Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:51:24
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Bên
Trong lúc ngủ mơ, Cố Ngưng luôn cảm thấy n.g.ự.c chút thoải mái, sáng sớm liền tỉnh dậy. Vừa mới mở mắt thấy Ảnh Nhất đẩy xe lăn tới.
Ảnh Nhất hầu hạ Cố Ngưng mặc quần áo, ăn xong bữa sáng. Lúc mới chậm rãi đẩy y ngoài phòng, dạo quanh trong viện.
Cố Ngưng cảm thấy n.g.ự.c càng thêm khó chịu, giống như chuyện gì đó vượt ngoài mong sắp xảy . Y chợt nhớ hai, ba ngày thấy Cố Thanh và Cố Hành. Nghĩ đến đây, Cố Ngưng đầu hỏi Ảnh Nhất: “Cố Thanh, Cố Hành ?”
Ảnh Nhất , ánh mắt lóe lên, khẽ nghiêng đầu nhỏ: “Cố Thanh đại nhân và Cố Hành đại nhân chủ t.ử phái ngoài làm việc, vẫn trở về.”
Nghe , mắt Cố Ngưng khẽ nheo . Nhìn dáng vẻ chột của Ảnh Nhất, liên hệ đến cảm giác n.g.ự.c khó chịu cùng trực giác quen thuộc khi lệnh của sắp phá vỡ, y lập tức kết luận: Cố Thanh hoặc Cố Hành, dứt khoát là một trong hai xảy chuyện, thậm chí khả năng cả hai đều gặp nạn.
Nghĩ , Cố Ngưng lập tức : “Đi ảnh vệ doanh.”
Ảnh Nhất do dự đáp: “Đại nhân, thương thế của ngài còn khỏi.”
Nghe , Cố Ngưng liền đoán sai. Không đợi Ảnh Nhất đồng ý, y dùng tay chống tay vịn xe lăn, cố gắng dậy. Một loạt động tác khiến vết thương ở bụng rách , đau đến mức y hít mấy ngụm khí lạnh. Thế nhưng Cố Ngưng vẫn từ bỏ.
Thấy m.á.u tươi từ bụng y tràn , Ảnh Nhất vội vàng thỏa hiệp: “Được, đại nhân, thuộc hạ đưa ngài . Ngài đừng động nữa, vết thương nứt .”
Cố Ngưng , trong lòng thầm vui mừng, ngoài mặt chỉ lạnh giọng: “Mau lên.”
Ảnh Nhất gật đầu: “Vâng.” Nói xong, liền gia tốc đẩy xe lăn của Cố Ngưng về phía ảnh vệ doanh.
Ảnh Nhất quả nhiên nhanh. Khi Cố Ngưng đến nơi, liền thấy cửa phòng Cố Thanh tụ tập ít , ngay cả Kỳ Bách Lân cũng mặt.
Vừa thấy cảnh , Cố Ngưng liền ngay xảy chuyện là ai. Đảo mắt , y thấy Cố Hành từ trong phòng của Cố Thanh bước , tay còn mang theo đồ vật, rõ ràng là bộ dạng chuẩn rời .
Cố Ngưng lập tức tức giận đến mức sắc mặt xanh mét.
Đứng ngoài đám , Cố Chương đầu thấy Cố Ngưng Ảnh Nhất đẩy tới, sắc mặt tối sầm. Trong lòng thoáng chột , liền vươn tay chọc chọc Cố Hành đang bận rộn trong ngoài.
Cố Hành lúc đang vội vàng chuẩn hành lý cho Cố Thanh. Dù chỉ còn hai ngày để sống, cũng để Cố Thanh an thoải mái trong thời gian cuối cùng . Ai ngờ đang lúc mải mê, bỗng lấy ngón tay chọc bên hông, ngứa ngáy đến mức lửa giận bốc lên.
Ngẩng đầu thấy là Cố Chương, vốn định quát mắng một trận “quốc túy mười tám liên”, nhưng thấy Cố Chương đưa tay chỉ về một hướng. Cố Hành nghi hoặc đầu theo.
Lần , sợ đến mức tay nải trong tay giữ chắc, “bịch” một tiếng rơi xuống đất.
Cố Hành lắp bắp : “Đại… Đại đại… Đại nhân.”
Một tiếng “đại nhân” lắp bắp , như hòn đá ném xuống hồ, làm dậy sóng cả bầu khí. Mọi vây quanh lập tức xoay .
