Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 32 Cậy sủng mà kiêu
Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:00:01
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đại Hạ năm thứ 54, mùa thu
Quân đội một đường trèo đèo lội suối, từng dừng , mã bất đình đề tiến lên. Rốt cuộc, giữa tháng tám, cũng đuổi tới địa giới mười ba thành lâm biên.
Cố Thanh Minh lưng ngựa, ngẩng mắt tường thành cách đó xa. Một lát , giơ tay hiệu. Bên cạnh, Cố Ngưng lập tức phân phó: “Tướng quân lệnh, tại đây hạ trại.”
Lời y nhanh chóng binh lính tầng tầng truyền xuống.
Nhận mệnh lệnh, quân sĩ lập tức dựng doanh trướng.
Sau nửa canh giờ, lều trại từng bước từng bước tất.
Cố Ngưng ngẩng mắt sắc trời, đầu với Cố Thanh Minh: “Chủ tử, tối nay e rằng sẽ mưa.”
Cố Thanh Minh , liếc y một cái : “A Ngưng, đêm nay ngươi ngủ cùng .”
Cố Ngưng lắc đầu: “Đa tạ ý của chủ tử, nhưng việc hợp quy củ. Hiện giờ chủ t.ử đang ở trong quân, mỗi hành động, mỗi lời đều chằm chằm.”
Cố Thanh Minh y: “Không , chẳng gì quan trọng bằng sự an của ngươi.”
Suốt chặng đường, bọn họ gặp ít thích khách. khác với thường ngày, những thích khách nhằm Vương gia, mà chỉ lấy mạng Cố Ngưng.
Dọc đường , Cố Ngưng gần như nghỉ ngơi. Vừa chợp mắt, thích khách đến đòi mạng; ban ngày hành quân, căn bản cơ hội nghỉ ngơi t.ử tế.
Hiện tại, tới bên ngoài mười ba thành lâm biên. Đêm nay chính là cơ hội cuối cùng của đám thích khách . Qua đêm nay, chờ mai thành, bọn chúng ám sát cũng chẳng dễ dàng như .
Nghe Thanh Vương , Cố Ngưng ngẩng mắt mây đen nặng nề trung, đầu mỉm với Cố Thanh Minh: “Thuộc hạ vốn mang mệnh , xin chủ t.ử yên tâm.”
Đêm lạnh như nước, gió nhẹ phơ phất. Trong mắt Cố Ngưng giờ phút chứa đầy ánh lửa trại, gió khẽ cuốn đuôi tóc y. Gương mặt trong ánh lửa khi sáng khi mờ.
Hắn bỗng nhiên mỉm với chính , khiến Cố Thanh Minh thoáng chốc như lẫn lộn ngày đêm.
Cố Thanh Minh khóe môi cong cong , lặng lẽ nhích ngựa tới gần bên cạnh Cố Ngưng. Những khác đều đang bận chuẩn thức ăn, nhóm lửa, ai chú ý tới bọn họ. Ngoại trừ Kỳ Bách Lân.
Kỳ Bách Lân nụ của Cố Ngưng, trong mắt ánh sáng trầm xuống, ẩn chứa đầy toan tính.
Cố Thanh Minh dựa sát bên Cố Ngưng, cúi đầu, môi kề bên tai y, khẽ thấp giọng: “A Ngưng, ngươi phạm quy, dùng mỹ nhân kế với ? Hửm?”
Lời thốt , thở phả tai khiến Cố Ngưng khó chịu né tránh. rõ câu , mặt y lập tức đỏ bừng. Quay đầu định phản bác, vặn chạm ánh mắt đen thẫm như mực của Cố Thanh Minh.
Cố Thanh Minh sâu mắt y, ghé sát thêm một chút, giọng mang theo ủy khuất: “A Ngưng, phục.”
Trong mắt Cố Thanh Minh tràn đầy t.ì.n.h d.ụ.c sắp trào . Trong thoáng chốc, Cố Ngưng chút hoảng hốt, chẳng qua chỉ một chút, lực sát thương lớn như ?
Đối diện ánh mắt ủy khuất ám , Cố Ngưng ngược còn tiến gần hơn. Hành động khiến Cố Thanh Minh ngẩn . Chưa kịp gì, Cố Ngưng nhỏ giọng hỏi bên tai: “Chủ tử, ngài sẽ là từng làm qua chuyện đó chứ?”
Âm thanh cực nhỏ, sợ khác mà làm mất mặt Cố Thanh Minh.
Nghe , sắc mặt Cố Thanh Minh lập tức khó coi, thấp giọng hỏi: “Sao? Ngươi làm chuyện đó? Với ai? Thanh lâu, chính ngươi nuôi?”
Cố Ngưng ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy khinh thường: “Chủ tử, ngài quên ? Mấy tháng , một tháng chỉ cho một lượng bạc, còn do dự khi mua cái bánh bao, lấy tiền tìm cô nương?”
Cố Thanh Minh lập tức hiểu ý ngoài lời, ánh mắt khinh thường che giấu , bật : “A Ngưng, hiện tại lá gan ngươi càng lúc càng lớn, dám công khai khinh thường bổn vương?”
Cố Ngưng thản nhiên, giọng chút thành ý: “Thuộc hạ sai, thuộc hạ đáng c.h.ế.t, thỉnh Vương gia thứ tội.”
Nghe y như niệm kinh, Cố Thanh Minh ôm lấy : “A Ngưng, đây gọi là sủng mà sợ, luyến tiếc chẳng phạt ngươi.”
Cố Ngưng gỡ vòng tay Thanh Vương, gật đầu: “Chủ t.ử minh.”
Y nghiêng đầu, Thanh Vương: “Thuộc hạ cậy sủng mà kiêu như , chủ t.ử còn thích ?”
