Edit: Wng
-
Đại Hạ năm thứ 58, mùa xuân.
Ung Võ Đế Cố Ung bệnh tình nguy kịch, hạ chiếu thư triệu hồi Thanh Vương đang ở Giang Nam.
Giờ phút , trong cung Bàn Long điện.
Cố Thanh Minh ở mép giường, lão hoàng đế giường đầu bạc trắng, trong lòng ngoài cảm thán thời gian trôi quá nhanh thì còn gì dư thừa xúc động.
Cố Ung đôi mắt vẩn đục Cố Thanh Minh: “Minh nhi, trẫm sống bao lâu nữa, lập tức phong ngươi làm Thái tử, ngày chưởng quản thiên hạ…”
Còn xong, Cố Thanh Minh liền cắt ngang: “Nhi thần làm hoàng đế. Phụ hoàng hãy đem ngôi vị truyền cho cửu Cố Mặc. Nhi thần chỉ làm một nhàn vương.”
Cố Ung , đôi mắt đục ngầu chợt lóe sáng: “ cửu ngươi tài trị quốc.”
Cố Thanh Minh , lập tức hiểu rõ ý tứ của Cố Ung. Hắn rũ mắt, liếc thoáng qua thể suy yếu giường, trong mắt lướt qua một tia trào phúng: Cáo già, sắp c.h.ế.t còn tính toán một phen. Rõ ràng lập Cố Mặc, cố tình dò ý . Thế nào, sợ chịu thoái vị, hại c.h.ế.t một Cố Mặc nữa ?
Trong lòng hừ lạnh một tiếng, Cố Thanh Minh : “Phụ hoàng yên tâm, nhi thần nhất định sẽ dạy cửu thế nào là đế vương chi thuật.”
Nghe , Cố Ung trong lòng mới an tâm đôi chút.
Năm ngày , đế băng.
Tân đế Cố Mặc lấy niên hiệu Võ Đế đăng cơ, ban chiếu lập Cố Thanh Minh làm Nhiếp Chính Vương, phụ tá tân đế xử lý triều chính.
Nhiếp Chính Vương phủ
Cố Thanh Minh đen mặt, Cố Ngưng ở bên cạnh thì buồn .
“Cẩu hoàng đế, sắp c.h.ế.t còn kéo xuống nước.”
Ngọc Bạch Hồng cũng gật đầu tán thành, mở miệng : “Nếu như thế, bằng ngươi lo phụ chính cho , mang ngoan ngoãn ngoài du sơn ngoạn thủy.”
Cố Thanh Minh lập tức cự tuyệt: “Không ! A Ngưng chỉ thể ở bên .”
Ngọc Bạch Hồng xong, cũng chẳng thấy lạ nữa. Dù xưa nay đều như thế, khác chỉ cần chạm Cố Ngưng một chút thôi, cũng thể tức nửa ngày.
Ngự Thư Phòng
Cố Thanh Minh mặt đen thui, hỏi tân đế: “Có chỗ nào hiểu thì hỏi mau.”
Cố Mặc sắc mặt âm trầm như mực của Cố Thanh Minh, trong lòng xác định liệu lỡ đắc tội vị đại Phật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-69-ngoai-truyen.html.]
“Hoàng , ngươi… ngươi làm ?”
Cố Thanh Minh kiên nhẫn hừ một tiếng: “Không gì, chỉ là ép làm Nhiếp Chính Vương, thể cùng tức phụ nhi ăn ăn uống uống, chơi chơi dạo dạo, việc .”
Cố Mặc: …… Ăn ăn uống uống, chơi chơi dạo dạo thì y hiểu, còn cái “việc ” là quỷ gì?
Cố Thanh Minh vẻ mặt đơn thuần của tân đế, : “Ngươi năm nay mười sáu, là trưởng thành , việc hẳn nên học cách độc lập. Liễu Tuân, Khiên Lận, Quách Kinh đều là rường cột nước nhà, bọn họ ở, vốn cũng cần bổn vương nhúng tay nhiều. Nếu , ngươi hạ chiếu , triệt bỏ chức Nhiếp Chính Vương của ?”
Cố Mặc: …… Từ đến nay từng gặp ai chủ động cầu bãi chức.
Cuối cùng, cách uy h.i.ế.p dụ dỗ của Cố Thanh Minh, hoàng đế rốt cuộc cũng đồng ý, cho phép tùy ý tiêu dao. Chỉ là cầu xin một điều, phàm trong nước chuyện hệ trọng, Cố Thanh Minh nhất định hồi kinh.
Cố Thanh Minh đầy mặt ý đáp ứng ngay.
Như , thể cùng A Ngưng thường xuyên ăn ăn uống uống, chơi chơi dạo dạo, việc .
Ảnh vệ doanh
Ảnh Cửu rạp xà nhà bên cạnh Ảnh Nhất, vẻ mặt u sầu: “Ảnh Nhất, ba năm , ngươi khi nào mới đáp ứng ? Nếu Cố Ngưng đại nhân là nữ nhân, chủ t.ử sớm ba năm ôm hai . Ba năm nay, chúng hôn cũng hôn, ôm cũng ôm, làm cũng làm, ngươi khi nào mới chịu đồng ý cùng thành đây?”
Ảnh Nhất vẫn làm như thấy, chỉ coi như thấy.
Thanh Vương phủ, Thư phòng
Cố Ngưng và Cố Thanh Minh kinh ngạc Sở Ngâm Như cùng Diệp Mi.
“Các ngươi ?”
Sở Ngâm Như gật đầu: “ . Ta ngoài rèn luyện một phen, Mi Mi cũng theo mở rộng tầm mắt.”
Cố Thanh Minh và Cố Ngưng thấy tay nải của hai thu dọn xong, hiển nhiên ý định quyết, cũng cưỡng ép giữ : “Vậy , hai vị lên đường cẩn thận.”
Sở Ngâm Như và Diệp Mi cùng gật đầu.
Sở Ngâm Như mỉm : “Ta tin rằng đời , giống như hai vị vẫn chiếm đa .”
Cố Ngưng khẽ , lắc đầu: “Người lẽ nhiều, nhưng nào cũng gặp . Tóm , hai vị cẩn thận.”
Sở Ngâm Như gật đầu: “Biết .” Nói xong, cùng Diệp Mi hành lễ: “Cáo từ.”
Rồi xoay rời .
Lần biệt ly, ngày nào mới gặp .
Cố Thanh Minh bóng lưng hai khuất dần, hỏi: “A Ngưng, rốt cuộc ngươi cứu Sở Ngâm Như thế nào?”
Cố Ngưng , khẽ : “Năm đó Vân Thành làm nhiệm vụ, tình cờ cùng nàng đồng hành. Suốt dọc đường, thấy sư phụ của nàng thường tháo túi tiền bố thí kẻ ăn mày, thường chữa bệnh từ thiện. Đi đường tích thiện, hành thiện, so với cả đời làm còn nhiều. Tình cờ gặp muối phỉ cướp bóc thầy trò hai , liền thuận tay cứu. Trên đời , càng ngày càng ít, cũng bởi vì thường chẳng báo đáp.”
“ hành thiện tích đức, vung tay rộng rãi kết thiện duyên, ắt sẽ ngày thiện báo.”