Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 44 Nữ trang A Ngưng (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:09:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Y đến mặt các cô nương, lấy hết những món trang sức thon dài các nàng xuống, treo lên quần áo của .
Chỉ như , bộ y phục ngay ngắn nghiêm chỉnh liền biến thành một bộ vũ phục mang phong tình dị vực.
Cố Ngưng bước tới mặt một cô nương dung mạo cực kỳ xuất chúng ở Lăng Tiêu Các: “Xin cô nương giúp trang điểm.”
Y những cô nương thích làm như thế nhất định sẽ mang theo đồ trang điểm.
Lời thốt , đám cô nương mới như từ trong mộng tỉnh . Vừa các nàng đều dung mạo của Cố Ngưng làm cho chấn động, đến giờ mới hồn.
“Ta tên Thược Thỏ. Công t.ử chờ một lát.”
Thược Thỏ lấy từ trong tay áo hộp phấn son, ý bảo Cố Ngưng xuống.
Cố Ngưng cúi đầu tiến gần. Nhan sắc sát bên mặt khiến trái tim Thược Thỏ đập thình thịch ngừng.
Cố Ngưng dịu giọng : “Cô nương, xin sửa một chút dung mạo cho .”
Nghe , Thược Thỏ rốt cuộc ý thức tình cảnh hiện giờ, vội gật đầu: “Công t.ử yên tâm.”
Một lúc lâu , Thược Thỏ mới dừng tay. Cố Ngưng cầm chiếc gương nhỏ trong tay nàng soi thử.
Gương mặt như quan ngọc, mắt ngọc mày ngài, ngũ quan tinh xảo, giữa mày còn phảng phất khí chất lạnh nhạt cao ngạo.
Khóe môi Cố Ngưng khẽ nhếch. Trong gương, ngay tức khắc như trăm vẻ quyến rũ cùng hội tụ. Y gật đầu, hài lòng: “Tốt lắm, giống Cố Ngưng . Đa tạ cô nương.”
Nói xong, Thược Thỏ thu hồi đồ trang điểm, còn Cố Ngưng thì lẳng lặng bên cạnh sập.
Nửa canh giờ , cuối cùng cũng bước doanh trướng. Người tới, Cố Ngưng nhận ngay: là phó tướng Âu Dương Thư của Vân Nhiên cùng vị giáo úy thấy nóc nhà. Sau lưng họ còn hai tiểu binh theo.
Giáo úy theo Vân Nhiên lên tiếng: “Tướng quân, ngài và đại tướng quân cứ chọn . Các ngài chọn, chúng nào dám động .”
Vân Nhiên liền : “Cũng . Dù nữ t.ử Ung Chu, thể khiến quân bớt căng thẳng, đó cũng là may mắn của các nàng.”
Nói , ánh mắt Vân Nhiên đảo qua một vòng đám nữ t.ử trong Lăng Tiêu Các. Một kẻ theo vội phụ họa: “Mấy nữ t.ử Đại Hạ quả thật tệ, từng đều xinh như hoa—”
Lời còn dứt, giáo úy liền phát hiện ánh mắt Vân Nhiên dừng chặt một cô gái.
Gã lập tức hiểu ý: “Tướng quân thích thì cứ mang .”
Ánh mắt Vân Nhiên rơi thẳng lên Cố Ngưng. Trong lòng gã khẽ chấn động, đời nữ t.ử xinh đến ?
Y phục đỏ, làn da trắng ngần, mặt mày như họa, đôi mắt như ngọc, hàng mày tinh xảo, giữa mày phảng phất nét u sầu. Cả toát khí chất thanh lãnh, liền là tiểu thư khuê các gặp nạn.
Vân Nhiên nuốt nước bọt, lắc đầu: “Không, để tặng cho tướng quân. Tướng quân hôm nay tâm trạng , thấy hẳn sẽ vui mừng vạn phần.”
Giáo úy lập tức phụ họa: “ đúng.”
Vân Nhiên vẫy tay, lệnh đưa .
