Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 24 Lớn lên đẹp, vì sao không cười
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:50:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngày hôm , chờ Cố Ngưng tỉnh thì mặt trời lên cao giữa trời.
Cố Ngưng mở mắt, quét một vòng trong phòng, thấy ai, lúc mới khẽ động thể. Vừa cử động, y liền cảm giác bả vai, bụng, cùng chân truyền đến từng đợt đau nhức, khiến y dám nhúc nhích thêm.
Đặc biệt là ở bụng, giống như nữ nhân sinh con sinh , ép buộc mổ lấy . Chỉ động một chút liền kéo theo miệng vết thương đau nhói.
Cố Ngưng đều là thương tích, chỉ còn một đôi mắt thể đảo quanh bốn phía. Y ngẩng gấm la vân màn giường, giường đàn khắc hoa. Ngoài thể động đậy, tầm mắt chỉ thể dừng ở những gì trong tầm . Y nhẹ nhàng xoay đầu, ánh mắt lướt qua ghế gỗ đàn khắc hoa, đến bàn gỗ đàn nạm vàng, cuối cùng dừng ở chiếc mâm bàn — một đĩa bánh bao.
Vừa thấy bánh bao, hầu kết Cố Ngưng liền khẽ động. Y ăn, nhưng thể tự động đậy. Làm bây giờ, gấp lắm , online chờ.
Ở bên , Thanh Vương từ lúc Cố Ngưng mở mắt liền . Nghe Cố Thanh bẩm rằng Cố Ngưng vẫn bánh bao mà động tác gì, Cố Thanh Minh khẽ .
Hắn giơ tay gọi một ảnh vệ. Ảnh Cửu lập tức quỳ xuống mặt Thanh Vương: “Chủ tử.”
Cố Thanh Minh liếc một cái: “Đem xe lăn đẩy theo.” Nói , cất bước về phía phòng ngủ của , Ảnh Cửu đẩy xe lăn theo .
Trong phòng, ánh mắt Cố Ngưng vẫn lưu luyến đĩa bánh bao thật lâu. Chỉ sắc xanh nhàn nhạt lộ từ lớp vỏ, y đó chính là bánh bao nhân dưa muối mà y thích. Y suy nghĩ nên gọi một ảnh vệ giúp lấy , nhưng nghĩ nghĩ , y vẫn bỏ qua.
Bởi vì y thích ăn bánh bao, ngoài Cố Phong, Cố Thanh và chủ t.ử thì còn ai khác. Nếu để đám ảnh vệ nhỏ rằng ảnh thủ đại nhân thanh lãnh đạm mạc, ngày thường ít lời thích thứ đồ ăn trẻ con … cả đời danh của y liền hủy trong phút chốc.
Cố Ngưng dứt khoát đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi, giả vờ như tỉnh, thấy bánh bao.
“Kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng đẩy . Cố Ngưng lập tức mở to mắt, đầu .
Hôm nay Cố Thanh Minh mặc áo trong màu đỏ, áo ngoài xanh đen, bên ngoài khoác thêm áo choàng thêu hắc hổ.
Thấy Cố Ngưng đầu , khóe môi Cố Thanh Minh khẽ cong, lộ nụ .
Sau lưng , tiếng bánh xe “lộc cộc lộc cộc” vang lên. Ngẩng mắt , Cố Ngưng thấy Ảnh Cửu đang đẩy một chiếc xe lăn gỗ đàn trong.
Cố Thanh Minh đưa tay cầm lấy một cái bánh bao còn nóng hổi bàn, đến bên giường. Hắn nhẹ nhàng đỡ Cố Ngưng dậy nửa , đưa bánh bao đến bên môi y: “Ngươi thương thế lành, thể ăn đồ dầu mỡ. Nhân thịt thì khỏi nghĩ, ăn cái .”
Cố Ngưng cắn, cái miệng lớn, mà một ngụm thể c.ắ.n nửa cái bánh bao, quai hàm phồng lên, động nhai.
Cố Thanh Minh đưa ngón tay chọc chọc má y. Hắn làm từ lâu, nhưng A Ngưng từng chút tình ý nào, sợ làm quá sẽ dọa . Bây giờ, cửa sổ giấy đ.â.m thủng, cũng còn nhiều băn khoăn.
Cố Ngưng tiếp tục ăn bánh bao, khẽ mặt sang một bên, để Thanh Vương chọc mặt , như thế quá mất uy nghiêm của ảnh thủ.
Cố Thanh Minh đoán ý y, liền thu tay, giọng ôn hòa: “Thời gian tới nhiều việc xử lý, chắc mỗi ngày đều trở về. Ta sai làm cho ngươi một chiếc xe lăn. Muốn thì bảo đẩy . Cố Thanh và Cố Chương phái , Cố Hành và Cố Phong còn việc xong, tạm thời để Ảnh Nhất, Ảnh Tứ, Ảnh Lục, và Ảnh Cửu theo ngươi. Gian tế trong phủ lôi , ngươi chỉ cần ngoan ngoãn dưỡng thương. Ta sẽ nhanh chóng xong việc để trở về bồi ngươi.”
Giọng ôn nhu của Thanh Vương khiến như tắm gió xuân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-24-lon-len-dep-vi-sao-khong-cuoi.html.]
Nghe , Cố Ngưng im lặng thật lâu, nên gì. Y cảm thấy Thanh Vương đây rõ ràng là đang thả câu bắt cá lớn, chỉ vì thèm khát thể y mà tỏ ôn nhu đến mức .
