Ba Ba Pháo Hôi Của 3 Nhóc Phản Diện - Chương 12: Bài Học Vệ Sinh và Sự Cố Cây Xanh
Cập nhật lúc: 2025-12-08 00:33:06
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự thật chứng minh mẹo dân gian vô dụng, khi uống đặc, trình xanh của Quý Tri Thu chẳng tiến bộ chút nào, ngược còn mất ngủ, cứ thế thao thức đến tận hừng đông.
Cậu Quý Ngôn Ngôn đang say ngủ khò khò bên cạnh, khuôn mặt núng nính thịt ửng lên một màu hồng, trong lòng mất cân bằng vô cùng, nhịn lên nhịn xuống mới véo má thằng bé một cái.
Cậu đành chấp nhận phận mà bò dậy, rón rén khỏi phòng ngủ, chuẩn bữa sáng cho Quý T.ử Thâm.
Bữa sáng chẳng gì cao siêu, Quý Tri Thu làm vài cái sandwich đơn giản, pha một ly sữa đậu nành.
Lúc Quý T.ử Thâm rửa mặt đ.á.n.h răng xong, đeo cặp sách nhỏ thì thấy đúng cảnh : Quý Tri Thu mặc tạp dề màu hồng phấn, tay bưng đĩa sứ trắng tinh, sắc mặt tái, nét mày xinh nhuốm vẻ mệt mỏi, gượng nở một nụ với bé, cực kỳ hợp với hình tượng ông bố già khổ sở.
Đối mặt với một Quý Tri Thu như , thật sự khó để nhẫn tâm. Quý T.ử Thâm vốn dĩ mang mục đích khác, định tính kế , nhưng đến lúc tài nào mở miệng , chỉ thể giả vờ làm một đứa trẻ ngây thơ trong sáng, chạy về phía Quý Tri Thu: “Ba làm gì thế ạ? Thơm quá.”
Quý Tri Thu cả đêm ngủ, giờ đầu óc trống rỗng, bước chân bủn rủn, xoa xoa chỏm tóc ngố mềm mại của bé: “Là sandwich, ba cho thêm nhiều sốt mayonnaise cho con đó, nếm thử xem ngon .”
Hành động ngụy trang của Quý T.ử Thâm phù hợp với lứa tuổi, bé vui vẻ bưng đĩa, lon ton ghế đối diện, c.ắ.n một miếng thật to, sốt dính cả một vòng quanh môi. Quý Tri Thu lau khóe miệng cho bé, trông hệt như một cảnh cha hiền con thảo.
Ăn sáng xong, Quý Tri Thu vốn định đưa Quý T.ử Thâm đến trường, nhưng bỏ qua vẻ đề phòng và cảnh giác thoáng qua mặt bé, liền thu bước chân , Quý T.ử Thâm rời khỏi nhà.
Cậu buồn ngủ rũ cả mắt, về phòng ngủ. Tấm rèm nhung dày cộm che khuất ánh nắng ban mai rực rỡ, trong phòng tối om, vô cùng thích hợp để ngủ nướng. Đầu chạm gối, vui vẻ hẹn hò với Chu Công.
…
Trong phòng tĩnh lặng, qua bao lâu, nhóc cuộn tròn trong chăn trở , úp mặt xuống, chổng m.ô.n.g quỳ giường, khuôn mặt bầu bĩnh trẻ thơ ép một vòng thịt mềm.
Quý Ngôn Ngôn cách tỉnh giấc độc đáo của riêng , phồng má thổi mấy cái bong bóng mới mở mắt, ngái ngủ quanh bốn phía.
Cậu bé dậy, nhưng cử động, một cánh tay nặng trịch đè lên, ấn bé trở giường.
Quý Ngôn Ngôn bất mãn trừng mắt cánh tay , cứ như Ngũ Chỉ Sơn đang trói buộc nó . Cậu bé ưỡn bụng lăn lộn nửa ngày, miệng phát tiếng “hì hục hì hục”, dùng hết sức bình sinh mới nhấc tay Quý Tri Thu lên.
Quý Tri Thu hề động tĩnh của Quý Ngôn Ngôn, trở ngủ tiếp.
Quý Ngôn Ngôn tỉnh ngủ thấy chán, giường chơi ngón tay một lúc đầu Quý Tri Thu: “Ba ơi, dậy .”
Quý Tri Thu thèm để ý.
