Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 40 Noi theo A Ngưng

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:06:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Edit: Wng

-

Cố Ngưng tiếp tục truyền âm : “Có thể tùy tiện đổi lời và hành động của bản để đạt tới mục đích ngụy trang. Loại tình huống nếu đổi thêm một khuôn mặt, ngay cả cận nhất cũng chắc nhận ngươi. Trong Ảnh Vệ Doanh dạy mấy thứ , các ngươi nếu học, thể đến tìm .”

 

Nói xong, mấy Ảnh Nhất mới thở phào một , cũng may Cố Ngưng đại nhân truy cứu. thở còn dứt, y : “Còn nữa, đừng dễ dàng truyền âm mật mặt thực lực mạnh hơn các ngươi. Nếu , thấu từng chữ, mà bản ngươi gì.”

 

Mấy Ảnh Nhất đồng loạt truyền âm đáp: “Vâng, đa tạ đại nhân chỉ dạy.”

 

Ăn sáng xong, mấy tách cửa quán cơm.

 

Cố Ngưng mang theo Ảnh Nhị về phía đông thành. Ảnh Nhị hỏi: “Đại nhân, chúng ?”

 

Cố Ngưng liếc một cái: “Ngươi rốt cuộc làm mà trở thành Ảnh Nhị ? Ra ngoài đó Ảnh Nhất cho ngươi cách phân bố của Lương Thành ?”

 

Ảnh Nhị chút hổ: “Có , nhưng thuộc hạ quên mất .”

 

Cố Ngưng khẽ hừ một tiếng: “Lương Thành là nơi sản xuất lương thực lớn nhất Ung Châu. Ở phía đông thành nhiều nông hộ tự sản tự tiêu, giá cả tương đối rẻ.”

 

Ảnh Nhị xong bỗng chốc tỉnh ngộ, gật đầu liên tục: “À, thuộc hạ nhớ . Ảnh Nhất bọn họ bên cũng chính là một kho lúa tự sản tự tiêu.”

 

Cố Ngưng gật đầu.

 

Bên , mấy Cố Ngưng đang thuận lợi tiến hành nhiệm vụ. Còn bên , vài nhóm khác cản trở, lượt về lối địa đạo.

 

Ba Ảnh Cửu thấy bọn họ trở về tay thì khỏi nhíu mày: “Sao thế ?”

 

Ảnh Tam và những khác liếc một cái, Ảnh Tam : “Ta cùng Ảnh Tứ ở Huyền Quan thành mai phục, Ảnh Tứ còn thương.”

 

Ảnh Ngũ cũng lên tiếng: “Ta với Ảnh Thất ở Bắc Quận thành cũng rơi phục kích. May mà chạy nhanh, nên thương.”

 

Ảnh Bát ngẩng sắc trời: “Xem giờ chỉ thể chờ đại nhân bọn họ trở về.”

 

Biên giới Lâm Châu, trong Chủ trướng doanh trại quân đội của ba thành.

 

Cố Thanh Minh Cố Chương, hỏi: “Sao ? Thành mười ba, mười hai chịu cung ứng lương?”

 

Cố Chương vẻ mặt khó xử: “Bẩm chủ tử, bộ tiệm lương của hai thành mười ba, mười hai đều thể bán, nhưng trả tiền. Có điều, giá bọn họ đưa quá đắt.”

 

Cố Thanh Minh nhướng mày: “Đắt đến mức nào?”

 

Cố Chương đáp: “Một đấu lương thực đổi một lượng vàng.”

 

Nghe , Cố Thanh Minh bật lạnh: “Hừ, đúng là tham lam như sư t.ử ngoạm.”

 

Cố Chương cũng phụ họa: “ . Ba thành mất, quân thua, bọn họ thể kết cục ? Quốc nạn mắt mà chỉ nghĩ đến phát tài.”

 

Cố Thanh Minh đưa ngón tay thon dài như ngọc chậm rãi vuốt ve thanh trường kiếm. Thanh kiếm đen lạnh khiến chỉ một liền nhớ mãi, tựa như chủ nhân của nó, lạnh lùng, kiêu ngạo, xa cách.

 

Chợt, Cố Thanh Minh nhếch môi : “Bọn họ điều, chúng thể noi theo một chút A Ngưng.”

