Ba Ba Pháo Hôi Của 3 Nhóc Phản Diện - Chương 119: Bảo Tàng Trưởng Thành Của Các Con
Cập nhật lúc: 2025-12-08 00:36:05
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy Quý Ngôn Ngôn quấy, chỉ cần trong tranh bóng dáng của là mãn nguyện lắm , nhưng Quý Tri Thu vẫn quyết định lén vẽ một bức chân dung của bé để tạo bất ngờ.
Đối với Quý Tri Thu, đây chỉ là kỹ năng cơ bản. Cậu và Quý Ngôn Ngôn sớm tối bên lâu như , chỉ cần nhắm mắt là hình ảnh của Quý Ngôn Ngôn hiện mắt, cần bé làm mẫu, chỉ vài nét bút lột tả thần thái của Quý Ngôn Ngôn.
Vẽ xong, Quý Tri Thu giấu bức tranh lưng, rón rén gần cục bột nếp nhỏ.
Quý Ngôn Ngôn đang chiếc ghế đẩu nhỏ của , rướn về phía , tay nhỏ mân mê ngừng, chẳng đang làm gì. Quý Tri Thu ghé sát mới phát hiện bé vẫn đang chăm chú bức tranh lúc của .
Chính xác hơn là bóng lưng của trong tranh.
Quý Tri Thu hiểu thấy xót xa, chần chừ nữa, đặt thẳng bức chân dung của Quý Ngôn Ngôn mặt bé: “Ta daaa! Ngôn Ngôn xem quen nào?”
Quý Ngôn Ngôn kinh ngạc há to miệng, vô cùng bất ngờ và vui sướng : “Là con ạ!”
Quý Tri Thu dỗ bé: “Thì đây là Ngôn Ngôn , thảo nào đáng yêu thế.”
Quý Ngôn Ngôn lập tức phấn khích cầm lấy, nhưng sợ làm nhàu tranh, bàn tay nhỏ xòe nắm , cẩn thận dùng đầu ngón tay nâng niu, ánh mắt dán chặt bức tranh như thể chứng kiến phép màu vĩ đại nhất thế gian, kinh ngạc đến độ khép miệng .
“Trông giống Ngôn Ngôn y như đúc luôn.”
Quý Ngôn Ngôn định đưa tay chạm , Quý Tri Thu vội nắm lấy cổ tay bé: “Sẽ làm bẩn tay đấy.”
Quý Ngôn Ngôn lo làm bẩn tranh, ngẩng đầu Quý Tri Thu với ánh mắt mong chờ: “Ba thể giúp con lồng bức tranh khung ảnh ạ?”
Quý Tri Thu ngẩn , đây chỉ là bức tiện tay vẽ, tốn quá nhiều tâm tư, cũng bố cục tinh xảo gì, đến mức đối đãi một cách trân trọng như . ánh mắt lấp lánh của con trai , vẫn gật đầu.
Quý Tri Thu định giúp thì Quý Ngôn Ngôn đảo mắt một vòng, nảy ý tưởng mới: “Có thể đưa cho con, để con tự làm ạ?”
Quý Tri Thu bàn tay trắng nõn mềm mại của Quý Ngôn Ngôn, chút do dự: “Con thể sẽ làm thương đấy.”
Quý Ngôn Ngôn níu lấy vạt áo ba, làm nũng lắc lắc, sợ Quý Tri Thu đồng ý: “Con sẽ cẩn thận ạ.”
Quý Tri Thu chút khó hiểu Quý Ngôn Ngôn, vì bé kiên quyết như , nhưng vẫn gật đầu: “Được .”
Quý Ngôn Ngôn vui mặt ngay tắp lự, lập tức cúi đầu, ánh mắt sáng rực bức tranh, nỡ chớp mắt.
Quý Tri Thu vốn tạo bất ngờ cho Quý Ngôn Ngôn, nhưng phản ứng quá khoa trương của bé khiến cũng thấy ngượng.
Bây giờ ngắm bức tranh , thấy chỗ nào cũng ý, bèn thương lượng với Quý Ngôn Ngôn: “Đưa tranh cho ba…”
Cậu còn xong, Quý Ngôn Ngôn ôm chặt bức tranh, Quý Tri Thu với ánh mắt cảnh giác, như một con rồng ác sắp cướp mất kho báu.
Quý Tri Thu ngờ bé để tâm đến , lời đến bên miệng đành đổi : “Ba vẽ cho con thêm mấy bức nữa ?”
Quý Ngôn Ngôn vui vẻ hẳn lên, nhảy cẫng lên ôm cổ Quý Tri Thu, giòn giã : “Cảm ơn ba, Ngôn Ngôn yêu ba nhất!”
Quý Tri Thu véo má bé, dở dở : “Ngôn Ngôn thích đến thế cơ .”
Quý Ngôn Ngôn gật đầu, bé vốn là một đứa cuồng ba ba chính hiệu, giờ phút trong mắt bé, Quý Tri Thu như tỏa hào quang: “Ba giỏi quá , ba là Thượng Đế ạ?”
Quý Tri Thu: “…” Cũng đến mức đó.