Quý Ngôn Ngôn chân cao chân thấp đạp lên tấm chăn mềm mại, một vòng xổm mặt Quý Tri Thu, vươn tay chọc chọc má : “Ba ơi, dậy .”
Quý Tri Thu khẽ nhíu mày, tưởng con muỗi mặt nên đưa tay đập một cái.
Cậu vẫn còn trong mơ nên tìm đúng chỗ, lực cũng nhẹ, nhưng vẫn phát một tiếng “bốp”. Quý Ngôn Ngôn đột ngột rụt tay , thể tin mà vệt đỏ mu bàn tay.
!!! Ba đ.á.n.h , hu hu hu hu!
Quý Tri Thu trải qua một cơn ác mộng “ gọi dậy”, tròng mắt đảo qua đảo , cuối cùng khó khăn mở mắt , liền thấy một cục cơm nắm tam giác đang mặt.
Cục cơm nắm c.ắ.n môi , vẻ mặt cực kỳ tủi , ôm lấy bàn tay nhỏ của , mếu máo như sắp mà .
Quý Tri Thu lập tức tỉnh táo, dậy quan tâm hỏi: “Ngôn Ngôn thế?”
Cậu mở miệng thì thôi, cất tiếng, Quý Ngôn Ngôn nức nở lên án: “Ba đ.á.n.h con!”
Quý Tri Thu ngớ cả , xảy chuyện gì, nhẹ nhàng nâng tay Quý Ngôn Ngôn lên, mu bàn tay vệt đỏ, chỉ mấy ngấn thịt mập mạp: “Ba đ.á.n.h con?”
“Ba đ.á.n.h con đó!” Thấy Quý Tri Thu còn nhận , Quý Ngôn Ngôn tức giận dậy, khoa tay múa chân diễn tả chuyện xảy .
Quý Tri Thu lúc mới hiểu chuyện gọi dậy là mơ, mà là do Quý Ngôn Ngôn.
“Lúc nãy ba tỉnh, tiện tay vung một cái thôi, cố ý đ.á.n.h con . Có đau , ba thổi cho con nhé.”
Quý Ngôn Ngôn tức giận giường, khoanh tay nghển cổ, nhất quyết Quý Tri Thu, chỉ để một bóng lưng lạnh lùng.
Quý Tri Thu ghé sát ôm dỗ dành, nhưng Quý Ngôn Ngôn thái độ kiên quyết giật tay về.
Nhìn gò má phồng lên của Quý Ngôn Ngôn, Quý Tri Thu bất đắc dĩ quỳ một gối bên cạnh: “Tuy ba cố ý, nhưng thể vô cớ đ.á.n.h con . Ba xin con, ăn cơm xong ba dẫn con ngoài chơi ?”
Nghe thấy chữ “chơi”, tai Quý Ngôn Ngôn giật giật, nhưng vì sĩ diện nên tiện xuống nước, chỉ cơ thể là hưng phấn ẩn hiện.
Quý Tri Thu nhận sự đổi của Quý Ngôn Ngôn, nín : “Ngôn Ngôn cho ba cơ hội , để ba đền bù cho con nhé.”
Quý Ngôn Ngôn cuối cùng cũng kìm nữa, hừ một tiếng: “Vậy .”
Lời còn dứt, bé vội vàng đầu , mắt lấp lánh Quý Tri Thu: “Chúng chơi ạ?”
“Chơi trò vèo vèo mà con thích nhất.”
Quý Ngôn Ngôn lúc mới hài lòng, vội vã dậy khỏi giường, chẳng thèm để ý mà định nhảy xuống.
Quý Tri Thu nhíu mày, kịp thời túm lấy cổ áo, lúc mới để Quý Ngôn Ngôn ngã sấp mặt: “Cẩn thận một chút.”
Đôi chân ngắn của Quý Ngôn Ngôn quẫy đạp trong trung, chạm đến mặt đất vững chắc phóng như tên lửa.
Quý Tri Thu bất lực theo .
Cậu cố ý bồi dưỡng khả năng tự lập cho Quý Ngôn Ngôn, nhưng cho cùng, Quý Ngôn Ngôn cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi, làm việc gì cũng vụng về. Lúc rửa mặt suýt nữa thì cắm đầu chậu nước, lúc ăn cơm biến thành một chú mèo hoa, làm cho gà bay ch.ó sủa, Quý Tri Thu mệt mỏi dọn dẹp tàn cuộc.