 

Cố Chương ngẩn , mơ hồ hiểu: chuyện liên quan gì đến Cố Ngưng?

 

Do dự một lát, mở miệng hỏi: “Cố Ngưng đại nhân? Làm mà noi theo?”

 

Cố Thanh Minh nâng niu thanh kiếm, vuốt vuốt hỏi: “Trên thị trường, giá lương thực bình thường là bao nhiêu?”

 

Cố Chương đáp: “Năm mươi văn một đấu.”

 

“Tốt. Ngươi mang theo vài ảnh vệ lặng lẽ mua. Chúng là chính nghĩa chi sư, thể làm chuyện cướp bóc tàn bạo. Hãy trả giá một trăm văn một đấu. Nhớ kỹ, các ngươi của Trấn Quốc đại tướng quân, mà là những hiệp khách vô danh trời hành đạo. Hiểu ?” Cố Thanh Minh liếc Cố Chương một cái.

 

Cố Chương trầm ngâm một lúc, lĩnh hội ý tứ của Thanh Vương: “Thuộc hạ rõ. Thuộc hạ xin cáo lui.”

 

Cố Chương rời , trong trướng chỉ còn một Cố Thanh Minh.

 

Một lúc lâu , tiếng thở dài vang lên. Kỳ Bách Lân bước : “Thanh Minh, nên dùng cơm trưa .”

 

Cố Thanh Minh ngẩng mắt , ánh mắt lạnh lùng: “Cho phép ngươi ?”

 

Nghe , Kỳ Bách Lân sững sờ một lúc, tin nổi hỏi: “Ta… đến đưa cơm cho ngươi mà.”

 

Hắn nhanh chóng bước lên, đặt bánh nướng và canh rau xanh lên bàn nhỏ mặt Cố Thanh Minh, : “Sao , thể ?”

 

Cố Thanh Minh thẳng mắt , trong lòng nhớ đến Cố Ngưng. Hắn nghĩ: Kỳ Bách Lân làm gì để A Ngưng tin tưởng ?

 

Sau một hồi, Cố Thanh Minh thu ánh mắt, cầm chiếc bánh nướng, bẻ từng mẩu bỏ bát canh thản nhiên :

“Bách Lân, ngươi ở vương phủ gần tám năm. Ngươi định khi nào rời ?”

 

Kỳ Bách Lân thoáng bàng hoàng: “Ngươi đuổi ?” Nói , sực nhớ điều gì, hỏi: “Là vì Cố Ngưng?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-40-noi-theo-a-ngung.html.]

Tựa như gom hết dũng khí, Kỳ Bách Lân mới tiếp: “ từng xung đột với , quả thật chút ưa . từng làm chuyện gì gây tổn hại đến cả. Chỉ vì thế mà ngươi đuổi ?”

 

Cố Thanh Minh mất kiên nhẫn: “Không liên quan đến A Ngưng. Bổn vương chỉ cảm thấy ngươi nên cuộc sống riêng của . Ngươi ở vương phủ quá lâu, cái gọi là ân cứu mạng sớm trả hết. Ngươi còn nợ bổn vương gì, đến lúc sống cho chính ngươi .”

 

Kỳ Bách Lân , trong lòng thoáng bình tĩnh: “Thì là vì chuyện . Ngươi yên tâm, vốn quen với cuộc sống như thế . Ta cảm thấy hiện tại .”

 

Nói xong, xoay nhanh chóng rời khỏi Chủ trướng.

 

Cố Thanh Minh lặng lẽ theo bóng dáng xa, đầu bát canh rau xanh cùng chiếc bánh bao nổi lềnh bềnh bàn, thoáng chốc cảm thấy buồn nôn.

 

Hắn dậy, rời khỏi Chủ trướng, đến phòng của Cố Ngưng.

 

Căn phòng vẫn giống hệt như khi Cố Ngưng còn ở đây. Cố Thanh Minh bước , mở tủ, lấy mấy món ăn vặt từng mua cho Cố Ngưng, cùng phần thịt khô y còn kịp ăn xong. Cầm mấy thứ , xuống mép giường.

 

Trong lòng đầy phiền muộn, Cố Thanh Minh chằm chằm nơi Cố Ngưng từng . Lúc thì đưa tay chạm gối, lúc vuốt nhẹ tấm chăn. Hắn cảm thấy thật điên rồ. Cố Ngưng mới rời một đêm một ngày, mà thấy như nhiều năm gặp.

