Điền Nguyễn dần ngừng ho, ngơ ngác thiếu niên cao gầy mặt. Từng giọt nước nhỏ li ti lăn xuống từ hàng mi dài, mí mắt sưng hồng, ánh mắt trong veo như phủ một tầng sương, ướt át như thể ức h.i.ế.p xong.

Ngu Thương khẽ nhíu mày, liếc nhóm phú nhị đại thể gọi là “bạn” của .

Tên dẫn đầu cợt: “Ngu thiếu, định nổi giận vì loại như thế chứ?”

Ngu Thương khựng , lạnh mặt lướt qua Điền Nguyễn, thẳng buồng vệ sinh.

Điền Nguyễn còn hiểu chuyện gì xảy , mấy tên giễu cợt: “Ê, hồ ly tinh, ‘con trai’ của cũng mặc kệ kìa.”

“Con trai?” Điền Nguyễn ngẩn , mới mười tám tuổi, con trai lớn thế?

“Hà, loại như gặp nhiều . Tưởng bám nhà họ Ngu là xong ? Ngày khổ còn dài, cứ chờ mà xem.”

Đầu ong ong, con trai? Còn gả hào môn? Chẳng lẽ xuyên thành khác ? khi gương sáng bóng bên cạnh, gương mặt trong đó vẫn là chính .

Dù thế nào, cũng thể để khác khi dễ.

Ba tên vẫn còn đang nhạo, Điền Nguyễn liếc thấy cây lau nhà công nhân để quên, liền cầm lấy.

“Muốn lau sàn ?” Ba phá lên , giọng đầy mỉa mai: “ là dân thường.”

Vài giọt nước rơi từ trán xuống, Điền Nguyễn nhàn nhạt đáp: “Vậy các là quý tộc ?”

Tiếng lập tức tắt. “Mặc dù quý tộc, nhưng cũng cao quý hơn . Anh là loại thấp hèn nhất thế giới .”

“Vậy các đánh, hẳn sẽ thấy nhục nhã nhỉ?”

“Cái gì—”

Bộp bộp bộp bộp bộp!

Cây lau nhà nện xuống như mưa, giáng thẳng đầu ba .

Họ còn kịp phản ứng, liền choáng váng đầu óc, che đầu hét: “Dừng !”

Điền Nguyễn dừng, ngược càng đ.á.n.h mạnh hơn. Đầu lau nhà ướt đẫm đập liên tiếp bọn họ, nhanh chóng biến những bộ quần áo hàng hiệu tinh xảo thành mớ giẻ ướt nhem nhuốc.

Ba la lớn: “Dừng !”

Điền Nguyễn bình thản : “Không dừng. Dù các kêu khản cổ, cũng chẳng ai đến cứu .”

“…” C.h.ế.t tiệt!

Ba tức điên, giật lấy cây lau nhà. Sức bằng họ, nhưng hề hoảng loạn. Khi cây lau đoạt mất, nhanh chân chạy tới bồn rửa tay, mở vòi nước lớn hết cỡ, dùng tay che một phần, chỉ để một khe nhỏ.

Nước b.ắ.n tung tóe khắp nơi, từ khe hở phun mạnh ngoài, trực tiếp tưới ba như gà mắc mưa.

Ba giận tím mặt: “Ngu Thương!”

Thiếu niên cao gầy nãy giờ vẫn phía , khoanh tay, vẻ mặt thờ ơ Điền Nguyễn “thừa thắng xông lên”. Điền Nguyễn mơ hồ cảm thấy trông quen quen, nhưng thời gian để nghĩ, tiếp tục điều khiển vòi nước tấn công ba kẻ .

Ba thấy Ngu Thương hề can thiệp, càng tức điên: “Ngu Thương! Bảo dừng tay !”

Ngu Thương liếc họ như thể lũ ngốc: “Các chạy ?”

“…”

Ba , tự nhận là nam t.ử hán, cố chấp đáp: “Ai chạy, kẻ đó là đồ hèn!”

Ngay lúc cảnh tượng hỗn loạn đến cực điểm, một giọng mang theo ý vang lên: “Ôi chao, các đang đ.á.n.h thủy trận đấy ?”

“Đánh thủy trận” rốt cuộc cũng dừng . So với Điền Nguyễn chỉ ướt tóc và lễ phục, ba t.h.ả.m hại hơn nhiều, trông chẳng khác nào lăn một vòng trong thùng rác, dơ bẩn, hỗn độn chịu nổi.

Người xuất hiện là một thanh niên cao gầy, thoạt còn tưởng là mỹ nữ. Mái tóc màu champagne dài, đầu buộc một b.í.m nhỏ lộn xộn. Anh đôi mắt dài mảnh, môi hồng răng trắng, khi lên khóe mắt cong cong, như một con hồ ly giảo hoạt.

