Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 65 Không qua được

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:24:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cố Thanh Minh lời , liền hiểu Ngọc Bạch Hồng hiểu lầm, vội mở miệng : “Không , Cố Thanh đều là thật. Ta thích Cố Ngưng.”

Nghe , sát khí Ngọc Bạch Hồng càng tăng:“Vậy ngươi là đang đùa giỡn với ?”

Cố Thanh Minh mà ngẩn : “Lời từ ?”

Đôi mắt phượng của Ngọc Bạch Hồng quét kỹ mặt Cố Thanh Minh, bỏ sót bất cứ biểu cảm nào: “Vậy vì ở Thanh Vương phủ, thể làm chủ?”

Nói xong, ông nhướng mày:“Nếu Thanh Vương điện hạ chỉ là chơi đùa, thì đổi khác . Dù từ xưa đến nay, vốn chuyện nam t.ử thành . Ngươi chỉ vui chơi, bổn vương cũng hiểu. —”

Đến đây, ánh mắt Ngọc Bạch Hồng đột ngột trở nên sắc bén, thẳng Cố Thanh Minh: “Cố Ngưng thì . Bổn vương còn kế thừa vương vị.”

Lời uy h.i.ế.p mang theo sức ép nặng nề.

Cố Thanh Minh cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân Ngọc Bạch Hồng nổi giận.

Hắn Cố Ngưng thoáng một cái, mở miệng: “Vương gia lo xa . Nếu chỉ chơi đùa, để cho thiên hạ đều ? Từ xưa đến nay tuy chuyện nam t.ử thành , nhưng cũng chẳng quy định nào điều phạm pháp. Bổn vương làm gì, ai thể ngăn cản.”

“Nhạc phụ cần dùng lời uy hiếp. Là chính A Ngưng quản việc trong phủ, chỉ thích ăn bánh bao, chỉ nghĩ tiêu tiền, chứ chẳng lo toan gia sự.”

Nghe , Ngọc Bạch Hồng cuối cùng cũng thu ánh mắt đầy uy hiếp: “Vậy bổn vương Thanh Vương phủ…”

Cố Thanh Minh vội đáp: “Có thể, đương nhiên thể.”

Một màn công tế “đàm phán” đến căng thẳng, Cố Ngưng bên cạnh chỉ thấy mặt đầy hắc tuyến. Ăn bánh bao? Chỉ thích tiêu tiền? Cái quá mức đó!

Rất nhanh, sắc trời tối, yến hội tan. Ba xe ngựa trở về Thanh Vương phủ.

Lúc , t.h.i t.h.ể đám hắc y nhân trong phủ sớm dọn sạch.

Theo yêu cầu của Ngọc Bạch Hồng, Cố Thanh Minh an bài cho ông và Cố Ngưng ở cùng một sân. Vốn dĩ cũng bám theo Cố Ngưng, nhưng ánh mắt cảnh cáo của Ngọc Bạch Hồng ép rút lui.

Nghĩ đến việc Ngọc Bạch Hồng chắc chắn chuyện riêng với Cố Ngưng, Cố Thanh Minh chỉ đành tự giác trở về phòng . Trước khi , lưu luyến từng bước, Cố Ngưng mà nỡ rời.

Đêm khuya.

Trong phòng Cố Ngưng, chỉ còn hai y và Ngọc Bạch Hồng.

Ngọc Bạch Hồng ngẩng đầu, nốt ruồi đỏ nơi vành tai Cố Ngưng. Không một lời, nhưng bi thương trong mắt trào dâng.

Ông , Cố Ngưng cũng mở miệng.

Mãi một lúc lâu, cuối cùng Ngọc Bạch Hồng là phá vỡ tĩnh lặng: “Mẫu ngươi tên là Du Quân. Nàng là một nữ t.ử rộng rãi, hào phóng, ôn nhu như nước. Tai của nàng, cũng một nốt ruồi đỏ nhỏ giống hệt ngươi.”

“Khi ngươi một tuổi, lúc Bắc Man các bộ khởi binh công kích Ung Chu. Thế công Bắc Man hung mãnh, nhận lệnh hoàng đế bình loạn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-65-khong-qua-duoc.html.]

“Trận chiến kéo dài, hao tốn hơn một năm mới giữ thế cân bằng. Khi , lòng đầy vui mừng, chỉ mong sớm ngày trở về đoàn tụ cùng mẫu ngươi và ngươi.”

Nói đến đây, ánh mắt Ngọc Bạch Hồng thoáng hiện hận ý sâu sắc: “ khi về đến nhà, chỉ thấy t.h.i t.h.ể mẫu ngươi, còn ngươi thì mất tích.”

“Đêm đó xông thẳng cung, hoàng đế cho một lời công đạo. dù dùng hết sức chín trâu hai hổ để xông , chỉ nhận một câu ‘kẻ quấy phá’, cũng chẳng thể cho lý do nào khác.”