Y nâng mắt, giọng đạm mạc: “Chủ tử, thuộc hạ cần nhiều theo. Chỉ giữ một Ảnh Nhất là đủ, những khác cứ phái bảo hộ ngài mới đúng. Thuộc hạ tuy thương, nhưng ở trong phủ cũng chẳng gì nguy hiểm. Một cái mạng hèn vốn đáng để chủ t.ử phí tâm. Nếu ngài cần, nguyện vì ngài dẹp nạn vô , nhiều đến đếm hết. Thuộc hạ chỉ là một hạ nhân lãnh ngạnh, xứng để chủ t.ử hạ dịu dàng thế . Chủ tử, đừng vì thuộc hạ mà tự làm khó .”
Trong lòng Cố Ngưng ngầm thở dài. Đường đường là ảnh vệ chỉ bảo hộ chủ tử, nay đề phòng chính chủ tử, chỉ vì sợ giữ nổi sự trong sạch.
Nghe một chút ngữ khí mềm mỏng , những động tác cẩn trọng như sợ ngã đau, y khỏi thầm phục. Quả thật mưu lược vẫn là Thanh Vương cao tay, thủ đoạn dụ dỗ thành hỏa hầu. Nếu kiếp y từng thấy quá nhiều nam nữ lời ngon tiếng ngọt hại đến mất mạng, lẽ y cũng sẽ tin thật.
Chưa đến tâm ý Thanh Vương thật giả, chỉ riêng phận , tương lai ắt hẳn cũng sẽ tam cung lục viện đầy ắp giai nhân.
Trước đây hiểu ý đồ của Thanh Vương, y còn nghĩ sâu xa, nay thấu, càng tránh xa. Những lời ngon ngọt , chớ nên .
Cố Thanh Minh đặt y xuống giường, cúi đầu dùng trán khẽ chạm trán y: “A Ngưng, bổn vương ngươi thích . dù cũng nên cho bổn vương một cơ hội theo đuổi ngươi, chứ?”
Cố Ngưng đáp: “Vương gia, thuộc hạ phu quân, ngài cần uổng phí tâm tư.”
Cố Thanh Minh nhẹ hích trán y một cái, giận: “Ngươi phu quân , ai quyền định đoạt? Ngươi ?”
Nói , giọng điệu chậm rãi mềm xuống, cho phép khước từ: “A Ngưng, đến cục diện , còn trách ngươi nữa. Năm đó ngươi cứu thì cứ cứu, làm gì. Nụ , bổn vương ghi nhớ suốt năm năm, quên cũng quên . Đến khi phát hiện ngươi chính là ảnh vệ của bổn vương… Đây là gì, đây là duyên phận.”
Cố Ngưng cạn lời. Y cũng ? Y cũng mặt than. Trời sinh lớn lên , chẳng lẽ thể ?
Cố Thanh Minh còn tiếp: “Ông trời đưa ngươi trở nữa, thể phụ lòng. Ngươi thích , . Ta thể chờ, mười năm, hai mươi năm, cả đời. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở Thanh Vương phủ, bổn vương sẽ vẫn chờ. nếu ngươi chạy trốn, rời xa …”
Nói đến đây, ngón tay thon dài của lướt qua chiếc cổ trắng ngần của Cố Ngưng, ngữ khí tràn đầy chiếm hữu cùng uy hiếp: “Ngoan nào A Ngưng, ngươi từng chuyện rồng chặt gãy chân ?”
Cả Cố Ngưng run lên, trong lòng hoảng sợ. Y khỏi nghĩ, Thanh Vương thật đúng là nhàm chán, ngay cả những lời y từng vô tình với Cố Thanh cũng học .
Y mắt Thanh Vương, : “Chủ t.ử yên tâm, chỉ cần ngài làm một chủ t.ử , thuộc hạ liền vĩnh viễn là thuộc hạ của ngài.”
Ý ngoài lời: ngươi mà lo liệu cho , sẽ chẳng khách khí nữa.
Ảnh Cửu phía từ đầu đến giờ vẫn giả làm gỗ, nhịn trong lòng giơ một ngón tay cái cho Cố Ngưng. Đại nhân thật ngầu, ngay cả chủ t.ử cũng dám uy hiếp.
Cố Thanh Minh xong, bật : “A Ngưng, khắp thượng kinh cũng chỉ ngươi dám chuyện với thế . Đổi khác, bổn vương sẽ cho thế nào là ‘ là làm’. ngươi thì khác, chỉ ngươi mới thể, mới dám. Ngươi chẳng sợ c.h.ế.t, cũng chẳng sợ . Thứ ngươi sợ nhất, chính là bánh bao ăn.”
Nghe , mắt Cố Ngưng trợn to, lỗ tai cũng rõ mồn một. Y nghẹn , “phốc” một tiếng bật . Đến khi nhận trong phòng vẫn còn Ảnh Cửu, y càng hổ. Thanh Vương cái gì nữa chứ, đúng là y thích bánh bao, nhưng cũng đến mức ăn thì sợ hãi.
Ảnh thủ y mà cũng mất mặt thế .
Phản ứng đều rơi mắt Cố Thanh Minh. Hắn khẽ cọ mũi y, : “A Ngưng thật đáng yêu.”
Mắt A Ngưng mở lớn hơn vài phần. Đáng yêu? Y — ảnh thủ đại nhân, lạnh lùng, võ công cái thế, một g.i.ế.c ngàn . Cái từ “đáng yêu” dính dáng gì đến y.
Cố Thanh Minh nghiêng đầu, cọ nhẹ cổ y: “Ta chỉ ở bên A Ngưng, rời . bọn chúng làm ngươi thương, bổn vương… thể hung ác. Đã dám nhiều thương tổn ngươi, sẽ bắt chúng trả giá đắt.”
Cố Ngưng lẩm bẩm, trong lòng bỗng nên đáp thế nào. Cảm ơn vì coi trọng ?