Cậu nhận vấn đề giáo d.ụ.c Quý Ngôn Ngôn là cả một chặng đường dài gian nan, vốn định nhân cơ hội nhắc nhở bé vài câu, nhưng thấy Quý Ngôn Ngôn đang hứng khởi, nỡ dội gáo nước lạnh lúc , chỉ điểm điểm trán bé: “Đợi chơi xong về, ba chuyện với con, con cho nghiêm túc đấy.”
Quý Ngôn Ngôn vì ngoài chơi nên gật đầu lia lịa, bất kể Quý Tri Thu gì bé cũng sẽ đồng ý.
Quý Tri Thu lúc mới dắt nhóc đến khu vui chơi dành riêng cho trẻ em. Cậu một bên tận hưởng ánh nắng, Quý Ngôn Ngôn nhảy nhót lung tung như một con khỉ nhỏ.
Có lẽ cũng đến tuổi, cảnh chỉ thấy ồn ào, bây giờ sức sống tràn trề lan tỏa.
Không thể thừa nhận, thằng nhóc quỷ lúc nổi tính ngang bướng thì đúng là đáng yêu thật.
Kệ nó .
Quý Tri Thu Quý Ngôn Ngôn thỏa sức thể hiện thiên tính, cũng can thiệp, đợi đến khi thời gian gần đủ mới qua.
Quý Ngôn Ngôn vẫn chơi đủ, chắp tay lưng, cho Quý Tri Thu dắt: “Con còn chơi vèo vèo.”
Quý Tri Thu nhướng mày: “Chơi bao lâu mới đủ hả, ba thấy con chỉ ở luôn cầu trượt thôi. Ngoan nào, hôm nào ba dẫn con chơi.”
“Hôm nào là hôm nào ạ?”
“Chỉ cần thời tiết , ba sẽ dẫn con ngoài chơi, sẽ để con buồn chán ở nhà .”
“Thật ạ?”
Quý Tri Thu hừ hừ hai tiếng, dùng khăn giấy lau vết bẩn mặt Quý Ngôn Ngôn: “Ba lừa con bao giờ .”
Quý Ngôn Ngôn bối rối mân mê ngón tay.
Cậu bé thể cảm nhận ba đổi, còn với bé như nữa, nhưng bé cũng ghét ba như .
Đây là đầu tiên Quý Ngôn Ngôn bình tĩnh đối mặt với cảm xúc của , quấy giận dỗi, miễn cưỡng đưa tay : “Được ạ.”
Quý Tri Thu bàn tay nhỏ bẩn thỉu của bé, thoáng hiện lên một tia ghét bỏ, chìa một ngón tay , miễn cưỡng để Quý Ngôn Ngôn nắm lấy: “Ba dẫn con rửa tay .”
Quý Ngôn Ngôn: Hừ hừ orz.
Đợi rửa tay xong, Quý Tri Thu mới thoải mái nắm lấy tay bé. Quý Ngôn Ngôn lúc mới hết giận, líu ríu ngừng.
Hai cha con trở về khu chung cư, lầu một cây đại thụ, tán lá sum suê, mang bóng râm và sự mát mẻ cho qua . Ban quản lý tòa nhà cố ý đặt một hàng ghế gỗ xung quanh để cư dân nghỉ ngơi.
Đứng cây, Quý Ngôn Ngôn trông nhỏ xíu, đầu ngẩng cao hết cỡ mà vẫn thấy tán lá cùng.
Quý Tri Thu Quý Ngôn Ngôn há hốc miệng kinh ngạc, vẻ mặt ngây ngô, nhịn một tiếng: “Cái cây còn lớn tuổi hơn con đấy, con nên gọi nó một tiếng chú.”
Quý Ngôn Ngôn suy nghĩ một lúc: “Chú Cây.”
“ ,” Quý Tri Thu tủm tỉm : “Nếu con phun nước miếng thì còn hơn nữa.”
Quý Ngôn Ngôn cũng cố ý, bé phát âm luôn dùng sức, miệng chu lên cao, theo thở rung động, nước miếng cũng bay tứ tung.
Quý Ngôn Ngôn bất mãn Quý Tri Thu: “Con !”
Quý Tri Thu trêu chọc: “Con giữ vệ sinh, cẩn thận các bạn khác chơi với con đấy.”
“Con giữ vệ sinh,” Quý Ngôn Ngôn hùng hồn , “Con bao giờ ăn phân.”
Quý Tri Thu: “…” Vậy thì giỏi quá nhỉ.
“Thật , 99% đều ưu điểm đấy.”