“Ta lo tang lễ cho mẫu ngươi, khắp nơi tìm tung tích ngươi, còn quyết tâm tra cho chân tướng kẻ hại các ngươi.”

“Khi đó, mệt, nhưng dám dừng , dám đối diện với vương phủ còn mẫu t.ử các ngươi. Ta nhớ các ngươi. Rất nhớ, từng theo nương ngươi tìm cái c.h.ế.t, nhưng sợ ngươi c.h.ế.t, còn sống đời chịu cảnh bơ vơ, đường đời gian nan.”

“Ta mất tám năm trời mới tìm chân tướng các ngươi gặp nạn. Là Ngọc Sở, kẻ táng tận lương tâm đó. Nương ngươi vốn dung mạo mỹ lệ, Ngọc Sở vẫn luôn ôm lòng mơ tưởng, thừa lúc ở nhà liền cưỡng bức nàng. Nương ngươi thà c.h.ế.t chịu, liền tự sát bỏ .”

súc sinh Ngọc Sở đó ngay cả một đứa trẻ hai tuổi cũng buông tha, sai đem ngươi bán tiểu quán. Đợi đến khi tra manh mối chạy tới tìm thì ngươi còn ở đó. Ta tìm khắp bộ Ung Chu vẫn thấy bóng dáng ngươi.”

“Sau đó, mang theo trường thương xông vương phủ Ngọc Sở, g.i.ế.c sạch cả nhà . Cũng nhờ lão hoàng đế cảm thấy với nên giáng tội. Từ đó về , hễ Ung Chu chiến sự, đều mặc kệ.”

“Ta dốc hết tất cả để bảo hộ quốc gia , nhưng quốc gia mặc cho thê nhi chịu khổ, hại. Một đất nước như , xứng đáng để liều mạng giữ gìn.”

Nói xong những lời , trong phòng rơi một tĩnh lặng thật lâu. Cố Ngưng xong câu chuyện, trong lòng hiểu sự kiên trì cùng tín niệm của Ngọc Bạch Hồng. y gì.

An ủi ư, hình như vẫn đủ. Nói gì đó khác thì y mở miệng nổi, Cố Ngưng vẫn luôn là câm lặng như thế.

Sau một lúc lâu, cuối cùng Ngọc Bạch Hồng ngẩng đôi mắt phượng ửng đỏ Cố Ngưng: “A Ngưng, thể gọi ngươi như ?”

Cố Ngưng gật đầu: “Có thể.”

Ngọc Bạch Hồng khẽ run giọng, vươn tay nắm lấy tay Cố Ngưng: “Xin , đến muộn. Cố Thanh ngươi Thanh Vương che chở sẽ chịu khổ, nhưng tin. Nếu thật sự chịu khổ, làm thể dám đối mặt ba mươi vạn đại quân, thẳng tay lấy mạng Âu Dương Thư. Xin , nếu khi đó sớm nghĩ đến khả năng ngươi lưu lạc ở quốc gia khác, chừng thể sớm tìm ngươi .”

“Thật sự xin , đến muộn. Hy vọng ngươi thể cho một cơ hội, để làm phụ .”

Giờ khắc , Ngọc Bạch Hồng dường như rốt cuộc cách cùng nhi t.ử hòa hợp. Ông lúc cũng giống hệt một phụ bình thường, còn cái gọi là kiêu ngạo huyết mạch cao quý.

Cố Ngưng bàn tay đang run khẽ nắm lấy , một hồi lâu cũng gật đầu: “Có thể.”

Nghe , trong mắt Ngọc Bạch Hồng cuối cùng cũng trào giọt lệ, ông ôm Cố Ngưng thật chặt lòng: “Ta đến muộn hai mươi năm. Cảm ơn ngươi, vẫn chịu cho cơ hội.”

Đến muộn hai mươi năm tình thương của cha, Cố Ngưng cũng điều đó sẽ mang đến đổi gì cho y.

Y chỉ cảm thấy gặp những vương công quý tộc thích : một Cố Thanh Minh, một Ngọc Bạch Hồng. Hai , bất kể ai xuất hiện cũng đủ để chấn động một phương.

họ đều là những kẻ cảm xúc vô cùng đơn thuần.

Cố Thanh Minh yêu một thì thì , vui buồn đều giấu. Tình yêu của thuần khiết, sâu nặng.

Còn tình cảm của Ngọc Bạch Hồng thì kiên định, bền chặt. Trong cái thời đại nam nhân ba thê sáu , dù Du Quân mất hai mươi năm, ông vẫn từng nghĩ đến việc tái giá.

Ông nghĩ, Du Quân là may mắn. Mà bản ông cũng là kẻ may mắn.

Loading...