Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 18 Thương Thế Ta Chưa Lành
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:45:50
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cố Ngưng đang xuất thần, thình lình vỗ một cái. Sợ đến mức chiếc bánh bao trong tay y suýt nữa ném thẳng lên mặt đối phương. Y ngẩng đầu, liền chạm đôi mắt đen nhánh, thâm thúy của Cố Thanh Minh.
Cố Ngưng thấp giọng gọi: “Chủ tử?”
Cố Thanh Minh liếc nửa cái bánh bao còn trong tay y, trực tiếp duỗi tay lấy , nhét miệng . Cố Ngưng ngăn cản nhưng kịp: “Chủ tử, thuộc hạ ăn , bẩn.”
Cố Thanh Minh đáp, chỉ : “Cố Phong gọi ngươi mấy tiếng, ngươi đều thấy.”
Nghe , Cố Ngưng đầu về phía Cố Phong.
Cố Phong bước giữa sân luận võ, hướng Cố Ngưng : “Cố Ngưng, khiêu chiến ngươi. Ngươi đồng ý ?”
Một lời rơi xuống, chỉ Cố Ngưng, mà ngay cả Cố Thanh, Cố Hành, Cố Chương, cùng bộ luận võ tràng đều sững sờ.
Cố Phong vốn là ảnh thủ, chỉ khác khiêu chiến ông, làm gì chuyện ông chủ động khiêu chiến kẻ khác. Theo quy củ “thắng thế ”, bất luận Cố Ngưng thắng thua, y đều sẽ kế vị ảnh thủ tiếp theo.
Cố Ngưng nhíu mày, mở miệng từ chối: “Ta thương thế lành, nên động thủ.”
Cố Phong : “Ai chẳng năng lực của ngươi, nội lực hao hết mà vẫn thể đơn thương độc mã quét sạch một trận. Hiện tại khách khí với ?”
Cố Ngưng: “Đại nhân, ngài…”
Cố Phong giơ tay ngăn lời y: “Ngươi cần thấy áp lực. Vị trí ảnh thủ đợi cho ngươi lâu. Nếu ngươi chịu khiêu chiến , cũng cần phí tâm tư đến mức .”
Cố Ngưng trầm ngâm thật lâu, cuối cùng mới mở miệng: “Được, đồng ý.” Nói xong, liền cất bước trong sân.
Y mặt Cố Phong, khom lưng hành lễ, nhẹ giọng nhắc: “Đại nhân, nội lực , đối với cũng khác biệt nhiều. Ngài chớ nên khinh địch.”
Kẻ thường chỉ thấy y ngông cuồng cực điểm, nhưng Cố Phong hiểu rõ, đây là cách y bày tỏ: sẽ lực ứng chiến, coi như báo đáp ý tứ nhường vị.
Cố Phong bật : “Ta cũng dám coi thường ngươi.”
Dứt lời, ông đ.á.n.h phủ đầu, trường kiếm cuốn theo nội lực, trực diện c.h.é.m tới mặt Cố Ngưng. Một kiếm rót bảy phần nội lực, khí thế sắc bén, kình phong quét bay tóc y tung loạn trong trung.
Chỉ một cái chớp mắt, bóng biến mất khỏi tầm mắt. Cố Phong trực giác bất , lập tức hồi kiếm chắn đỡ.
“Keng” — một con phi tiêu năm cánh đ.á.n.h rơi. Mọi , chỉ thấy Cố Ngưng tay trái kẹp hai phi tiêu, tay thì gom tóc gió thổi loạn.
Lúc , sắc mặt y dường như khác với thường ngày lãnh đạm. Giữa mày ẩn hiện sát khí huyết tinh. Thấy dáng vẻ , tim Cố Thanh Minh khẽ siết . Bộ dạng A Ngưng giờ phút giống hệt khi y từng tẩu hỏa nhập ma.
Có lẽ vì ánh mắt quá nóng rực, Cố Ngưng nghiêng đầu, liếc về phía . Cái khiến Cố Thanh Minh thở phào. Tuy khuôn diện mang sát ý, nhưng đôi mắt trong trẻo vẫn như ngày thường.
Ngay lúc y nghiêng đầu, một phi tiêu xé gió bay đến, cắt phăng một lọn tóc.
Ánh mắt Cố Ngưng chạm Cố Phong, cả hai gần như đồng thời động thủ. Cố Phong dồn lực trường kiếm, tay trái lưng cũng âm thầm vận công.
Cố Ngưng thì hề né tránh, trực diện lao tới. Khoảng cách giữa hai nhanh chóng thu hẹp, mũi kiếm sắp xuyên thủng yết hầu , trường nín thở.
Ngay khoảnh khắc đó, y đạp mạnh chân, hình vọt lên, nhấc chân giáng xuống bả vai Cố Phong. Lực đạo mãnh liệt khiến gối Cố Phong khụy xuống. Gần như đồng thời, một chưởng từ tay trái Cố Phong giáng thẳng lên vai y.
Trong tích tắc, Cố Ngưng mượn lực tung chân đá n.g.ự.c đối phương.
