Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 30 Uổng có mỹ nhân như ngọc, nề hà lang tâm như sắt
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:58:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thanh Vương phủ, thư phòng. Thanh Minh đang theo nghị sự, ngoái đầu ngoài.
Ngoài phòng, Vân Nương lẳng lặng tiểu nha bên cạnh lải nhải: “Vân tỷ, ngươi ? Thái t.ử trong điện, Cố Chiêu Hàn, nay biến thành Hàn Vương Cố Chiêu Hàn.”
Vân Nương , đáp . Ngược , bên cạnh nàng một tên tớ khác xen : “Tiêu Trâm tỷ tỷ, . Ta còn hiện tại dân gian khắp nơi đều truyền rằng Thái t.ử điện hạ Long Dương chi hảo, hơn nữa…”
Nói tới đây, tên tớ dám tiếp.
Tiêu Trâm liếc một cái, oán trách: “Tiểu Lục Tử, hơn nữa cái gì? Ngươi chuyện cứ nửa chừng như .”
Mấy tớ đang vẩy nước quét nhà cũng tò mò tới gần, nhỏ giọng hỏi: “Hơn nữa cái gì, Tiểu Lục ca? Ngươi đừng treo ngược bụng đại gia.”
Tên tớ gọi là Tiểu Lục T.ử ghé sát mấy tiểu nha , hạ giọng thì thầm: “Hơn nữa, dân gian đều điên cuồng truyền rằng Thái t.ử điện hạ Cố Chiêu Hàn chỉ Long Dương chi hảo, mà phía cái … cũng ngại cùng khác.”
“A…” Nghe xong, mấy nha tớ nhỏ giọng kêu lên một tiếng.
Một bên, Vân Nương liền nhẹ giọng trách mắng: “Không sống nữa ? Ở mặt chủ t.ử mà cũng dám ồn ào. Còn câm miệng !”
“Vâng.” mấy nha tớ nhận lệnh, lập tức phân tán, ai làm việc nấy.
Vân Nương ghé gần Cố Phong, thấp giọng:
“Ta Thái t.ử điện hạ phế, đại lý tự khanh cũng giam thiên lao? Là chủ tử…”
Lời còn dứt, Cố Phong nghiêng đầu nàng một cái, sang phía gốc cây cửa thư phòng xa.
Vân Nương cũng theo, mơ hồ thấy một chút vải đen. Lúc nàng mới bừng tỉnh.
Chủ t.ử vẫn luôn ghi nhớ ân dưỡng d.ụ.c của tiên hoàng hậu, cho nên bao năm nay, việc Thái t.ử điện hạ nhiều phái ám sát đều coi như thấy. Vì tay tàn nhẫn, trực tiếp phế bỏ Thái tử, hề nể tình cũ?
Hai tháng , khi Cố Ngưng đầy m.á.u chủ t.ử ôm về, nàng mặt ở đó. Vài ngày , khi Cố Ngưng tính kế, nội lực mất hết, m.á.u loang lổ, mang trở về, nàng cũng mặt. Đêm , Lương thái y xẻ thịt vá da cho y, nàng vẫn ở bên cạnh.
Khi , quanh chủ t.ử đều tỏa khí tức bạo ngược, thể che giấu. đến mặt Cố Ngưng, chủ t.ử giống như từng chuyện gì xảy .
Nàng vẫn luôn cho rằng chủ t.ử thích Cố Ngưng chỉ là thích vẻ ngoài của y. Nàng tin ai thể cân đo lòng chủ tử.
Nàng vốn nghĩ Thái t.ử phế là vì chủ t.ử nhẫn nhịn đủ. Không ngờ nguyên nhân là bởi vì Cố Ngưng. Chủ t.ử chính Cố Chiêu Hàn chèn ép nhiều năm như , mà từng nghĩ tới sẽ động thủ.
Vậy mà chỉ vì một Cố Ngưng, chủ t.ử chỉ khiến trữ quân mất mặt, còn tự tay thiết kế phế bỏ gã.
Vân Nương ngẩng mắt, qua kẽ lá mơ hồ lộ một mảnh vải đen. Muốn mở miệng, Cố Phong giành .
Cố Phong về phía cây , : “Long nghịch lân, chạm ắt c.h.ế.t. Chính là như .”
Giọng hề đè thấp. Bởi , chỉ Vân Nương rõ, mà quanh đó, những tớ võ, nha , cùng đám ảnh vệ ẩn trong tối đều thấy.
Mọi trong lòng đều ngầm tán đồng, đồng loạt bổ sung: Lam nhan họa thủy.
Trên cây, Cố Ngưng đương nhiên cũng thấy. y hiểu rõ. Quan trọng là y cảm nhận vài ánh mắt dừng cây nơi y ẩn náu.
Cố Ngưng nghi hoặc, mặt là dấu chấm hỏi.
