Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 50 Cố Thanh Minh khóc
Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:14:23
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cố Thanh Minh : “Vài vị tướng quân, Hoàng thượng của chúng cùng Ung Chu hòa đàm.”
“Như ! Ung Chu khi đ.á.n.h chúng thì một chút tình cảm cũng nể, bây giờ chúng mới công phá một thành của Ung Chu liền nghị hòa ?”
Lâm Cửu lắc đầu: “Từ tướng quân là sai . Trong chiến sự, kẻ chịu khổ chỉ bá tánh và các tướng sĩ. Có thể giảm bớt thương vong, để chiến sự kéo dài, đó mới là điều may mắn nhất.”
“Hừm, Lâm tướng quân lý.” Hứa tướng quân Hứa Lâm gật đầu.
Từ tướng quân Từ Dương phục: “Trước mắt Ung Binh liên tiếp bại lui, chính là thời điểm thừa thắng xông lên, thể nghị hòa? Lâm tướng quân, Hứa tướng quân các ngươi xa trông rộng thì hiểu, nhưng bản tướng quân thể chấp nhận. Ung Binh xâm phạm Đại Hạ , vất vả lắm chúng mới đ.á.n.h đuổi , giờ nghị hòa?”
Cố Thanh Minh bọn họ cãi vã, một lúc lâu mới mở miệng: “Ung Chu nguyện ý cắt đất ba thành, bảo đảm với Đại Hạ 50 năm hòa bình.”
Nghe , trong nháy mắt, phòng nghị sự lặng ngắt như tờ.
Từ tướng quân vốn phản đối cũng khẽ thở dài: “Nếu thể hòa bình 50 năm, thì nghị hòa . Ai, gì quý bằng hòa bình.”
Lâm Cửu gật đầu: “Từ tướng quân…”
“Chủ tử.” Lời Lâm Cửu còn dứt một tiếng nghẹn ngào như lâu lắm mới cất lên chen ngang.
Rõ ràng thanh âm lớn, nhưng trong phòng nghị sự ồn ào như bấm nút tắt tiếng.
Cố Thanh Minh trừng lớn hai mắt, môi run rẩy kịch liệt.
Cố Ngưng cảnh trong phòng, nhưng chỉ liếc một cái lập tức thấy , mỏi mệt, mắt đỏ tơ máu, khuôn mặt đầy dấu vết phong sương.
Thấy nọ tóc bạc trắng, Cố Ngưng thể tin, bật gọi khẽ: “Chủ tử.” Giọng nghẹn ngào, nhỏ nhưng khó .
Chỉ một tiếng thôi, Cố Ngưng thấy mấy trong phòng đồng loạt lặng .
Còn y thì vẫn , lúc mắt mở to, tràn đầy vui mừng xen lẫn thể tin nổi.
Cố Ngưng chống gậy, nhấc chân định bước qua bậc cửa, nhưng ngờ, hôn mê lâu ngày khiến việc đất bằng thôi cũng khó khăn vô cùng, huống chi là bước qua cửa.
Chân Cố Ngưng mới nhấc lên, cả liền mất thăng bằng ngã về phía .
“Phanh” một tiếng trầm vang. Cố Ngưng ngã một vòng tay rộng lớn.
Cố Ngưng ngẩng đầu, thẳng đáy mắt mặt.
Cố Thanh Minh ôm đang sống sờ sờ trong n.g.ự.c , hốc mắt đỏ hoe, cố gắng kìm nén để mất mặt A Ngưng.
Nào ngờ, Cố Ngưng giơ tay khẽ vuốt mặt Cố Thanh Minh, nhẹ giọng khích lệ: “Chủ t.ử thật là lợi hại.”
Nghe , nước mắt Cố Thanh Minh cuối cùng cũng rơi xuống, từng giọt từng giọt rơi mặt Cố Ngưng như rơi thẳng lòng y. Cố Thanh Minh Cố Ngưng, khắc sâu A Ngưng trong trí nhớ. Thì A Ngưng đều .
Cố Thanh Minh cúi đầu ngậm lấy môi Cố Ngưng, nước mắt hòa cùng mùi hương nơi môi răng lan tràn.
Cố Ngưng động tác bất ngờ của Cố Thanh Minh làm sững sờ, nhưng phản ứng thì bản vô thức đáp nụ hôn .
Nước mắt Cố Thanh Minh vẫn rơi “lạch cạch” ngừng. Sau một lúc lâu, Cố Ngưng bất đắc dĩ đẩy , giơ tay lau nước mắt mặt : “Chủ tử, ngài thật đáng ghét.” Giọng bất đắc dĩ.
Cố Thanh Minh vẫn phản ứng, nước mắt vẫn chảy ngừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-50-co-thanh-minh-khoc.html.]
Hắn mang theo tiếng nức nở : “Ngươi vì đợi ? Ba tháng lẻ năm ngày, ba tháng lẻ năm ngày chuyện với ngươi.”