Cả hai cùng đ.á.n.h lùi mấy bước. Cố Phong t.h.ả.m hại hơn, ôm ngực, phun một ngụm m.á.u tươi.
Ông lau vết m.á.u nơi khóe môi, : “Quả nhiên lợi hại. Ngươi rốt cuộc học từ những công phu ?” Dứt lời, tay trái ném một cây tam lăng đinh.
Cố Ngưng nhấc chân xông lên, năm phi tiêu trong tay đ.á.n.h rơi ám khí. Chỉ thoáng chốc, y áp sát mặt đối thủ. Cố Phong múa kiếm đ.â.m tới, trúng hư . Ngay giây , cả ông quét ngã xuống đất.
Nguyên lai, đúng lúc mũi kiếm sắp chạm , Cố Ngưng cúi , chân quét ngang, đ.á.n.h ngã đối thủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-18-thuong-the-ta-chua-lanh.html.]
Bên , Ảnh Nhất chăm chú quan sát, ghi chép trong vở: “Cố Ngưng đại nhân nhảy lên thế … chân quét thế … thể học tập.”
Cố Phong còn kịp phản ứng, bụng trúng thêm một cước, cả thể lăn hơn mười thước. Đau đớn đến mức ông co quắp, dậy nổi.
Một lát , ông mới thều thào: “Ta thua.”
Toàn trường lập tức im phăng phắc.
Cố Ngưng tiến lên, nâng ông dậy, khom lưng hành lễ: “Đa tạ.” Sau đó bảo dìu Cố Phong xuống chữa trị.
Đến đây, đại bỉ ảnh vệ doanh mới tính kết thúc.
Chúng ảnh vệ đồng loạt quỳ xuống hành lễ: “Ảnh thủ đại nhân.”
Cố Ngưng gật đầu, bảo bọn họ lui xuống.
Chỉ Ảnh Nhất bước lên, ánh mắt lấp lánh như . Cố Ngưng thấy thế bật : “Có việc gì?”
Ảnh Nhất ngượng ngùng đưa quyển vở . Dáng vẻ chần chừ rơi mắt Cố Thanh Minh, chỉ khiến càng tức giận. Đang định đuổi , Cố Ngưng hỏi: “Ngươi học?”
Ảnh Nhất gật đầu liên tục: “Vâng, thuộc hạ thích võ công của đại nhân. Thuộc hạ…” Hắn thêm, nhưng vốn quen lạnh nhạt vô tình, đầu óc giờ trống rỗng, nghẹn mãi thốt lời.
Cố Ngưng đưa trả quyển vở, khiến ngỡ rằng sẽ từ chối, đang chuẩn xin tội thì câu kèm ý : “Được, nghĩ ngươi sẽ là một t.ử .”
Ảnh Nhất ngây , còn Cố Thanh Minh thì hít sâu, lửa giận bốc lên tận óc.
Cố Ngưng vỗ vai : “Về , chờ bộ sách cho ngươi.”
Ảnh Nhất vui mừng đến đỏ bừng mặt, nghẹn một câu “Cảm ơn”, lui xuống.
Cố Ngưng xoay , liền thấy Thanh Vương mặt mày đen sầm. Y vội quan tâm: “Chủ tử, ngài ?”
Cố Thanh Minh nhớ nụ của y dành cho kẻ khác, trong lòng chua xót khó chịu. A Ngưng từng đối với như thế.
“Ngươi rốt cuộc học những võ công từ ?”
Cố Ngưng thuận miệng đáp: “Thuộc hạ tự học…”
“Ngươi thích tên ảnh vệ đó?” Lời còn dứt chặn ngang.
“A? Cái gì?” Y ngẩn .
Cố Thanh Minh tức đến phổi như nổ tung. Hắn xoay , nổi giận bỏ .
Cố Ngưng kinh ngạc, một lúc lâu mới hồn, vội vàng đuổi theo: “Chủ tử, ngài hiểu lầm . Ảnh Nhất chỉ là thú vị, quá ngay thẳng. Toàn bộ ảnh vệ doanh chỉ sùng bái nhất.”
Cố Thanh Minh dừng bước, đầu, thẳng y, gằn từng chữ: “Không chỉ .” — còn .
Cố Ngưng ẩn ý, chỉ nghi hoặc hỏi: “Còn ai?”
Hắn thở dài. là bản đang nổi giận với một kẻ chẳng khác nào “thiểu năng tình cảm”, thì ích gì.
“Vật đưa cho , gọi là gì?”
Cố Ngưng thoáng sững sờ, thấp giọng: “Súng thương.”
“Có tác dụng gì?”
“Cũng giống như s.ú.n.g epigon, nhưng tinh giản hơn, tiện dụng hơn, an hơn, mà uy lực xuyên phá cũng mạnh hơn.” Vừa phía , y đáp.
“Nó từ mà ?”
Nghe , y im lặng, Cố Thanh Minh cũng ép hỏi.
Một lát , Cố Ngưng mới nhẹ giọng : “Thuộc hạ tự chế tạo.”
Nghe , Cố Thanh Minh kinh ngạc đầu, y chăm chú: “Chính ngươi làm?”