Chỉ thấy đại nhân của bọn họ sắc mặt xanh đen, ngón tay dùng sức bấu c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn, “bang” một tiếng, tay vịn bằng gỗ t.ử đàn liền bẻ gãy thành hai đoạn.
Thấy cảnh , chúng ảnh vệ khỏi trong lòng cảm khái: Cố Ngưng đại nhân chính là Cố Ngưng đại nhân, thương đến mức vẫn thể tay bẻ gãy gỗ t.ử đàn.
Nghĩ , cả bọn họ đều run rẩy. Đại nhân sắc mặt quá đen, bọn họ sợ hãi vô cùng.
Ảnh Nhất đại khái cũng hiểu tâm trạng của họ, nhưng còn cách nào khác, chỉ thể c.ắ.n răng đẩy Cố Ngưng đến mặt .
Chúng ảnh vệ dám thở mạnh. Đặc biệt là Cố Hành, lặng lẽ duỗi chân định đá tay nải đất xa. Vừa mới động, ánh mắt lạnh lẽo của Cố Ngưng quét đến. Cái như gió đông quét qua, khiến Cố Hành cứng đờ, dám bất kỳ động tác nào nữa.
Một bên, Kỳ Bách Lân thấy tình cảnh , ánh mắt tối , cuộn lên tầng tầng sóng.
Trong phòng, Cố Thanh nửa ngày động tĩnh, liền mở miệng gọi: “Cố Hành, chuẩn thế nào ? Mau nhanh lên, nếu lát nữa A Ngưng thì hỏng bét.”
Vừa , đẩy để ngoài.
Không cần động thủ, chúng ảnh vệ lập tức tự giác nhường một lối. Chính một động tác , khiến Cố Thanh sững tại chỗ.
Hắn ngơ ngác thấy ngay mặt , rõ ràng là Cố Ngưng xe lăn, cần hầu hạ, nhưng khí thế chẳng hề suy giảm.
Cố Ngưng thấy sững sờ, sắc mặt xanh đen lập tức trở nên âm trầm rực sáng:
“Ta cái gì thì hỏng ? Có chuyện gì mà thể để ?”
Nói xong, y còn lộ một nụ với Cố Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-26.html.]
Nụ khiến chúng ảnh vệ da đầu tê dại, chỉ chạy về nhà.
Thấy chúng ảnh vệ trông như chuột gặp mèo, Kỳ Bách Lân nhịn nữa.
Hắn tiến lên một bước, lạnh giọng: “Cố Ngưng, đều vì ngươi, ngươi dựa cái gì mà ở đây vênh váo tự đắc?”
Nghe , sắc mặt Cố Thanh và Cố Hành đều vui, chúng ảnh vệ cũng đồng loạt lùi một bước, kéo cách với Kỳ Bách Lân. Quả nhiên, ngay đó, bọn họ liền thấy Kỳ Bách Lân quăng theo một đường parabol, “rầm” một cái, ngã đúng chỗ bọn ảnh vệ mới nhường .
Kỳ Bách Lân đau đớn đất một lúc, đó chật vật dậy, trừng mắt giận dữ Cố Ngưng: “Cố Ngưng, ngươi đừng quá đáng như !”
Cố Ngưng nghiêng đầu liếc , lạnh:
“Kỳ thần y, đây là ảnh vệ doanh. Ngươi ở chỗ dám mắng ảnh thủ đại nhân là , lá gan quả là nhỏ. Ta nhớ rõ cũng ngươi . Trong vương phủ , ngoài chủ tử, ai là dám động đến. Ảnh Lục.”
Y nhẹ giọng gọi.
Từ trong đám ảnh vệ bước một da trắng, cung kính: “Thuộc hạ mặt.”
Cố Ngưng liếc Kỳ Bách Lân một cái: “Đưa Kỳ thần y về phòng. Cảm tạ chữa thương cho Cố Thanh, coi như xong.”
Nghe , Ảnh Lục lập tức đáp, tiến lên túm cổ áo của Kỳ Bách Lân, vận khinh công rời .
Ánh mắt Cố Ngưng quét qua đám ảnh vệ: “Còn giải tán? Chờ mời các ngươi uống rượu chắc?”
Nghe , trong nháy mắt, chúng ảnh vệ tản hết.
Trong sân chỉ còn Cố Chương, Cố Thanh, Cố Hành, Cố Ngưng và Ảnh Nhất.