Y dựa lưng chạc cây, động động bả vai, duỗi chen chân . Cố Ngưng lòng gật đầu: thương thế gần như hồi phục, nội lực cũng thể sử dụng. Y biến trở về thành vị ảnh thủ đại nhân lợi hại.
Trong phòng, Cố Thanh Minh án thư, trong tay xoay chuyển cây bút lông thấm mực, ánh mắt ung dung đại lý tự khanh mặt.
Quách Kinh hành lễ với Thanh Vương, dáng khom lưng, gương mặt trải ngang vết sẹo bạc lạnh lẽo, thấy rõ cảm xúc, chỉ đôi mắt thâm trầm khó dò.
Quách Kinh mở miệng: “Lần đa tạ Thanh Vương điện hạ tay viện trợ.”
Khóe môi Cố Thanh Minh khẽ cong: “Quách đại nhân cần khách khí, chuyện nhỏ tốn sức gì.”
Quách Kinh , ngẩng đầu thẳng Thanh Vương điện hạ, hỏi: “Thần một chuyện rõ, điện hạ thể giải thích cho thần ?”
Cố Thanh Minh gật đầu: "Thỉnh giảng.”
Quách Kinh : “Đuổi g.i.ế.c thần, thật sự là của Thái t.ử điện hạ ?”
Nghe , Cố Thanh Minh khẽ , giương mắt : “Quách đại nhân từ sáng sớm chờ cửa bổn vương, hóa là hỏi chuyện .”
Nói xong, Cố Thanh Minh tiếp: “Quách đại nhân nghĩ ? Nếu Cố Chiêu Hàn đuổi g.i.ế.c ngươi, thì còn thể là ai? Là bổn vương ?”
Cố Thanh Minh nhạt: “Quách đại nhân vốn là lương đống trong triều, một vị chính nghĩa đại thần hiếm . Bổn vương cùng ngươi oán thù, cớ đuổi g.i.ế.c ngươi? Nếu bổn vương thực sự g.i.ế.c ngươi, thì tại còn cứu ngươi? Quách đại nhân chớ bổn vương là vì vặn ngã Thái tử. Toàn kinh đô đều bổn vương cùng Cố Chiêu Hàn là cùng một mẫu sinh dưỡng, bổn vương làm thể vô duyên vô cớ mà vặn ngã ?”
Nghe đến đây, Quách Kinh hiểu rõ. Ý của Thanh Vương là: kẻ đuổi g.i.ế.c quả thật chính là Thái t.ử — nay là Hàn Vương. Những điều nghi ngờ đều đúng là sự thật. Câu “ vô duyên vô cớ vặn ngã Thái tử” chính là lời nhắc: Thanh Vương tay cũng là vì Thái t.ử đó động thủ.
Quách Kinh cung kính khom lưng: “Thần nữa cảm tạ điện hạ. Tùy tiện quấy rầy điện hạ, thỉnh điện hạ thứ tội.”
Cố Thanh Minh dậy, : “Nếu Quách đại nhân giải nghi hoặc trong lòng, xin mời trở về . Bổn vương còn chuẩn dùng cơm trưa.”
Lời dứt, cũng tới cửa, đưa tay kéo cửa , ngẩng mắt quét ngoài cửa một vòng.
Rõ ràng, lời của bọn họ, sót một chữ đều thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-30-uong-co-my-nhan-nhu-ngoc-ne-ha-lang-tam-nhu-sat.html.]
Ánh mắt đảo qua mấy tên tớ, lạnh giọng : “Vương phủ cho các ngươi ăn quá nhiều , mà dám lắm mồm? Người , kéo xuống—”
Đột nhiên, một tiếng hít lạnh “Tê…” truyền tai Cố Thanh Minh.
Tiểu Lục T.ử cùng mấy Vương gia phạt, tức khắc sợ đến sắc mặt trắng bệch, quỳ rạp mặt đất run rẩy ngừng. Chỉ Vương gia lệnh kéo xuống, nhưng kéo xuống thì ? Xử trí thế nào? Vì Vương gia rõ?
Trong nghi hoặc và sợ hãi, bọn họ ngẩng đầu. nơi đó nào còn bóng dáng Vương gia?
Tiểu Lục T.ử đầu, liền thấy vị Vương gia cao quý lãnh khốc, một khi mở miệng là kéo xử tử, giờ phút đang một tán cây, ngửa đầu, đầy mặt kinh hoảng lo lắng lên.
Trên cây.
Tiểu Lục T.ử cùng đám tớ lập tức ngây ngẩn cả .
Cố Thanh Minh lúc tàng cây, mặt là nôn nóng lo lắng: “A Ngưng? A Ngưng, ngươi xuống .”
Cố Ngưng , lập tức xoay nhảy xuống, quỳ mặt Thanh Vương: “Chủ tử, ngài…”
Chữ “phân phó” còn kịp khỏi miệng, Cố Ngưng kéo thẳng dậy.
