Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 66 Báo thù tới
Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:25:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sáng sớm.
Đại Lý Tự thiên lao nghênh đón một vị nhân vật thể trêu .
Ngục thấy tay cầm lệnh bài tra xét của Đại Lý Tự, lập tức nhường đường.
Cố Thanh Minh bước đến phòng giam của Cố Chiêu Hàn dừng .
Chỉ qua một đêm, Cố Chiêu Hàn từ vị Hàn Vương điện hạ cao quý nay biến thành kẻ áo quần rách rưới, cả dơ bẩn tiều tụy.
Nghe tiếng bước chân, gã cần đầu cũng là ai. Gã lạnh: “Thế nào? Đến xem chê ?”
Cố Thanh Minh , im lặng đáp.
Không trả lời, Cố Chiêu Hàn cuối cùng xoay , đôi mắt âm ngoan căm hận chằm chằm Cố Thanh Minh: “Là ngươi, đều tại ngươi hại .”
Cuối cùng, Cố Thanh Minh mở miệng: “Ca ca, ngươi , chỉ kẻ ngu xuẩn mới tùy tiện để lộ dã tâm của . Cũng chỉ kẻ tự cho là thông minh mới tưởng rằng thể che giấu hết thảy d.ụ.c vọng.”
Nói xong, khóe môi cong lên đầy châm biếm: “Đôi mắt của ngươi, ngay từ đầu tiên gặp mặt bại lộ hết .”
Cố Chiêu Hàn , điên cuồng bò đến cửa ngục, ánh mắt oán hận: “Ngươi quên mẫu hậu từng đối xử với ngươi thế nào ? Ngươi cứ thế khi dễ con trai bà để báo đáp bà ư?”
Cố Thanh Minh lạnh lùng lắc đầu: “Chỉ kẻ bất tài mới thường treo ơn nghĩa miệng. Nếu vì nhớ tới ân giáo dưỡng của tiên hoàng hậu, thì năm ngươi mười tuổi, ngươi cùng tình phi đồng quy vu tận, nào thể sống đến giờ.”
“Nếu nể mặt tiên hoàng hậu, thể nhẫn nhịn ngươi mưu hại suốt bốn năm trời.”
Cố Chiêu Hàn , chợt phá lên : “Ha ha ha! Ngươi lắm! Chẳng cũng chỉ vì một nam nhân thôi ?”
“Từ đầu tiên phái 130 sát thủ ám sát ngươi thành mà còn làm Cố Ngưng thương, đó là đầu tiên vì mà chịu thương tổn. Ngươi đầy hai ngày sai hạ d.ư.ợ.c trong Đông Cung. Ngươi sợ lợi, liền cố ý đuổi nữ nhân duy nhất trong Đông Cung ngoài. Đó là bước đầu tiên ngươi phế bỏ ngôi Thái t.ử của .”
“Lần thứ hai, khi nhận Cố Ngưng đối với ngươi quan trọng đến mức nào, tìm 30 sát thủ g.i.ế.c , vũ nhục . Lúc đó ngươi ngay trong đêm liền cung cầu thái y, diễn trò đáng thương để bày bố thứ. Ngươi còn phái lẻn Đông Cung cho uống nhuyễn cốt tán, hạ cương d.ư.ợ.c món canh ngao Đông Cung.”
“Ngày hôm , ngươi lập tức tâu mặt phụ hoàng, đúng lúc cấm vệ bắt gặp trò hề của . Đây chính là bước thứ hai.”
Nói đến đây, Cố Chiêu Hàn tự giễu khẩy: “Ta vẫn nghĩ ngươi phế bỏ ngôi Thái t.ử của sẽ dừng tay. tối qua nghĩ kỹ, cuối cùng cũng hiểu.”
“Từ đầu đến cuối, ngươi chỉ trả giá vì Cố Ngưng, lấy mạng để đền cho .”
“Cho nên ngươi bắt vương quầy nhưng g.i.ế.c . Vương thúc hôm qua trong nghị hòa điện buông tha nhà , cũng là do ngươi. Ngay cả việc Kỳ Bách Lân là tứ vương t.ử Nam Man, ngươi cũng sớm .”
“Ngươi nhẫn nhịn lâu như , chỉ để chờ đến hôm qua. Trước mặt sứ thần ngoại quốc, phụ hoàng tiện thiên vị, mới thể ép rơi xuống đáy cốc. Ta đoán ngươi sẽ giấu luôn phận của Kỳ Bách Lân, bởi vì nếu phụ hoàng là Nam Man vương tử, chỉ sợ sẽ g.i.ế.c . Như thì làm ngươi thể báo thù cho Cố Ngưng.”
Nói xong, Cố Chiêu Hàn bi phẫn lớn: “Ha ha ha ha ha! Giờ mới hiểu thì ích gì! Thanh danh, danh dự, thế lực của hủy sạch, còn ích lợi gì nữa!”
Cố Thanh Minh lạnh lùng gã phát điên:
“Ít nhất ngươi cũng thể c.h.ế.t mà hiểu rõ.”
Nói , phía , Ảnh Nhất hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-66-bao-thu-toi.html.]
Cố Thanh Minh lạnh giọng lệnh: “Lần đầu tiên A Ngưng trúng s.ú.n.g etpigon, m.á.u chảy đầy , suýt tẩu hỏa nhập ma. Lần thứ hai, bốn nhát đao. Một vết cũng thiếu, trả cho .”