Cố Ngưng về phía Cố Hành cùng Cố Chương: “Còn mau cút?”
Cố Hành định mở miệng vài câu, nhưng ngẩng đầu thấy sắc mặt đen kịt như đáy nồi của Cố Ngưng, lập tức dám hé răng, kéo Cố Chương bỏ .
Lúc Cố Ngưng mới ngẩng mắt Cố Thanh.
Cố Thanh gượng, dám gì. Cố Ngưng giơ tay, Ảnh Nhất liền đẩy y phòng Cố Thanh, tiện tay đóng cửa .
Trong phòng, Cố Ngưng dùng đôi mắt phượng lạnh lùng chằm chằm Cố Thanh, một lời, khiến tim Cố Thanh run lên.
Cuối cùng, Cố Thanh nhịn , mở miệng : “A Ngưng, ngươi đừng giận. Ta sai .”
Cố Ngưng hồi lâu, bỗng duỗi tay bắt lấy mạch môn. Cố Thanh sợ hãi rút tay về, nhưng làm nhanh bằng Cố Ngưng. Mạch môn lập tức giữ chặt.
Cố Ngưng dùng ngón trỏ và ngón giữa cẩn thận cảm nhận nhịp đập mạch môn. Một lúc lâu mới buông , lạnh lùng : “Gân mạch đứt đoạn, tâm mạch trọng thương, nhiều nhất chỉ sống hai ngày.”
Nghe , sắc mặt Cố Thanh trầm xuống, Cố Ngưng với gương mặt lạnh lùng, gì đó nhưng cuối cùng dám mở miệng.
Lại Cố Ngưng nhàn nhạt mở miệng: “A Thanh, chúng từ nhỏ cùng lớn lên. Bốn năm , từng cứu ngươi ngoài chiến trường. Từ đó về , ngươi thường xuyên ở bên cạnh . Ta vốn tưởng rằng, trong bộ ảnh vệ doanh, ngươi là bằng hữu nhất của .”
Giọng y chậm rãi trầm xuống: “ hóa nghĩ nhiều . Ngươi sắp c.h.ế.t, cả phủ đều , ngay cả Kỳ Bách Lân cũng đến tiễn ngươi. Chỉ , chỉ phép đến. Là sai . Ngươi cứ .”
Nói xong, y hiệu cho Ảnh Nhất đưa rời .
Cố Thanh , chỉ thấy tim thắt . Ba chữ như chạm đến tận tâm can. Hắn vội bước lên, chặn mặt Cố Ngưng: “A Ngưng, ngươi đừng . Ta ý đó. Ta ngươi ngoài mặt lạnh lùng, kỳ thực coi trọng tình cảm. Ta chỉ là sợ ngươi thương tâm.”
Cố Ngưng , ánh mắt tràn đầy tổn thương, giọng thấp đến mức khó rõ:
“Phải ? Trong mắt ngươi, chính là kẻ yếu đuối chịu nổi đả kích ? Cũng thôi. Dù các ngươi đều cảm thấy nên , xứng đáng . Vậy thì coi như gì hết.”
Nói xong, y hiệu cho Ảnh Nhất đẩy .
Cố Thanh , trong lòng càng khó chịu, liền đẩy Ảnh Nhất , tự nắm lấy xe lăn của Cố Ngưng đẩy . Đến khi chắc chắn nơi an , bảo đảm y sẽ bỏ trong lúc giận dữ, Cố Thanh mới buông tay, nửa quỳ mặt Cố Ngưng, ngẩng đầu thẳng y.
Cố Thanh giọng khẩn thiết: “Được A Ngưng, sai . Ta nên giấu ngươi, nên lấy cách cho là mà làm ngươi tổn thương. Ta gặp chuyện, đầu tiên nghĩ đến chính là ngươi. Ta sai , hảo A Ngưng, ngươi tha thứ cho . Nghe ngươi những lời , quả thực còn đau hơn khoét tim .”
Trên mặt hiện rõ vẻ bi thương: “A Ngưng, thật sự sai .”
“Thật sự sai ?”
Giọng Cố Ngưng bình thản, còn chút trầm thấp cô đơn nào.
Cố Thanh kinh ngạc ngẩng đầu, liền thấy trong mắt Cố Ngưng còn tan hết vẻ chế nhạo. Nào cái gì là thương cảm tổn thương chứ.