Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 60 Cố Thanh đã về rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:21:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Bên , chính dương quan đạo.

Ba cỗ xe ngựa nối thành một hàng, đội ngũ phóng nhanh quan đạo.

Trong chiếc xe ngựa dẫn đầu, một trung niên mặc hoa phục, khí chất xuất chúng, gương mặt kiêu ngạo. Nam nhân mày kiếm mắt phượng, môi mỏng mím chặt, khóe mắt một nốt ruồi đỏ, khiến cả ông toát vẻ tà khí bốn phía.

Cố Thanh ở một bên, thỉnh thoảng lén lút đ.á.n.h giá nam nhân . Người và A Ngưng quả thực giống như đúc, ngoại trừ khóe mắt đuôi lông mày vài nếp nhăn nhỏ, gần năm mươi tuổi.

Nam nhân chú ý tới ánh mắt đ.á.n.h giá của Cố Thanh, liền ngẩng mắt quét tới. Trong khoảnh khắc , Cố Thanh phảng phất như thấy A Ngưng lúc tức giận. Trời ạ, ngay cả dáng vẻ vui của hai cũng giống hệt .

Cố Thanh vội vàng ngoan ngoãn thẳng, dám tùy tiện liếc thêm một cái.

Người trung niên rõ ràng chính là Ngọc Bạch Hồng.

Ngọc Bạch Hồng liếc Cố Thanh một cái, giọng nhạt: “Hắn thật sự giống lắm ?”

“A?” Cố Thanh sững sờ một chút mới phản ứng , hiểu ông hỏi gì: “À… quả thật là giống như đúc.”

Không thể trách Cố Thanh phản ứng chậm, thật sự là bởi vì suốt gần một tháng dọc đường, vị tổ tông căn bản từng với một câu.

Ngọc Bạch Hồng xong, gật gật đầu: “Ừ, tên là Cố Ngưng?”

Lúc Cố Thanh mới đáp: “ , là một ảnh vệ.”

Ngọc Bạch Hồng khẽ nhíu mày, ảnh vệ? Như chẳng chịu nhiều khổ cực.

Cố Thanh thấy ông nhíu mày, liền đoán ý nghĩ, vội xua tay: “Không, , A Ngưng từng chịu khổ, chủ t.ử chúng thương .”

Vừa nhắc tới Cố Ngưng, Ngọc Bạch Hồng liền giống như máy hát mở : “Chủ t.ử các ngươi? Ý ngươi là Thanh Vương Cố Thanh Minh?”

Cố Thanh gật đầu: “ , chủ t.ử chúng đối với A Ngưng cực kỳ , A Ngưng chính là bảo bối trong lòng ngài .”

Nghe , Ngọc Bạch Hồng vui nhíu mày: “Bảo bối trong lòng? Cố Thanh Minh… thích Cố Ngưng ?”

Đó là câu hỏi, cũng là lời tự đáp.

Cố Thanh , chút khó thẳng mắt Ngọc Bạch Hồng, chỉ vội gật đầu lia lịa, dám mở miệng.

Ngọc Bạch Hồng thấy thế, lông mày càng nhíu chặt. Long Dương? Đoạn tụ? Hơn hai mươi năm qua, ông từng làm tròn bổn phận phụ , giờ đây cũng chẳng tư cách hỏi đến chuyện của Cố Ngưng. Hiện tại ông chỉ lo lắng, Cố Thanh Minh thật lòng , và Cố Ngưng phận chủ tớ mà ủy khuất chính .

Nghĩ , Ngọc Bạch Hồng mở miệng hỏi: “Hắn sai ngươi đến tìm ?”

Cố Thanh lập tức đáp: “A Ngưng rốt cuộc ngài là ai, chỉ là dường như ở đó nhận bức họa của ngài, ngài là Ung Chu. Hắn sợ kẻ mượn cớ bất lợi cho Thanh Vương phủ, nên mới sai đến Ung Chu tìm ngài.”

Ngọc Bạch Hồng xong gật đầu: “Bổn vương thấy ngươi nội lực, nhưng thủ linh hoạt, ngươi học từ ai?”

Cố Thanh đáp: “Ta học ở Thanh Vương phủ, từ Cố Ngưng.”

Nói xong, mặt còn mang vẻ kiêu ngạo, như thể bản tự học thành tài.

Ngọc Bạch Hồng sững sờ: “Hắn lợi hại như ?”

Cố Thanh lập tức hăng hái khen ngợi: “Đương nhiên! Trong bộ doanh ảnh vệ, , trong cả Đại Hạ, thể ngang tay với đếm đầu ngón tay. Trước đó, đại tướng quân của Ung Chu là Âu Dương Thư cùng phó tướng Vân Nhiên đều g.i.ế.c.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-60-co-thanh-da-ve-roi.html.]

