ANH ZỂ HỜ PHÁT HIỆN TÔI VẼ TRANH BUÊ ĐUÊ NHẠY CẢM LIỀN PHẠT TÔI NÁT ĐUÝT - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-24 01:36:16
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lồng n.g.ự.c như ai đó dùng con d.a.o cùn cứa từ từ, chảy m.á.u nhưng đau thấu tim gan.

Tan học gọi bác Vương đến đón mà lững thững bộ đến một nghĩa trang ở phía tây thành phố.

Chị chôn cất ở đây.

Tấm ảnh bia mộ chụp năm chị mười tám tuổi, nụ rạng rỡ và rực rỡ như thể chị đ.á.n.h cắp hết nắng của cả mùa hè .

Tôi tìm một bậc thang sạch sẽ xuống, móc trong túi một viên kẹo sữa Thỏ Trắng.

"Chị ơi"

Tôi bia mộ, khẽ lên tiếng.

"Chị bán em năm mươi triệu tệ, chia cho em tí nào hết ?"

"Chị , cái ông chồng cũ của chị , là gay đấy."

"Anh hôn em ."

Gió thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá khô xoay tròn bia mộ.

Chẳng ai trả lời cả.

Tôi c.ắ.n nát viên kẹo.

Nước mắt cứ thế trào .

U Trầm , hóa kẹo chẳng tác dụng gì cả.

Điện thoại trong túi bỗng rung bần bật.

"Alo?"

"Tề U!!! Mày đang ở thế hả!!! Ông rể mày sắp gọi cháy máy tao đây ! Ổng đang đến tận chỗ bố tao tìm mày đấy!!!"

"Tao bảo , mày đừng nghĩ quẩn nhé, c.h.ế.t sống , tao mà bố tao đ.á.n.h c.h.ế.t thì lấy ai chơi với mày nữa..."

Bố của Lâm Phàm là phó chủ tịch Hiệp hội Mỹ thuật thành phố, quen với U Trầm qua mấy dự án đầu tư tác phẩm nghệ thuật.

U Trầm điên , dám tìm đến tận đó?

Bỗng nhiên sực nhớ một chuyện.

Toi .

Vì quá ngượng nên tối qua cho U Trầm danh sách đen.

Hèn chi, hèn chi phát hỏa.

Trong nghĩa trang bắt đầu nổi gió, thổi lạnh cả sống lưng .

Vừa nhét điện thoại túi, đằng vang lên tiếng bước chân ung dung, đều đặn.

Tôi mới nhận trời tối sầm từ lúc nào.

Tôi ngoan ngoãn chờ, cho đến khi một đôi giày da đen bóng loáng dừng ngay trong tầm mắt.

"Tề U."

Tôi ngước đầu : "Sao tìm ?"

"Tôi tìm em, khó lắm ?"

U Trầm xổm xuống, thẳng mắt .

"Sao máy?"

Tôi bĩu môi, mặt về phía bia mộ: "Không thích ."

"Sợ làm gì em ?"

"Tôi mà sợ ?"

Tôi khẩy. "Tôi gì mà sợ?"

Ánh mắt U Trầm dừng ảnh của chị một lúc.

"Em cũng đường đến thăm chị nhỉ."

"Sao, thăm chị còn báo cáo với chắc?"

Tôi lấy mu bàn tay quẹt ngang mặt.

"U tổng quản rộng tay đấy."

U Trầm chẳng buồn để ý đến lời khiêu khích của .

Anh đưa tay định chạm nhưng né tránh.

Bàn tay khựng giữa trung chậm rãi thu về.

"Dưới đất lạnh, dậy ."

Tôi im.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ze-ho-phat-hien-toi-ve-tranh-bue-due-nhay-cam-lien-phat-toi-nat-duyt/5.html.]

"Tôi bảo là, dậy."

Tôi bướng bỉnh nhúc nhích:

"Làm gì? Định cho xem bằng chứng bán năm mươi triệu tệ nữa ?"

"Dù Trần An An cũng , kiểu gì chả tìm cho Lý An An, Trương An An, lúc đó cứ nhận thêm mấy đứa em trai nữa mà nuôi."

"U Trầm, cũng giống chị thôi, đều là đồ lừa đảo."

U Trầm cứ thế : "Nói xong ?"

"Nói xong thì theo về nhà."

"Không về!"

Tôi bắt đầu vùng vẫy, dùng hết sức bình sinh đẩy .

"Anh buông ! Đó là nhà của , nhà của !"

Anh bất ngờ vác bổng lên vai.

Đậu xanh!!!

"U Trầm thả xuống! Cái đồ lão biến thái !"

Tôi đ.ấ.m thình thình lưng , nhưng cứ như một tảng sắt, hề xê dịch.

U Trầm nhét xe, đó cũng chui , khóa cửa xe ngay lập tức.

"Thắt dây an ."

"Không thắt!"

Anh đổ tới, cả lồng n.g.ự.c đè ép lên .

Tôi nín thở suốt quá trình đó, mãi đến khi thắt xong dây lùi , mới dám thở hắt một .

Xe chầm chậm lăn bánh khỏi nghĩa trang.

Tôi cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ, hốc mắt bắt đầu nóng lên.

"Muốn thì cứ ."

"Ai thèm chứ!"

"Thế em đang làm gì? Tập nín thở ?"

Tôi cúi gằm mặt xuống, đôi vai tự chủ mà run rẩy.

Một bàn tay đặt lên đỉnh đầu , xoa nhẹ.

"Tiểu U, đừng sợ."

"Tôi sẽ bỏ rơi em ."

Tôi đột ngột ngẩng đầu, nước mắt kìm nữa, từng giọt lớn rơi xuống.

"Mẹ nó, lấy tư cách gì chứ!?"

Tôi túm lấy cà vạt của , gào lên tất cả những uất ức và phẫn nộ bấy lâu nay.

"Tại chị thể bán để đổi lấy tự do cho chị ! Tại mấy ai cũng nghĩ quyền quyết định cuộc đời !"

"Anh nuôi ? Được thôi!"

Tôi leo qua, ngang đùi .

Xe vẫn đang chạy, động tác của làm xe chao đảo một chút.

Bác Vương ném một cái kinh hoàng qua gương chiếu hậu vội vàng dời mắt , hận thể mù ngay lập tức.

Gân xanh mu bàn tay U Trầm nổi lên rõ rệt.

"Tiểu U, xuống ."

"Không xuống!"

Tôi mặc kệ tất cả, rướn lên gặm lấy môi .

Nói là hôn, chi bằng là c.ắ.n xé.

Vị mặn của nước mắt hòa cùng sự điên cuồng của một kẻ còn gì để mất.

U Trầm nghiêng đầu, răng đập cằm .

Xì, cứng vãi.

"Em rốt cuộc làm gì?"

"Làm đấy!"

Tôi gào lên theo kiểu " nghèo còn mắc cái eo":

"Chẳng là gay ? Chẳng kết hôn ? Chẳng nuôi ?"

"Giờ cho nuôi đấy, nuôi kiểu !"

Loading...