Cố Thanh Minh , chỉ cúi sát , đầu dựa bên gáy Cố Ngưng, môi lướt qua cổ vành tai y. Cuối cùng, hôn một cái tai, còn c.ắ.n nhẹ vành tai.
“Ưm~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-32-cay-sung-ma-kieu.html.]
Cố Ngưng lập tức c.ắ.n chặt răng, cố gắng rút tai khỏi môi Thanh Vương, lặng lẽ nghiêng sang bên.
“A.”
Một tiếng thốt khẽ vang lên, đó môi y che .
Cố Thanh Minh ôm Cố Ngưng ngực, khóe môi mang , thì thầm bên tai: “A Ngưng, đừng kêu, bổn vương chịu nổi.”
Sắc mặt Cố Ngưng lập tức khó coi. Bởi vì y cảm nhận eo đang thứ gì đó cứng rắn chạm . Y là nam nhân, tự nhiên hiểu rõ. Trong chốc lát, mặt đỏ bừng, may nhờ ánh lửa trại mờ tối ai thấy rõ.
Giờ khắc , y hối hận vô cùng — chính làm gì hỏi cái câu ngốc ? Đến cuối cùng, chịu tội vẫn là bản .
Cố Ngưng giãy giụa thoát khỏi vòng ôm, nhưng chỉ càng siết chặt. Ánh mắt Cố Thanh Minh dừng vành tai c.ắ.n đỏ ửng, nhẹ giọng : “A Ngưng, ngươi thế nào cũng khiến động lòng. Dù là dáng vẻ ma quỷ, tiên nhân, võ công cao cường, dáng vẻ thích ăn bánh bao khoai tây, diễn trò giỏi giang, đều thích.”
Nói xong, dùng ngón tay chạm nhẹ lên vành tai đỏ bừng , khẽ : “Thẹn thùng, cường thế, diễn trò… chỉ cần là A Ngưng, đều thích.”
Nghe những lời , lòng Cố Ngưng dấy lên sóng cuộn. Chỉ cần là A Ngưng, Cố Thanh Minh đều thích? Hắn gọi thẳng tên — nghĩa là bất kể y mang phận gì, Cố Thanh Minh đều sẽ thích ?
Tình cảm của Thanh Vương thể nghi ngờ là mãnh liệt. Hắn từng giấu diếm tâm tư, bất kể mặt ai, tình cảm dành cho Cố Ngưng đều hề che đậy.
Cố Ngưng rõ, Thanh Vương ắt sẽ đăng đỉnh thiên hạ. Khi đó, hậu cung mỹ nhân ba nghìn, liệu thể chỉ dùng một gáo nước ngọt? Dù Thanh Vương thể, thì bá quan văn võ chịu ?
Cố Ngưng thừa nhận, ngày qua ngày chịu đựng sự công kích bằng “viên đạn bọc đường” của Cố Thanh Minh, lòng y dần biến đổi. hiện tại, mức độ đủ để y buông bỏ tất cả vì một đoạn tình cảm.
Y thể vì Thanh Vương mà g.i.ế.c phóng hỏa, thậm chí liều mạng. tình cảm của bản , y cho rằng tôn trọng.
Ngón tay Cố Thanh Minh trêu đùa vành tai, khiến nó bất giác run rẩy.
Hắn cúi đầu, nhẹ giọng thì thầm: “A Ngưng, ngươi thật mẫn cảm.”
Lúc , doanh trại nổi lên nhiều đống lửa, từng tốp bắt đầu tụ gần chỗ bọn họ.
Cố Ngưng vội : “Chủ t.ử buông tay, đến.”
Cố Thanh Minh khẽ : “A Ngưng thẹn thùng.”
Dù , tay vẫn buông lỏng.
Cố Ngưng lập tức thoát , sang một bên.
Lúc , bên lửa trại ít binh sĩ.
Có mang tới đồ ăn cho Cố Thanh Minh và Cố Ngưng: hai cái bánh nướng áp chảo và hai chén canh rau xanh.
Cố Thanh Minh đưa phần của cho Cố Ngưng, ánh mắt hiệu ăn .
Cố Ngưng đặt chén canh rau lên đùi, nhận lấy bánh nướng. Y dùng tay bẻ vụn từng miếng bánh, thả chén canh.
Làm xong, y nhấp một ngụm canh, từ trong n.g.ự.c lấy một bình nhỏ, mở nắp, rắc một ít bột trắng trong chén.
Sau khi khuấy đều, y nhấp thêm một ngụm, hài lòng cong khóe môi. Sau đó đưa chén cho Cố Thanh Minh.
Cố Thanh Minh mỉm y: “A Ngưng…”
Sợ điều gì khó xử, Cố Ngưng vội đưa cho chén canh khác cùng bánh nướng.
Ánh mắt hiệu: uống .
Nói , y tự bẻ bánh của .
Cố Thanh Minh ngón tay trắng thon nhanh nhẹn của y, chén canh trong tay . Cuối cùng, nâng chén, đặt môi lên vết Cố Ngưng uống qua, ăn canh liếc Cố Ngưng.
Cố Ngưng bẻ xong bánh, cũng rắc cho một chút bột trắng. Sau đó húp ăn.
Động tác của y thô lỗ, nhưng hề thô tục, dường như bất kể y làm hành vi bất nhã thế nào, vẫn tự nhiên toát khí chất bẩm sinh trong xương cốt.
Cố Thanh Minh ăn xong chén canh rau xanh thả bánh của , ghé gần Cố Ngưng, khẽ hỏi: “A Ngưng, chẳng Đại Hạ cấm tự tinh luyện muối ? Muối của Thanh Vương phủ mỗi tháng đều do đặc cung ban phát, muối của ngươi từ mà ?”