Cố Ngưng lập tức bật , kêu lên: “Không cần, cần, buông … Hu hu… Buông …”
Giọng non nớt, yếu ớt, như ngấm cả nước mắt.
Nghe , đám cô nương Lăng Tiêu Các trong lòng đồng loạt hoa một chữ, phục.
Ung Binh Chủ Trướng
Vân Nhiên màng đến ý nguyện của Cố Ngưng, mạnh mẽ mang đến Chủ trướng.
Gã ngoài cửa : “Tướng quân, mạt tướng đưa đến một , ngài xem thử?”
Trong trướng truyền giọng Âu Dương Thư: “Không cần. Nguy cơ lương thảo Đại Hạ giải quyết, bản tướng quân đang phiền lòng đây.”
Vân Nhiên vẫn cố chấp: “Tướng quân thử , chắc chắn ngài sẽ thích.”
Trong phòng vang lên tiếng vật gì đó ném, giọng Âu Dương Thư từ xa gần:
“Là tuyệt sắc nào mà thể khiến bản tướng quân liếc mắt liền thích?”
Nói dứt, Âu Dương Thư vén rèm bước .
Vừa ngẩng đầu, gã lập tức thấy một mỹ nhân dung nhan khuynh thành, khí chất thanh lãnh. Trong đôi mắt còn ngấn lệ rơi, quật cường yếu ớt, khiến dâng lên ham chinh phục mãnh liệt.
Khóe môi Âu Dương Thư nhếch lên, : “Không tồi. Quả thật khiến bản tướng quân liếc mắt là thích ngay. Vào .”
Gã xoay trở trong trướng.
Vân Nhiên liền mang theo Cố Ngưng bước .
Trong lòng Cố Ngưng âm thầm tính toán thời điểm tay để một kích tất thắng.
Âu Dương Thư chăm chú ngắm y, còn đưa tay lau giọt lệ nơi khóe mắt: “Đừng sợ, bản tướng quân sẽ làm ngươi thương.”
Cố Ngưng vẻ nửa tin nửa ngờ: “Thật ?”
Âu Dương Thư gật đầu: “Thật.”
Cố Ngưng cúi đầu, bộ dáng quật cường đáng thương: “Được .”
Cái điệu bộ như thể “ tin ngươi, nhưng sợ c.h.ế.t, thể tin” , khiến tim Âu Dương Thư mềm nhũn.
Vân Nhiên thấy đại tướng quân lộ vẻ hài lòng thì tự giác lui ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-44-nu-trang-a-ngung-2.html.]
Âu Dương Thư tiến đến, ôm Cố Ngưng ngực, cúi đầu hít một nơi cổ y: “Thơm quá.”
Trong lòng Cố Ngưng thầm chửi, đang chuẩn tay thì đột nhiên Âu Dương Thư buông y . Cố Ngưng lập tức trở dáng vẻ uốn éo của vũ cơ.
Âu Dương Thư vuốt ve gò má : “Ngươi nhảy ?”
Cố Ngưng gật đầu: “Biết.”
Âu Dương Thư trở ghế: “Vậy thì nhảy cho xem.”
“Được.”
Cố Ngưng giữa Chủ trướng, giơ tay khởi vũ. Tay áo đỏ tung bay, y phục đỏ ôm lấy hình, làn da trắng ngần, dung nhan khuynh thành, lả lướt như tiên tử.
Một điệu múa tất.
Âu Dương Thư vỗ tay khen ngợi, lên tiến đến gần, trong mắt lộ vẻ tiếc nuối. Trực giác Cố Ngưng chợt cảnh giác.
Chỉ : “Ngươi thật hợp khẩu vị của . Giá như ngươi thật sự chỉ là một vũ cơ, thì bao.”
Nói , tay gã nhanh như gió rút đao c.h.é.m tới.
Cố Ngưng vội lắc tránh thoát.
Âu Dương Thư lập tức hét lớn: “Có thích khách!”