Trẻ con dối, Quý Ngôn Ngôn câu với vẻ vô cùng chân thành, ánh mắt trong veo sạch sẽ. Quý Tri Thu hình ảnh phản chiếu của trong mắt Quý Ngôn Ngôn, khen đến đỏ bừng vành tai.
Cậu xua tay, dù trong lòng tự mãn vô cùng nhưng vẫn khiêm tốn : “Cái là gì , nhiều cũng vẽ như mà.”
“Không ạ!” Quý Ngôn Ngôn nào hiểu sự khiêm tốn của lớn, bé phồng má lên, dùng hết sức lực và sự chân thành của để bày tỏ sự công nhận: “Ba là giỏi nhất ạ!!”
Quý Tri Thu chớp mắt, trong sự sùng bái và cổ vũ của con trai cưng, giây phút phổng mũi vô cùng, cứ như thể lưng thật sự mọc đôi cánh, tỏa hào quang rực rỡ, sánh vai cùng Thượng Đế.
Dù là Thượng Đế của thế giới , nhưng giờ phút trong mắt Quý Ngôn Ngôn, ba chính là Thượng Đế của bé.
Sau khi Quý Tri Thu nhận điều , sống mũi bỗng dưng cay. Trước đây chỉ mải mê theo đuổi tính nghệ thuật mà thiếu linh cảm, ngờ nguồn sáng tác lớn nhất ở ngay bên cạnh .
“Được, chỉ cần ba cầm cọ vẽ, sẽ vẽ cho Ngôn Ngôn thật nhiều thật nhiều tranh.”
Quý Ngôn Ngôn vui vẻ mặt, gật đầu lia lịa, đó bé nghĩ đến điều gì đó, khó hiểu hỏi: “Sao đột nhiên ba trở nên giỏi như ạ?”
Quý Tri Thu ngẩn , hiểu vì bé hỏi : “Đột nhiên?”
Quý Ngôn Ngôn gãi đầu: “Trước đây con thấy ba vẽ tranh.”
Quý Tri Thu bật : “Thật đây ba vẽ lâu , nhưng mấy năm nay thời gian nên đành tạm gác bút vẽ, may mà cầm cũng ngượng tay.”
Cậu chỉ thuận miệng thôi, thêm thắt chi tiết, tâm trạng cũng chút gợn sóng nào, nhưng Quý Ngôn Ngôn giọng dần ngây , c.ắ.n môi , đôi mắt cũng trở nên óng ánh nước.
Quý Tri Thu cúi đầu mới phát hiện sự khác thường của Quý Ngôn Ngôn, sững vài giây, hiểu cảm xúc của con trai cưng đến đột ngột như .
“Ngôn Ngôn thế?” Khi hỏi câu , tự kiểm điểm xem lơ là đứa bé nhu cầu cao , làm bé buồn lòng , nhưng cũng tìm vấn đề gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-ba-phao-hoi-cua-3-nhoc-phan-dien/chuong-119-bao-tang-truong-thanh-cua-cac-con.html.]
Quý Ngôn Ngôn chớp mắt, giọng điệu vô cùng cẩn trọng, dường như sợ Quý Tri Thu nổi giận, nhưng hỏi một cách chắc nịch: “Có vì chăm sóc ba chúng con nên ba mới thể vẽ tranh ạ?”
Quý Tri Thu: “…”
Cậu ngờ Quý Ngôn Ngôn nghĩ đến chuyện , nhất thời nghẹn lời.
Cậu mở mắt đến bốn năm , tuy phiền muộn nhưng nhanh chóng sắp xếp suy nghĩ, cũng mắc kẹt trong đó.
Cậu còn chẳng bận tâm chuyện của bốn năm , càng bận tâm chuyện của bốn năm , mặc dù ở một mức độ nào đó thì đây là sự thật.
Cuộc đời con dài, vô vàn khả năng, vì lãng phí thời gian để dằn vặt quá khứ, chi bằng hãy về hiện tại và tương lai.
Quý Tri Thu : “Ngôn Ngôn còn nhỏ, cần nghĩ đến những chuyện .”
Quý Ngôn Ngôn nghiêng đầu: “Ba cũng nghĩ một chút nào ạ?”
“Không nghĩ.” Quý Tri Thu bẻ ngón tay: “Điều ba nghĩ là bữa tối ăn gì, buổi tối làm gì, bữa khuya ăn gì…”
Quý Tri Thu đến đây, nước miếng hiểu bắt đầu ứa , nhịn l.i.ế.m môi, theo bản năng chạy bếp tối nay ăn mì gạch cua.
Quý Tri Thu nghĩ là làm, Quý Ngôn Ngôn bóng lưng ba, đột nhiên nắm chặt tay.
Tuy ba để tâm, nhưng là một đứa con, bé thể để tâm.
Vẻ mặt Quý Ngôn Ngôn trở nên vô cùng nghiêm túc, bé cúi đầu bức tranh trong tay, lóc cóc chạy về phòng.
