Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:23:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nghe lời , Cố Ung liền sự tình dễ xử lý.
Lúc , Cố Ung như ở lửa nướng. Vốn dĩ bằng chứng vô cùng xác thực, Cố Ngưng và Cố Thanh Minh nghi ngờ thông đồng với địch, phản quốc, ông nắm ưu thế tuyệt đối để cùng Ngọc Bạch Hồng đàm phán.
Ngọc Bạch Hồng xuất hiện lập tức chỉ trích Đại Hạ phái ám sát , tỏ bộ dáng từng gặp qua Cố Ngưng, còn vu cáo ông. Rõ ràng phủ nhận chuyện cấu kết .
Hiện tại Cố Ngưng là con của ông. Chẳng là đòi cho Cố Ngưng một cái công đạo .
Mà Cố Ngưng cùng Cố Thanh Minh lúc chẳng phối hợp chút nào, chẳng lẽ một hoàng đế như ông tự thừa nhận sai lầm? Vậy thì còn giữ thể diện thế nào nữa.
Không ai chú ý tới, phía Cố Ung, Cố Chiêu Hàn khi thấy Cố Thanh Minh thì trong mắt thoáng qua vẻ kinh hoảng cùng phẫn nộ.
Tịnh Sát Các đúng là lũ phế vật. Đến một mà cũng g.i.ế.c xong.
Trên ghế cao, Cố Ung liếc hai Cố Ngưng, lạnh giọng: “Các ngươi tại chịu xuống?”
là chuyện lạ đời, đường đường hoàng đế bảo hai xuống, còn mời mọc.
Cố Thanh Minh ngước mắt, khẽ : “Nhi thần mang tội , dám . Chỉ cần rửa sạch oan khuất cho nhi thần là đủ.”
Cố Ung , sắc mặt trầm xuống: “Ý ngươi là trẫm oan uổng các ngươi?”
Cố Thanh Minh lắc đầu: “Phụ hoàng tự nhiên thánh minh, nhưng khó tránh kẻ chen ly gián, phụ hoàng nhất thời che mắt, nhi thần thể hiểu.”
Cố Ung hừ lạnh: “Vậy ngươi thế nào?”
Nghe , Cố Thanh Minh đỡ Cố Ngưng chỗ , mới xoay quát: “Đưa .”
Sáu hắc y nhân áp giải ba nam nhân tiến đại điện.
Cố Ung cau mày: “Đây là ý gì?”
Cố Thanh Minh nhấc chân, đá một cái trung niên mập mạp đầu: “Ngươi .”
Một câu nhạt nhẽo rơi tai, đối phương như sấm nổ bên tai, lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồi: “Ta ! Ta hết! Là Thái t.ử điện hạ sai mua sát thủ ám toán Thanh Vương. Là Thái t.ử điện hạ bày mưu tính kế! Hắn còn nuôi ba ngàn tư binh ở ngoại ô! Ta đều khai hết!”
Dứt lời, Cố Thanh Minh nhấc chân đá thứ hai, một nam nhân tuổi: “Ngươi .”
Nam nhân ngẩng đầu. Lập tức, quần thần đều rõ gương mặt.
“Đây chẳng là quản gia tâm phúc của Hàn Vương ?”
Cố Chiêu Hàn thấy , đồng t.ử liền co rụt. Không vương thúc về quê thăm viếng ?
Nam nhân dập đầu hướng Cố Ung: “Hoàng thượng, vi thần tội. Xin Hoàng thượng tha cho một nhà già trẻ của vi thần. Độc d.ư.ợ.c là do Hàn Vương điện hạ bảo Kỳ Bách Lân phối chế, những chứng cứ cũng là do Kỳ Bách Lân ở Hàn Vương phủ chép , liên quan đến Thanh Vương điện hạ.”
Lời dứt, triều thần im lặng, ai dám lên tiếng. Cố Ung xong, trong lòng kinh sợ giận dữ.
Lúc , Hình Bộ Thượng thư Khiên Lận bước : “Thanh Vương điện hạ, chỉ dựa lời suông của hai , vẫn đủ làm chứng.”
Cố Thanh Minh gật đầu: “Biết. Vậy chứng cứ.”