Quý Ngôn Ngôn thấy Quý Tri Thu hợp tác như , tức giận bốc lên đầu, năng lựa lời: “Không, ba ăn phân đó.”
Câu quả thực như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến Quý Tri Thu cháy khét từ trong ngoài.
Phản ứng đầu tiên của Quý Tri Thu là quanh trái , thấy ngoài mới thở phào nhẹ nhõm, đó chống nạnh, đối chất với Quý Ngôn Ngôn: “Con bậy, ba ăn phân.”
Quý Ngôn Ngôn cũng học theo dáng vẻ của , ưỡn cái bụng tròn vo, dối chớp mắt: “Ba ăn phân.”
“Ba !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-ba-phao-hoi-cua-3-nhoc-phan-dien/chuong-12-bai-hoc-ve-sinh-va-su-co-cay-xanh.html.]
“Ba !”
Quý Tri Thu tức giận trừng mắt Quý Ngôn Ngôn, thể nhịn nữa: “Vậy con cũng ăn phân!”
Quý Ngôn Ngôn ngớ , lạch bạch chạy tới, cố gắng bịt miệng Quý Tri Thu: “Con , ba bậy.”
Quý Tri Thu vật nhỏ đang quẫy đạp loạn xạ chân , cố ý hắng giọng, lớn hơn: “Bạn nhỏ Quý Ngôn Ngôn ở phòng 502, đơn nguyên 1, tòa 8 ăn phân!”
Quý Ngôn Ngôn: !!!
Cậu bé lập tức cảm thấy trời đất sụp đổ, suýt nữa vững, phịch xuống đất.
“Con , con ăn phân, con thật sự ! Ba thể như !!” Quý Ngôn Ngôn càng càng tủi , sụt sịt mũi.
Quý Tri Thu hề lay chuyển, khoanh tay lạnh lùng bé: “Con đây là bịa đặt , tổn thương khác đấy. Ba chỉ dùng thủ đoạn tương tự, con chịu nổi , thể cảm nhận cảm giác của ba lúc nãy .”
Trẻ con hiểu đạo lý lớn, nhưng tự trải qua nhất định sẽ khiến chúng ấn tượng sâu sắc. Quý Ngôn Ngôn rõ ràng nhận thức sức sát thương của lời đồn bừa, c.ắ.n chặt môi , trừng lớn mắt : “Ba ơi, con bao giờ ba nữa, ba thể con nữa ?”
“Chỉ ba là đủ, con sẽ đối xử với khác như nữa ?”
Trong đầu Quý Ngôn Ngôn chỉ là câu hét lúc nãy của Quý Tri Thu, đầu lắc như trống bỏi: “Con sẽ ạ.”
Quý Tri Thu lúc mới hài lòng gật đầu.
Quý Ngôn Ngôn ôm chân , ánh mắt đầy mong đợi .
Quý Tri Thu bé gì, cố gắng nén tiếp: “Lúc nãy ba sai , bạn nhỏ Quý Ngôn Ngôn ở phòng 502, đơn nguyên 1, tòa 8 bao giờ ăn phân.”
Quý Ngôn Ngôn câu mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai cha con làm hòa, tay trong tay về, nhưng đúng lúc , họ thấy một tiếng mèo kêu yếu ớt.
Thiết mới xuất xưởng đúng là thật, thính lực của Quý Ngôn Ngôn nhạy bén hơn, lập tức dừng bước quanh, còn Quý Tri Thu tưởng đó chỉ là ảo giác theo gió.
“Ba ơi, mèo con ở đây,” mắt Quý Ngôn Ngôn sáng lên, chỉ tay cây.
Quý Tri Thu ngẩng đầu lên, lập tức lo lắng nhíu mày.
Đó là một chú mèo con, còn lớn bằng nắm tay , đang bám một cành cây khá cao, qua nhưng dám nhảy xuống. Trên đó nước, thức ăn, cũng mắc kẹt bao lâu.
Quý Tri Thu nhíu mày, thật sự thể làm ngơ, nhẫn tâm rời .
Quý Ngôn Ngôn tuy là một đứa trẻ nghịch ngợm, nhưng vẫn một trái tim mềm yếu. Nhìn thấy chú mèo con đáng thương như , bé lo lắng tới lui, chỉ tiếc bé mới là một đứa trẻ ba tuổi, dù cố gắng nhón chân cũng cao bằng chân Quý Tri Thu.