Nháy mắt, ngoài trướng vang lên dồn dập tiếng bước chân.
Cố Ngưng còn do dự, tháo trâm ngưng thanh khỏi tóc, vung tay đ.â.m thẳng tới Âu Dương Thư.
Gã tránh , nhưng đường lui lập tức Cố Ngưng dùng khinh công chặn . Lại một nhát nữa đ.â.m tới.
“Phập!” chủy thủ xuyên thịt. Vai Âu Dương Thư thương, thanh đao trong tay rơi “choang” xuống đất.
Cố Ngưng thuận thế áp sát, mũi d.a.o sắp chạm tim gã. Cả hai gần như nín thở.
“Keng!” một ngọn thương chặn ngang. Vân Nhiên cầm trường thương lao tới, đỡ lấy nhát d.a.o chí mạng.
Cố Ngưng lùi một bước. Vân Nhiên lập tức che Âu Dương Thư , trường thương đ.â.m ngược về phía y.
Thương pháp nhà họ Vân tốc độ cực nhanh, Cố Ngưng né kịp, xuyên trúng vai trái.
Y rút thương , m.á.u thịt gai ngược xé toạc, nhưng gương mặt vẫn thản nhiên.
Âu Dương Thư dáng vẻ , chợt trong đầu hiện lên hình ảnh một mặc hồng y, sừng sững tường thành.
Miệng gã bật thốt: “Cố Ngưng.”
Nghe tên , Vân Nhiên thoáng sững sờ, lập tức siết chặt trường thương, cảnh giác gấp bội.
Cố Ngưng chỉ nhếch môi : “Lâu gặp, Âu Dương tướng quân.”
Bên ngoài trướng đầy ắp Ung binh.
Cố Ngưng dáng vẻ Vân Nhiên cảnh giác như hổ rình mồi, bỗng thấy buồn : “Các ngươi cũng là ai, thế nào tin hạ độc ?”
Nghe , Vân Nhiên theo phản xạ ngoảnh Âu Dương Thư.
Chính khoảnh khắc đó, Cố Ngưng lao tới, một nhát lưu vân đao cắt ngang yết hầu Vân Nhiên.
Máu phun tung tóe lên mặt Âu Dương Thư. Gã trừng to mắt, gào lên: “Vân Nhiên!”
Ngoài trướng lập tức ùa vô Ung binh, vây chặt lấy Cố Ngưng.
Hai mắt Âu Dương Thư đỏ như máu: “G.i.ế.c !”
Cố Ngưng nhạt, lắc đầu: “Mười tên Vân Nhiên cũng đối thủ của , huống chi là bọn chúng.”
Lời dứt, bóng y xuyên qua vòng vây như quỷ mị. Trên tay ngưng thanh tung hoành, một quyền thể nát sọ, một chiêu thể lấy mạng.
Trong thoáng chốc, chẳng ai bắt y.
Âu Dương Thư rét run, mặt mũi tái xanh, gào lệnh: “Cung tiễn thủ, b.ắ.n c.h.ế.t !”
Ngay lúc , cách đó xa cuồn cuộn bốc lên khói lửa. Có kẻ hô hoán: “Không xong ! Lương thảo đốt!”
Cố Ngưng khựng giây lát, chợt hiểu , chắc chắn là nha đầu Diệp Mi tay.
Y bật , tán thưởng: “Làm lắm.”
Âu Dương Thư căm hận gầm lên: “Mau dập lửa! G.i.ế.c !”
Mục đích đạt , Cố Ngưng còn ham chiến. Y vung đao mở đường, phá vòng vây lao .
Ngoài trướng càng đông Ung binh chặn .
Cố Ngưng giật từ bên hông một quả đạn tín hiệu, châm hỏa.
Chỉ chốc lát, một ngôi năm cánh sáng rực nổ tung bầu trời đêm.
Khóe mắt Âu Dương Thư như rách toạc, gào đến khàn giọng: “G.i.ế.c ! Mau g.i.ế.c ! Cung tiễn thủ!”