Dứt lời, giơ tay. Một ảnh vệ lập tức tiến lên, từ trong n.g.ự.c lấy một bọc, giao cho Khiên Lận.
Khiên Lận mở , bên trong hai bình dược, một lọ độc, một lọ giải độc cùng vài phong thư.
Tình cảnh , nào khác gì cảnh ba ngày khi Cố Ngưng và Cố Thanh Minh oan? Ngay cả vật chứng cũng gần như giống hệt.
Khiên Lận cẩn thận kiểm tra, đó trình thẳng lên long án.
Cố Ung cầm thư xem kỹ, sắc mặt dần âm trầm, cuối cùng lạnh giọng hạ lệnh: “Người ! Trọng đ.á.n.h Cố Chiêu Hàn năm mươi đại bản, áp giải thiên lao!”
Cấm vệ lệnh tiến lên.
Cố Chiêu Hàn vội vàng bật dậy: “Phụ hoàng! Dựa cái gì bắt nhi thần? Cố Thanh Minh mang đến chứng nhân rõ ràng chứng cứ đủ, phụ hoàng bất công!”
Nghe , Cố Ung tức giận đến cực điểm, vớ lấy hũ rượu bên cạnh ném thẳng đầu gã: “Nghịch tử! Ngươi cắt xén quân lương, làm trễ nải lương thảo còn tính, ngay cả tế điển tổ tông cũng dám làm càn! Không g.i.ế.c ngươi là nể mặt tiên hoàng !”
Nói xong, ông nổi giận: “Người ! Cùng áp Lễ Bộ Thị lang Khúc Hồng và Hộ Bộ Thượng thư Lưu Minh thiên lao!”
Khúc Hồng và Lưu Minh đại sự , nhưng cũng dám kêu oan.
“Tuân chỉ!” Cấm vệ lĩnh mệnh, áp giải cả ba .
Cố Ung sang, chứng cuối cùng, hỏi: “Hắn là ai?”
Cố Thanh Minh phất tay.
Ảnh vệ lập tức túm tóc kéo Kỳ Bách Lân ngẩng đầu lên.
Cố Ung cau mày: “Hắn thì ?”
Ảnh vệ , xé áo Kỳ Bách Lân xuống, để lộ hình xăm đầu sói ngực.
Cả triều lập tức xôn xao: “Là đồ đằng của Nam Man!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-64.html.]
“Hắn là gian tế Nam Man phái tới Đại Hạ!”
Kỳ Bách Lân há miệng định gì, song ảnh vệ nhanh chóng điểm á huyệt, thể thốt một lời.
Cố Ung giơ tay: “Đưa thiên lao, chọn ngày xử tử.”
Đối đãi gian tế, chỉ xử t.ử là con đường duy nhất.
Ảnh vệ nhận lệnh lui .
Ầm ĩ trong đại điện cuối cùng cũng lắng xuống.
Cố Thanh Minh hướng về phía Cố Ung hành lễ, tự nhiên xuống cạnh Cố Ngưng, giơ tay đỡ lấy đầu Cố Ngưng từng chút một, đặt dựa lên vai .
Ngồi cao, Cố Ung thấy cảnh tượng , thêm điều gì.
Ông dậy, phân phó các quan viên phụ trách nghị hòa theo bàn bạc hành trình, rời khỏi đại điện.
Ngọc Bạch Hồng cũng giao việc nghị hòa cho một vị nhị phẩm quan viên bên cạnh.
Còn bản thì dậy, tiến về chỗ Cố Ngưng.
Ngay khoảnh khắc ông tới gần, Cố Ngưng liền mở mắt, ngẩng đầu từ vai Cố Thanh Minh.
Ánh mắt phụ t.ử chạm , nhưng lời nào.
Đối với Ngọc Bạch Hồng, mặt là chính con trai , sai. hai mươi năm tìm kiếm thấy, khiến ông thể ngay đầu gặp mặt liền bày dáng vẻ một cha ân cần.
Ông là Vương gia một nước, trong xương cốt luôn sự kiêu ngạo. Kiêu ngạo khiến ông giờ phút nên mở miệng thế nào với con trai.