Bé Quý Tri Thu dạy dỗ , nhưng vì còn nhỏ nên đôi khi cũng sẽ làm nũng, cảm thấy dù là một đứa trẻ một Long Ngạo Thiên nhí thì cũng nên cưng chiều.
ba cũng nên như . Những việc đây rõ ràng nên làm nhưng lười biếng làm, khi trở về phòng nhỏ của , bé chút do dự mà thành tất cả, hiệu suất cao đến kinh , lồng bức tranh khung ảnh, cất giữ cẩn thận.
…
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Quý Tri Thu đầu thấy bóng dáng nhỏ bé của Quý Ngôn Ngôn, bé về phòng, lúc mới yên tâm, cầm cọ vẽ lên.
Cậu mới vẽ cho Quý Ngôn Ngôn, còn vẽ bù cho Quý T.ử Thâm và Quý Tư Thành một bức, dù hai nhóc con , nhưng là một ba, đối xử công bằng.
Ba nhóc phản diện tính cách khác một trời một vực, nhưng trong chuyện nhất trí đến bất ngờ, chỉ là so với đứa bé nhu cầu cao , cách thể hiện tình cảm của chúng phần e dè hơn.
Thấy cả ba nhóc con đều thích tranh của , Quý Tri Thu phổng mũi vô cùng, đường cũng thấy bay bổng, tâm trạng đến mức vô thức ngân nga hát.
Lục Dư Niên để ý thấy điều nên cũng đòi một bức, Quý Tri Thu đồng ý, bảo rằng khi ngủ sẽ vẽ cho .
Thời điểm ư là vi diệu, tràn ngập ý vị lớn. Lục Dư Niên hiểu ngay lập tức, ánh mắt trở nên sâu thẳm, lập tức đồng ý.
Đến giờ ngủ, Quý Tri Thu tắm xong bỗng nổi hứng xem Quý Ngôn Ngôn.
Cậu rón rén đẩy cửa phòng, phát hiện trong phòng tối om, chỉ ánh trăng sáng vằng vặc tưới xuống một vầng sáng m.ô.n.g lung, soi rọi cục chăn nhỏ phồng lên giường và một vệt sáng phản quang.
Quý Tri Thu ngẩn , hiểu vật phản quang bóng loáng là gì, đến gần mới phát hiện đó là một khung ảnh, bên trong là bức tranh của .
Quý Ngôn Ngôn cuộn trong chiếc chăn mềm mại, ngủ say đến mức mặt đỏ bừng, khóe miệng còn cong lên, mãn nguyện ôm bức tranh ba vẽ , đẽ như một thiên thần nhỏ.
Lòng Quý Tri Thu mềm nhũn, gần như quên mất thời gian trôi . Một lúc lâu mới hồn, cúi , nhẹ nhàng rút khung ảnh khỏi vòng tay của Quý Ngôn Ngôn.
Khung ảnh dù cũng là vật cứng, góc cạnh sắc bén, da trẻ con non nớt, Quý Tri Thu sợ Quý Ngôn Ngôn ngủ say sẽ vô tình va làm thương.
Quý Ngôn Ngôn ngủ say, khung ảnh rút cũng tỉnh giấc, chỉ bàn tay nhỏ nắm một chút, dường như níu lấy thứ gì đó.
Quý Tri Thu véo ngón tay bé, đặt khung ảnh lên đầu giường, lúc mới rón rén rời khỏi phòng.
Cậu tâm sự nặng nề trở về phòng, trong đầu một ý tưởng sắp thành hình nhưng tài nào nắm bắt , cảm giác khiến chút khó chịu.
Lục Dư Niên nhận điều , ôm lấy Quý Tri Thu. Quý Tri Thu tự giác tìm một tư thế thoải mái, gối đầu lên cổ Lục Dư Niên.
Lục Dư Niên nhớ lời hứa của : “Em vẽ bây giờ…”
Nghe thấy từ khóa , Quý Tri Thu đột nhiên sáng mắt lên, bật dậy khỏi lòng Lục Dư Niên: “Trong nhà nhiều phòng trống ?”
Lục Dư Niên hiểu vì đột nhiên hỏi , sững vài giây mới gật đầu: “Có nhiều, tìm phòng ánh sáng nhất cho em làm phòng vẽ , em còn cần phòng khác ?”
Quý Tri Thu gật đầu, phấn khích đến mức mắt sáng rực, vô cùng tán thưởng ý tưởng của : “Em định làm cho ba đứa nhóc một bảo tàng trưởng thành cá nhân nho nhỏ, bên trong trưng bày những thứ quan trọng nhất của chúng từ nhỏ đến lớn, còn tranh em vẽ chúng nữa, thế ý nghĩa kỷ niệm bao. Chờ chúng lớn lên, còn thể bất cứ lúc nào tuổi thơ của . Cứ quyết định , mỗi khoảnh khắc quan trọng của chúng em đều sẽ vắng mặt!”
Quý Tri Thu càng nghĩ càng phấn khích, thể chờ đợi nữa mà dậy ngoài, chuẩn tìm phòng thích hợp ngay trong đêm.
Lục Dư Niên vòng tay trống rỗng, Quý Tri Thu giữ lời hứa, bất đắc dĩ buông tay.
Tác giả lời :
Bà xã thơm tho mềm mại to đùng của ?
--------------------