Nói , Cố Thanh như một kể chuyện, giơ ba ngón tay, khoa tay múa chân: “Ba mươi vạn đại quân! Ở trong mắt A Ngưng chẳng khác nào khí, g.i.ế.c là g.i.ế.c, ba mươi vạn cũng ngăn nổi .”

Càng , thần sắc của Cố Thanh càng kiêu ngạo, giống như chính cũng vinh quang lây.

Ngọc Bạch Hồng khẽ : “Có một khen đến tận mây xanh như ngươi, hẳn là thật sự tầm thường.”

Cố Thanh gật gật đầu đồng ý, chút uể oải: “Chỉ là, hiện tại A Ngưng ám hại, tình trạng thế nào.”

Ngọc Bạch Hồng , giọng nhạt: “Còn một ngày nữa sẽ đến Thượng Kinh. Nếu thì , nếu chuyện, ba nghìn kỵ binh tư quân sẽ tùy thời lệnh.”

Bên , Thanh Vương phủ, phòng ngủ của Cố Ngưng.

Lúc , t.h.i t.h.ể Cố Phong sớm Cố Thanh Minh ném ngoài cửa. Có cấm vệ tiến lên áp giải Cố Thanh Minh về phòng , nhưng đều đ.á.n.h cho tơi tả.

Tới bao nhiêu cấm vệ, đ.á.n.h ngã bấy nhiêu. Cuối cùng, thủ lĩnh cấm vệ xin chỉ thị Hoàng thượng, đồng ý để hai cùng ở một phòng, lúc mới thôi.

Cố Ngưng mép giường, buồn Cố Thanh Minh từng bước từng bước đ.á.n.h ngã những cấm vệ .

“Không sai biệt lắm là , chừa chút thể lực, lát nữa còn hai toán sát thủ tới.”

Cố Thanh Minh , liền một cước đá văng cấm vệ ngoài cửa, giơ tay “bang” một tiếng đóng sầm cửa , đó mới phủi phủi tóc rối.

Cố Ngưng kéo đến mặt , duỗi tay chải gọn mái tóc bạc của . Mỗi thấy đầu bạc của Cố Thanh Minh, trong lòng Cố Ngưng luôn sinh đủ loại cảm xúc.

Cố Thanh Minh thở hổn hển tức giận oán trách: “Một ngày một đêm , sát thủ ngừng kéo đến. Khó khăn lắm mới nghỉ nửa canh giờ, bọn chúng tới quấy rầy. Thật tức c.h.ế.t !”

Cố Ngưng khẽ cong môi : “Vương gia cẩn thận, hôm nay sát thủ chỉ nhiều chứ ít.”

Cố Thanh Minh , chút đau đầu xoa thái dương. Đám sát thủ tuy chỉ ở trình độ nhất lưu, nhưng căn bản đối thủ của và Cố Ngưng.

Chỉ là chân của Cố Ngưng lành, nhiều chiêu thức thể dùng, hơn nữa bọn sát thủ cứ như rau hẹ cắt xong mọc, tới tới lui lui dứt.

Người chúng g.i.ế.c, cũng sắp chúng làm phiền đến c.h.ế.t.

Cố Thanh Minh tức giận : “May mà bọn chúng chúng vũ khí bí mật, tới bao nhiêu thì mỗi tên cho một chiếc thiết là xong.”

Nói , xoay ôm Cố Ngưng lòng: “A Ngưng, ngươi đúng là phúc tinh của .”

Cố Ngưng khẽ : “Nếu , ngươi còn thể sống yên hơn một chút.”

“Xì, nếu ngươi, c.h.ế.t từ năm mười tuổi .” Cố Thanh Minh , giơ tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc y.

Đột nhiên, Cố Ngưng đẩy mạnh , giơ thương đ.â.m thẳng tim kẻ lặng lẽ tập kích.

Cố Thanh Minh lập tức phản ứng, xoay một cước đá văng hắc y nhân đang đ.á.n.h tới Cố Ngưng. Hắn đoạt lấy thanh đao trong tay đối phương, vung một nhát c.h.é.m gọn. Cố Ngưng mép giường, mỗi ngọn thương đều lấy mạng một .

Thiết tung , lập tức thu về, tiếp tục tung .

Hai phối hợp ăn ý, nửa canh giờ, trong phòng rốt cuộc chỉ còn hai kẻ sống sót.

Cố Thanh Minh mệt đến nỗi tay còn sức nâng.

Cố Ngưng bước xuống giường, tới bên t.h.i t.h.ể đám hắc y nhân, moi từng chiếc thiết khỏi cơ thể bọn chúng. Hiện tại tình thế mấy lạc quan, lượng thiết hạn, thể lãng phí.

Cố Thanh Minh giường, thấy cảnh cũng lấy làm lạ nữa. Đợi đến khi Cố Ngưng thu xong, mới tiến đỡ y xuống mép giường, lấy một mảnh vải nhuộm đầy máu, cẩn thận lau sạch đôi tay cho y.

Loading...