Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 54 Muốn ăn béo
Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:17:29
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đại Hạ năm thứ 55, đầu xuân.
Giữa tháng hai.
Ánh nắng trải dài quan đạo.
Trong xe ngựa.
Cố Ngưng thoải mái tựa đầu lên đùi Cố Thanh Minh, mắt khép, trán phủ một lớp mồ hôi mỏng, thoạt chút mệt mỏi.
Cố Thanh Minh đưa tay khẽ vuốt mái tóc ướt mồ hôi của y, khẽ: “A Ngưng, thoải mái ?”
Cố Ngưng mệt đến nỗi mí mắt lười nhấc, chỉ mấp máy môi: “Chủ tử, năm mới qua , chúng khi nào mới đến Thượng Kinh?”
Cố Thanh Minh lấy khăn gấm bên cạnh lau sạch tay, : “A Ngưng nóng lòng nhanh chóng hồi Thượng Kinh?”
Cố Ngưng nhắm mắt lắc đầu: “Không . Hoàng thượng chờ lâu, chỉ sợ sẽ khó xử chủ tử.”
Nửa tháng nay, ngoài việc mỗi ngày luyện phục hồi đôi chân, Cố Ngưng đều Cố Thanh Minh ôm khắp nơi: hôm nay tìm tiệm làm bánh bao cho y, ngày mai đưa y du hồ, lúc thì mua quần áo, lúc mua đồ ăn cho y.
Nếu thì chính là tìm đủ lý do để hoặc giúp y, hoặc y giúp .
Nửa tháng , thể là thời gian hạnh phúc nhất đời Cố Ngưng.
Cố Thanh Minh xong, cất chiếc khăn gấm thấm mồ hôi của y ngực, đó đưa tay bế y lên, nhẹ giọng : “Sợ gì chứ? Ông khó xử , chẳng lẽ từng khó xử ông ? A Ngưng chỉ cần vui vẻ thôi.”
Cố Ngưng thành thật gật đầu: “Vui vẻ.”
“Thế thì . A Ngưng vui, bổn vương liền vui. Mặc kệ bọn họ . Huống hồ, ngày mai tiến Thượng Kinh, còn sợ gì nữa.”
Nói , Cố Thanh Minh đưa tay lau khô mồ hôi trán y. Sau đó ghé sát tai Cố Ngưng, thấp giọng hỏi: “A Ngưng, thoải mái ?”
Mặt Cố Ngưng nóng lên, một lúc mới gật đầu.
“Khi nào A Ngưng mới chịu để cũng thoải mái đây?”
Nghe , Cố Ngưng nhớ đến “cự vô bá bình giữ ấm”, khuôn mặt đỏ ửng liền biến mất, chống tay lên n.g.ự.c Cố Thanh Minh, giọng run run: “Chủ tử, ngươi đừng nghĩ.”
Y tuyệt đối thỏa hiệp. Y giữ mạng nhỏ và cả bộ mặt của ảnh vệ.
Cố Thanh Minh cúi đầu cọ cọ cổ y, giọng khàn khàn: “A Ngưng, sẽ thật cẩn thận, lấy chỉ mở đường, từ từ thôi, chắc chắn chịu . A Ngưng, ngươi tin chính .”
Cố Ngưng kiên quyết lắc đầu: “Không, thuộc hạ tin.”
Nghe , Cố Thanh Minh nghẹn ngào gọi một tiếng: “A Ngưng ~”
Cố Ngưng hề d.a.o động.
lúc , xe ngựa khẽ lắc, hai bóng mặc hắc y vọt .
Ảnh Nhất và Ảnh Cửu, mỗi ôm một đống đồ vật, quỳ xuống mặt hai .
Cố Ngưng đống bao lớn bao nhỏ đầy đồ ăn vặt, im lặng đến hết .
Cố Thanh Minh cũng liếc qua, lạnh giọng: “Đặt xuống, lui ngoài.”
Hai lệnh, vội vàng đặt đồ xuống lui .
Ngoài xe, Ảnh Nhất xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, thấp giọng than: “Chủ t.ử thật là sủng đại nhân.”
Ảnh Cửu , ghé tai hỏi nhỏ: “Thế nào, ngươi cũng ?”
Ảnh Nhất trừng : “Đầu óc tàn thì trị.”
Nói xong, Ảnh Nhất xoay biến mất.
Ảnh Cửu vội chạy theo: “Lão đại, chờ với.”
Trong xe, núi đồ ăn chất thành một đống, Cố Ngưng bất lực : “Chủ tử, ngươi đừng dưỡng thuộc hạ thành heo ? Ta là ảnh vệ, ăn béo thì làm mà leo tường, vượt mái?”
Cố Thanh Minh xoa đầu y: “Ngươi ăn cũng chẳng mập.”
Cố Ngưng cứng giọng: “Chủ tử, ngươi tiêu xài thế , rốt cuộc bao nhiêu tiền mới đủ?”
“Ừm… cũng nhiều lắm, chỉ đủ nuôi ngươi hai đời thôi.”
Cố Ngưng: … nhà tư bản kiểu Versailles.
Thượng Kinh
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-54-muon-an-beo.html.]