“Hạ tổng dùng phòng vệ sinh ?” Ngu Thương bước ngoài hỏi.

“Thương Thương, khách khí gì chứ, cứ gọi là Lance.” Hạ Lan Tư mỉm , “Còn tiểu t.ử là thế nào đây?”

“Anh thấy gì thì chính là như .” Ngu Thương lười biếng đáp, sải chân dài thẳng hội trường yến tiệc.

Hạ Lan Tư sang ba : “Ba vị thiếu gia, khi dễ xong còn mau tránh ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-1.html.]

Ba hổ và tức giận: “Anh mù ? Là hắt nước bọn !”

Hạ Lan Tư nhướn mày: “Cũng chỉ là nước thôi, tinh dịch, kích động cái gì.”

“……”

Hạ Lan Tư rút điện thoại chụp mấy tấm ảnh t.h.ả.m trạng của bọn họ, tươi rói: “Cảm ơn các cống hiến cho vòng bạn bè của vài tin đồn thú vị.”

Ba đỏ bừng mặt, vươn tay định giật lấy điện thoại, nhưng Hạ Lan Tư linh hoạt tránh . Đôi mắt hồ ly của thoáng lạnh, nụ vẫn dịu dàng nhưng giọng lộ rõ sát khí: “Xem cha các thất bại thật , đến mà cũng dám trêu?”

Ba lập tức dừng , liếc một cái đầu chỉ Điền Nguyễn: “Anh chờ đấy!” Nói xong, từng một tức tối bỏ , trông chẳng khác nào ba con rùa giận dữ.

Hạ Lan Tư sang Điền Nguyễn: “Ba tên đó là mấy ‘công t.ử ăn chơi’ nổi tiếng nhà họ Tô, chọc bọn chúng làm gì?”

Điền Nguyễn rửa tay: “Nếu dìm xuống nước, tức ?”

“Tất nhiên là .” Hạ Lan Tư đến bên cạnh , bóng trong gương liếc sang Điền Nguyễn, “Tôi sẽ lấy cây lau nhà đ.á.n.h gãy chân luôn.”

Điền Nguyễn ngẩng đầu, dám tin.

“Sợ ?” Hạ Lan Tư khẽ, “Xem còn đủ hư.”

Điền Nguyễn vốn là học sinh ngoan nhiều năm, từng gặp kiểu tàn nhẫn như , lập tức lùi xa một chút.

Đôi mắt hẹp dài của Hạ Lan Tư khẽ nheo : “Cậu thật sự là Điền Viễn?”

Điền Nguyễn ngẩn . Điền Viễn? Đó chẳng là cái tên trong quyển tiểu thuyết pháo hôi mà gần đây ?

“Không tráo chứ?” Hạ Lan Tư với ánh mắt nghi hoặc.

Điền Nguyễn hồn, hỏi : “Anh là… Hạ Lan Tư?”

Hạ Lan Tư : “Ở Tô Thị , trừ trẻ sơ sinh , chắc chẳng ai tên . Sao, định ôm đùi ?”

Điền Nguyễn hỏi: “Còn , cùng tuổi xấp xỉ, là Ngu Thương?”

Lông mi Hạ Lan Tư khẽ chớp, mái tóc champagne ánh đèn vàng càng thêm nổi bật, gương mặt yêu mị lộ nét bất cần: “Thế nào, ngay cả con trai cũng nhận ? Đừng là ngay cả chồng cũng quên là ai nhé?”

Tim Điền Nguyễn đập loạn, đầu óc cuộn lên sóng lớn, cố gắng giữ bình tĩnh: “Chồng là Ngu Kinh Mặc.”

Hạ Lan Tư nhướng mày, thở dài thất vọng: “Đáng tiếc, còn tưởng xuyên . Đôi mắt trong quá, hóa chỉ đang diễn.”

Điền Nguyễn: “……”

Không hổ là nhân vật khó đối phó nhất trong truyện, thông minh độc miệng như , đúng là ai trêu nổi.

Điền Nguyễn cố tỏ bình tĩnh, tiếp tục rửa tay.

Hạ Lan Tư một cái: “Tay dính phân ? Rửa lâu thế.”

“……” Không chỉ mắt độc, miệng còn độc hơn. “Tôi đây.”

Khách sạn là loại năm sang trọng, từ toilet là hành lang dài thượt, hai bên là tường đá bóng loáng và những cánh cửa mạ vàng lộng lẫy, treo bảng tên: Nhân Ngư Thính, Phúc Thọ Thính, Long Đằng Thính, Tùng Bách Thính.