“Ba ơi, ba cứu nó .” Quý Ngôn Ngôn ôm chân Quý Tri Thu, dùng đôi mắt ngấn nước .
Quý Tri Thu chuẩn hành động, kéo Quý Ngôn Ngôn sang một bên: “Con ngoan ở đây, chạy lung tung.”
Quý Tri Thu lo lắng nắm lấy vạt áo , nhỏ giọng hỏi: “Ba cứu mèo con ạ?”
Quý Tri Thu sờ má bé: “Con cứ chờ xem.”
Cơ thể sắp ba mươi, nhưng tự thấy vẫn còn trẻ, leo cây chỉ là chuyện nhỏ. Quý Tri Thu vươn tay ôm lấy cây thô ráp, điều chỉnh góc độ, bắt đầu thử đầu tiên.
Kỹ thuật của hề lạ lẫm, nhưng thể lực chút chống đỡ nổi, tay chân ngừng run rẩy, chóp mũi cũng lấm tấm mồ hôi.
Quý Tri Thu cành cây vẫn còn cách một , bỏ cuộc giữa chừng, càng phụ lòng Quý Ngôn Ngôn đang tha thiết lưng, c.ắ.n răng tiếp tục tiến lên.
Cậu dựa chút sức lực cuối cùng, chân dùng sức đạp mạnh, cánh tay vươn dài, cành cây ngày càng gần, ngay khi sắp tuột mất, ngón tay cong nắm chặt lấy cành cây, nương theo quán tính vươn về phía , cuối cùng cũng lên cây vững chãi.
Cậu thở phào một dài, buồn lau mồ hôi, ngẩng mắt xem xét tình hình của chú mèo con.
Chú mèo con thông minh, chớp đôi mắt ngấn nước, cầu xin , còn phối hợp tiến gần một chút.
Cành cây cao càng nhỏ, chịu nổi trọng lượng của . Quý Tri Thu điều chỉnh tư thế, nửa dậy, cố gắng vươn dài cánh tay, mạnh dạn bước về phía một bước. Mất sự chống đỡ của cây, chỉ thể dùng cơ bắp để giữ thăng bằng, chân kiểm soát mà run lên.
May mắn là khá thuận lợi, thành công bắt chú mèo con, từ từ hạ thấp trọng tâm, xuống chạc cây.
Chú mèo con dường như cảm nhận điều gì đó, tiếng kêu trở nên mạnh mẽ hơn, trực tiếp thoát khỏi tay Quý Tri Thu nhảy xuống.
Độ cao đối với mèo con thành vấn đề, nó lảo đảo chạy đến bụi cây ven đường. Dưới tán lá thấp thoáng là một con mèo lớn, màu lông gần như y hệt mèo con, tiếng kêu lộ sự vui mừng và lo lắng mà con cũng thể cảm nhận .
Quý Tri Thu yên tâm, của mèo con đến tìm nó, chắc sẽ vấn đề gì nữa, con nhà mèo cuối cùng cũng đoàn tụ.
Quý Ngôn Ngôn nhận điều , chú mèo con biến mất trong bụi hoa, vội vàng đuổi theo, nhưng nhớ lời dặn của Quý Tri Thu, chỉ thể cứng rắn yên tại chỗ.
“Ba ơi, ba xuống nhanh , chúng tìm mèo con.” Cậu bé vội vàng đưa tay Quý Tri Thu dắt.
Quý Ngôn Ngôn ngày thường tương ái tương sát với ông bố già của , nhưng ngoài quyến luyến . Cảm giác an của bé đến từ Quý Tri Thu, nếu Quý Tri Thu dắt, bé dám tự đuổi theo.
Chân Quý Tri Thu vẫn còn run, cả sắp mệt lả, thật sự cử động nổi: “Đừng lo, mèo đến , sẽ chăm sóc cho con của , giống như ba sẽ chăm sóc cho con .”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng của Quý Ngôn Ngôn, bất giác nhớ đủ chuyện mấy ngày nay, trong lòng chút mất cân bằng.
Cậu Quý Ngôn Ngôn hành cho t.h.ả.m như , thế nào cũng đòi chút lãi.
Quý Tri Thu khoanh tay, kiêu ngạo : “Ba cứu mèo con, con khen ba ?”
Quý Ngôn Ngôn học theo dáng vẻ của Quý Tri Thu, vắt óc khen : “Ba siêu ngầu, ai là ba lợi hại nhất thế giới ạ, thì là ba của con!”