Trấn Quốc đại tướng quân dẫn đoàn thành, bá tánh dọc đường hân hoan chào đón.
Trên tường thành hoàng cung phía xa, Cố Ung cùng một đám quan viên chờ sẵn để nghênh đón.
Từ xa, lưng ngựa, Cố Thanh Minh thấy bên cạnh Cố Ung Cố Chiêu Hàn.
Chỉ thấy nọ tươi, tựa như giữa bọn họ từng tranh chấp.
Thấy , khóe môi Cố Thanh Minh khẽ nhếch, nở một nụ lạnh pha chút châm biếm.
Sau đó thu hồi ánh mắt, đầu về phía xe ngựa theo . Chỉ trong chớp mắt, nét lạnh lùng biến mất, bằng ý dịu dàng.
Cố Thanh Minh thúc ngựa , dẫn đoàn tiến đến chân tường thành hoàng cung.
Ngẩng đầu Hoàng đế thành lâu, xoay xuống ngựa, bước nhanh lên lầu thành.
“Thần tham kiến Hoàng thượng, Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Cố Thanh Minh mặc khôi giáp, nhưng hành lễ đầy đủ, hết mực lấy lòng Hoàng đế Cố Ung.
Cố Ung bước lên một bước, đỡ dậy: “Minh nhi vất vả , lên .”
Cố Thanh Minh thuận thế dậy: “Tạ Hoàng thượng.”
“Nhị cùng Ung Chu giao chiến, thể là thắng. Hoàng tiên ở đây chúc mừng nhị .” Cố Chiêu Hàn , hành lễ .
Cố Thanh Minh , khẽ : “Thần đa tạ Hoàng .”
Cố Ung hai hòa thuận, trong lòng hài lòng. khi ánh mắt chuyển xuống thành, trông thấy xe ngựa phía , liền nhíu mày, vui : “Vậy trong xe ngựa là ai?”
Cố Thanh Minh lập tức khom : “Hồi phụ hoàng, trong xe chính là Cố Ngưng. Hắn trọng thương, nhất thời thể .”
Nghe , đáy mắt Cố Chiêu Hàn thoáng lóe tia độc ác.
Cố Ung tỏ ngoài ý : “Chính là g.i.ế.c Âu Dương Thư cùng Vân Nhiên?”
Cố Thanh Minh gật đầu: “ .”
Cố Ung xong liền ha hả: “Được! Tốt lắm! Có thần t.ử như thế, là phúc của Đại Hạ .”
Vừa dứt lời, ông đột nhiên che miệng, ho khan kịch liệt: “Khụ… khụ khụ…”
Cố Thanh Minh khẽ nhíu mày: “Phụ hoàng, ?”
Cố Ung xua tay: “Không , chỉ là lao lực quá độ mà thôi.”
Cố Thanh Minh sắc mặt nhợt của phụ hoàng, càng thêm lo lắng: “Có cần gọi thái y xem qua ?”
Cố Ung gật đầu: “Thái y là do ưu tư quá nặng, cần tĩnh dưỡng.”
Cố Thanh Minh gật đầu: “Phụ hoàng, nhi thần xin phép hồi phủ .”
Cố Ung ho mấy tiếng, mới : “Được, nhớ tối nay cung dự yến.”
“Vâng, nhi thần ghi nhớ.”
“Mang theo cả Cố Ngưng.” Cố Ung thêm, liếc mắt về phía xe ngựa.
“Vâng, nhi thần tuân chỉ.”
Nói xong, Cố Thanh Minh khom cáo lui.
Thanh Vương phủ
Đoàn Cố Thanh Minh đến cửa phủ, thấy Cố Phong, Vân Nương cùng đám nhón chân ngóng trông.
Cố Thanh Minh xuống ngựa, từ trong xe ôm Cố Ngưng mặc áo dài xanh đen, trực tiếp bế phủ.
Cố Phong, Vân Nương cùng vội theo phía .
Vân Nương thấy Cố Ngưng Vương gia ôm trong ngực, dường như thể tự , liền lo lắng hỏi: “Cố Ngưng đại nhân ?”
Cố Ngưng , từ trong n.g.ự.c Cố Thanh Minh thò đầu , khẽ: “Vân Nương cần lo, . Chân khá hơn nhiều .”
Nghe , Vân Nương mới yên tâm, gật đầu. Sau đó nàng y, đột nhiên mở miệng hỏi: “Cố Ngưng đại nhân, quần áo rộng quá ? Muốn để sửa cho ?”
Dứt lời, Vân Nương lập tức thấy gương mặt Cố Ngưng thoáng đỏ lên, thậm chí còn thấy chủ t.ử của khẽ bật .
Nàng bối rối, hiểu vì Cố Ngưng đột nhiên đỏ mặt.
Ánh mắt Vân Nương theo bản năng hạ xuống, dừng ở xương quai xanh y. Vì động tác di chuyển mà y phục xộc xệch, để lộ vài vệt đỏ mơ hồ.
Trong nháy mắt, Vân Nương thu ánh mắt về, cúi gằm mặt. Giờ phút , nàng chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, hận thể c.ắ.n lưỡi vì nhiều chuyện mà hỏi câu .