 

A Ngưng

 

Cố Thanh Minh buồn bực xuống vị trí Cố Ngưng từng ngủ, vùi mặt chiếc gối của y, hít sâu một . Như thể vẫn còn phảng phất hương khí A Ngưng, một mùi hương lạnh nhạt, thanh đạm, khiến đặc biệt yêu thích.

 

Thượng Kinh, Hàn Vương phủ

 

Cố Chiêu Hàn ghế cao, mỉm : “Không lương thực, xem lấy gì để thắng trận.”

 

Hộ Bộ Thượng thư Lưu Minh phía do dự: “Điện hạ, như lẽ . Nếu Thanh Vương bại trận, e rằng quân Ung khó mà ngăn giữ nổi.”

 

Cố Chiêu Hàn liếc lạnh về phía ông : “Ngươi yên tâm, bổn vương sắp xếp, tuyệt đối xảy sai sót.”

 

Nghe , Lưu Minh chỉ đành gật đầu: “Vâng… hạ quan xin cáo lui.”

 

Cố Chiêu Hàn phất tay hiệu ông mau lui.

 

Lưu Minh , tấm bình phong liền một bước .

 

Cố Chiêu Hàn lạnh: “Xem dáng vẻ sợ hãi của Lưu Minh kìa.”

 

Người nọ phụ họa: “Lưu Minh nhát gan, vốn dĩ hạng làm nên đại sự.”

 

Cố Chiêu Hàn gật đầu: “Sớm muộn cũng thế .”

 

Nói xong, gã sang đối phương:

“Việc chuẩn xong ?”

 

Người nọ gật đầu: “Ngài cứ yên tâm. Đợi ngày Hoàng thượng cử hành đại điển tế thiên, hạ quan nhất định sẽ tìm cách cứu ngài, giúp Hoàng thượng dỡ bỏ lệnh cấm túc.”

 

Cố Chiêu Hàn khẽ : “Vậy thì .”

 

Rừng rậm ngoài thành Lương Thành

 

Khi Cố Ngưng và Ảnh Nhị tới nơi, Ảnh Nhất cùng Ảnh Lục chờ sẵn từ lâu.

 

Thấy hai bên lưng chất đầy xe lương, Cố Ngưng khẽ gật đầu: “Tốt, làm khá. Trở về thôi. Có xe chở lương thì thể dùng khinh công, chúng nhanh một chút, nếu sẽ kịp.”

 

Ảnh Nhất mấy vội vàng đáp lời, bốn mỗi đẩy một cỗ xe, cùng rời .

 

Lúc , trời dần tối.

 

Trong doanh trại ba thành, giữa binh sĩ tràn ngập một nỗi sợ hãi tuyệt lương mà c.h.ế.t đói.

 

Trước đây, bọn họ còn ăn chút ít cơm gạo. mấy ngày nay, ngoài chủ tướng , những khác chỉ còn canh rau loãng.

 

Đều là những thiếu niên trẻ tuổi, ngày ngày huấn luyện, lao động nặng nhọc. Chỉ uống canh rau mà đủ sức.

 

Trong quân doanh, cũng dễ dàng thấy cảnh binh sĩ dựa mà nghỉ, thậm chí cũng vững.

 

Chủ trướng

 

Tướng quân Lâm Cửu đem tình hình báo cáo chi tiết cho Cố Thanh Minh.

 

Nghe xong, thấy sắc mặt Lâm Cửu khó coi, Cố Thanh Minh rõ đối phương lâu ăn no. Hắn đưa chiếc bánh nướng của cho : “Ngươi ăn .”

 

Lâm Cửu lắc đầu, kiên cường : “Mạt tướng đói.”

 

Cố Thanh Minh trực tiếp nhét bánh n.g.ự.c : “Ăn .”

 

Cuối cùng, Lâm Cửu cũng cầm lấy, gặm oán thán: “Đại tướng quân, giờ chúng nên làm gì?”

 

Ánh mắt Cố Thanh Minh bình thản mà kiên định, mang theo sự trấn an: “Yên tâm. Bản tướng quân kế. Ngươi chỉ cần nhẫn thêm hai ngày, lương thực sẽ đến.”

 

 

Loading...