Đợi đến khi Quý Ngôn Ngôn khô cả miệng, thật sự nghĩ từ nào khác, thái độ của Quý Tri Thu mới chút thả lỏng: “Được , con ‘Đại vương Mèo Meo, mời xuống cây’.”
Quý Ngôn Ngôn hiểu, nghiêng đầu thắc mắc: “Mèo meo đại lang?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Quý Tri Thu sửa : “Là Đại vương Mèo Meo.”
“Mèo meo đại uông.”
“Đại vương Mèo Meo, hai tiếng!”
Quý Ngôn Ngôn kéo dài giọng, cố gắng phát âm: “Đại vương Mèo Meo, mời xuống cây.”
Lòng hư vinh của Quý Tri Thu thỏa mãn tột độ, lúc mới gật đầu: “Vậy con mặt , tuyệt đối .”
Quý Ngôn Ngôn dùng tay che mắt, giọng non nớt: “Con xong ạ.”
Quý Tri Thu xác định Quý Ngôn Ngôn ngoan ngoãn làm theo, mới chuẩn xuống cây.
Tư thế cứu mèo lúc nãy của ngầu, nhưng cái giá trả là cạn kiệt bộ sức lực. Để ngã sấp mặt, chỉ thể chọn cách xuống cây hèn nhất, để quần jean ma sát liên tục với cây mà trượt xuống.
Hai chân run rẩy, khó khăn lắm mới xuống , phát hiện tính đường tắt thành, ngược vô tình kẹt cứng giữa chạc cây.
Toi , .
…
Đến giờ tan học, Quý T.ử Thâm tạm biệt bạn , tâm trạng nặng trĩu về.
Trong ấn tượng của bé, Quý Tri Thu luôn là một kẻ ngốc, dễ lợi dụng, cần đề phòng nhiều. Hình tượng ông bố già khổ sở lúc sáng mới dọa bé, nhưng khi rời khỏi nhà, Quý T.ử Thâm bình tĩnh , dần dần nhận gì đó đúng.
Trước đây Quý Tri Thu đối với con ruột của thì răm rắp lời, vô cùng thiên vị, luôn coi bé là kẻ ngáng đường. Hôm qua với bé như , tặng quà gọt trái cây.
Quý T.ử Thâm càng nghĩ càng thấy , đợi đến khi sắp về nhà mới đột nhiên tỉnh ngộ.
Dự đoán đó của bé sai, sự đổi đột ngột của Quý Tri Thu chắc chắn là đang ý đồ , tuyệt đối vô dụng như vẻ bề ngoài!
Nghĩ đến việc Quý Tri Thu ngoài mặt một kiểu, lưng một kiểu, ngấm ngầm tính kế , Quý T.ử Thâm liền cảm thấy một cảm giác nguy cơ nồng đậm.
Bước chân bé bất giác chậm , trong đầu là ý nghĩ trả thù Quý Tri Thu. Cậu bé bất tri bất giác về đến khu chung cư, khóe mắt đột nhiên bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Quý Ngôn Ngôn đang lưng về phía bé, lẻ loi gốc cây.
Quý T.ử Thâm nhíu mày, theo sự hiểu của bé về Quý Tri Thu, quan tâm đến đứa con trai nhỏ , tuyệt đối sẽ để nó ngoài một .
Mắt theo suy nghĩ, Quý T.ử Thâm tìm kiếm khắp nơi nhưng thấy một lớn nào đang , ngược tán lá thấp thoáng một cái m.ô.n.g lớn đang chổng lên.
Mông?
Quý T.ử Thâm nhíu mày, theo bản năng qua.
Người kẹt giữa chạc cây đúng là Quý Tri Thu, đang duy trì một tư thế vô cùng vặn vẹo, tay bám cây, m.ô.n.g chổng lên cao, dùng hết sức bình sinh mà vẫn rút , còn mất thăng bằng, ngả về phía , kẹt càng chắc hơn.
Quý T.ử Thâm: “…”
Trong đầu bé kiểm soát mà hiện lên ý nghĩ lúc nãy: Quý Tri Thu ngoài mặt một kiểu, lưng một kiểu, hề vô dụng như vẻ bề ngoài…
Cậu sai, Quý Tri Thu đúng là ngốc nghếch vô dụng như thật.
Tác giả lời :
Xin , gần đây đang điều chỉnh lịch sinh hoạt, cập nhật định.
Ngày mai cập nhật tương đối muộn, thể xem sáng thứ năm nhé.
--------------------