Cố Thanh Minh vươn tay dò xét mấy vết thương y. Quả nhiên, khi chạm đến bụng, đầu ngón tay lập tức cảm nhận ướt át.
Cố Thanh Minh thu tay, một lời liền cúi bế ngang y lên.
Cố Ngưng nhanh chóng lùi , cảnh giác Thanh Vương.
Thấy phản ứng , Cố Thanh Minh tức khắc nổi giận, sắc mặt đen thấy rõ.
Từ trong thư phòng , Quách Kinh trông thấy cảnh tượng, liền nghĩ: tên tiểu ảnh vệ dám vô lễ mặt Thanh Vương điện hạ, e rằng sắp phạt nặng.
Một bên, Tiểu Lục T.ử cùng mấy cũng toát mồ hôi lạnh cho Cố Ngưng.
Thế nhưng, Thanh Vương mặt đen như đáy nồi, chỉ nghẹn một câu: “Uổng mỹ nhân như ngọc, nề hà lang tâm như sắt.”
“Thịch thịch thịch” mấy tiếng vang lên, Tiểu Lục T.ử cùng đám , cả Quách Kinh, đồng loạt quỳ rạp xuống.
Khóe mắt Vân Nương khẽ giật. Khóe miệng Cố Phong cũng khẽ giật.
Chủ t.ử của bọn họ vốn là cao quý lãnh khốc, thanh lãnh vô tình, là điển phạm của băng lãnh. Thế nhưng, mắt rõ ràng mặt đen g.i.ế.c , mà ngữ khí giống hệt oán phụ… rốt cuộc đây là ai ?
Trong tối, Ảnh Nhất cùng Ảnh Cửu vờ như thấy gì. Trước mặt Cố Ngưng đại nhân, chuyện gì chủ t.ử cũng dám làm, thể diện gì cũng bỏ qua, thì còn tính là gì nữa.
Cố Ngưng cũng hổ. Y chỉ là chủ t.ử ôm thôi.
Đôi mắt y rũ xuống, một lúc lâu mới ngẩng đầu Thanh Vương: “Chủ tử, A Thanh ?”
Lời thốt , bộ sân lặng ngắt như tờ.
Quách Kinh lập tức sinh dự cảm , lặng lẽ tìm đường lui.
Trong tối, khóe mắt Ảnh Nhất khẽ giật. Hắn bỗng nhớ tới hôm đó trong phòng Cố Thanh, thấy Cố Ngưng thi triển kỹ thuật diễn xuất. Đối chiếu với tình hình hiện tại, Ảnh Nhất khỏi tán thưởng thầm: Cố Ngưng đại nhân chính là Cố Ngưng đại nhân, làm gì cũng nhất lưu.
Cố Ngưng thấy Thanh Vương , tiếp tục: “Thuộc hạ mấy ngày thấy A Thanh. Trước đây mỗi khỏi bệnh, luôn là đầu tiên đến thăm. Lần vì thấy?”
Trong mắt y tràn đầy nghi hoặc.
Cố Thanh Minh thoáng ngẩn , đó : “Ta phái làm một chuyện lớn, trong thời gian ngắn thể trở về.”
Cố Ngưng gật đầu: “Hóa là thế. Vậy , cảm tạ chủ tử.”
Cố Thanh Minh y, nhẹ giọng : “Miệng vết thương ngươi nứt . Ngươi cho chạm , tự về bôi t.h.u.ố.c .”
Cố Ngưng gật đầu: “Cảm tạ chủ tử, thuộc hạ cáo lui.”
Nói xong, y xoay rời .
Cố Thanh Minh bóng dáng , khóe môi khẽ gợi lên một nụ . Càng lúc, ý càng rõ.
Cố Phong tiến lên, khó hiểu: “Chủ tử? Ngài làm ?”
Cố Thanh Minh đầu, đôi mắt ngập ý liếc ông một cái, giơ tay vỗ nhẹ vai: “Ngươi hiểu. Bổn vương phát hiện một điều mới.”
Khi , ý môi gần như ngăn .
Cố Phong khó hiểu: “Phát hiện cái gì?”
Cố Thanh Minh theo hướng Cố Ngưng rời , : “Phát hiện một năng lực mà bổn vương từng thấy qua.”
—Diễn kịch.
A Ngưng diễn đến mức giống thật. Nếu hôm đó Cố Thanh cùng A Ngưng gặp , hơn nữa còn đưa cho một quyển tập tranh, thì thật sự tin A Ngưng hề chuyện.
Nghĩ đến đây, mặt mày Cố Thanh Minh tràn ngập ý , chậm rãi bước về chủ thính Vương phủ.
Trong tối, Ảnh Nhất chợt thấy bất an: Đại nhân, kỹ thuật diễn của ngươi lộ , chủ t.ử phát hiện .