Cố Ngưng thì khác. Y mắt gương mặt giống hệt , trong lòng chẳng gợn sóng. Thân thể là con của ông, nhưng linh hồn thì .
Giờ phút , Cố Ngưng chỉ nghĩ: thật sự vô cùng tuấn mỹ. Rõ ràng là cùng một khuôn mặt, nhưng y chẳng hề sự quý giá cao nhã như .
Về chữ “phụ ”, kiếp y từng trải qua, kiếp cũng . Song trong lòng y bất mãn.
Kiếp , y An Bạch đau thương vì y, đồng đội kề vai chiến đấu. Kiếp , y Cố Thanh Minh yêu thương đến tận xương tủy, đám ảnh vệ sùng bái, Cố Thanh che chở .
Không tình, nhưng y tình yêu, bằng hữu.
Trong lòng Cố Ngưng thấy tiếc nuối. Chỉ là y rõ: nguyên chủ của thể , khi c.h.ế.t từng gặp cha , liệu tiếc nuối .
Phụ t.ử lặng lẽ , chẳng một lời. Cố Thanh Minh chỉ yên lặng đỡ lấy eo Cố Ngưng, thốt nửa câu.
Đột nhiên, Ngọc Bạch Hồng đưa tay chạm tai Cố Ngưng. Cố Ngưng né tránh, Cố Thanh Minh cũng kìm nén bản hành động thiếu suy nghĩ.
Ngọc Bạch Hồng đưa tay, ngón tay run rẩy.
Khí chất cả trong thoáng chốc trở nên phần bi thương.
Ngón tay ông cuối cùng cũng chạm tai Cố Ngưng, nơi đó một nốt ruồi đỏ nhỏ. Nhỏ đến mức nếu gần thì căn bản chẳng thể thấy. Ngọc Bạch Hồng lập tức nhận .
Ông khẽ vuốt ve vành tai Cố Ngưng. Trong mắt thoáng hiện bi thương.
Ông nhớ, của Cố Ngưng, tai cũng một nốt ruồi đỏ nhỏ như thế.
Cố Ngưng hết thảy biến hóa của ông, gì, chỉ để mặc Ngọc Bạch Hồng chạm vành tai .
Sau một lúc lâu, Ngọc Bạch Hồng như đủ, mới thu tay .
Ông xuống giữa Cố Ngưng và Cố Thanh Minh.
Cố Ngưng ông, coi đó là cha của nguyên , im lặng .
Cố Thanh Minh ông, coi đó là cha của A Ngưng, cũng mở miệng.
Ngọc Bạch Hồng sang Cố Ngưng: “Ta Cố Thanh , ngươi tên là Cố Ngưng, đúng ?”
Cố Ngưng gật đầu, trong lòng thoáng suy nghĩ: chẳng lẽ ông đổi tên cho ?
Ngọc Bạch Hồng thấy phản ứng, tiếp tục : “Ngươi mất tích từ năm hai tuổi, tìm ngươi suốt hai mươi năm.”
Ngay khi ông từ bỏ, đến báo rằng con trai ông tìm thấy.
Cố Ngưng , chỉ gật đầu, vẫn im lặng hé môi.
Ngọc Bạch Hồng hỏi: “Ngươi chuyện về mẫu ngươi ?”
Cố Ngưng suy nghĩ hồi lâu, gật đầu. Y chuyện về thể và mẫu của nó.
Thấy y gật đầu, Ngọc Bạch Hồng cong môi : “Vậy, sẽ đến Thanh Vương phủ, ?”
Cố Ngưng ông. Nghĩ đến việc hẳn quan hệ giữa và Cố Thanh Minh, sợ ông khó chịu nên mới hỏi .
Cố Ngưng đáp: “Thanh Vương phủ là vương phủ của Thanh Vương điện hạ. Thuộc hạ thể tự quyết.”
Nghe , sát khí quanh Ngọc Bạch Hồng lập tức bùng lên. Ông sang Cố Thanh Minh, lạnh giọng: “Trên đường đến thượng kinh, bổn vương Cố Thanh nhiều chuyện giữa Thanh Vương điện hạ và tiểu nhi. Chẳng lẽ đều là lời dối trá?”