Ảnh Nhất cúi đầu đáp: “Tuân lệnh.” Hắn mở cửa lao, tiến gần Cố Chiêu Hàn, điểm á huyệt để chặn tiếng kêu, bắt đầu tay.
Cố Thanh Minh chỉ liếc một cái, bước , đến cửa giam của Kỳ Bách Lân.
Lúc , Kỳ Bách Lân đang lấy tay vuốt mái tóc rối bời. Cảm giác đến gần, ngẩng đầu, thấy rõ đến liền bật : “Sao chỉ ngươi? Ta còn tưởng Cố Ngưng cũng sẽ tới xem kết cục của .”
Cố Thanh Minh lạnh giọng : “Ngươi nghĩ kết cục của thể ?”
Kỳ Bách Lân , buông lược chải trong tay: “Những lời các ngươi đều thấy. Ta chỉ tò mò, ngươi từ khi nào phận của ?”
Cố Thanh Minh lạnh một tiếng: “A Ngưng tỉnh cho ngươi khả năng liên quan tới Nam Man.”
Nghe , Kỳ Bách Lân lập tức hiểu , gật đầu, ngay đó ngẩng đầu Cố Thanh Minh, mỉm : “Như ngươi hẳn cảm thấy Cố Ngưng đáng c.h.ế.t .”
Cố Thanh Minh ánh mắt lạnh lùng : “Hắn dựa mà c.h.ế.t?”
Nghe , Kỳ Bách Lân như chạm đúng điểm then chốt, đột nhiên trở nên điên cuồng gào lên: “Hắn g.i.ế.c ca ca , ca ca ruột cùng một sinh ! Hắn nên c.h.ế.t ? Rõ ràng chiến trường nhiều như , g.i.ế.c, đuổi theo ca ca . Rõ ràng ca ca lui binh hồi doanh, còn truy sát tha. Khi đó ngay trong đám binh sĩ Nam Man, chính mắt thấy một đao c.h.é.m đứt cổ ca ca .”
“Dựa cái gì? Khởi chiến là ý của Nam Man Khả Hãn, liên quan gì đến ca ca ! Ca ca chỉ lệnh, chỉ là sẽ đưa bắt châu chấu nơi biên thảo, chỉ là thường thường dắt khắp nơi chơi đùa. Hắn ôn nhu như , Cố Ngưng dựa cái gì g.i.ế.c ? Dựa cái gì!”
Cố Thanh Minh lạnh lùng dáng vẻ điên cuồng của : “Cho nên ngươi liền mưu tính hại ? Ngươi hẳn nhớ, tám năm là ai mang ngươi về nhà, cho ngươi cơm ăn.”
Nghe , Kỳ Bách Lân thoáng chốc trở nên bình tĩnh. Đôi mắt chăm chú gương mặt Cố Thanh Minh, ánh mắt vài phần si mê, khẽ : “Không … Ta những ngày Ngọc Bạch Hồng đến thượng kinh, chính là thời điểm Cố Ngưng gánh tội danh thông đồng. Hắn thương, còn như . Ta chỉ cần nhân hai ngày g.i.ế.c , đợi Ngọc Bạch Hồng tới thượng kinh, tội danh của ngươi sẽ rửa sạch. Cố Ngưng c.h.ế.t, Cố Chiêu Hàn thể vu thêm một tội.”
“Đến lúc đó, trả lời Nam Man, dùng thế lực Nam Man trợ giúp ngươi đăng cơ. Nhất tiễn song điêu, chẳng mỹ ?”
Cố Thanh Minh lạnh: “ ngươi ngờ, Cố Ngưng c.h.ế.t. Kế hoạch của ngươi chỉ thất bại, mà còn liên lụy chính bản . Chờ ngươi c.h.ế.t , cũng sẽ còn ai tứ vương t.ử Nam Man ở .”
Nói xong, Cố Thanh Minh gọi một tiếng: “Ảnh Cửu.”
Ảnh Cửu thoáng hiện : “Chủ tử.”
“Bốn động, một đao.”
“Vâng.”
Phân phó xong, Cố Thanh Minh nhấc chân định rời .
Kỳ Bách Lân đột nhiên hỏi: “Cố Ngưng gì ? Hắn thể giúp ngươi đăng cơ. Đại Hạ cũng sẽ một hoàng đế Long Dương chi hảo.”
Cố Thanh Minh bước chân dừng . Chỉ một câu nhẹ nhàng phiêu đãng trong khí, truyền tới tai Kỳ Bách Lân:
“Ngôi vị hoàng đế, từng là điều khao khát.”
Nghe rõ lời , Kỳ Bách Lân sững sờ tại chỗ hồi lâu. Đợi đến khi nhận Ảnh Cửu vung đao, mới hồn. Ngay đó, chỉ còn một nụ khổ. Thì bản vĩnh viễn kém hơn Cố Ngưng. Điều Cố Ngưng , vĩnh viễn cũng đoán .
Trong khoảnh khắc hấp hối, trong cơn mê loạn, Kỳ Bách Lân dường như thấy gương mặt ôn nhu . Ca ca dung mạo giống hệt Đại Hạ, , dịu dàng, mãi mãi đối đãi với bằng sự ôn nhu.