Trên tầng chỉ bốn hội trường yến tiệc, gian rộng đến choáng ngợp. Điền Nguyễn mãi, tới cuối hành lang vẫn chẳng thấy gì.

Cậu đầu, cố gắng tìm xem giữa các hội trường thang máy , tuyệt đối định theo nguyên cốt truyện. Đời c.h.ế.t đuối một , kiếp chỉ sống thêm vài năm nữa.

Bỗng “đinh” một tiếng, âm thanh thang máy vang lên. Cậu , chỉ thấy “bức tường” giữa hành lang tách , hai đàn ông bước .

Người đầu cao lớn, mặc âu phục đen lam phẳng phiu, giày da đen sáng bóng, bước nền đá cẩm thạch như đang bước sân khấu, mỗi bước đều toát khí thế mạnh mẽ.

Khi Điền Nguyễn cuối cùng rõ mặt , quả nhiên, khuôn mặt lạnh lùng, ngũ quan sắc nét, tuấn mỹ như thần sáng thế điêu khắc từ băng lạnh, khiến khác dám gần.

Thứ mềm mại duy nhất là chiếc khăn tay lụa gấp gọn trong túi áo ngực, mang theo mùi hương thanh nhã lạnh lẽo.

Điền Nguyễn: “?”

Người đàn ông dừng mặt , cúi đầu xuống.

, là xuống.

Điền Nguyễn cao 1m76, nhưng đàn ông ít nhất cũng 1m9.

Cậu lùi nửa bước, liếc sang trợ lý phía thang máy, đó là thang máy riêng.

Lúc , đàn ông mở miệng. Giọng lạnh lẽo, trầm thấp, như ngọc va băng: “Lạc đường ?”

Thực , đúng là lạc đường. Điền Nguyễn ngẩng đầu, gật nhẹ. Dấu nước mặt khô, chỉ còn vài lọn tóc ướt bết trán, đôi mắt đen láy ươn ướt hàng mi dài, trông chẳng khác gì một con vật nhỏ tội nghiệp.

Người đàn ông liếc qua khuôn mặt trắng mịn, ôn nhuận , dời mắt: “Sao quần áo ướt?”

“…… Không cẩn thận làm ướt.” Điền Nguyễn nhiều, định bước tới thang máy thì giọng trầm trầm vang lên.

“Đi theo .”

“?”

Không để phản ứng, đàn ông sải bước dài về phía Nhân Ngư Thính ở cuối hành lang. Trợ lý liếc Điền Nguyễn một cái ý bảo theo.

Điền Nguyễn ngẩn hai giây. Giọng điệu hệt như giáo vụ trưởng, mà vốn là kiểu học sinh ngoan ngoãn nên vô thức lời theo.

Người đàn ông thẳng lưng, vai rộng, eo thon, cổ áo chỉnh tề, từng bước vững chãi, khí thế nghiêm chính như quân nhân.

Điền Nguyễn lơ đãng nghĩ: là ai ?

Đang mải suy nghĩ, “bịch” một tiếng đụng lưng đàn ông, ngẩng lên liền đối diện ánh mắt lạnh như băng .

“…… Xin .”

Người đàn ông đáp. Trợ lý phía đẩy cánh cửa lớn chạm khắc rồng phượng, âm thanh náo nhiệt tràn như sóng biển.

Điền Nguyễn định mở miệng thì cảm giác ấm áp truyền tới, nắm tay.

Giống như một con dê nhỏ dắt lò mổ, kéo giữa khung cảnh hỗn loạn, hoa lệ của bữa tiệc.

“Hoan nghênh tân nhân!”, Ti nghi cầm micro lớn.

Điền Nguyễn: “???”

Bàn tay to bao trọn lấy tay , dẫn t.h.ả.m đỏ giữa tiếng vỗ tay, mặt vẫn giữ nụ ôn hòa, khẽ gật đầu chào .

Hoa tươi, bóng bay, đèn thủy tinh, rượu vang, mùi nước hoa tất cả hợp thành một cảnh tượng hôn lễ lộng lẫy.

Và vai chính của hôn lễ , chính là Điền Nguyễn cùng đàn ông bên cạnh.

Tiếng pháo hoa vang lên, Điền Nguyễn như sét đánh, … chính là chồng danh nghĩa của , Ngu Kinh Mặc?

Hai chân nặng trĩu, tự chủ mà khựng . Khi tầm mắt giao với đôi mắt sâu lạnh , chấn động, như thể hồn phách đều hút khỏi cơ thể.

Ngu Kinh Mặc: “Em trông vẻ… nhận ?”

Điền Nguyễn: “…………”

Loading...