Nói , Cố Thanh Minh vùi mặt cổ Cố Ngưng: “Hôm đó còn tưởng ngươi c.h.ế.t. Nếu Sở Ngâm Như cứu, hiện tại ngươi với thành vợ chồng âm phủ . Cố Ngưng, ngươi đồ ngốc, đợi , cho ngươi c.h.ế.t… suýt nữa coi ngươi như c.h.ế.t thật .”
Cố Thanh Minh ôm chặt Cố Ngưng, tự trách : “Tất cả đều do , nên để ngươi ngoài, đều tại đến muộn. Nếu tìm ngươi sớm hơn, ngươi chịu nhiều khổ như thế… Đều do ngu ngốc, suýt nữa làm ngươi mất mạng. Đều do … hu hu… A Ngưng, nhớ ngươi…”
Cố Ngưng Cố Thanh Minh , chịu đựng ánh mắt dò xét của ba vị tướng quân.
Đợi Cố Thanh Minh xong, Cố Ngưng mới vỗ nhẹ lên vai : “Chủ tử, còn ở đây, ngài cũng nên chú ý đến ảnh hưởng một chút.”
Ba vị tướng quân , lập tức thức thời xoay , giả bộ cùng nghị luận quân tình.
Cố Thanh Minh liếc ba một cái.
Ba vị tướng quân lập tức cảm thấy lưng lạnh toát, liền nâng giọng bàn luận quân sự càng to hơn: Đại tướng quân ngài xem, chúng thật sự đang thảo luận quân tình, lén chuyện của ngài .
Cố Thanh Minh hài lòng đầu Cố Ngưng, hôn lên môi y một cái, đó bế ngang y thẳng về phía Chủ trướng.
“Bang” một tiếng, cây trượng chống của Cố Ngưng Cố Thanh Minh một chân đá văng.
Cố Ngưng lập tức kêu lên: “Chủ tử, trượng của ! Không nó, thuộc hạ đường thế nào đây?”
Cố Thanh Minh cúi đầu hôn nhẹ lên môi y: “Hoàng thượng cho chúng khải hồi triều, cũng cần đ.á.n.h giặc nữa. Có ở đây, ngươi còn cần trượng làm gì?”
Tiếng của hai càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất. Lúc trong phòng nghị sự, ba vị tướng quân mới thôi giả vờ bàn luận. Một hồi nghị luận , chính bọn họ cũng là đang cái gì.
Lâm Cửu thoáng qua cây trượng rơi đất, nhớ dáng vẻ của đại tướng quân, trong lòng chút khó chấp nhận nổi.
Từ tướng quân là đầu tiên mở miệng: “Ta trời ơi… ánh mắt cuối cùng của đại tướng quân thật khủng bố. Nào chút nào giống dáng vẻ thút thít mặt .”
Hứa tướng quân cũng thở dài: “Ta từng thấy đại tướng quân đối với ai, chứ đừng là như hôm nay. Thật sự là…” Hắn dám tiếp.
trong lòng ba đồng loạt bổ sung: Như lóc, giống hệt một tân nương ấm ức chờ trượng phu mặt cho.
Từ tướng quân gật đầu: “ thế, cũng từng thấy qua. Hôm nay coi như mở rộng tầm mắt.”
Nói xong, Hứa tướng quân sang Lâm Cửu: “Lâm tướng quân, với Từ tướng quân đều là từ triều đình phái đến. Không là ai?”
Lâm Cửu , liếc hai , xua tay hiệu gần: “Ba tháng , kẻ ám sát Âu Dương Thư Vân Nhiên… chính là .”
Từ tướng quân giật , trợn to mắt, lớn tiếng : “Cái gì? Hắn chính là từ trong tay ba mươi vạn quân Ung chặt thủ cấp Âu Dương Thư Vân Nhiên ?”
Hứa tướng quân cũng kinh ngạc: “Hắn c.h.ế.t ư? Từ trong tay ba mươi vạn quân Ung mà vẫn còn sống? Đám quân Ung đúng là vô dụng!”
Lâm Cửu hiểu ý ngoài lời, thở dài: “Lúc Vương gia tìm thì gần như c.h.ế.t, ngay cả thở cũng ngừng.”
Hứa tướng quân hỏi: “Thế vì vẫn sống?”
Lâm Cửu đáp: “Năm xưa từng cứu một cô bé mồ côi, tích đức hành thiện. Sau , cô bé tin tìm đến. Hơn nữa, khi hôn mê, Cố Ngưng còn dùng nội lực bảo vệ tâm mạch. Nhờ mới vớt một mạng.”
Từ tướng quân xong, tấm tắc khen: “Oa, bộ đều dựa chính !”
Hứa tướng quân cũng : “Thật lợi hại. như nổi?”
Lâm Cửu đáp: “Mạng thì giữ , nhưng hôn mê suốt ba tháng. Hôm nay mới tỉnh .”
Từ tướng quân vỗ mạnh xuống bàn, lớn tiếng kêu: “ là kỳ nhân, một kỳ tích sống!”